CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-06-16 17:14:59
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đệ Ngũ Thiên chỉ khám bệnh cho , mà còn chủ động ngỏ lời mời nhóm chúng nán phòng khám của thêm ba ngày nữa. Dù , chẳng hề đả động gì đến lý do vì .

Anh bảo rằng bản thấu việc là con . Đơn giản là vì, chính cũng . là thành thật ghê gớm.

Còn vị nữ bác sĩ tên Emily thì trói chặt cứng chiếc ghế đặt ở căn phòng phía trong. Trong lúc tất thảy những chuyện , chỉ nhàn nhạt giải thích với chúng rằng, đang cứu .

Quái lạ , chẳng hề nửa điểm hoài nghi về lời . Người đàn ông khoác chiếc áo choàng y tế sờn cũ, sở hữu gương mặt trẻ trung vô cùng tuấn tú, nhưng mang một mái tóc hoa râm xơ xác hệt như một ông lão , luôn toát vẻ trầm vững vàng tựa như một hồ nước sâu đáy.

vắng bóng tà khí. Và điều quan trọng hơn cả là, thậm chí còn chẳng hề thở...

Ngay từ lúc mới bước , để mắt tới chuỗi đá mặt trăng mang sắc trạch êm dịu, trong trẻo cổ tay trái của . Khi phát hiện đang mải mê ngắm nó, bèn mỉm hỏi: "Cô thích thứ ?"

"Nó lắm." kẹp chặt chiếc nhiệt kế nách, đáp : “Rất hiếm khi thấy một đấng nam nhi đeo đá mặt trăng đấy."

"Nó theo nhiều năm lắm , thậm chí còn lâu hơn cả cái hồ lô nữa kìa." Anh chỉ tay về phía chiếc hồ lô cũ kỹ mòn vẹt treo bên cửa sổ, khẽ lắc lắc cổ tay: “Nó hòa quyện một với linh hồn , thể nào tháo nữa."

"Ồ?" chớp chớp mắt đầy hứng thú: “Vậy hẳn là chứa đựng một câu chuyện vô cùng thú vị."

" ." Anh gật đầu, ánh mắt hướng về chiếc hồ lô bên ô cửa sổ: “Cô tin , những sinh vật phi nhân loại như chúng đây, thường sẽ sở hữu những linh cảm vô cùng huyền diệu."

"Ví dụ như?"

"Ví dụ như dạo gần đây, luôn linh cảm rằng sẽ những vô cùng đặc biệt đến tìm . Không chỉ riêng gì hậu duệ của cố nhân ." Anh nhận lấy chiếc nhiệt kế từ tay vẩy vẩy vài cái: “Sự xuất hiện của họ, thể vẽ nên một dấu chấm hết viên mãn cho cuộc đời cũng nên. Ừm, nhiệt độ cơ thể cô trở bình thường đấy. Thế cô là loại yêu quái nào ? Đến từ phương nào?"

"Một con thụ yêu. đến từ một nơi tên là Vong Xuyên." khá thích cảm giác trò chuyện cùng , vô cùng thẳng thắn mà chẳng cần rào đón .

" là một con yêu quái hạnh phúc, sắp ." Anh , liếc mắt sang Giáp Ất đang ngáy ngủ ở một góc phòng, và cả Ngao Sí đang cay đắng và miếng cơm cà ri, bật : “Hẳn là cô, cũng cất giấu một câu chuyện dài."

Từ căn phòng bên trong thỉnh thoảng vọng tiếng gào thét đầy giận dữ của Emily: "Thả ! Cái gã bỉ ổi nhà !"

khẽ đáp: " hiện tại câu chuyện của hơn."

Anh ngẫm nghĩ một lát gật đầu ưng thuận: "Được thôi. Để pha tách cà phê . Câu chuyện khá dài, e là sẽ đến khô cả cổ họng đấy."

"Khoan , uống cà phê ." dậy, lấy từ trong túi xách một hũ Phù Sinh, lắc lắc nhẹ: “Chúng uống nhé."

