CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-06-16 17:14:57
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh vươn cao bình nước, giội chút nước lạnh lên đầu, lúc mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Một tuần trôi qua, dịch bệnh ở làng Kalabala cuối cùng cũng kiểm soát. Tất nhiên, công lao đều thuộc về Charles.

Anh chẳng mấy bận tâm đến chuyện đó. Điều để ý chỉ là Anne và chất chiết xuất lá đỏ mà cô tìm . Cô từng dẫn đến khu rừng , nơi hai tảng đá màu đỏ sẫm với hình thù kỳ dị xoắn xuýt lấy , và từng khóm lá đỏ cứ thế mọc từ khe hở giữa chúng. Ngoài nơi , chẳng còn bất kỳ dấu vết nào của loài cây lá đỏ ở những nơi khác.

Cho đến tận bây giờ, vẫn với cô chuyện về cây nấm. Cô thậm chí còn chẳng nhận nguồn gốc của nạn chuột hoành hành liên quan mật thiết đến con chuột thí nghiệm tiêm chiết xuất lá đỏ. Một phụ nữ mắc kẹt trong cuộc hôn nhân vô vọng, đột nhiên tìm thấy tia sáng le lói thuộc về riêng , tàn nhẫn thông báo rằng đó chẳng là hy vọng, mà là tai họa... Mỗi thấy dáng vẻ rạng rỡ của cô, cô hào hứng kể về dự định mang chiết xuất lá đỏ về nước Anh và cống hiến cho giới y học , nỡ thốt lên sự thật mà . Anh càng thể cho cô , bản đang chuẩn thiêu rụi bộ nơi sinh trưởng của loài lá đỏ .

Phía bỗng vang lên tiếng bước chân quen thuộc. Cô luôn mang theo những tia nắng rớt cuối ngày để đến bên .

Vừa ngẩng đầu lên, một khuôn mặt bầm dập, chằng chịt vết thương đập ngay mắt .

" đề nghị chia tay với ." Anne xuống. Những tia nắng vàng vọt phủ lên cô, vớt vát chút dáng vẻ để cô trông đến mức quá t.h.ả.m hại.

Anh gì, chỉ lẳng lặng đưa qua một hộp t.h.u.ố.c bôi. Đây chẳng đầu tiên Anne đòi chia tay với Charles, nhưng nào cũng kết thúc bằng những trận đòn roi của gã và sự cam chịu trong im lặng của cô, chuyện đấy.

" là một đàn bà nực , đúng ?" Anne cúi gằm mặt, tay miết nhẹ lên hộp thuốc: “Muốn rời mà mãi chẳng thể dứt áo . Anh bảo bố nợ thêm một khoản cờ bạc, nếu , tay bố sớm muộn gì cũng chủ nợ chặt đứt. Anh còn nhắc đến Lolia, rằng thể tưởng tượng nổi một đứa trẻ mất tương lai sẽ sống . Anh yêu , rằng chỉ khi ở bên , mới hạnh phúc."

Hốc mắt cô đỏ hoe. Một tay tỳ lên trán, những cảm xúc kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa. Cô nức nở: " nữa! quãng đời còn của cứ thế Charles hủy hoại! còn bố thì , còn Lolia thì ..."

Anh lặng lẽ cô, đưa tay xoa đầu cô an ủi nhưng rụt về.

Cô hít một thật sâu, gạt giọt nước mắt ngước đôi mắt sưng đỏ lên, nở nụ cay đắng : "Giá như hai giống hệt thì mấy. Một khác thể tự do tự tại, giống như , đến bất cứ nơi nào , bất cứ việc gì thích."

Anh tiếp lời, chỉ hỏi ngược : "Trong làng cả chứ?"

Cô gật đầu: "Phần lớn đều đang hồi phục. Chỉ con trai trưởng thôn là tình trạng vẫn còn trồi sụt, vết thương mãi chịu lành. Charles đang điều trị cho thằng bé."

Anh dậy: "Để đưa cô về." Khựng một nhịp, tiếp: "Cuộc thử nghiệm bí mật của cô, tạm thời đừng nữa. Những mẫu chiết xuất lá đỏ chiết xuất , hãy tiêu hủy hết ."

