CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-06-16 17:15:38
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh nắng bên ngoài dịch chuyển thật chậm chạp. Trong căn hộ nhỏ thuê , ánh sáng vốn dĩ chẳng mấy chan hòa. Cho dù đang là một buổi chiều cuối xuân, nhưng trong căn phòng mờ tối vẫn thoang thoảng chút ẩm mốc.

Trên chiếc bàn gỗ sát chân tường, một túi giấy xi-măng chỏng chơ. Bên cạnh là chiếc bánh mì ăn dở và một hộp thịt bò đóng hộp mở nắp.

"Tổ chức KU khai trừ cô . Bây giờ, ngoài nơi đó , cô chẳng còn nơi nào để cả." Gã đàn ông bệ cửa sổ, vòng tay ngực, uể oải duỗi hai chân dài miên man. Mái tóc màu xanh hồ thủy khẽ đung đưa trong luồng ánh sáng le lói và ngọn gió nhẹ, trở thành màu sắc tươi tắn duy nhất trong cả căn phòng.

"Phán Quan cử đến tìm , chỉ để ép đến một ngôi trường nực học những cuốn sách nực ?" King khoanh chân giường. Mái tóc ngắn màu hạt dẻ một nửa rủ xuống, một nửa kẹp gọn vành tai, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt quen thuộc cùng ánh mắt lờ đờ, hờ hững. Một khẩu s.ú.n.g lục màu bạc kiểu dáng độc đáo, cải tiến tinh xảo, đang cô tháo rời một cách thuần thục. Cô tỉ mỉ lau chùi từng linh kiện nhỏ nhất.

Một chiếc ba lô học và một tờ giấy báo trúng tuyển ngay ngắn chiếc ghế cạnh giường.

"Không học thì kiến thức, kiến thức thì đáng sợ lắm đấy." Gã đàn ông nhún vai: “Nể mặt một chút chứ?"

"Ngày nào ông chịu xuất đầu lộ diện so tài sòng phẳng với , thì ngày đó sẽ ngừng việc." Cô vẫn chớp mắt, nòng s.ú.n.g lau bóng lộn.

"Cô là đối thủ của ông ." Gã đàn ông híp mắt .

Cô dừng động tác tay. Đôi mắt màu xanh thẳm phản chiếu nụ của gã đàn ông: "Nếu thắng thì , Cửu Quyết."

"Vị trí một thế giới sẽ là của cô chứ !" Cửu Quyết gãi gãi cằm: “Vậy nếu cô thua thì ?"

"Đi học." Giọng của cô nay vẫn luôn nhẹ bẫng, nhưng lạnh toát như lấy từ tủ đông.

"Có tại ngăn cô khi cô nổ s.ú.n.g ?" Cửu Quyết ngoái đầu ngoài cửa sổ. Thời tiết hôm nay cực kỳ , đường thong dong qua , chẳng ai còn nhớ đến vụ t.h.ả.m sát ở câu lạc bộ mấy ngày .

King đáp lời.

"Bởi vì, nếu đổi là chính Phán Quan tay, ông cũng sẽ tuyên án t.ử hình cho cái loại tội phạm ngoan cố, coi mạng như cỏ rác đó." Cửu Quyết đầu , bước đến mặt cô: “Thế nhưng cô bé , cô là Phán Quan. Loại công việc , cô đủ khả năng đảm đương . Cho nên, dừng ở đây thôi."

Cô vẫn cắm cúi lau súng: "Các hai cách để ép dừng . Thứ nhất, bảo ông đến gặp . Thứ hai, g.i.ế.c ."

"Thế cách thứ ba ?" Cửu Quyết kéo một chiếc ghế đến cạnh giường, nheo mắt tủm tỉm cô.

"Không."

Cửu Quyết thở dài: "Cô gái , cô mới mười lăm tuổi. Trông bề ngoài thậm chí chỉ mới mười hai..."

"Trong KU chẳng còn đối thủ nào nữa." King tự nhiên ngắt lời: “Cho dù các bản lĩnh ép KU gạch tên , thì khẩu s.ú.n.g của cũng sẽ bao giờ buông xuống. Đánh bại Phán Quan là ước mơ của ."

Chỉ trong nháy mắt, mớ linh kiện lộn xộn trong tay cô lắp ráp thành một khẩu s.ú.n.g lục chỉnh, hệt như phép thuật. Nòng s.ú.n.g lạnh lẽo dí thẳng trán Cửu Quyết.

"Bất kể do ông cử đến , bất kể và ông thực sự là bạn bè mật thiết như lời đồn . Người gặp ." Đôi mắt cô sáng rực lên phía nòng súng.

"Đây là thứ hai cô chĩa s.ú.n.g đấy, đủ nhé, cũng lòng tự trọng đấy!" Cửu Quyết bộ giận dữ, dùng ngón tay gạt nòng s.ú.n.g trán sang một bên: “Cầm lấy tấm séc và cái ba lô , ngoan ngoãn đến trường . Tha hồ mà xưng hùng xưng bá trong mấy bài kiểm tra, băng ghế dài bóng cây thư tình của mấy hot boy, lên lớp, kiếm việc , kết hôn sinh con với yêu. Đó mới là cuộc sống thực sự của cô."

