CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-06-17 22:36:48
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chưa bao giờ thử cảm giác uống gầm cầu với ai cả.
Sông East nối liền Brooklyn và Manhattan đang cuồn cuộn chảy xiết ngay chân chúng .
Tất nhiên là sẽ chẳng ai thấy cảnh tượng : ngay sát trụ cầu khổng lồ của cầu Brooklyn, bốn kẻ kỳ quặc đang khoanh chân, lơ lửng giữa trung. Một ấm và vài chiếc ly đang trôi nổi lững lờ giữa chúng .
Đêm khuya, gió to, và tóc tai thì rối tung rối mù!
sức vuốt đám tóc dài đang bay tán loạn gáy, ánh mắt cứ dán chặt chiếc nhẫn tay Lão Kiều.
"Tách , nếu uống thì quả là một điều hối tiếc trong đời." Lão Kiều uống cạn ngụm cuối cùng trong ly chép miệng: “Nếu Thích còn ở đây thì mấy, chén quá hợp với cô ."
Ủa? Chuyển cảnh nhanh thì ? Nói ngắn gọn thì là thế : trong lúc đang sứt đầu mẻ trán vì bận rộn, thì nhận điện thoại của Lão Kiều bảo chúng tối nay cầu Brooklyn tìm ông . Mọi chuyện về Cửu Quyết, ông đều tỏ tường.
Và tất nhiên là chúng đến chỗ hẹn.
Lão Kiều kể, Cửu Quyết hơn một nhắc với ông về tiệm Bất Đình, về đám nhân viên trong tiệm, và cả về chén "tiền vị đắng chát, hậu vị ngọt ngào" nữa. Đáng hận ở chỗ, cái lão Cửu Quyết đó bao giờ kể cho chúng rằng lão quen một đại yêu quái hóa từ cây cầu như thế .
ngẫm cũng chẳng gì lạ. Cái lão già Cửu Quyết tính tình vốn thất thường hệt như hành tung của gã . Quen gã bao nhiêu năm nay, thừa gã giao du rộng rãi từ trời xuống đất, thần tiên yêu quái cũng quen, nên nay lòi thêm một lão quỷ yêu cầu thì cũng chẳng gì bất ngờ. Chỉ điều, đến tận bây giờ vẫn thể hiểu nổi, một kẻ đa năng, gió chiều nào che chiều như gã, tự nhiên biến thành tội phạm truy nã cầu thế cơ chứ!
"Ông gọi bọn đến đây, chắc chỉ để buôn mấy chuyện dưa lê từ đời nảo đời nào nhỉ?" trừng mắt lườm Lão Kiều.
"Nếu nhờ đám Trùng Nhân tìm đến tận đây, bảo rằng Thụ yêu đến New York và đang lùng sục tung tích của Cửu Quyết, thì cũng chẳng diễm phúc tìm cô đến giúp đỡ ." Lão Kiều bày vẻ mặt vô cùng may mắn: “Cô bé King , e là một Cửu Quyết lo liệu nổi, nên mong thể tay tương trợ."
" ăn thịt bé gái ." Ngao Sí ngáp một cái rõ to: “Cho dù con nhóc đó là sát thủ chăng nữa."
" g.i.ế.c là thu phí đấy." Giáp Ất ôm ly , từ tốn nhấp một ngụm: “Mà trông ông chẳng vẻ gì là đủ tiền trả."
Trong đầu hai cái gã rốt cuộc chứa cái quái gì trời?! day day trán, sang với Lão Kiều đang mang khuôn mặt đầy hắc tuyến: "Cứ bơ hai gã . Trước khi bàn đến vấn đề đó, cảm giác câu chuyện ông kể hình như thiếu khuyết mất điều gì đó thì ?"
"Thích ư?!" Lão Kiều buột miệng thốt lên, trầm ngâm một lát: “Chúng cùng rời khỏi quê hương, từ đó, Phán Quan trở thành hai . Cô thực hiện chức trách của , còn hết khả năng của . Chuyến kéo dài ròng rã suốt hai ngàn năm. Trên Trái Đất , chắc chẳng còn tìm nơi nào mà chúng từng đặt chân đến."