Cô tròn mắt ngạc nhiên: "Tại chứ?"

"Cô tin ?" Anh hỏi vặn .

" bao giờ tin cả.” cô ấp úng đáp.

"Vậy thì cứ theo những gì ."

Anne hé môi, dường như điều gì nhưng thôi.

Tình trạng của con trai trưởng thôn ngày một tồi tệ hơn. Cậu thiếu niên mười ba tuổi thoi thóp chiếc giường bẩn thỉu, thi thoảng ho sặc sụa. Trên gối dính đầy những vệt m.á.u khô coong.

Trưởng thôn cùng ba vợ quỳ gối bên cạnh Charles, tuyệt vọng níu chặt lấy vạt áo gã mà lóc van xin. Họ bảo rằng chỉ còn đứa con trai độc nhất , những đứa khác đều c.h.ế.t yểu từ sớm. Lão thầy cúng trong làng từng phán, đứa trẻ là "sinh mệnh" mà ông trời ban tặng cho làng Kalabala; nếu thằng bé xảy mệnh hệ gì, bộ dân làng cũng sẽ chẳng thể sống nổi. Họ chỉ cầu xin gã nghĩ thêm cách, bất luận dùng loại t.h.u.ố.c nào, xin hãy cố gắng thử thêm một nữa.

Charles cứu . Với chút tài mọn của gã thì vô phương.

"Nếu ngài hết cách, xin hãy cho chúng , thanh niên từng đến giúp đỡ đây hiện đang ở ? nhớ lúc dịch bệnh hoành hành nghiêm trọng nhất, đầu tiên xông làng. Cậu chữa trị cho chúng , trong tay còn cầm theo nhiều kim bạc!" Trưởng thôn bỗng thốt lên trong cơn hoảng loạn, giọng trở nên lộn xộn: “Cậu cũng là bác sĩ do các vị dẫn đến đúng ? Tại mấy ngày nay thấy cả? Xin ngài, xin ngài hãy mời vị bác sĩ đó đến đây!"

Charles cố gắng kìm nén cơn giận dữ mất một lúc lâu mới tung chân đá văng gã đàn ông Ấn Độ đang gào t.h.ả.m thiết, điều ngoài.

Đường đường là một thành viên sắp sửa gia nhập Hiệp hội Y khoa Hoàng gia, thể dung tẫn việc khác công khai coi thường năng lực của cơ chứ?! Huống hồ, kẻ đem so sánh với gã là một gã Hoa thấp hèn, ngay cả khuôn mặt cũng chẳng buồn rửa sạch!

"Rất tiếc, quen đó. Hắn cũng chẳng là bác sĩ của chúng ." Câu chực chờ nơi khóe môi, nhưng Charles bỗng cau mày, đột ngột đổi ý định. Gã đỡ trưởng thôn dậy, khoác lên vẻ mặt ôn hòa, dịu dàng : "Được thôi! sẽ tìm đến chữa trị cho Sanjay."

Trưởng thôn đương nhiên cảm tạ rối rít, miệng ngừng thần linh sẽ phù hộ cho ngài.

Charles gật đầu. Gã lấy một ống tiêm từ trong hộp thuốc, bước đến bên cạnh Sanjay. Liếc đứa trẻ đang nhắm nghiền hai mắt, đôi môi trắng bệch, gã chút do dự cắm phập mũi kim cánh tay thằng bé.

" tiêm cho thằng bé một mũi kháng sinh, hãy chăm sóc nó cẩn thận, sẽ ngay." Quẳng một câu, Charles rảo bước rời khỏi nhà trưởng thôn.

hề lừa trưởng thôn, gã thực sự tìm gã Hoa đến chữa bệnh. Ngay cả khi gã đó ở , thì chắc chắn vẫn một rõ.

Nhiệt độ hôm nay nóng hơn bất kỳ ngày nào khác, giẫm chân lên đất mà cảm giác như đôi bàn chân sắp tan chảy đến nơi. Charles lững thững một con đường mòn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ lạnh lẽo thấu xương.

"Anh bảo cô đến tìm , để cứu ?" Đệ Ngũ cau mày.

