CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-06-17 22:36:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần chia ly cũng kéo dài quá lâu.

Khoảng nửa năm , giữa cái nắng chói chang của mùa hè rực rỡ và tiếng ve kêu râm ran những tán cây, Thích chủ động về tìm .

Lẽo đẽo theo cô là một thanh niên mặc áo vải xanh, chân hài vải, mồ hôi nhễ nhại. Trên lưng còn cõng theo hơn chục cuốn sách cuộn tròn.

Lão Kiều nhận trai . Đó là một gia đình mới chuyển đến sống ở phía nam thành. Người cha già buôn bán nhỏ lẻ kiếm sống, còn con trai độc nhất ngoài việc phụ giúp gia đình thì ngày đêm miệt mài kinh sử. Hai cha con đều mang bản tính thật thà, chất phác. Hễ gặp khó khăn là sẵn lòng giúp đỡ, nên xóm giềng nể trọng. Cuộc sống tuy chẳng khá giả gì, nhưng vô cùng đầm ấm, êm đềm.

Cậu con trai độc nhất , thường gọi là Vĩ Sinh. Chẳng những học sâu hiểu rộng, mà tướng mạo cũng thư sinh, thanh tú vô cùng. Chỉ tiếc là tính tình quá đỗi nguyên tắc và thật thà, nên mấy bà thím lắm điều chê bai là gã khờ. Nay ngoài tuổi hai mươi, mà vẫn chốn hứa hôn.

" sắp lấy chồng ." Thích mặt Lão Kiều, cao hơn cô cả một cái đầu. Khóe miệng cô tuy mỉm , nhưng ánh mắt chẳng hề vương chút hỉ khí nào: “ nhà đẻ, cứ tạm coi như duy nhất của . Cho nên, đưa đến mắt ."

Nói đoạn, cô hạ giọng thì thầm: "Bảo hiện , chính là vì chuyện đấy."

"Cháu chào ." Vĩ Sinh khúm núm cúi chào một cái thật sâu, cung kính đặt túi sách xuống mặt: “A Thích chỉ thạo việc tu sửa cầu đường, mà còn ham mê sách. Những cuốn sách đều là sách quý mà tiểu sinh cực kỳ trân trọng. Nay mạn phép dùng quà mắt, mong đừng chê ."

Một giọt mồ hôi lạnh toát rịn trán Lão Kiều. Nửa năm gặp, chẳng cái tích sự gì, chỉ mỗi cái vai vế là tự nhiên thăng cấp vù vù.

"À, haha, cháu rể ngoan, cháu rể ngoan." Lão Kiều lấp l.i.ế.m qua loa vài câu, kéo Thích sang một bên, khẽ giọng trách móc: "Cô cứ huênh hoang vác mặt về đây thế , chuyện nhà Lão Uông cô định lo nữa ? Hồ sơ vụ án đó trong quan phủ vẫn còn treo sờ sờ đấy!"

"Bọn chúng tóm ." Thích liếc mắt sang Vĩ Sinh đang lóng ngóng cách đó xa: “Tên ngốc thú vị lắm."

Lão Kiều dùng sức gãi gãi đầu, vòng quanh chỗ mất mấy vòng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc hỏi: "Cô tình sâu nghĩa nặng với thằng nhóc đó thật ? Quyết thì lấy ai khác ?"

Cô nhún vai: "Chẳng qua là thấy thuận mắt thôi. Với , là một lòng một cưới đấy chứ."

Lão Kiều chau mày.

Thích và Vĩ Sinh quen , tính cũng đầy ba ngày.

Hôm , Vĩ Sinh dọn hàng giúp cha xong xuôi thì đường về qua chợ, tình cờ bắt gặp một ông lão đang lúi húi sạp thịt. Lão mua thịt nhưng vì vét nhẵn túi cũng chẳng đào đủ tiền, nên tên đồ tể đuổi xua như đuổi tà. Trong lúc túng quẫn, ông lão đành liều cướp một chiếc móng giò cắm đầu bỏ chạy. Tên đồ tể phát giác, tóm gọn ông lão thẳng tay đ.ấ.m đá túi bụi. Hắn c.h.ử.i rủa lão già khốn khiếp đáng c.h.ế.t, giận dữ vung d.a.o dọa chặt đứt cánh tay của ông lão.