Khẩu s.ú.n.g xoay một vòng điệu nghệ trong lòng bàn tay King gọn lỏn bao súng.

Thấy cô đáp, Cửu Quyết bèn xổm xuống mặt cô: "Thử tin một thì c.h.ế.t ai ?!"

Cô khẽ , vuốt nhẹ mái tóc: " thể sống sót đến tận bây giờ, chính xác là nhờ việc trao cho thế giới bất cứ một chút niềm tin nào. Đặc biệt là với lạ."

Cửu Quyết sững , căn phòng chìm tĩnh mịch.

Nửa ngày , ôm đầu gào lớn: "Lão Kiều ơi là lão Kiều, xem ông vứt cho cái củ khoai lang nóng bỏng tay nào đây !"

King chẳng buồn liếc lấy một cái. Cô bước xuống giường, tự rót cho một ly nước.

Cửu Quyết xoay , bất chợt cất lời: "Cô thể sống đến tận hôm nay, vì cô tin tưởng thế giới . Mà là đúng cái khoảnh khắc mạng sống cô mành treo chuông khấn, chính là một xa lạ giành cô từ tay Thần C.h.ế.t."

Nghe xong câu , sắc mặt cô lập tức biến đổi.

Cửu Quyết thẳng lưng, hắng giọng: "Cô tên thật của Phán Quan là gì ?"

Một tia lửa xẹt qua trong mắt King.

"Phán Quan và , đều xuất từ cùng một đất nước."

...

Đây là trận tuyết thứ hai của mùa đông năm nay. Những bông tuyết giữa đêm khuya lặng lẽ rơi xuống dòng sông bao giờ đóng băng, chầm chậm trôi về nơi xa xăm.

Nửa canh giờ , cô dọc theo con đường mòn ngập cỏ dại bên bờ sông để đến đây. Lúc , cô đang xổm im lìm bên mép nước, đôi hài thêu lấm lem bùn đất ngập một nửa trong dòng nước lạnh. Cởi chiếc áo ngoài đẫm m.á.u , cô vò chầm chậm trong làn nước buốt thấu xương. Đôi mắt màu xanh thẳm như đóng băng, cứ đăm đăm về phía .

Một cây cầu đá cổ kính kỹ đến thể cổ kính hơn vắt ngang qua dòng sông ngay bên cạnh cô. Lớp tuyết trắng phủ lên lan can cầu bằng đá xám xịt, thắp sáng thêm chút ít màn đêm tăm tối. Anh chân trần, dáng vẻ lười biếng tựa lưng lan can, uể oải cúi xuống cô. Mái tóc dài suôn mượt như lụa quấn quýt chiếc áo choàng xám rộng thùng thình, phấp phới trong gió tuyết.

Sống ở nơi đây hàng trăm, hàng ngàn năm, điều chán ghét nhất chính là mùa đông. Đặc biệt là những lúc tuyết rơi, cả thế giới dường như tẩy trắng, xóa sạch màu sắc. Bản vốn dĩ là một tên yêu quái chẳng màu mè gì, từ xuống ngoài đen thì chỉ xám, đến cả đôi mắt cũng xám xịt. Thế nên, hễ thiếu thứ gì thì càng khao khát thứ đó. Anh thích mùa xuân, hạ, thu muôn màu muôn vẻ; thích những cô gái mặc áo hoa bờ sông giặt giũ; thích những chùm quả mọng tươi rói mọc cành. một thứ tuyệt đối ưa, đó là máu. Ví như lúc , những sợi m.á.u đỏ au đang rỉ từ chiếc áo của cô, trôi lờ lững theo dòng nước lạnh.

"Lần là ai ?" Anh thong thả bước từ cầu xuống, cạnh cô.

"Kim Đại Ngưu." Cô điềm nhiên đáp.

"'Tội danh' là gì?"

"Tụ tập thành sơn tặc, g.i.ế.c cướp của." Cô nhấc chiếc áo giặt sạch lên: “Thi thể vứt ngổn ngang núi Hồ Lô, g.i.ế.c sạch chừa một ai. Quan phủ sợ binh hùng tướng mạnh của , chẳng dám ho he can thiệp."

"Người thứ bao nhiêu ?" Anh hỏi.

"Tội phạm trong thiên hạ nhiều vô kể, mà đếm cho xuể." Cô vắt mạnh chiếc áo. Một tia sáng vàng nhạt xẹt qua đôi bàn tay đang đỏ ửng vì lạnh của cô, một chiếc nhẫn nửa bích ngọc nửa hoàng kim đang đeo ngón trỏ bàn tay trái. Chiếc nhẫn thế gian hiếm , một nửa màu vàng bằng vàng, mà là một tinh thể trong suốt đan xen vô sợi tơ vàng rực rỡ, lấp lánh như rút từ chính mặt trời. Nửa màu xanh bích ngọc thì phần rìa nứt nẻ, kỹ mới thấy nó bao bọc bên ngoài lớp tơ vàng, bong một nửa, chỉ còn sót một nửa.

Cô từng kể với rằng, chiếc nhẫn mọc dính liền da thịt, tháo cũng chẳng thể nào tháo nổi.