Anne gật đầu: " cũng qua xem tình hình của Sanjay, thằng bé nguy kịch lắm . Charles bất lực. Nếu , chút hy vọng sống sót cuối cùng của thằng bé cũng sẽ vụt tắt mất."

Anh chìm trầm mặc. Trong lòng cứ lấn cấn cảm giác điều gì đó , một nỗi bất an dâng lên vô cớ.

"Anh... ?" Anne căng thẳng .

"Đi thôi." Anh dậy, bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.

Nét mặt cô lập tức chuyển từ âu lo sang mừng rỡ. Cô vẽ một dấu thập tự ngực, đó luồn tay chiếc túi lớn mang theo, lấy một gói giấy đặt lên hành lý của , khẽ : "Đây là món đồ hôm qua mua thị trấn, thấy nó hợp với . Anh cứ giữ lấy xem như một món quà nhé. Quà Giáng sinh quà sinh nhật đều cả."

Anh liếc gói giấy, gật đầu: "Để khi nào về sẽ mở."

Khi hai vội vã đến cổng làng, màn đêm buông xuống. Ngoại trừ chút ánh đèn leo lét phát từ trạm y tế cách đó xa, cả ngôi làng gần như chìm nghỉm trong bóng tối mịt mùng.

Vừa bước chân làng, bỗng khựng , kéo giật Anne .

"Sao thế..." Cô ngơ ngác : “Nhà trưởng thôn ở ngay đằng kìa, cái căn bức tường màu đỏ sẫm ."

Anh chằm chằm mặt cô, nửa ngày mới mở lời: "Đừng ở gần , hãy tránh xa một chút, càng xa càng ."

"Hả?" Cô càng mù mờ hơn.

Bản cũng chẳng giải thích thế nào về cái suy nghĩ xẹt qua trong đầu, chỉ đơn thuần mong cô hãy tránh thật xa .

"Đừng hỏi nữa. sẽ tự . Cô..." Anh nhíu mày: “Cô cứ về chỗ ở của đợi, chờ ."

"Ngay bây giờ ?"

"!"

" sẽ cần phụ giúp..."

"Không cần." Anh đẩy nhẹ cô về phía , nghiêm giọng chỉ tay: "Quay về !"

Nói đoạn, ngoắt , sải bước thật nhanh về phía nhà trưởng thôn.

Anne chôn chân tại chỗ một lúc lâu. Sau giây lát do dự, cô rốt cuộc cũng xoay về phía nơi ở của .

Đã tin tưởng , thì cứ theo lời dặn . Chỉ là một chuyện khác, hiện tại cô thực sự thể nào .

Buông một tiếng thở dài, cô lủi thủi sải bước con đường mòn lầy lội nhỏ hẹp. Nửa vầng trăng treo lơ lửng đỉnh đầu khiến bóng lưng cô trông càng thêm phần đìu hiu, cô độc.

Đi một quãng xa, tiếng rên rỉ bên đường chợt níu bước chân cô . Ngoảnh đầu kỹ, cô phát hiện một bà lão đang bệt bên lề đường, dăm ba quả rừng rơi vãi tung tóe đất.

Cô nhận bà lão . Bà sống ở cuối làng Kalabala, câm điếc, con cái, chỉ một ông lão bại liệt liệt giường ở nhà.

Vừa thấy cô, bà lão như vớ cọc, miệng kêu lên những tiếng ú ớ rõ thành lời, hết chỉ cái chân bong gân của chỉ về hướng nhà bà.

Làm thể nhắm mắt ngơ cho . Anne thở dài, bước tới đỡ bà lão dậy...

Tiếng xé ruột xé gan vang lên thấu trời từ trong nhà trưởng thôn.

Trưởng thôn ôm chặt lấy t.h.i t.h.ể lạnh ngắt của Sanjay, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng, thốt nên lời. Ba vợ cạnh đến mức đất trời chao đảo.

Một chiếc ống rỗng vẫn còn cắm trong khí quản rạch mở của Sanjay.

Đệ Ngũ cạnh đó, khuôn mặt vô cảm, lẳng lặng tháo đôi găng tay dính đầy m.á.u tanh.