Tên đồ tể vốn bản tính hung hãn, m.á.u lạnh, nên khi sự việc xảy , chẳng đường nào dám can ngăn, sợ điên lên c.h.é.m lây sang cả .

Chỉ duy nhất Vĩ Sinh là dám can đảm , nắm chặt lấy cánh tay tên đồ tể cầu xin nương tay. Ngặt nỗi thư sinh trói gà chặt, tên đồ tể chỉ hất tay một cái, Vĩ Sinh văng xa mấy thước.

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, vài đồng tiền xu bay vèo vèo tới, gõ bốp mặt tên đồ tể. Hắn ôm mặt kêu oai oái, lảo đảo ngã lăn đất, đờ đẫn ném tiền.

Thích đỡ ông lão dậy, nhặt chiếc móng giò rơi đất đưa cho ông: "Đi ."

"Nhà ốm thèm ngụm canh thịt, chỉ hận già vô dụng..." Ông lão đỏ bừng mặt, bối rối .

"Chỉ là miếng thịt thôi mà, cần giải thích . Đi , đừng ăn cắp nữa là ." Thích xua tay.

Ông lão lau nước mắt, cúi gập cảm tạ rối rít rời .

Tên đồ tể lúc mới hồn. Hắn nhặt con d.a.o đất lên, chĩa thẳng Thích, gầm rú: "Con ranh con từ chui đây! Có tội chịu phạt, ăn cắp thì chặt tay, đó là quy củ!"

Một luồng gió lạnh buốt lướt qua. Thích từ từ . Tà áo đen tung bay, đôi mắt sâu thẳm như đại dương, nhạt nhòa buông đúng một câu: "Ngươi tưởng ngươi là ai?"

Một luồng uy áp và sự kinh hoàng thể né tránh tỏa từ câu ngắn gọn , khiến tên đồ tể c.h.ế.t sững tại chỗ. Bàn tay cầm d.a.o bỗng chốc rã rời, ý nghĩ càn vội vã tan biến như bọt nước.

"Anh chứ?" Thích , Vĩ Sinh đang lấm lem bùn đất, tay ôm lấy cái m.ô.n.g ê ẩm.

Vĩ Sinh gật đầu lia lịa: "Cô nương võ công cao cường thật!"

Thích chẳng buồn để tâm tới , lưng sải bước bỏ .

Cô vẫn tiếp tục cuộc sống lang bạt kỳ hồ, nơi nương tựa, rong ruổi khắp chốn. Sau khi rời khỏi khách điếm Đại Phong năm , cô bỗng thấy mỏi mệt rã rời. Cô quyết định lui về ở ẩn trong thâm sơn cùng cốc vài ngày để tĩnh tâm tĩnh trí. Căn bệnh đa nghi từng suýt chiếm trọn tâm trí cô dường như cũng thuyên giảm phần nào. Khi xuống núi, dù cô phán xét vẫn ít, nhưng so với thì giảm đáng kể. Ngay cả màu sắc chiếc nhẫn cũng trạng thái nửa xanh nửa vàng như cũ, thậm chí đôi khi phần xanh còn ít hơn cả phần vàng. Dù , nó vẫn thực sự định.

đây, chỉ cốt để xem thử vợ của Uông Trường Thiện còn giở trò độc ác gì nữa . Nào ngờ tin mụ c.h.ế.t vì bạo bệnh từ năm ngoái, đám trẻ mồ côi trong phủ cũng quan phủ sắp xếp cho nơi ở khác. Ban đầu cô định ghé thăm Lão Kiều, nhưng cuối cùng thôi. Cô thừa hiểu, nếu Lão Kiều hỏi cô còn tiếp tục "xử tử" khác nữa , cô chắc chắn sẽ sự thật. Nếu , Lão Kiều hẳn sẽ cảm thấy khó xử. Thôi thì nhất là gặp.