Anh khẽ thở dài, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, ấp ủ lòng. Đây còn là bàn tay của một cô gái trẻ tuổi nữa chứ. Chẳng những thô ráp chai sần, mà cả lòng bàn tay lẫn mu bàn tay đều chằng chịt những vết sẹo màu đỏ sẫm. Vết mới vết cũ đan xen chéo , trông đến là xót xa. Đây vết thương do đao kiếm gây , mà là vết bỏng.

Anh hà lòng bàn tay cô, tỉ mẩn xoa nắn: "Vẫn tiếp tục ?"

Cô im lặng hồi lâu, đột nhiên hỏi một câu chẳng ăn nhập gì: "Hắn ... chôn cất t.ử tế ?"

"Rồi." Anh gật đầu: “Người cha già của đưa cái gã đầu đất đó về quê an táng ."

Bất thình lình, cô bật "phụt" một tiếng: "Lão Kiều , xem đời ngốc nghếch si tình đến nhỉ? Đợi thì thôi , việc gì ôm lấy cột cầu để c.h.ế.t đuối cơ chứ?"

"Cậu bảo rằng tin cô." Lão Kiều nhún vai: “Chỉ là cô tin đời vẫn còn giữ đúng lời hứa đến mà thôi."

một lúc thì nụ tắt lịm, cúi gầm mặt xuống: "Cái loại ngu ngốc nhường , thể để mắt chứ. Chẳng qua chỉ là bèo nước tương phùng, thề sống thề c.h.ế.t. Ngay cả việc đến từ , lai lịch cũng chẳng hề , thế mà dám bảo là tin . C.h.ế.t đuối cũng đáng đời."

"Thế ư?" Lão Kiều mỉm : “Ngày , chẳng cô cũng chẳng gì về , nhưng vẫn sẵn sàng tin tưởng đó ."

"Anh khác. Anh là sinh vật đầu tiên thấy khi trở thế gian ."

Lão Kiều vẫn nhớ như in, đó là mùa đông của năm năm về . Trời còn sáng, bản cũng mới tỉnh giấc, thì một kẻ trần như nhộng đột nhiên xuất hiện cầu. Thật sự chẳng lấy một dấu hiệu báo nào, cứ thế hư mà xuất hiện. Tựa hồ như vô tình rơi tọt từ một gian khác xuống đây . Toàn bủn rủn, cứ thế lơ mơ tựa chân thể của .

"Lạnh..." Cô bé thều thào.

Đường đường là một tên yêu quái hóa hình từ một cây cầu cổ, kiến thức rộng rãi, nhưng vẫn dọa cho giật . Anh bèn giấu hình hài thực sự, biến một chiếc lá khô thành mảnh vải che đậy cơ thể cô bé, xổm bên cạnh tò mò quan sát. Dưới mái tóc đen rối bù , là một thiếu nữ mới độ trăng tròn mười bốn, mười lăm tuổi. Dung nhan kiều diễm chẳng cần dùng lời để diễn tả, tóm là ông trời gom hết vẻ vốn của nữ giới ban tặng cho cô. Có điều, là một yêu quái nhạy bén, cứ luôn cảm giác một luồng lệ khí khó tả đang lởn vởn giữa đôi lông mày nhíu của cô. Lại thêm chiếc nhẫn tay, chỉ mang hình dáng kỳ lạ, mà còn lóe lên một luồng ánh sáng dị thường bơi lội bên trong, thật sự cực kỳ hiếm thấy.

"Ngươi... là yêu quái..." Đôi mắt của thiếu nữ mở he hé từ lúc nào, lẩm bẩm.

Lão Kiều giật thót một nữa: "Cô thấy ?"

Thiếu nữ yếu ớt gật đầu.

"Ta... tên là Lão Kiều." Anh vội vàng tự giới thiệu: “Còn cô? Cô là ai?"

" ư?" Đôi lông mày của thiếu nữ nhíu chặt . Cô đờ đẫn một hồi lâu ngập ngừng: " tên là... Thích?! là yêu quái, cũng chẳng ..."

"Thế thì cô là gì?"

Thích suy nghĩ lâu, cuối cùng lắc đầu: "Không ."

lúc đó, từ xa vọng tiếng ồn ào. Có phát hiện cô bé cầu.

Lão Kiều dân làng hớt hải chạy đến, đặt cô lên một tấm ván gỗ khiêng . Vốn định theo xem , nhưng cuối cùng từ bỏ ý định đó. Anh là một cây cầu, sừng sững tồn tại hàng ngàn năm qua con sông , ngày ngày đưa tiễn bao từ bờ bên sang bờ bên . Nghe đủ chuyện thế thái nhân tình, chứng kiến bao cảnh ly hợp bi hoan. Anh quen với việc chôn chân tại chỗ, dùng sức mạnh của để trấn giữ sự bình yên cho cây cầu . Thỉnh thoảng mới ngoài dạo, thấy cây cầu nào " vấn đề" thì tiện tay sửa chữa một chút, đó chính là ý nghĩa sinh mệnh của . Một cô gái từ trời rơi xuống, ắt hẳn cuộc đời của riêng , chỉ mong cô bình an may mắn.

Kể từ ngày đó, suốt một thời gian dài đằng đẵng, còn thấy bất kỳ tin tức nào liên quan đến cô bé nữa.