" bảo , thế nhất định sẽ hại c.h.ế.t thằng bé.” Charles , vờ buông lời xót xa.

Trong lúc điều trị, Sanjay đột ngột ngạt thở. Đệ Ngũ quyết đoán rạch khí quản của đứa bé, luồn ống dẫn để hỗ trợ hô hấp. Chiêu là do ông lão dạy . Ông từng bảo phương pháp thoạt tuy thô bạo và hung hiểm, nhưng trong tình thế vạn bất đắc dĩ, cứ thử xem cũng chẳng mất gì.

Chỉ tiếc là, sự quyết đoán của vẫn thể giành mạng sống cho đứa trẻ .

"Xin chia buồn, trưởng thôn." Charles vỗ vai ông , cố tình dùng tiếng địa phương mà Đệ Ngũ hiểu để thầm: " cảnh cáo gã , bảo đừng bừa. bảo , dù gì cũng chỉ là thử một chút mà thôi. Haizz, nay vẫn luôn như , chẳng hề coi mạng sống của bệnh nhân gì cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-31.html.]

Đôi mắt trưởng thôn càng trở nên vằn vện, đỏ rực như ai tạt máu.

Trong phòng, ngoại trừ họ , còn lão thầy cúng gầy gò hệt như bóng ma. Từ lúc Sanjay ngã bệnh, lão vẫn luôn túc trực ở nhà trưởng thôn, tay nắm chặt chuỗi hạt cáu bẩn, lầm rầm tụng niệm đủ thứ chú ngữ hắc ám.

Sanjay là "sinh mệnh" của ngôi làng . Thằng bé mà c.h.ế.t, ngôi làng coi như cũng tàn đời.

Kẻ cướp mạng sống của Sanjay, bất kể là ai, đều đáng c.h.ế.t vạn ! Phải lấy mạng để xoa dịu cơn thịnh nộ của thần linh!

Trưởng thôn như một gã điên chồm dậy, túm chặt cổ áo Đệ Ngũ, lôi xệch ngoài sân, dồn hết sức bình sinh đ.ấ.m đá túi bụi .

Đệ Ngũ hề đ.á.n.h trả, mặc cho ông trút nỗi đau xót mất con lên thể .

Charles ở ngưỡng cửa, mặt biến sắc. Viễn cảnh mà gã chờ đợi từ lâu cuối cùng cũng xuất hiện. Có điều, đây mới chỉ là khúc dạo đầu của vở kịch thôi. Gã Hoa nhận thức "hại c.h.ế.t" Sanjay mang ý nghĩa tồi tệ đến mức nào.

Lão thầy cúng run rẩy bước ngoài, vẻ mặt bi phẫn gào thét một tràng tiếng địa phương với những dân làng kéo đến. Đám đông lập tức biến sắc, từ hoang mang chuyển sang sợ hãi, hóa thành phẫn nộ tột cùng. Bọn họ nối đuôi gia nhập hàng ngũ của trưởng thôn, điên cuồng lao hành hung Đệ Ngũ đang cuộn mặt đất. Từng cú đ.ấ.m vung đều tàn nhẫn, từng cú đá giáng xuống đều ác độc.

Giờ đây, Đệ Ngũ trở thành tội đồ vĩ đại nhất của làng Kalabala.

Đệ Ngũ ôm chặt đầu, cuộn tròn thể. Xuyên qua trận mưa đ.ấ.m đá, tầm chao đảo của bắt gặp khuôn mặt đang mỉa mai của Charles. Gã núp lưng đám đông, ung dung vẫy tay chào như một kẻ chiến thắng kiêu ngạo.

Sanjay ngạt thở, nguyên nhân là vì trong cơ thể thằng bé đột nhiên xuất hiện một loại độc tố gây suy mòn nội tạng. Điều qua mắt kinh nghiệm dày dặn của .

Ngay từ khi đặt chân đến đây, kẻ ngấm ngầm giở trò đồi bại lên đứa trẻ .