Ánh mắt ông lão bỗng trở nên u ám: “Mười năm ở Colombia, ráng chiều ngày hôm đó là ráng chiều nhất mà từng thấy. Trong căn nhà gỗ nhỏ của chúng , Thích chiếc ghế xích đu cửa sổ, với rằng, cô . Khi ánh hoàng hôn tắt lịm, chiếc ghế xích đu cũng trống trơn, chỉ còn để chiếc nhẫn của cô . Đến lúc đó mới hiểu, một vị thiên thần tái sinh từ phong ấn, dù sở hữu những dị năng mà phàm , nhưng thể bất tử. Trước đây, rõ cô Hình Vương bao nhiêu năm thiên giới, nhưng ở chốn nhân gian , cô Phán Quan trọn vẹn hai ngàn năm. Có lẽ những gì chúng , đối với thế giới vẫn là quá ít ỏi, nhưng ít nhất, đó cũng là trọn vẹn tấm chân tình của chúng ."
"Cô ... cứ thế mà tan biến ?" chút ngỡ ngàng.
"Cô nghĩ sự của một thiên thần oanh liệt, sóng gió hoành tráng đến mức nào?" Lão Kiều mỉm : “Sự của cô , cũng nhẹ nhàng y như lúc cô đến . Năm đó, cô bất chợt xuất hiện mặt , và cũng lặng lẽ biến mất như thế."
"Cô trăng trối điều gì với ông ?" hỏi tiếp.
Lão Kiều lắc đầu, khổ: "Ngược là đây, ngờ cô đường đột đến thế. Món quà mua xong còn kịp tặng."
Nghe đến đây, mấy chúng đều im lặng gì thêm. Một nỗi buồn man mác, khó tả len lỏi từ những lời bộc bạch của Lão Kiều, lặng lẽ rớt xuống dòng sông đang cuồn cuộn chảy trôi về xa.
Có lẽ sinh mệnh vốn dĩ nên là như . Dù là thần, là là yêu quái, sinh thế nào, c.h.ế.t , điểm khởi đầu và kết thúc đều quan trọng. Điều quan trọng nhất là đoạn đường giữa sự sống và cái c.h.ế.t , bước đủ trọn vẹn . Nếu câu trả lời là , thì nghĩ sẽ hiểu tại khi đến tận cùng sinh mệnh, Thích chỉ để một câu hờ hững: " ."
"Vào cái đêm Thích rời , cũng thu dọn hành lý rời khỏi thị trấn biên giới , tình cờ gặp King lúc cô bé lũ ác đồ bắt giữ." Lão Kiều kể tiếp: “Lúc đó cô bé còn nhỏ xíu, nhưng trong ánh mắt chất chứa sự bi thương và sâu thẳm hề phù hợp với lứa tuổi. Đôi mắt xanh thẳm , trông giống, giống Thích."
"Tại ông gặp con bé?" vô cùng tò mò về cô nhóc King : “Con bé hề rằng, 'Phán Quan' mà nó luôn khao khát đ.á.n.h bại, chính là ân nhân cứu mạng nó năm xưa?"
"Gặp mặt là điều thừa thãi, con bé cần là ." Lão Kiều điềm nhiên đáp: “Còn về phần , cũng tiếp tục công việc của , chẳng phân ."
"Tiếp tục Phán Quan ?" đ.á.n.h giá vẻ mặt bình thản của ông lão: “Tiếp tục sự nghiệp còn dang dở của Thích ?"
"Là tiếp tục sửa cầu chứ, bà chị!" Lão Kiều chỉ tay về phía trụ cầu lưng: “Cây cầu xuất hiện 'ám khích' , nếu dành thời gian tu sửa, nó sẽ sập mất."
"Ám khích?" Đây là đầu tiên đến thuật ngữ .
"Mọi cây cầu thế gian đều linh hồn, đều là vật sống. Chúng gánh vác trọng trách kết nối và luân chuyển, nối liền hai bờ xa lạ với , đưa vô từ bên sang bên . Buồn vui, hờn giận của những qua cầu sẽ dần dần thấm bên trong nó. Nếu những cảm xúc tiêu cực chiếm đa , qua năm tháng, cầu sẽ như mối mọt gặm nhấm, sinh những vết nứt ngầm mà con thể thấy bằng mắt thường. Nếu cứ mặc kệ lo, cây cầu sẽ sụp đổ. Thế nên mới , nếu thời thái bình thịnh trị, cầu đường sẽ vô cùng vững chãi; ngược , lòng suy đồi, thời thế loạn lạc thiên tai, thì chuyện sập cầu lún đường là chuyện xảy như cơm bữa."