Một năm , một ngày nọ, hai tên nha dịch mồ hôi nhễ nhại nghỉ chân ngay đầu cầu. Qua cuộc trò chuyện của họ, một tin tức chẳng mấy lành: Trong thành xảy án mạng, nạn nhân là một tên Uông Trường Thiện.

Anh từng qua cái tên , mấy bà thím ngang qua cầu thường xuyên nhắc tới. Một vị thương gia giàu , thanh danh , thường xuyên cứu tế nghèo khó. Nghe trong nhà còn thu nhận nhiều trẻ mồ côi, đời thường gọi là Uông Đại Thiện Nhân.

Ngay lúc đang thầm cảm thán thường đoản mệnh, thì tên nha dịch thứ nhất rút một bức chân dung vẽ nền vải thô, săm soi một lúc chép miệng: "Cái con nha đầu , ngang liếc dọc thế nào cũng chẳng giống tội phạm g.i.ế.c . mụ vợ của Uông Trường Thiện cứ một mực khẳng định hung thủ chính là đứa con nuôi . Còn la làng la xóm bảo ơn mắc oán, nuôi ong tay áo, rước một con sói mắt trắng nhà."

"Ta từng gặp đứa con gái nuôi của Uông gia . Xinh như hoa như ngọc thì khỏi bàn, tuổi tuy nhỏ nhưng toát một cỗ sát khí tàn nhẫn. Lần , con bé còn tự tay bẻ gãy tay một tên trộm vặt phố, miệng cứ the thé: tội thì chịu phạt. Nhẫn tâm thì nhẫn tâm thật, nhưng cũng giống loại tâm địa độc ác tàn nhẫn ." Tên nha dịch thứ hai ngó ngó , hạ thấp giọng: "Ngược , cái tay Lão Uông , ngấm ngầm cũng ít lời đồn thổi. Rằng hề lương thiện như vẻ bề ngoài, lưng mấy trò thất đức. Lão đại của chúng khen , là vì năm nào Lão Uông chẳng nhét cho ngài bao nhiêu là bạc nén."

"Nói miệng chẳng bằng chứng gì. Quan hạ lệnh, thì chúng cứ bắt con nha đầu về thẩm vấn ." Tên nha dịch thứ nhất cất bức họa , dậy vỗ vỗ mông: “Đi thôi, khi trời tối còn tới huyện bên cạnh dò la tung tích nữa."

Lão Kiều cũng chẳng mảy may để ý xem hai gã nha dịch rời từ lúc nào. Toàn bộ sự chú ý của đều dồn cả bức họa khi nãy.

Khuôn mặt, ánh mắt đó, là cô bé thì còn ai đây nữa? Cái "lệ khí" giữa hai lông mày lúc và sự "nhẫn tâm" mà tên nha dịch nhắc tới, quả thực ăn khớp.

là yêu quái, cũng chẳng ... Lời của cô dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

Cô thực sự g.i.ế.c ?

Lão Kiều chìm trong bàng hoàng mất cả ngày trời. Trước khi mặt trời khuất bóng, quyết định ngoài tìm hiểu thực hư một chuyến.

...

Lần thứ hai Lão Kiều và Thích gặp là tại một quán mì ngay chân cổng thành phía Tây.

Đêm khuya, quán mì nhỏ chỉ lác đác hai vị khách là và Thích. Còn ông chủ quán thì câm điếc.

Thích quả thực to gan, chẳng cần dùng tới một lớp ngụy trang nào. Cô mặc bộ váy áo bình thường, ngay đối diện , cúi đầu húp mì xì xụp. Có điều, tay cô dường như đang thương, nên đành dùng tay trái cầm đũa một cách gượng gạo.

"Cô ?" Lão Kiều khẽ giọng hỏi.

Xuyên qua làn nước nghi ngút, cô ngẩng đầu lên : " nhớ . Yêu quái."

"Cô ?" Lão Kiều lặp câu hỏi.

"Phải." Cô húp một ngụm nước dùng: “Anh cũng khá đấy, nhoáng cái tìm ."

"Chúng đều , nên tìm cô cũng chẳng khó khăn gì." Lão Kiều lấy tay áo lau vệt nước dùng dính mặt cô: “Cứ ăn từ từ thôi, quan sai. Không bắt cô ."

Cô bật , đôi mắt xanh thẳm như mặt hồ gợn sóng: "Chẳng ai bắt ."

" , năm xưa chính Uông Trường Thiện là cưu mang cô." Anh thắc mắc: “Cớ tay g.i.ế.c ông ?"

Trên đường tới đây, lời đồn đại liên quan đến vụ án mạng . Người kháo rằng Uông Trường Thiện c.h.ế.t ngay trong khu vườn nhà , đầu lìa khỏi xác. Lúc quan phủ khám nghiệm t.ử thi mới kinh hãi phát hiện , vết thương sắc gọn chỉ là do một nhát d.a.o duy nhất gây nên. Đến đao phủ lão luyện nhất e rằng cũng chẳng thể sánh kịp "thủ pháp" cỡ .

"Hiện tại đang là kẻ g.i.ế.c đấy. Những lời , tin ?" Cô bỏ bát xuống, ợ một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-35.html.]

"Tin." Anh gật đầu.