"Nhiều năm nay còn động đến nữa ."

"Nên mới cung cấp phúc lợi cho đây . Anh cứ nếm thử , nếu thấy ngon thì ưu ái bán giảm giá hai mươi phần trăm cho nhé!"

"Toàn bộ tiền mặt đều để trong cái hộp kìa, chắc cộng tới năm trăm đô la ."

"Sao nghèo rớt mồng tơi thế cơ chứ..."

là Đệ Ngũ Thiên - học trò của lão Tôn, là vị thiên thần "Hỏa Quân Diễm Khoát" trong truyền thuyết, thì khi câu chuyện của khép , cả một ngày trời cũng lặng lẽ trôi qua. Trong ánh chiều tà le lói, tách của đều cạn trơ đáy.

"Anh... hề thở ?!" đưa ngón tay gần mũi , chỉ cảm nhận một luồng lạnh ngắt.

"Ngay cả khi là thần tiên, thì cũng sẽ ngày đến điểm tận cùng của sinh mệnh." Anh mỉm giải thích: “Cũng hẳn là thở, chỉ là một tháng trở đây, nhịp thở của trở nên chậm chạp hơn nhiều."

"Anh định dùng cách của để giải quyết chuyện ?"

"Đây là phương pháp thỏa nhất ." Anh gật đầu xác nhận: “Bất kỳ vị thiên thần nào theo con đường chính đạo, dù hiện tại họ mang hình hài , thì nguyên thần của họ vẫn mãi mãi là liều thần d.ư.ợ.c hảo nhất, thừa sức chữa trị loại bách bệnh đời. Hơn nữa, dẫu tay, thì nguyên thần cũng chẳng cầm cự bao lâu nữa."

ngẫm nghĩ một chút bật : "Chúng mới quen hai ngày thôi đấy. Thế mà bộc bạch hết ruột gan cặn kẽ như , sợ con yêu quái là đây nảy sinh tà niệm cướp đoạt ?"

Anh bật thành tiếng, đưa tay gãi đầu: "Thật lạ lùng, cô luôn khiến liên tưởng đến lão Tôn."

" xinh hơn cái ông già đó nhiều nhé!" vờ nổi cáu.

" đồng ý mua của cô. Tiền vị đắng chát, hậu vị ngọt ngào, hương vị tuyệt." Anh lập tức lảng sang chuyện khác.

Hở?! bỗng chốc cảm thấy buồn vui lẫn lộn. Vui vì rốt cuộc cũng sắp chốt đơn hàng đầu tiên! buồn vì tên khố rách áo ôm chỉ vỏn vẹn năm trăm đô la...

Thế nhưng, phi vụ mua bán của chúng còn kịp diễn thì một đám khách mời vô cùng hung hãn lao tới.

Mười mấy ả "Emily" giống như đúc từ trong cái viện nghiên cứu bí mật mà Emily xịn dựng lên gần đây ùa ngoài. Kẻ nào kẻ nấy hệt như gắn định vị GPS , vô cùng chuẩn xác lao thẳng về phía phòng khám.

Đệ Ngũ Thiên từng giải thích cặn kẽ cho rằng, thứ vật chất mang tính yêu nghiệt như chiết xuất lá đỏ, mặc dù khả năng biến đổi một cá thể khác trở nên giống hệt như bản , nhưng trong vòng 72 giờ, biến đổi đó sẽ tự động phân tách một "bản ngã" nữa. Và cái cá thể phân tách đó tiếp tục quá trình sinh sôi. Tùy thuộc sức mạnh của lượng chiết xuất lá đỏ tạo , chúng sẽ gia tăng lượng như một cuộc chạy đua tiếp sức cho đến một giới hạn nhất định. Sau khi quá trình phân tách kết thúc, việc đầu tiên mà bầy quái vật chính là "săn mồi". Và con mồi đầu tiên mà chúng khao khát tìm kiếm chính là "bản thể gốc". Giống hệt như cái cây nấm trắng từng chính những "bản " của nó c.ắ.n xé ăn thịt . Sau khi xơi tái xong bản thể, những "sản phẩm tái sinh" tiếp thêm sức mạnh sẽ chuyển hướng tấn công sang bất kỳ sinh vật sống nào thể thức ăn, bao gồm cả con . Bầy chuột mà năm xưa Annie dùng để thí nghiệm chính là minh chứng sống động nhất. Và khi phá hủy hai tảng đá yêu quái mọc đầy lá đỏ , cũng giữ một ít để tự tiến hành thí nghiệm, nhờ mới càng củng cố thêm bằng chứng về sự đáng sợ tột cùng của thứ .

