CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-06-16 17:14:58
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rất nhiều năm .
Tại New Delhi một ngày tháng Năm.
Trong một căn nhà lợp tôn lụp xụp, một nam một nữ đối diện , bầu khí vẻ chẳng mấy thiện.
" rõ cho , trong ba ống chiết xuất lá đỏ mà bà cố ngoại để , hôm qua dùng một ống để thử nghiệm cơ thể . Viện nghiên cứu của ngay gần đây, nếu tham gia, luôn sẵn lòng chào đón."
"Hôm qua ?" Anh phụ nữ Anh quốc trẻ trung, xinh nhưng toát lên vẻ ngạo mạn mặt .
" ."
" cảnh báo cô , đừng động thứ đó." Anh thở dài. Chiếc áo choàng y tế sờn cũ đang mặc khâu vá vô , màu sắc của nó giờ đây cũng nhợt nhạt hệt như mái tóc hoa râm của .
"Và cũng vô cầu xin đưa tìm nơi loài lá đỏ sinh trưởng!" Người phụ nữ hất cằm lên: “Trong cuốn sổ tay của bà cố ngoại ghi chép rõ ràng rằng bà chỉ từng đưa một đến đó mà thôi."
Anh vẫn điềm nhiên cô: " cho cô cuối cùng, nơi đó tự tay hủy hoại từ lâu . Trên thế gian sẽ bao giờ còn tồn tại cái thứ quỷ quái thể biến hai con khác biệt trở nên giống hệt như đúc nữa . Emily , việc bà cố ngoại của cô tiêu hủy bộ sổ tay nghiên cứu cùng chiết xuất lá đỏ tinh chế , quả thực là một điều vô cùng đáng tiếc." Anh ngừng một chút, khẽ mỉm tiếp: "Và trải qua ngần năm, bí mật mà ngay cả bà ngoại lẫn cô đều hề , cuối cùng xui xẻo lọt tay cô, đây càng là một điều đáng tiếc hơn."
" tin hủy diệt nơi đó." Emily chút tức giận, cô bật dậy: “Mẹ từng kể, từ gần một thế kỷ , gia tộc Stewart là một tượng đài kiệt xuất trong giới y học Anh quốc. Cả cha và chồng của bà cố ngoại đều từng đảm nhiệm chức vụ viện trưởng bệnh viện Greelin! Thế nhưng, kể từ khi vợ chồng bà cố mất tích trong một vụ t.a.i n.ạ.n ở Ấn Độ, danh tiếng của nhà Stewart tuột dốc phanh. Bà ngoại mồ côi từ nhỏ, hầu đưa về Anh nuôi nấng khôn lớn, sống một đời khốn khó lận đận. Mẹ thậm chí cùng lúc ba công việc mới miễn cưỡng duy trì miếng ăn."
Cô càng càng trở nên kích động: " nỗ lực đến kiệt sức mới thi đỗ trường y danh giá nhất, lấy tấm bằng tiến sĩ và bước chân việc tại cơ sở y tế hàng đầu. Nếu là thần linh ban phước, nghĩ sẽ chẳng may mắn đến mức quyền thừa kế căn nhà cổ của gia tộc, để tình cờ phát hiện những di vật của bà cố ngoại do hầu năm xưa mang từ Ấn Độ về cất giấu tầng hầm. Anh việc tìm chiết xuất lá đỏ mang ý nghĩa to lớn đến mức nào đối với thế giới và đối với cả chính bản ? Tất cả những chuyện đều là một sự sắp đặt, là ý trời giành thứ vinh quang mất cho nhà Stewart!"
Anh ho khan hai tiếng, lắc đầu đột ngột hỏi: "Cô thể bóc tách một mạng lưới gân lá chỉnh từ một chiếc lá ?"
Cô nhíu mày khó hiểu: "Anh gì cơ?"
Anh bật : "Nếu thể, điều đó chứng tỏ cô vẫn đủ tư cách để trở thành một bác sĩ thực thụ ."