" Uông Trường Thiện thu nhận trẻ mồ côi vì tấm lòng lương thiện, mà là do tư lợi cá nhân, tin ? ông bỏ tiền mua chuộc sát thủ, gắp lửa bỏ tay , ngang nhiên chiếm đoạt tài sản riêng, cũng tin ?" Cô rành rọt hỏi từng chữ một.

Anh trầm ngâm một lúc lâu mới lên tiếng: "Vậy những đứa trẻ mồ côi đó ?"

gằn: "Tên họ Uông mượn danh hành thiện để gom góp trẻ mồ côi về phủ. Hắn nuôi chúng một hai năm, đứa nào nhan sắc thì lén lút dâng cho các quan lớn . Cấp mà vui vẻ, thì chuyện ăn của Uông gia tự nhiên sẽ thuận buồm xuôi gió. Đứa nào nhan sắc kém hơn chút thì bán chốn lầu xanh; còn đám dung mạo tầm thường thì đa bán nô lệ hạ tiện, chịu đủ sự hành hạ. Đã , tên khốn còn đam mê thuật luyện đan, thường xuyên lôi trẻ con vật thử thuốc. Oan hồn bỏ mạng tại Uông phủ nhiều đếm xuể."

Anh nhíu chặt đôi lông mày.

"Tội ác tày trời, đáng c.h.é.m đầu." Thích lạnh lùng buông lời: “Đến cả ... suýt chút nữa cũng tin rằng đó là một ."

Thực sự, cô từng một thời gian tin rằng, Uông Trường Thiện với gương mặt hiền từ cùng vợ của ông , chính là phúc phận mà ông trời ban tặng cho . Lão Uông dõng dạc tuyên bố mặt bao sẽ nhận cô con gái nuôi, thậm chí còn đặt cho cô cái tên Niệm Ân. Ông bảo cô luôn ghi nhớ ơn nghĩa của những dân làng cứu cô từ cầu về ngày hôm đó, nếu họ, cô c.h.ế.t cóng cầu từ lâu .

Những ngày đầu sống trong Uông phủ quả thực vô cùng bình yên và hạnh phúc. Cô vẫn chẳng thể nhớ lai lịch của , nhưng điều đó ngăn cản việc cô quý mến vợ chồng Lão Uông. Bọn họ chỉ là những hiểu , cư xử hòa nhã, mà mỗi khi cô chỉ cảm mạo sổ mũi, đôi vợ chồng cuống cuồng xót xa, tìm mời đại phu giỏi nhất, dùng loại t.h.u.ố.c đắt tiền nhất. Thậm chí Uông phu nhân còn đích sắc t.h.u.ố.c bón cho cô từng muỗng. Những lúc rảnh rỗi, Lão Uông luôn dành thời gian dạy cô sách, chữ, giảng giải về nhân nghĩa lễ trí tín đấy.

"Niệm Ân , cứ an tâm sống ở đây nhé. Bố một cô con gái ngoan ngoãn như con, đúng là ân huệ của bề . Con tin rằng, bố đối xử với con nhất đời ." Vợ chồng Lão Uông vẫn thường với cô như .

Nhìn nụ gương mặt họ, sâu thẳm trong lòng cô luôn một luồng cảm xúc kỳ lạ trỗi dậy. Nên tin, nên tin, đó mới là vấn đề. thời điểm , cô quyết định chọn vế đầu tiên.

Cô nhớ từng chìm giấc ngủ lâu trong một thế giới tĩnh mịch vắng bóng , xung quanh chỉ một ánh vàng rực rỡ. Trước đây, cô luôn cảm thấy cơ thể đóng băng trong một khối băng vĩnh cửu, nhưng luồng ánh sáng đó vô cùng ấm áp, tựa như vô vàn mặt trời tụ một chỗ, từ từ tan chảy lớp băng bao bọc lấy cô. Khi bừng tỉnh khỏi giấc mộng dài, cái cảm giác ấm áp vẫn còn hiện hữu, khiến cô bắt đầu nhận thế giới bằng một lăng kính mới mẻ.

Sự xuất hiện của vợ chồng Lão Uông càng củng cố thêm suy nghĩ của cô. Rằng con thế giới , hóa cũng đấy chứ.

Niệm Ân, cái tên thật bùi tai . Thế nhưng, sự thật cuối cùng là: cái tên đó vĩnh viễn bao giờ thuộc về cô.

lầm lớn nhất của vợ chồng Lão Uông chính là đ.á.n.h đồng cô với những đứa trẻ khác, cho rằng cô cũng là một kẻ hiểu sự đời, yếu ớt và khả năng phản kháng.

Ngày "bố " lấy cớ chúc thọ để lén lút dâng cô cho vị quan lớn họ La ngoài ngũ tuần ở huyện bên cạnh; cái khoảnh khắc gã đầu hói béo ục ịch như một con lợn chốt chặt cửa phòng, mang theo vẻ mặt bỉ ổi bỉ ổi chầm chậm tiến về phía cô... Cô đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị. Một giọng từ lâu xuất hiện, bỗng chốc vang dội bên tai cô, lặp lặp :

Có tội chịu phạt!

Có tội chịu phạt!

Khi đám gia đinh hốt hoảng phá cánh cửa nát bươm xông , thì La đại nhân đ.á.n.h cho mặt mày bầm dập, bất tỉnh nhân sự mặt đất.