Điều mà ngờ tới là cô nàng Emily, vì quá khát khao giành lấy một chỗ trong giới y học, dựa cuốn sổ tay ghi chép của Annie mà lặn lội sang tận Ấn Độ để tìm kiếm nơi loài lá đỏ sinh trưởng. Tuy nhiên, Annie chẳng hề đề cập đến vị trí chính xác trong sổ, mà chỉ rằng bà từng cùng đàn ông mà bà sùng bái và yêu thương nhất - vị bác sĩ Trung Quốc tên là Đệ Ngũ Thiên - đặt chân tới nơi đó. Bởi , Emily đành mượn danh nghĩa hỗ trợ y tế để lén lút dựng lên một viện nghiên cứu dã chiến tại đây nhằm dò la tung tích. Đáng tiếc , ngay cả những dân bản địa cũng một thấy loài thực vật . Trong lúc chán nản tột độ và dự định thu xếp hành lý về nước, cô tình cờ phát hiện phòng khám nhỏ mang tên "Đệ Ngũ Thiên" lẩn khuất ngay bên rìa khu ổ chuột.

Khi diện kiến Đệ Ngũ Thiên, cô c.h.ế.t sững. Bà cố ngoại cô từng kẹp một bức ảnh chụp chung với một đàn ông trong cuốn sổ tay, mặt bức ảnh còn ghi rành rành tên của hai họ: Annie và Đệ Ngũ Thiên. Mà đàn ông trong bức ảnh , ngoại trừ màu tóc , thì khác nào đúc cùng một khuôn với đang sờ sờ ngay mắt cô !

Điều khiến cô kinh ngạc hơn cả là ngay ánh đầu tiên, buột miệng thốt lên: "Annie...". Bản cũng tự sở hữu những nét cực kỳ giống bà cố ngoại .

Dù vô cùng ngạc nhiên nhưng xen lẫn hoài nghi, bởi nếu thực sự là Đệ Ngũ Thiên, thì thể sống thọ đến tận bây giờ? Lại còn giữ dung mạo trẻ trung như ? Tuy nhiên, cô cũng nhanh chóng lấy sự bình tĩnh. Việc quan trọng nhất lúc tìm cho bằng loài lá đỏ . Cô mặc kệ là Đệ Ngũ Thiên bản tôn chỉ là con cháu của ông , cô quả quyết rằng chắc chắn địa điểm đó, bèn dùng đủ cách ép khai .

như một, kiên quyết cự tuyệt.

Cho đến khi Emily tự đắc tuyên bố, cô lấy chính bản vật thí nghiệm.

Những diễn biến tiếp theo đó chính là cảnh tượng mà chứng kiến tận mắt.

Cũng chính vì hàng loạt những nhân quả tuần rắc rối , vô tình đẩy ba kẻ ngoại đạo là , Ngao Sí và Giáp Ất rơi cảnh nhốt chặt trong căn phòng khám nhỏ bé . Một tiếng đồng hồ , mười mấy ả "Emily" đói khát đến săn mồi kéo tới y như dự đoán.

Trong buổi tiệc của chúng , Đệ Ngũ Thiên tiết lộ rằng việc giam lỏng Emily trong phòng khám, một là để bảo vệ an cho cô ; hai là vì "xử lý triệt để chuyện ".