Y thuật của Charles tuy cạn cợt, nhưng mưu hèn kế bẩn "mượn đao g.i.ế.c " thì vô cùng thuần thục. Giao cho một đứa trẻ cầm chắc cái c.h.ế.t, chỉ cần Sanjay trút thở cuối cùng tay Đệ Ngũ, Charles thể lập tức mượn cớ đó để dồn bộ thù hận của trưởng thôn, thậm chí là cả làng Kalabala, lên đầu . Đám dân làng vô tri nguyên nhân sâu xa của cái c.h.ế.t, họ chỉ một mực tin những gì đôi mắt thấy.

Chẳng còn kế hoạch nào hảo hơn thế nữa. Dùng một cái mạng cỏ rác hèn mọn để đổi lấy cái mạng của cái gai trong mắt, thật quá hời. Charles gởn xem Đệ Ngũ bủa vây đ.á.n.h đập. Từ nay về , thứ "tài sản cá nhân" của gã sẽ vĩnh viễn chẳng còn lý do gì để rời bỏ gã nữa, đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Đệ Ngũ vẫn c.ắ.n răng hé nửa lời, trời mới xương cốt gãy mất bao nhiêu khúc. Những kẻ đang coi như ác quỷ mà đối xử tàn bạo , chính là những vắt kiệt tâm can, đích kéo về từ cõi c.h.ế.t cơ mà!

Một cơn đau điếng đột ngột truyền đến từ bắp đùi. Chẳng là kẻ nào rút d.a.o , sống c.h.ế.t lấy mạng cho bằng .

Những khuôn mặt bi thương, điên cuồng, hung tợn lắc lư, bốc cháy rực rỡ màn đêm. Anh bỗng nhớ cảnh tượng năm xưa, khi ông lão cầm đá đập vỡ đầu. Anh từng hỏi ông, tại "ăn miếng trả miếng". Ông lão đáp, bởi vì quen bình tâm .

lúc đây, thể bình tâm cho nổi?

Phá vòng vây xông ư? Nếu , thừa sức . Thế nhưng hiện tại chẳng mảy may ý định bỏ trốn. Chạy trốn?! Tại bỏ trốn? Từ đầu chí cuối, từng bất cứ một việc nào. Anh cứu sống mạng , những kẻ những chẳng chút hàm ơn, mà còn trở mặt dồn chỗ c.h.ế.t...

Thà rằng đừng cứu!

Thà rằng đừng cứu!!

Bốn chữ tựa như một lời nguyền ác độc, cuồn cuộn xoáy sâu tâm trí .

Còn cả tên Charles nữa, cái kẻ đáng c.h.ế.t nhất thì tôn thờ như một vị "thần", đầu đội vầng hào quang ngay đằng , hả hê sung sướng chứng kiến chà đạp .

Nếu như... bắt đầu từ khoảnh khắc tiếp theo, thế giới còn tồn tại kẻ đó nữa, thì chắc chắn sẽ sống hạnh phúc...

Nụ khốn nạn của Charles và đôi mắt đẫm lệ của Anne ngừng đan xen, ám ảnh trong dòng suy nghĩ hỗn loạn của .

Thà rằng đừng cứu...

Hai nắm đ.ấ.m bỗng nhiên siết chặt, nhắm nghiền hai mắt .

Một luồng liệt hỏa vô hình bùng lên từ sâu thẳm trái tim , từ từng tế bào trong cơ thể , gào thét tuôn trào, lan tràn khắp bốn phương tám hướng.

Những luồng khí nóng bỏng cuồn cuộn, mùi thịt khét lẹt, cùng những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết x.é to.ạc màn đêm chốc lát bủa vây lấy .

"Đệ Ngũ!"

Từ trong bóng tối vẳng đến một giọng kinh ngạc nhưng quá đỗi quen thuộc.

Anh choàng mở đôi mắt cay xè. Trong tầm sớm nhòe , hình bóng một phụ nữ đang dìu một bà lão, chập choạng hiện ngay phía .

"Đừng..." Trái tim như hẫng một nhịp, rơi tõm từ cao xuống. Anh kìm mà gào lớn.

Thế nhưng, chuyện quá muộn.

Toàn bộ làng Kalabala, bao gồm cả phạm vi bán kính nửa dặm xung quanh, thảy đều hóa thành vùng đất cháy đen thui. Và tất cả những sinh mạng mảnh đất , ngoại trừ bản , đều biến thành tro tàn, một ai sống sót...