Quá khứ mà cô mãi chẳng thể nhớ , giờ đây dần dần tái hiện trong tâm trí. Dù trọn vẹn, nhưng cũng đủ khiến cô vui mừng khôn xiết.

Thích, cuối cùng ngươi cũng trở .

Những việc tiếp theo trở nên đơn giản hơn nhiều. Chẳng tốn mấy công sức, cô điều tra tường tận thứ dơ bẩn, mờ ám ẩn giấu bên trong Uông phủ.

Có tội chịu phạt. Uông Trường Thiện, ức h.i.ế.p kẻ yếu, bức lương vi xương, mưu tài hại mệnh, g.i.ế.c tha.

tay, chỉ cần đúng một nhát dao.

Tiếng gõ mõ điểm canh kéo Lão Kiều sực tỉnh khỏi câu chuyện của Thích.

Anh hỏi: "Cô nhớ xuất của ?"

"Một phần thôi."

"Vậy rốt cuộc cô là ai? Cái cô nàng cũng chẳng yêu ."

"Dưới trướng Thiên Đế, Hình Vương Thích, phân định đúng sai đen trắng, cai quản hình phạt trong thiên hạ."

Lão Kiều bật ho sặc sụa.

Một tiểu nha đầu liễu yếu đào tơ như nhụy hoa, thể là Thiên thần "Hình Vương" ?! Một con yêu quái và một vị Thiên thần, thể cùng ăn tại một quán mì ven đường?!

"Anh tin." Thích mỉm , rút tiền mì đặt lên bàn dậy định rời .

Lão Kiều vội bước theo: " tin, chỉ dám tin rằng, cuộc đời cơ hội gặp một vị Thiên thần."

Cô dừng bước, ánh mắt hiện lên vẻ buồn : " cũng tin ?"

Lão Kiều gật đầu: "Hiện tại, cũng tìm lý do gì để tin cô cả."

Cô lắc đầu: "Đồ quái vật."

"Tay cô ?" Anh chú ý đến vết bỏng rát trong lòng bàn tay cô: “Thiên thần mà cũng thương ?"

Thích giơ tay lên, vết thương vẫn còn nhức nhối, đáp: " nhận rằng, thể dùng bất cứ loại vũ khí nào để hại khác, dù là đao, thương, kiếm kích. Hễ cố tình sử dụng, món vũ khí đó sẽ lập tức biến thành một luồng lửa quái dị chui tọt lòng bàn tay, để một vết bỏng đau thấu xương suốt bảy ngày mới khỏi."

"Sao kỳ lạ đến ?" Lão Kiều đỡ lấy tay cô. Trên đó hằn lên vài vết sẹo, mới cũ đan xen: “Đường đường là vị thần cai quản hình phạt, đáng lẽ tay cầm binh khí sắc bén chứ? Sao vì chuyện mà tự thương?"

Cô rụt tay , khẽ lắc đầu: "Ký ức của trọn vẹn. một điều vô cùng chắc chắn."

"Điều gì?"

"Hình Vương, là một câu chuyện của quá khứ đỗi xa xôi . còn là Thiên thần nữa." Cô hít một thật sâu: “Hiện tại, tuy là con , nhưng cũng chẳng khác phàm t.h.a.i nhục thể là bao."

Cô cúi đầu chiếc nhẫn tay, tự giễu: "Giờ đây, cũng giống hệt chiếc nhẫn , chẳng xanh cũng chẳng vàng, ngay cả bản là cái giống gì cũng chẳng rõ nữa."

"Chiếc nhẫn của cô... dường như trông giống lúc thì ?" Anh săm soi vòng nhẫn đang tuôn chảy ánh sáng vàng: “Phần màu xanh hình như nhiều hơn ?"

"Có đổi thì cũng ý nghĩa gì ." Cô siết chặt nắm tay , lạnh nhạt : “Dù thì cũng tháo ."

Nói đoạn, cô rảo bước nhanh hơn, về hướng cổng thành.

"Thích!" Anh gọi với theo: “Bây giờ quan phủ đang ráo riết truy nã cô khắp nơi, cô cẩn thận một chút. Nếu nơi nào để , sẽ tìm cách giúp."

Cô chững , ngoái đầu: "Anh sắp xếp nơi ở cho ? Lỡ chính mật báo cho đám ngốc nghếch , chẳng sẽ c.h.ế.t một cách oan uổng . Cáo từ ngày gặp , yêu quái."

Lão Kiều chôn chân tại chỗ, dở dở . Anh chỉ lẳng lặng bóng dáng cô dần chìm lấp màn đêm đen kịt và tiếng gõ mõ điểm canh tư lanh lảnh.

Kể từ chia tay ở quán mì, hai ba năm trôi qua mà chẳng chút tin tức nào của Thích.

Lão Kiều cũng chẳng , suốt những năm tháng , việc nhiều nhất chính là thẩn thơ mặt sông mà suy tư: Tại là Hình Vương phép chạm binh khí sắc bén? Tại chiếc nhẫn thể tháo ? Tại tên của cô là "Thích"?