Còn hiện tại, đám "Emily" đang bu đen bu đỏ ngoài cửa , bộ đều phân tách từ cơ thể cô bé Ấn Độ. Việc tiêu diệt tận gốc bọn chúng thì hề khó, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc đứa trẻ vô tội sẽ hết phương cứu chữa.

Cửa chính và cửa sổ rung lắc ngày một dữ dội hơn. Nếu mau chóng tay giải quyết, căn nhà lợp tôn e là sẽ sớm đổ sập mất thôi.

Ngao Sí hét lớn về phía chúng : "Hai mà còn im lặng nữa là xông ngoài đồ sát chúng đấy nhé!"

"Người em, bình tĩnh chút ." Anh mỉm với Ngao Sí, đó đưa ánh mắt kiên định : “Những việc , đành nhờ cậy cô ."

"Đệ Ngũ Thiên..."

Lời còn dứt, thậm chí còn kịp rõ động tác của , thì Đệ Ngũ Thiên tan biến . Anh chẳng để thêm nửa lời thừa thãi nào, cứ thế hóa thành một vệt sáng đỏ rực, lao vút ngoài qua ô cửa sổ.

Nhiệt độ trong phòng đột ngột tăng vọt lên đáng kể. Một ngọn lửa vô hình dùng chính phương thức để lưu dấu vết về sự hiện diện của .

Những cánh cửa vốn dĩ đang rung lên bần bật giờ đây tĩnh lặng. Đám quái vật đang liều mạng tìm kiếm thức ăn ngoài một nguồn sức mạnh cường hãn tàn nhẫn x.é to.ạc . Những luồng khí nóng rực đến bức luồn lách qua từng khe cửa thổi ùa trong, mạnh đến mức khiến cả Ngao Sí và Giáp Ất cũng loạng choạng ngã nhào xuống đất.

Những luồng sáng kỳ ảo bay lượn cuộn xoáy bên ngoài căn nhà. Chiếc hồ lô treo ô cửa sổ cũng nhuộm đẫm bởi đủ loại màu sắc đan xen, đến mức chẳng giống như một vật thuộc về thế giới trần tục .

Những bên trong dẫu cố gắng tiến lên phía thế nào chăng nữa, cũng chẳng thể nhích nổi lấy nửa bước chân. Nguồn sức mạnh thuộc về thế giới con yêu quái triệt để phong ấn và cô lập căn nhà tôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-33.html.]

Toàn bộ quá trình chỉ diễn vỏn vẹn trong hai, ba giây ngắn ngủi. Cả luồng khí nóng lẫn những vệt sáng kỳ ảo đều vụt tắt.

Ngao Sí tông cửa xông . Bên ngoài gì còn vương chút dấu vết nào của bầy quái vật nữa. Nằm sóng soài mặt đất chỉ còn một cô bé Ấn Độ chừng mười ba, mười bốn tuổi. Cô bé mặc bộ đồ bệnh nhân màu trắng, rơi trạng thái hôn mê sâu.

Một chuỗi hạt tròn màu trắng, tỏa ánh sáng xanh lam huyền ảo giữa màn đêm, ngoan ngoãn yên n.g.ự.c cô bé.

Từ đằng xa, những tiếng xôn xao xen lẫn tiếng bước chân rầm rập đang vọng tới. Ánh đèn pin rọi chiếu lộn xộn, chao đảo khắp nơi. Những động tĩnh ầm ĩ ở đây cuối cùng cũng kinh động đến những kẻ tò mò xung quanh .

trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm, nhặt chuỗi đá lên, trong nhà lấy chiếc hồ lô cùng chiếc hộp sắt mà Đệ Ngũ Thiên đặt bàn. Ngao Sí cõng cô bé lưng, Giáp Ất thì vác theo Emily. Cả nhóm vội vã rời khỏi hiện trường khi phát hiện .