Ánh nắng thật chói chang .

Anh chẳng nhớ nổi lết xác về bờ sông bằng cách nào. Ngửa mặt dài bãi bùn, hé mở đôi môi, thoi thóp thở hệt như một con cá mắc cạn.

Nhanh quá, chuyện diễn thực sự quá đỗi đường đột. Anh thậm chí vẫn thể tin nổi, bộ ngôi làng Kalabala, cùng với Charles, và cả Anne... tan biến trong ngọn lửa vô hình , vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt , khỏi cuộc đời .

Từ nay về , sẽ chẳng còn ai tay cầm cuốn sổ nhỏ quấn lấy hỏi han đủ thứ đời, sẽ chẳng còn ai lôi xềnh xệch chụp ảnh, cũng sẽ chẳng còn ai bắt ngắm một cây nấm ánh trăng nữa... Chẳng còn gì nữa .

Anh bất động, sự mệt mỏi như hòn đá tảng khổng lồ đè nặng lên .

Nơi cổ tay trái bỗng tỏa một luồng khí lạnh lẽo, tựa như một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại và mát lạnh, đang dắt díu những mảnh hồn vỡ vụn của , về một nơi hư vô mờ mịt.

Giữa cơn gió lạnh buốt, nền đất cháy đen, một đống đổ nát hoang tàn ẩn hiện mờ ảo trong những làn khói mỏng manh.

Một bóng với khuôn mặt mờ mịt sừng sững mặt, cất giọng trong trẻo như dòng suối quyện cùng ánh trăng: "Ngươi còn nhớ bản là ai ?"

Mình là ai?!

Anh thốt lên trong vô thức: "Dưới trướng thiên địa, Tứ Phương Hỏa Quân — Diệm Khoát."

"Đáng tiếc, ngươi chỉ nhớ danh xưng của , mà quên bổn phận đích thực." Bóng lắc đầu nhạt: “Hỏa Quân Diệm Khoát, cai quản cửu trùng thiên hỏa, chỉ ban phát ấm cho bốn phương, mà còn khả năng thiêu rụi loài tà ma ngoại đạo thế gian. Giờ đây, ngươi đ.á.n.h mất bản tính, khác chỉ mạo phạm là ngươi nổi trận lôi đình, bốc đồng bạo nộ, mượn thiên hỏa thiêu rụi họ, sát sinh vô ."

"Thế thì chứ?!"

"Ta ngươi đầu là bờ."

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

Lời còn dứt, một quầng sáng trắng vút từ lòng bàn tay nọ. Anh né tránh kịp, luồng ánh sáng chói lòa lao thẳng ấn đường của .

Toàn tức thì chấn động như sét đánh. Ngay đó, một luồng khí êm dịu, mát lành từ đỉnh đầu rót xuống. Cảnh tượng trong mắt còn là đống tro tàn đổ nát nữa, mà là một cô gái trẻ tuổi. Mái tóc nàng đen mượt như mực, váy lụa dệt tựa mây vờn, tay cầm một chiếc lá bích ngọc kề lên đôi môi đỏ mọng, tấu lên một khúc nhạc thiên diệu, tư dung tựa tiên nữ giáng trần... Nếu như phía nàng là cánh cửa dẫn xuống cõi địa ngục A Tỳ, xung quanh cũng chẳng vô vàn ác quỷ gớm ghiếc bủa vây, thì nàng thực sự sẽ xem là một vị tiên nữ... Không, giống với một vị Bồ Tát hơn. Thần thái nhàn nhã, thanh tịnh của nàng đối lập với bầy ác quỷ xung quanh, thế nhưng tổng thể bức tranh toát lên một sự hài hòa đến kỳ lạ.