Khi vẫn thể tìm lời giải đáp, thì những ngang qua cầu ngày càng thường xuyên mang theo những câu chuyện truyền tai : "Ác thiếu nhà họ mỗ c.h.é.m c.h.ế.t": “Lão chủ sòng bạc mang tội tày đình c.h.é.m c.h.ế.t", “Con trai của vị quan lớn phạm trọng tội mà quan phủ cố tình phớt lờ, cũng c.h.é.m c.h.ế.t"... Từ "chém c.h.ế.t" liên tục lặp lặp , lọt tai Lão Kiều.

Và đặc biệt, những vụ án bao giờ bắt hung thủ. Dân chúng ngấm ngầm vỗ tay ăn mừng, lén lút suy tôn kẻ sát nhân đó là "Phán Quan", một vị hùng rạch ròi trắng đen, tay diệt trừ cái ác bảo vệ dân lành.

Thế nhưng, mặc kệ bao nhiêu ca ngợi "Phán Quan" chăng nữa, Lão Kiều ở đầu cầu vẫn luôn âm thầm lo lắng.

Đến năm thứ tư, Lão Kiều ngày càng nhiều hơn những câu chuyện kiểu như: "Hơn chục mạng trong sơn trang mỗ mỗ g.i.ế.c một cách kỳ lạ!": “Lão Ngô mở lớp dạy học tư thục đắc tội với ai mà mất cả đầu!": “Vợ chồng Hứa lão bản mở tiệm cầm đồ sát hại! Cả hai vợ chồng đều là hiền lành chất phác cơ mà!"

Khi những qua đường mang theo vẻ mặt đầy xót thương bước qua cầu, Lão Kiều quyết định: Phải ngoài dạo một chuyến nữa mới .

Lần , Lão Kiều lặn lội một quãng đường xa mới tìm thấy cô ở một tòa thành khác.

Bên trong một căn phòng trọ của khách điếm Đại Phong, Thích mặc bộ đồ trắng muốt, nửa nửa nghỉ ngơi giường. Đã mấy năm gặp, dung mạo cô vẫn chẳng đổi. Vẫn là đôi mắt xanh thẳm luôn hé mở hờ hững, đuôi mắt xếch lên, hệt như một con thú kiêu hãnh và rực rỡ, nhưng giấu kín móng vuốt, lạnh lẽo rình rập con mồi. Chiếc nhẫn tay cô lúc , phần màu xanh chiếm tới hai phần ba diện tích, còn ánh sáng vàng rực rỡ ban đầu thì mờ nhạt nhiều.

Lão Kiều xuống chiếc ghế đẩu mặt cô. Ngay sàn nhà bên cạnh, một thiếu niên trong bộ đồ tiểu nhị đang sõng soài vũng máu. Cổ họng một vết cắt sâu hoắm, đứt bóng từ đời nào.

"Anh đến đúng lúc , tên tiểu nhị phá hỏng tâm trạng hội ngộ bao ngày xa cách của hai mất ." Thích điềm nhiên mỉm như chuyện gì xảy .

"Cô tuyên án t.ử cho ." Lão Kiều bát canh gừng bàn nguội ngắt từ bao giờ: “Tội danh là gì?"

Thích vuốt ve mái tóc dài, đáp: "Lén lút bỏ t.h.u.ố.c mê canh, rắp tâm chuyện đồi bại."

"Thuốc mê?" Lão Kiều bưng bát lên, nước canh màu nâu sánh sóng sánh. Anh đưa lên mũi ngửi thử.

" gọi canh gừng. Hơn nữa, còn tận mắt thấy tên khốn trong lúc bưng canh lên, móc từ trong ống tay áo một gói bột lạ trút thẳng bát." Thích buông lời thở dài: “ trọ ở khách điếm mấy ngày, thấy phục vụ chu đáo nên khá hài lòng, thưởng thêm cho ít tiền boa."

" đoán chắc thấy tiền nổi lòng tham. Chậc chậc, con mà, quả nhiên chẳng ai đáng tin cậy cả."

Lão Kiều đặt bát xuống, khuôn mặt vẫn còn nét trẻ con của gã tiểu nhị. Đột nhiên, phắt dậy, tóm lấy cổ tay Thích, kéo thốc cô từ giường lên.

"Lại đây!" Anh rũ bỏ vẻ nhàn nhã thường ngày, để cô kịp phản kháng lôi tuột cô đến bên xác tên tiểu nhị.

Hành động bất thường của khiến Thích nhíu mày, lớn tiếng quát: "Anh cái quái gì ?"

" sẽ giúp cô xác minh xem thực sự nổi lòng tham vì tiền !" Lão Kiều một tay nắm chặt lấy tay cô buông, tay thì tóm lấy bàn tay lạnh ngắt của tên tiểu nhị, nhắm nghiền mắt , thêm một lời nào.

Thích chỉ cảm thấy một luồng cảm giác tê dại chạy dọc theo cánh tay xông thẳng lên đỉnh đầu. Cảnh vật mắt cô đột nhiên bóp méo, mờ mịt cuốn một vòng xoáy đen kịt. Đến khi ánh sáng lóe lên nữa, thì mắt cô còn là căn phòng lúc nãy, mà là cầu thang dẫn lên phòng cô đúng ngày hôm đó.