Căn nhà lợp mái tôn treo tấm biển mang tên "Đệ Ngũ Thiên", chỉ còn trơ trọi một cách trống hoác màn đêm thăm thẳm.

Tinh thần của Emily vẫn còn chút bàng hoàng hoảng loạn, nhưng điều đó cũng chẳng thể cản trở việc chúng lùng sục bộ chiết xuất lá đỏ còn sót trong viện nghiên cứu của cô để tiêu hủy triệt để. Về khoản bới bèo bọ tìm đồ giấu kín, Giáp Ất mà xưng hai thì chẳng ai dám nhận một. Giá như đạo sĩ, thì chuyển nghề sang thám t.ử tư cũng thừa sức qua cầu.

Cái suýt chút nữa châm ngòi cho một t.h.ả.m họa tàn khốc , lúc đang co rúm ở một góc phòng. Cô ngây dại chằm chằm chúng , miệng lẩm bẩm như đang mớ ngủ: "Các ? Chiết xuất lá đỏ thể mang về cho giải Nobel đấy! Vinh quang của gia tộc Stewart sẽ tái sinh rực rỡ ngay chính bản !"

Nghe xong những lời , hướng mắt về phía phụ nữ xứng đáng với hai chữ "ưu tú" , đột ngột lên tiếng hỏi: "Cô là bác sĩ ?"

trân trân , như thể lăng nhục một cách nặng nề: "Tất nhiên là bác sĩ ! nghiệp từ một ngôi trường y khoa danh giá bậc nhất, hiện đang công tác tại một cơ sở y tế hàng đầu! chính là vị bác sĩ xuất sắc nhất thế giới !"

"Cô . Bác sĩ thực thụ, cả đời họ chỉ tâm niệm duy nhất một việc mà thôi." thản nhiên đáp: “Cứu ."

ngẩn sững sờ.

"Bản đủ kiên định." xoay bước : “Chính vì thế, cô sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ bóc tách một mạng lưới gân lá chỉnh từ một chiếc lá ."

Nói đoạn, moi từ trong túi xách một tờ giấy mỏng, cẩn thận đặt lên mặt bàn: "Đây là những lời mà hôm nọ, trong lúc trò chuyện cùng , Đệ Ngũ Thiên cẩn thận ghi . Anh nhờ chuyển nó cho cô. Bên trong bằng tiếng Trung, cô liệu mà tìm một dịch thuật cho đàng hoàng nhé."

"Anh ... cho ?" Emily ngập ngừng cất lời hỏi.

thêm lời nào nữa, cứ thế sải bước khỏi căn phòng.

"Một vị bác sĩ tận tâm đang yên nghỉ tại nơi ."

Trên phiến đá nhẵn thín, khắc một dòng chữ tiếng Trung như .

Nét chữ trông xí một chút, là do chính tay Ngao Sí khắc lên. Dù thì sức lực của cũng dồi dào hơn , mấy việc nặng nhọc như khắc chữ lên đá quả thật hợp với .

Bên bờ con sông nhỏ cách căn nhà lợp tôn xa, phiến đá cứ lặng lẽ chôn vùi một nửa xuống nền đất bùn một cách đầy khiêm nhường như .

Đệ Ngũ Thiên từng tâm sự với rằng, khu ổ chuột lụp xụp quanh phòng khám của , thực chất chính là nền móng còn sót của ngôi làng Kalabala năm xưa.

Anh chẳng những chọn ở nơi , mà còn lặn lội đến bao vùng đất khác. Dẫu cho việc hành nghề y chữa bệnh cứu là một công việc cực kỳ vất vả nhọc nhằn, nhưng vẫn luôn dốc cạn sức lực để cống hiến. Làm bác sĩ, vốn dĩ để mưu cầu hư vinh những lời tung hô phù phiếm, mà cứu , mới chính là tâm niệm duy nhất.