Emily tài nào kiềm chế bản thêm nữa. Cô lao tới bên cạnh , quỳ sụp xuống: " cần rốt cuộc là Đệ Ngũ Thiên bản tôn chỉ là hậu duệ của ông . thừa phản đối việc sử dụng chiết xuất lá đỏ là vì lo sợ chúng khả năng kiểm soát nó. Nếu còn nể tình bằng hữu với tổ tiên chúng năm xưa, xin hãy đưa đến đó! Chỉ khi thu thập đủ lượng chiết xuất lá đỏ cần thiết, mới cơ hội nghiên cứu và bào chế phương t.h.u.ố.c giải trừ khả năng tái sinh của nó! Một khi t.h.u.ố.c giải, sẽ còn lo lắng việc chiết xuất lá đỏ gây hậu quả nghiêm trọng nữa, chẳng ?!"
Anh vẫn giữ thái độ im lặng, hề biểu lộ sự đồng tình.
Emily đưa tay lau đôi mắt đỏ hoe, từ từ dậy, gằn từng chữ một: "Anh trong cuộc thử nghiệm cơ thể , ai là đối tượng thí nghiệm ?"
Anh khẽ nhíu mày.
"Chính là ." Emily bỗng bật man dại: “ tự tiêm chiết xuất lá đỏ cơ thể , đó rút m.á.u của chính để truyền sang cho một cô bé Ấn Độ. Nếu tìm cách bào chế t.h.u.ố.c giải, thì tác dụng 'tái sinh' của chiết xuất lá đỏ chúng sẽ bao giờ chấm dứt. Giờ thì, chịu giúp chúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-32.html.]
Anh trầm ngâm một lát đáp: "Được thôi. Sáng sớm ngày mai cô hãy đến tìm ."
"Thật ?!" Emily lập tức chuyển từ giận dữ sang vui mừng khôn xiết: “Hứa nhé, hẹn gặp ngày mai."
Thế nhưng, cô mới bước , nụ môi còn kịp tắt thì cả cơ thể bỗng nhiên cứng đờ tại chỗ. Chỉ hai giây , đôi chân cô mềm nhũn , đổ gục xuống sàn nhà.
Một cây kim nhỏ xíu mỏng như sợi lông bò găm chuẩn xác cổ cô .
Và cũng ngay đúng cái khoảnh khắc , ba kẻ lấm lem bùn đất gồm hai nam một nữ tình cờ chui tọt trong phòng khám. Cái phụ nữ ở giữa, chân tay bủn rủn, mặt mày đỏ gay, ngay chóp mũi còn chình ình một cục sưng đỏ chót, đang vất vả giơ tay chỉ thẳng yếu ớt gào lên "Anh chính là Đệ Ngũ Thiên ?!" , xin nhé, đó chính là đấy!
Đó chính là khung cảnh gặp gỡ đầu tiên giữa và cái lão già Đệ Ngũ Thiên .
Mọi đừng trách xuất hiện quá muộn, chỉ thể trách quãng đường từ châu Phi tới Ấn Độ thực sự quá xa xôi mà thôi! Hơn một tháng , khi giải quyết êm xuôi rắc rối của Tiểu Thanh, khối đá Phá Thiên Phủ hình dáng tựa như viên ngọc Lapis Lazuli hiện lên cho ba chữ to đùng ngã ngửa: "Đệ Ngũ Thiên". Rõ là cụt lủn và chẳng hiểu cả! Dẫn đến việc suốt một quãng thời gian dài đó, công việc chiếm nhiều thời gian nhất của ba đứa chúng chính là sách. Hễ cứ bắt gặp cuốn sách nào đường là chúng lôi lật mở, mà chỉ chăm chăm lật đúng chương thứ năm ( ngũ thiên) mà thôi.
Nói thật lòng, nhiều lúc căm hờn mấy cái khối đá quái gở kinh khủng. Các thể giao tiếp đàng hoàng với ? Chẳng nhẽ thể rủ lòng thương mà cho một gợi ý đầy đủ chủ - vị - tân ngữ đàng hoàng ?