Lão Kiều ngước "đồng loại" bề dày lịch sử hàng trăm năm của : “Đã thấy , thì thể nhắm mắt ngơ . Dù thể kiểm soát thế sự lòng , nhưng dùng chút sức mọn để bảo vệ nó an thì vẫn thể ."
"Cho dù ông sửa xong ám khích, nhưng nếu những qua cầu mang cảm xúc tiêu cực vẫn nhiều hơn tích cực thì ?" hỏi vặn .
"Cô vì cây ăn quả sâu bệnh mà chặt phăng luôn cái cây ?" Lão Kiều hỏi ngược , tiếp: “Tuy chắc những việc thực sự mang hiệu quả , nhưng vẫn bằng lòng tin rằng, trong những bước qua cầu, vui vẻ sẽ nhiều hơn đau khổ, chỉ cần bọn họ vẫn còn sống."
Ông dừng một chút, chân thành thẳng mắt : "Mặc dù còn Phán Quan nữa, nhưng vẫn là một cây cầu. Bình an đưa mỗi sang bờ bên , đó vĩnh viễn là chức trách của ."
tìm lý do nào để phản bác.
"Cái , tặng cho cô." Ông lão tháo chiếc nhẫn lấp lánh ánh vàng rực rỡ ngón tay xuống: “Đây là di vật Thích để . Về , trong một cuốn cổ thư, loại đá bẩm sinh những sợi tơ vàng bên trong , còn tên gọi khác là Kim Ô Linh. Tương truyền thời thượng cổ, một trai giữa bãi hoang một ngày hè chói chang để đợi yêu như hẹn. Đáng tiếc, đợi mãi mà thương tới. Chàng trai vững tin rằng đối phương nhất định sẽ đến gặp nên kiên quyết chịu rời . Khổ sở chờ đợi suốt bảy ngày bảy đêm, cuối cùng trai bỏ mạng ánh nắng mặt trời thiêu đốt. Thần điểu Kim Ô, tinh hồn của mặt trời, kính phục tấm lòng thủy chung son sắt của trai, vì sợ thú dữ ăn thịt cái xác nên dùng một chiếc lông vũ của hóa trai thành một chiếc nhẫn đá, lưu truyền mãi mãi ở nhân gian. Hôm nay uống của cô mà chẳng gì đền đáp, chiếc Kim Ô Linh , xin chuyển tặng cho cô ."
kiềm chế hết mức mới bật thành tiếng.
Thực , ngay khi nhận cuộc gọi của Lão Kiều, cây cầu Đào Nguyên Hạm từ từ biến mất. Chứ nếu , hào sảng đến mức nửa đêm nửa hôm chạy gầm cái cây cầu rách nát để gặp, còn cung cấp Phù Sinh miễn phí cho Lão Kiều nữa! Lần đúng là tạ trời tạ đất tạ ơn Cửu Quyết. Nếu nhờ lão gây họa, còn chẳng đào cái Kim Ô Linh cơ chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-37.html.]
cẩn thận nhận lấy chiếc nhẫn, trong lòng vui như nở hoa, rối rít với Lão Kiều: "Ông cứ an tâm mà sửa cầu nhé! Chuyện của con bé King cứ giao cho bọn . Cơ mà, rốt cuộc ông bọn giúp ông việc gì?"
"Chuyện là thế ..."
...
Những bảng hiệu quảng cáo đủ màu sắc cắt nát màn đêm của khu phố Tàu thành vô vàn tiểu thế giới ánh sáng kỳ ảo. Tại những ngã rẽ khác , những con khác dùng tiếng , loa đài, kèn trống, sức đẩy cái nhiệt độ vốn oi bức lên cao thêm. Các nhà hàng món Hoa, tiệm t.h.u.ố.c Tây, cửa hàng thời trang, những gian hàng sầm uất san sát chẳng nỡ đóng cửa. Dưới những mái hiên sơn đỏ chói lọi nhan nhản khắp nơi, đều dán những tấm áp phích quảng cáo giống hệt : Lễ hội Hỏa Long mùa hè thường niên sẽ diễn ngày mai. Xem chừng, ngày mai nơi sẽ còn náo nhiệt hơn nữa. Bất kể là lễ hội phương Đông phương Tây, chỉ cần dịp ăn mừng, vui vẻ là .