"Thuở thượng cổ, vị nhạc sư tài hoa bậc nhất tam giới tên là Nguyệt Ẩn Nương. Nàng chỉ cần dùng một chiếc lá, cũng thể tấu lên vô vàn tuyệt khúc thiên ái. Nào ngờ, nữ nhân đơn thỉnh nguyện lên trời, cam tâm tình nguyện dành trọn một đời ngự cửa địa ngục A Tỳ, dùng âm thanh diệu kỳ chỉ để gảy cho lũ ác quỷ . Mặc cho lũ ác quỷ giở mánh khóe cám dỗ, c.h.ử.i rủa, thậm chí là sát thương, nàng vẫn hề lay động, chỉ tâm ý khúc nhạc của . Hết bản đến bản khác, nàng dồn trọn linh hồn thanh khiết và tường hòa nhất của bản hòa từng nốt nhạc, chỉ mong thể hóa giải lệ khí của những ác linh, dẫn dắt chúng về chính đạo. Nghe đồn rằng, những ác quỷ khúc nhạc của nàng tịnh hóa, cuối cùng đều chân tâm sám hối, phóng thích khỏi địa ngục, bước luân hồi tái sinh. Sau khi Nguyệt Ẩn Nương viên tịch, thể nàng hóa thành mười ba viên đá tròn trịa, cất giấu sâu trong U Minh Giới. Giờ đây, cất công tìm kiếm Nguyệt Ẩn Nương mang đến tặng ngươi, chỉ hy vọng khí trường bình tâm, tường hòa của nó, sẽ trợ giúp ngươi sớm thoát khỏi chốn luyện ngục."

Giọng vang vẳng bên tai , lúc xa lúc gần, cuối cùng lùi dần hư vô, chỉ để một chôn chân tại chỗ, chẳng thể cử động, cũng chẳng thốt nên lời... Cơn buồn ngủ nặng trĩu mang theo một mùi hương thanh mát, thoang thoảng thêm một khúc nhạc êm tai ùa tứ chi trăm mạch của . Hình ảnh cuối cùng mà thấy, vẫn là dáng vẻ thanh tao, tự tại của con gái giữa muôn vàn ác quỷ...

Anh chợt choàng tỉnh, bật dậy. Mặt trời vẫn thiêu đốt chói chang, thứ xung quanh vẫn diễn như bình thường. Dưới sông, một chú cá quẫy đuôi nhả bọt nước.

Anh đưa tay trái lên, chằm chằm chuỗi đá đeo cổ tay mà đến tận bây giờ vẫn thể nào tháo , cứ thế ngẩn ngơ mất một lúc lâu.

Tứ Phương Hỏa Quân, Diệm Khoát... Một trong những vị thần quân đầu tiên của thiên giới...

Ký ức phai nhòa, giờ đây từng chút, từng chút một thẩm thấu trở từ cõi hư vô.

Anh chống tay dậy, ánh mắt dán chặt đống hành lý. Gói giấy mà Anne tặng , vẫn im lìm ngay ngắn ở đó.

Mở ... là một chiếc áo choàng bác sĩ trắng tinh khôi.

Run rẩy ôm chặt chiếc áo lòng, bỗng nhiên mất khả năng vững, ngã quỵ xuống mặt đất. Chiếc hồ lô đeo ngang hông va đập , phát mấy tiếng lách cách.

Anh tháo chiếc hồ lô xuống, giơ lên ngang tầm mắt. Một tia nắng chiếu rọi xuống, nhuộm cho thứ một màu vàng ươm bóng bẩy, ngay cả những đường vân đó dường như cũng đang rùng biến đổi.

Anh chợt thấy nhớ ông lão vô cùng. Nếu ông còn ở đây, làng Kalabala chắc chắn sẽ nông nỗi ...

Đệ Ngũ hít một thật sâu, nay từng khoảnh khắc nào chăm chú ngắm chiếc hồ lô bằng ánh mắt kiên định, tâm ý đến thế.

Đột nhiên, ánh mắt biến sắc, sững sờ.

Tinh hoa của y đạo, thảy đều trong đó.

Một ngày con bóc tách gân lá, thì một ngày con thể xuất sư, thể trở thành vị đại phu treo hồ lô hành y cứu đời .

Tất cả những lời ông lão từng răn dạy mà đây chẳng thể nào thấu hiểu, nay tỏ tường sáng rọi...

Nắm chặt chiếc hồ lô và chiếc áo choàng bác sĩ trong tay, quỳ gối ánh nắng chói chang của buổi ban trưa, tĩnh lặng tựa một bức tượng đá.

 

Loading...