Thế nhưng cô nào ngờ , chính quyết định đổi phút chót rẽ hướng cô, đẩy cô chạm mặt tên thư sinh giữa chốn chợ búa.

Có điều, tên nhóc quả thực ngốc nghếch. Suốt một đêm mưa to gió lớn sấm chớp đùng đùng, đội mưa đội gió thu lu ngoài cổng thành, tay nắm khư khư chiếc túi tiền mà cô vô ý đ.á.n.h rơi. Nếu cô đổi ý quyết định gặp Lão Kiều, chắc chắn cô sẽ chẳng bao giờ con đường . Nếu , định đó chờ cô đến hết đời chắc?

"Nếu , định thế nào?" Chiều ngày hôm đó, cô nhận túi tiền từ tay Vĩ Sinh đang ướt sũng, tơi tả.

"Nhặt của rơi trả cho mất, nhặt đồ của cô nương, kiểu gì cũng mang trả chứ." Vĩ Sinh lấy tay áo lau lau khuôn mặt.

là ngốc nghếch hết chỗ ! Cô tên thư sinh thật thà đến tận xương tủy , bật hỏi: "Anh cũng việc đấy chứ."

"Cô nương thấy chuyện bất bình chẳng tha, trượng nghĩa sơ tài, đó mới gọi là thực sự. Tiểu sinh so với cô nương, quả thực thấy hổ thẹn vô cùng." Anh chắp tay hành lễ: “Tiểu sinh tên Vĩ Sinh, nhà ở phía nam thành. Xin hỏi cô nương phương danh là gì?"

"Thích." Đôi mắt cô lấp lánh thứ ánh sáng tuyệt ánh mặt trời, chằm chằm đôi gò má đang đỏ lựng lên của Vĩ Sinh: “Anh nghĩ ?"

"Vâng." Anh chẳng dám chạm ánh của cô, lắp bắp trả lời chẳng ăn nhập gì với câu hỏi: "Làm đoan chính, tâm mang lòng nhân hậu, đó mới là đạo lý xử thế."

"Sách vở của mấy bậc thánh hiền dạy thế ?" Cô càng thấy tên nhóc thú vị hơn.

Vĩ Sinh lắc đầu: "Là tự nghĩ . Con súc vật, hành sự quang minh lạc thì mới thẹn với đất trời."

Nghe xong, cô khẽ mỉm : "Bây giờ cũng là buổi chiều , đang đói meo cả bụng đây, mời dùng bữa ?"

Mãi một lúc lâu đó, khi kể chuyện với Lão Kiều, cô thừa nhận rằng yêu cầu bâng quơ với ý định trêu đùa , chính là hành động khiến cô hối hận nhất trong suốt cuộc đời.

Vĩ Sinh đương nhiên thể chối từ. Anh chân thành mời cô về nhà, hai cha con cùng dọn những món ăn ngon nhất trong nhà để thết đãi cô.

Trời chạng vạng tối, Vĩ Sinh tiễn cô khỏi cổng. Ánh hoàng hôn vàng óng như rót mật lên những t.h.ả.m cỏ ven đường, mang cảm giác bình yên và dễ chịu vô cùng.

"Sao đến giờ vẫn lấy vợ?" Cô bất chợt lên tiếng.

Vĩ Sinh khựng , gãi gãi đầu: "Có sắc mà đức, thì thể rước về nhà ."

Cô bật thành tiếng: "Chẳng lẽ mấy cô nương bà mối giới thiệu cho đều đức hạnh cả ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-38.html.]

" trái tim, để cảm nhận; đôi mắt, để ." Vĩ Sinh một cách cực kỳ nghiêm túc: "Chuyện chung đại sự, tuyệt đối thể đùa giỡn . Nhất định tìm cho bằng con gái duy nhất thuộc về trái tim ."

Lý luận ngốc nghếch c.h.ế.t, thật uổng phí cho cái khuôn mặt tuấn tú .