Nhìn xem, mới nửa con phố, tay nhét một xấp tờ rơi quảng cáo dày cộp. Nào là tiệm bánh mua hai tặng một; nào là cửa hàng quần áo giảm giá một nửa cho tất cả trang phục họa tiết rồng trong ngày Hỏa Long; còn tiệm tạp hóa tung chiêu trò mua hóa đơn đạt mức nhất định sẽ tặng bức tranh "Đằng Không Đồ" do chính tay một vị đại sư quốc họa vẽ. Vốn mặn mà với chốn xô bồ, sự phàm tục và nhiệt tình của con phố cho hoa mắt chóng mặt.
cứ thế rảo bước, ngó nghiêng từng tiệm một, tìm kiếm mãi cho đến khi bước chân dừng ở góc rẽ cuối phố, lòng chợt nhẹ bẫng.
Trước mặt là một cửa tiệm nhỏ nhắn, mộc mạc. Bậc cửa ngả màu nâu sậm ánh lên những tia sáng mờ ảo ánh đèn. Cánh cửa gỗ kiểu cũ cùng màu đang mở hé, chiếc vòng đồng hình đầu thú cửa hằn lên vài vết rỉ xanh. kỳ lạ , vị trí lẽ treo bảng hiệu trống trơn. Một cửa hàng mở cửa ăn mà đến cái tên cũng .
mỉm , đúng là nó , đích thị là phong cách của .
Đang định nhấc chân bước , chợt từ trong cửa văng một gã đàn ông gầy nhom, tóc vàng mắt xanh, râu cằm lún phún. Hắn ngã sấp mặt ngay mũi , m.ô.n.g in hằn một dấu giày chà bá. Cùng lúc đó, một xấp giấy tờ ném theo, vương vãi lộn xộn khắp mặt đất.
Gã đàn ông lồm cồm bò dậy, từ trong cửa bay vèo một chiếc chén sứ, kèm theo tiếng quát lạnh nhạt: "Cút!"
Chiếc chén vỡ tan tành lưng gã, những giọt còn sót b.ắ.n tung tóe lên . Vốn định ngoái đầu gầm gừ vài câu, nhưng khi thấy một chiếc ghế đẩu lù lù bay tiếp, gã bèn ba chân bốn cẳng chuồn thẳng.
Sau khi né sang một bên và xác nhận còn vật thể bay xác định nào phóng từ trong cửa nữa, mới rón rén bước qua bậu cửa, tiến cửa tiệm vô danh .
Trong gian cửa tiệm vuông vức, ba chiếc kệ gỗ mộc mạc xếp ngay ngắn. Trên kệ bày biện vô những chiếc hũ nhỏ nhắn với đủ chất liệu và kiểu dáng: bằng tre, bằng gỗ, bằng sứ. Mỗi chiếc hũ tuy đơn giản nhưng toát lên vẻ tinh xảo, nhã nhặn một cách tự nhiên. Ngay cả những tấm thẻ gỗ nhỏ treo ở miệng hũ cũng mài giũa nhẵn nhụi, đó nắn nót những dòng chữ Khải xinh như "Hạ Lương", “Đông Noãn", “Xuân Phức", “Thu Mãn"...
Một mùi hương thanh tao, thuộc về bất kỳ loại hương liệu nào, len lỏi trong từng ngóc ngách của gian cũ kỹ . ai cũng ngửi thấy, ít nhất thì gã đàn ông xui xẻo nãy chắc chắn thể ngửi .
Bỗng, một vật nhỏ xíu lao vút trong gian tĩnh mịch, hằm hằm lao về phía đầu . vươn hai ngón tay , kẹp chặt kẻ đ.á.n.h lén đáng ghét - một quân cờ vây màu đen bóng loáng. chép miệng: "Cái kiểu tiếp khách của thế , thì kiếm tiền kiểu gì."
Chát! Ở góc bàn gỗ lê phía bên trái, một đàn ông tay cầm quân cờ đen, hạ quân xuống bàn. Trên bàn cờ chia rõ trắng đen, chỉ một giao chiến, bất phân địch .
"Cậu đến đúng lúc chút nào." Người đàn ông mặc Hán phục màu đen, vạt áo chéo, ngẩng đầu lên. Mái tóc đen nhánh của buộc gọn gàng thành một búi, xõa dài lưng như suối chảy. Khóe mày đuôi mắt toát lên vẻ biếng nhác. Đánh giá từ xuống , cúi xuống quân cờ: "Cậu béo lên ."
"Dẹp ! đang t.h.a.i đấy, eo to nửa tấc thì gì lạ? Cần gì toạc móng heo như thế!" tức tối bước đến bàn, phịch xuống, ném quân cờ trả : "Cắt tóc , dài hơn cả con gái đấy!"