Cũng chính vì thế, mãi đến mới thấu hiểu tại ông lão năm xưa thể điềm nhiên tĩnh tại đến , tại ông lão kiên quyết khắc một chữ "Nhất" lên trán , và tại luôn thất bại trong việc tĩnh tâm để bóc tách một mảng gân lá. Bởi khi trong tâm trí bạn chỉ tồn tại duy nhất một chấp niệm kiên định dời, thì tất thảy những thứ khác, dù là cám dỗ tổn thương, là lời ca tụng tiếng c.h.ử.i rủa, cũng chẳng thể nào lung lay tâm trí bạn, che mờ bản ngã chân thật của chính bạn.

Làm bác sĩ, thì kiên định với việc cứu ; học sinh, thì kiên định với sự nghiệp học hành; tình, thì kiên định với tình yêu; còn yêu quái, thì tất nhiên kiên định với công cuộc bán dạo ! Thực đạo lý ở đời chỉ đơn giản thôi.

Tâm trí vướng bận những tạp niệm xao nhãng, sáng nắng chiều mưa, đến cả tâm tính của bản còn thể duy trì sự định, thì thể vững vàng chống đỡ những biến động chao đảo từ thế giới bên ngoài? Hành động bốc đồng xốc nổi, gây sai lầm tày đình, âu cũng là kết cục khó lòng tránh khỏi.

Sự điềm tĩnh đích thực, ở một gương mặt vô cảm lạnh lùng, một dáng vẻ tĩnh lặng như mặt hồ nước mùa thu, mà là việc sâu thẳm trong trái tim luôn ấp ủ một tâm niệm kiên định chẳng thể lay chuyển.

May mắn , Đệ Ngũ Thiên cuối cùng cũng phụ lòng kỳ vọng của ông lão.

cẩn thận đặt chiếc hộp sắt trong tay xuống cái hố sâu đào ngay bia đá. Bên trong chiếc hộp , chứa đựng bộ những đường gân lá bóc tách chỉnh vô cùng tinh xảo.

Trong tay vẫn còn giữ một món đồ, chính là chiếc hồ lô cũ kỹ mòn vẹt.

Đệ Ngũ Thiên từng tâm sự, ông lão chẳng hề lừa gạt , bộ tinh hoa của y đạo, quả thực đều gửi gắm chiếc hồ lô . Và ngày hôm đó, tận mắt thấy.

từng tò mò hỏi xem liệu đó là một cuốn bí kíp võ công cái thế . Anh liền bật bả lả, mắng xem phim kiếm hiệp nhiều quá ảo tưởng sức mạnh. Đó chỉ đơn thuần là một đoạn châm ngôn khắc lên vỏ hồ lô bằng một phương pháp đặc biệt mà thôi. Bắt buộc xem giữ tâm trí kiên định và tập trung cao độ, mới thể thấu những nét chữ ẩn giấu đó.

Ánh nắng lúc đang vô cùng rực rỡ. nâng chiếc hồ lô lên, chầm chậm xoay tròn. Những hoa văn lốm đốm in bề mặt bắt đầu biến ảo kỳ diệu tác động của ánh mặt trời. Ngắm nghía một hồi lâu, những đường vân bỗng chốc tự xếp hàng ngay ngắn thành những dòng chữ rõ nét…

"Phàm là đại y trị bệnh, ắt an thần định chí, vô d.ụ.c vô cầu, tiên phát lòng đại từ trắc ẩn, thề nguyện phổ độ nỗi khổ của vạn sinh linh..."

Đây chính là "tinh hoa của y đạo" đó ?!

Khoan nào, đoạn trích chẳng chính là những dòng thư mà Đệ Ngũ Thiên cẩn thận nắn nót cho Emily ?! còn nhớ in hằn cái tên phần ký tên: Tôn Tư Mạc.

Lẽ nào cái "lão Tôn" luôn tự xưng sống hơn một ngàn ba trăm năm tuổi , sư phụ của Đệ Ngũ Thiên, chính là Dược Vương Tôn Tư Mạc lẫy lừng trong truyền thuyết ư?!