Trong tình cảnh mờ mịt chẳng lấy một manh mối, Ngao Sí nằng nặc đòi về tiệm Bất Đình, thì nhất quyết đòi tiếp, còn Giáp Ất thì chỉ lăn ngủ chứ chẳng thèm nêu ý kiến. Cuối cùng, chúng quyết định oẳn tù tì phân thắng bại và giành chiến thắng. Sau đó, tại một vùng ngoại ô của Cape Town, chúng tình cờ đụng độ Shah Rukh, một đàn ông Ấn Độ sang Nam Phi thuê. Đáng là, lúc bấy giờ đang ý định nhảy sông tự tử.
Ngao Sí nhanh tay vớt gã xui xẻo lên. Theo như lời kể lể đầy xót xa của Shah Rukh, cày cuốc ở Nam Phi suốt năm năm trời, khó khăn lắm mới tích cóp một khoản tiền mồ hôi nước mắt. Anh dự định ngày mốt sẽ khăn gói quả mướp về quê nhà ở New Delhi, bởi già ở quê ốm liệt giường, chẳng còn kịp mặt bà cuối . Nào ngờ, căn nhà thuê trọ bốc cháy ngày hôm , thiêu rụi bộ đồ đạc cùng tiền mặt giấu gầm giường thành tro bụi. Quá tuyệt vọng và bốc đồng, mới nảy sinh ý định tự vẫn.
Thôi , câu chuyện dạy cho chúng những bài học :
Thứ nhất, bốc đồng chính là ác quỷ! Tiền mất thể cày , chứ mạng mà mất thì coi như chấm hết. Bởi kẻ nào nhảy sông treo cổ cũng cái diễm phúc gặp bà chủ quán là đây .
Thứ hai, bà con cô bác ngàn vạn đừng bao giờ cất quá nhiều tiền mặt ở nhà nhé!!
Nhìn cái Ấn Độ hình to xác nhưng trong lòng chỉ đau đáu về nhà , đành bấm bụng thêm một nữa. Trót ơn thì cho trót, khi tra khảo rõ ràng địa chỉ nhà của , dứt khoát đ.á.n.h ngất gã quẳng luôn lên lưng Ngao Sí, dõng dạc lệnh: "Tiến thẳng tới Ấn Độ thôi!"
Ngao Sí xù lông tức giận, lớn tiếng càu nhàu rằng cực kỳ ghét ăn cà ri. Còn Giáp Ất thì lững thững dặn dò chuẩn sẵn t.h.u.ố.c chống muỗi.
Nói tóm , hậu quả thứ nhất của vụ là Shah Rukh vô cùng kinh ngạc khi phát hiện bản mới chợp mắt qua một đêm ở Cape Town mà sáng thấy chình ình ngay cửa nhà ở khu ổ chuột phía tây bắc New Delhi. Và hậu quả thứ hai chính là việc mũi một con muỗi Ấn Độ đốt trúng, khiến nó sưng tều lên thành một cái mũi đỏ thẫm vô cùng xí, kể còn hành cho sốt nhẹ một cách đầy nhục nhã. Đường đường là một đại yêu quái ngàn năm từng ốm đau là gì, thế mà nay một con muỗi cỏn con bắt nạt! Chao ôi, kể từ lúc mang cái t.h.a.i trong bụng, thể chất của ngày càng trở nên kỳ quặc khó hiểu.
Ngao Sí cuống quýt cả tay chân, bèn tóm đại một dân bản địa ngang qua để hỏi xem bệnh viện gần nhất ở . Gã đó chỉ tay về một hướng và bảo rằng, ở đằng một phòng khám nhỏ, bên trong một vị bác sĩ đến từ Trung Quốc. Mà tên của phòng khám lẫn tên của ông bác sĩ đều kỳ quặc như , cả hai đều gọi là "Đệ Ngũ Thiên".
Đưa tay vuốt ve khối Phá Thiên Phủ đang tỏa nhiệt nóng rực, sững căn phòng khám nhỏ xíu chỉ là một túp lều lợp tôn tồi tàn nép nơi góc khuất. Linh hồn đang ngừng bồn chồn của bỗng chốc trở nên thanh thản lạ thường... Muỗi ngoan lắm, mày đốt tao quả uổng công chút nào.