"Không cắt." Hắn đáp cộc lốc.
Chúng cũng cả chục năm gặp nhỉ. Hắn vẫn chẳng đổi gì, tĩnh lặng như tảng đá, lạnh lùng như sương tuyết, tuấn mỹ như xưa. Vẫn thích mặc quần áo tối màu, cái loại tắt đèn là thấy , vẫn thích thu lu ở góc tối để quan sát khác, và cự tuyệt việc khác quan sát.
"Đến đây gì?" Hắn cau mày, đăm chiêu suy nghĩ bước tiếp theo.
"Đến New York xử lý chút việc, xong xuôi , rảnh rỗi mấy hôm, tiện đường ghé qua xem c.h.ế.t ." chằm chằm chén mặt , thứ nước màu nâu nhạt thoang thoảng mùi bạc hà mát lạnh. Cổ họng khô khốc, mặc kệ, cầm lên tu ừng ực.
Một cảm giác mát lạnh sảng khoái lan tỏa từ đầu lưỡi khắp cơ thể, hương thơm dịu nhẹ quyện cùng chút vị ngọt thanh xộc thẳng lên não, quét sạch cơn buồn ngủ và bực dọc đó.
Một chén , đủ xua tan muộn phiền của cả một mùa hè.
"Uống của tự nhiên thế, sợ hạ độc ." Hắn đặt quân cờ xuống, dường như một nước cờ , khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ .
lườm một cái: "Bạn cũ lặn lội đường xa đến thăm, pha ấm ngon thiết đãi thì thôi, còn trù ẻo ! Cái nết của thế , mà bình an sống đến bây giờ ?"
"Kẻ tám lạng nửa cân." Hắn hừ lạnh: “Lén la lén lút đến đây một , chắc chắn là cãi với chồng . Không đúng, là đ.á.n.h , mà còn đ.á.n.h thua nữa?"
"Nói bậy!" trợn mắt: “Kẻ tâm hồn tăm tối, cũng thấy tăm tối. Quan hệ vợ chồng của chúng lắm."
"Thế vò võ một ?"
"Ai bảo là kết hôn thì bám dính lấy từng giây từng phút?"
"Viện cớ."
"Phụ nữ t.h.a.i dễ nổi nóng lắm đấy. Đập nát cửa tiệm của thì ?"
tức điên lên , thể với khác rằng, Ngao Sí cùng Cửu Khuyết và Giáp Ất lập thành một đội du lịch, kéo xem cái cuộc thi "Hoa hậu Bikini New York" gì đó ... Đứng mấy cô em mặc bikini bốc lửa, cái gã Cửu Khuyết đáng c.h.ế.t chắc vứt luôn cái lệnh truy nã dán ảnh đầu . mà cái tật của và Ngao Sí còn thông cảm , đến cả Giáp Ất vốn luôn khinh khỉnh bọn họ cũng đồng lõa, thì thật sự còn gì để nữa...
Còn gã đàn ông đang mặt , buông lời lạnh nhạt với , đều là ai. Bởi lẽ, từ đầu đến cuối, gã thèm xuất hiện . , tuy lăn lộn giang hồ, bóng dáng của hiện diện khắp nơi. Các bạn , nhưng chắc chắn loại trồng, chính là chén Phù Sinh - xanh ngắt trong veo, đắng ngọt , quảng bá khắp nơi.
Nhìn xem các vị kìa, từ đầu đến cuối chỉ lo quan tâm đến việc hành hạ Ngao Sí và tên phụ việc ở Bất Đình thế nào, yêu quái nào trai hơn, yêu quái nào cho nhiều vàng hơn, thậm chí còn tám chuyện xem và Ngao Sí sinh con sẽ mang giống gì, mà chẳng lấy một ai hỏi về lai lịch của chén Phù Sinh . Thật là kém hiểu ! Tất cả úp mặt Vạn Lý Trường Thành hết !
Đã lỡ bước chân cửa tiệm vô danh , còn chung với gã , trong lúc đợi đ.á.n.h xong ván cờ dài ngoẵng , đành miễn cưỡng kể câu chuyện của .
Nếu nhã hứng , thì mau chóng chuẩn đậu phộng hạt dưa, nước ngọt ướp lạnh, ghế đẩu xếp hàng . Ngày hè oi bức, hợp nhất là phe phẩy quạt mo kể chuyện, hoặc kể chuyện cho khác .