Gã tiểu nhị trẻ tuổi đang bưng một bát canh gừng, vui vẻ bước lên lầu. Rõ ràng hề mấp máy môi, nhưng cô thấy rõ mồn một từng lời: "Hôm nay thấy vị tỷ tỷ đó ho vài tiếng, chắc là dạo trời lạnh nên cảm gió . Dưới bếp canh gừng, mang lên cho tỷ một bát ."

Trái tim cô đột nhiên nhói lên một cái.

Gã tiểu nhị bước lên thêm vài bậc thang dừng , lôi từ trong ống tay áo một gói t.h.u.ố.c bột. Cô tiếp: "Chỉ uống mỗi canh gừng e là đủ, chỗ còn gói t.h.u.ố.c giải cảm của ông chủ đưa cho bọn nữa. Thôi thì cho tỷ nốt . Ừm, pha canh gừng chắc sẽ dễ uống hơn."

Làm xong xuôi đấy, gã tiểu nhị hớn hở bước tới cửa phòng cô.

cho bước , thậm chí còn chẳng cho cơ hội mở miệng lời nào, vĩnh viễn khiến ngậm miệng .

Thích cảm thấy đầu óc như một vật nặng giáng mạnh , hai tai ù . Mọi thứ mắt như vỡ vụn. Khi cô mở mắt nữa, lọt tầm mắt chỉ còn khuôn mặt vô cảm của Lão Kiều và cái xác hồn của tên tiểu nhị.

Lão Kiều buông tay cô , dậy, lau lớp mồ hôi lấm tấm trán: "Phán Quan, cô phán sai ."

Thích sững sờ lùi vài bước, Lão Kiều bằng một ánh mắt từng : "Anh... cái trò gì ?"

" là một cây cầu mà." Lão Kiều thẳng cô: “ hỏi cô, tác dụng của một cây cầu là gì?"

Thích nín lặng.

"Là nối liền hai bờ cách biệt. Đó chính là cầu." Lão Kiều thở dài: “Một yêu quái hóa hình từ cây cầu như , bản lĩnh lớn nhất chính là khả năng 'kết nối' hai thứ khác biệt với . Ví dụ như, 'kết nối' những mảnh ký ức cuối cùng còn sót trong tâm trí của c.h.ế.t sang cho sống."

Cơ thể Thích mềm nhũn, cô sụp xuống mép giường, nhưng vẫn cố gượng thành tiếng: "Haha, đúng là yêu thuật!"

" là yêu thuật. những gì cô thấy, là sự thật từng hiện hữu." Lão Kiều bước đến bên cạnh, nâng đôi bàn tay chằng chịt vết thương của cô lên: “Thích, nguyên cớ gì khiến cô trở nên như thế . chắc một điều, nếu cô còn giữ dù chỉ một chút niềm tin nào với thế giới , thì vết thương tay cô sẽ ngày một nhiều thêm. Những vô tội c.h.ế.t lưỡi đao của cô sẽ ngày một chất đống. Và con đường lui của cô... sẽ ngày càng thu hẹp ."

Bàn tay của Lão Kiều lúc nào cũng ấm áp, một sự ấm áp thuần khiết, sạch sẽ khiến quyến luyến thôi.

rút tay về. Cúi gằm mặt, cô chậm rãi cất lời: "Sau chia tay ở cổng thành, qua nhiều nơi. Những kẻ lái buôn tham lam, lũ sơn tặc tàn ác, những ả đàn bà hiểm độc xuất hiện nhan nhản ở khắp nơi. Có bao kẻ lúc nào cũng vắt óc tìm cách hãm hại khác. thể nào dung thứ cho những loại như , cứ gặp một kẻ là trừng phạt một kẻ. Cơn phẫn nộ trong lòng ngày một lớn dần, cho đến khi mất kiểm soát. Bất kỳ một cử chỉ vô tình nào của khác cũng quy chụp thành sự tấn công đầy khả nghi. phán quyết rằng tất cả bọn họ đều tội, c.h.é.m g.i.ế.c cho bằng sạch mới hả ."

Cô giơ bàn tay lên, chằm chằm chiếc nhẫn: "Và cũng phát hiện , c.h.ế.t tay càng nhiều, thì màu xanh bích ngọc chiếc nhẫn càng lan rộng."

Lão Kiều nắm chặt lấy tay cô: "Màu sắc của chiếc nhẫn , chỉ tự bản cô mới lấy . Thử một xem , ? Ít nhất thì, thế giới vẫn còn một mà cô sẵn sàng tin tưởng cơ mà?"

"Anh ? Anh nghĩ một vị Thiên thần từng cao cao tại thượng tin tưởng một con yêu quái ư?" Cô chua chát: “ vẫn nhớ thời còn Hình Vương, mắt và tâm của vô cùng sáng rõ. Bất cứ kẻ nào phán quyết cũng đều tâm phục khẩu phục. Hơn nữa, nhớ rõ sở hữu một loại vũ khí, nhưng cố thế nào cũng thể nhớ nó rốt cuộc là cái gì."

Bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn buông xuống ngày một sẫm màu. Tên tiểu nhị sàn nhà, trông cứ như đang chìm một giấc ngủ say.

Thích một nữa chia tay Lão Kiều. Lão Kiều vẫn đuổi theo, chỉ lặng lẽ gốc cây già cỗi uốn éo, dõi theo bóng lưng cô khuất dần.

 

Loading...