Không thể nào, một con bằng xương bằng thịt thể thọ đến ngần tuổi cơ chứ?

Cơ mà, thế giới vốn dĩ chẳng thiếu những chuyện kỳ lạ. Thần tiên trời thể lặn lội xuống trần gian bác sĩ cứu , thụ yêu thể kết duyên vợ chồng cùng long thần, đạo sĩ bắt ma chân sai vặt trong tiệm của yêu quái. Vậy thì, nếu một bậc kỳ nhân dị sĩ nào đó sống thọ hàng ngàn năm tuổi, âu cũng chuyện hoang đường bất khả thi đúng ?

Thôi bỏ , sư phụ của Đệ Ngũ Thiên là Dược vương Tôn Tư Mạc cũng chẳng còn quan trọng nữa . Điều quan trọng nhất là, một thầy mẫu mực rèn giũa một học trò xuất chúng. Thế giới chung quy vẫn đến mức khiến con tuyệt vọng.

nhẹ nhàng đặt chiếc hồ lô ngay ngắn bên cạnh chiếc hộp sắt, bồi thêm cả hũ Phù Sinh đang uống dở dang nữa.

Vừa cặm cụi lấp đất xong xuôi, Ngao Sí đột nhiên ngẩng mặt lên hỏi: "Anh nhớ gã từng , trong hộp vẫn còn năm trăm đô la cơ mà?!"

"Em tiện tay lấy ." tỉnh bơ đáp.

"Chia đôi mỗi một nửa !" Ngao Sí xòe tay xin xỏ: “Trên chẳng còn dư bao nhiêu tiền mặt nữa !"

"Đây là thù lao cho hũ Phù Sinh đầu tiên mà em bán đấy." kiên định thẳng mặt Ngao Sí: “Bất kể túng thiếu đến mức nào, dẫu đem bán chăng nữa, em cũng tuyệt đối tiêu dù chỉ một cắc trong năm trăm đô la !"

"Sao lúc nào em cũng hở là đòi bán thế?"

"Vì thịt rồng giá mà. Chứ bán em , một cái cây khô khốc, nhai mỏi răng cũng chẳng nuốt trôi."

"Xin phép nhắc nhở hai vị, tính đến nay vẫn nhận một đồng lương còm nào đấy nhé. Nếu hai vị thể đổi tiền, thì xin vui lòng tiến hành nhanh gọn lẹ giùm cái!" Giáp Ất tiện tay vứt oạch cái xẻng xuống đất, khẽ đẩy gọng kính râm lên, nhàn nhạt chêm một câu.

"Chỗ đến lượt chen mõm leo ?"

"Cứ ghi nợ sổ ! Đợi lúc nào tiệm Bất Đình sẽ thanh toán sòng phẳng cho ! Cứ ngoan ngoãn chờ đấy nhé!"

thầm nghĩ, nếu Đệ Ngũ Thiên thực sự ngâm yên giấc ngàn thu tại nơi , e là cũng sẽ ba cái miệng của chúng ồn ào cãi vã đến mức tài nào chợp mắt nổi cho xem.

Nói một cách thành thật thì, chẳng hề mảy may cảm thấy quá đỗi bi thương sự của Đệ Ngũ Thiên. Anh thực sự cần nghỉ ngơi . Cõi đời , tuyệt đối sẽ chẳng tồn tại duy nhất một vị y sĩ tấm lòng bao dung, xả cứu thế; cũng sẽ chỉ độc nhất một viên "Nguyệt Ẩn Nương" kiên định mang trong tình thương xót cho muôn loài muôn vật.

Thử soi gương mà xem, chừng, chính bạn cũng là một trong họ?

Thế cho nên, thế giới suy cho cùng vẫn đáng yêu.

Thôi , chuồn đây, muỗi ở Ấn Độ thực sự là một cơn ác mộng kinh hoàng! Chịu hết nổi !!

Loading...