"Vậy, lấy ." Cô bước đến sát mặt Vĩ Sinh, bộ nghiêm trang , cố tình trêu chọc.

"Hả?" Vĩ Sinh tưởng nhầm: “A Thích cô nương, cô gì cơ?"

"Lúc nãy chẳng hết lời ca ngợi đó ? Nào là , nào là khâm phục." Cô rướn về phía , tươi rạng rỡ: “Nếu trong lòng hảo đến , chi bằng lấy ."

Vĩ Sinh giật nảy , khẽ cau mày .

Cô bật lớn, xoay lưng : " ngay chỉ giỏi mấy lời chót lưỡi đầu môi mà thôi."

"A Thích cô nương, bằng lòng."

Giọng Vĩ Sinh từ phía vang lên, hại cô suýt nữa vấp té.

Cô lấy thăng bằng, dừng bước, vẻ điềm nhiên đầu , từ xuống : "Cưới ư? Anh nhà , bố là ai ? Làm nghề gì để sống ?" Cô ngập ngừng một lát, nụ môi dần tắt: “Nhỡ là tội phạm g.i.ế.c , lũ giặc cướp giang hồ thì ? Chúng quen đầy hai ngày, mà vội vã đòi lấy . Đó mới gọi là đùa giỡn với hôn nhân đại sự đấy."

"Cô bằng lòng gả cho , tức là đem cả gia tính mạng phó thác cho . Với tấm chân tình nhường , cớ nghi ngờ chê bai cô." Vĩ Sinh vẫn khăng khăng bám lấy cái logic của riêng . Anh vẫn vô cùng nghiêm túc, chẳng lấy một chút ý định bỡn cợt nào: "A Thích cô nương, cô tuyệt đối ."

Tên ngốc càng ngốc hơn .

"Được thôi, gả cho ." Thích gật đầu, cố nhịn : “Vậy thì theo , đến mắt của . Ông sinh và lớn lên đấy."

Haizz…

Dòng nước trong veo chảy róc rách dường như đang cuốn trôi theo cả tiếng thở dài thườn thượt và sự phản đối câm lặng của Lão Kiều.

"Và thế là bất đắc dĩ biến thành của cô luôn..." Lão Kiều đối diện với mặt sông, lắc đầu ngao ngán.

"Không ?" Thích hỏi ngược : “ sắp xuất giá đấy!"

"Cô... ..." Lão Kiều cô, Vĩ Sinh vẫn ngoan ngoãn tít đằng xa, dám phiền cuộc chuyện của hai . Lời lên đến khóe môi nhưng nuốt ngược trong. Cuối cùng chỉ thốt lên một câu: "Người như hai bàn tay trắng, chẳng của hồi môn cho cô ."

"Chỉ cần một lời chúc phúc là đủ ."

"Chúc mừng..."

Chưa bao giờ Lão Kiều cảm thấy tiếng ve kêu râm ran cây phiền phức đến thế.

Từ mùa hạ sang thu, thoắt cái đến tận mùa đông, Lão Kiều tuyệt nhiên một chút tin tức nào về hỷ sự của Thích và Vĩ Sinh. Những gì hóng hớt , rặt là chuyện "Phán Quan" xuất hiện ở , mới c.h.é.m đầu tên ác bá nào.

Có đôi đêm, lén lút mò đến nhà Vĩ Sinh. Qua khung cửa sổ, chỉ thấy Vĩ Sinh đang chong đèn dùi mài kinh sử, và cha già đang say giấc nồng. Đặt ngay ngắn bàn là một chiếc hộp nhỏ bọc vải đỏ cẩn thận. Bên trong đựng một cây trâm cài tóc đính hạt ngọc chẳng lấy gì đắt đỏ, nhưng đó là món đồ Vĩ Sinh chắt chiu dành dụm từ lâu mới mua . Anh Vĩ Sinh lẩm bẩm, sẽ tặng nó cho Thích đêm tân hôn. Lão Kiều còn thấy những lúc Vĩ Sinh học bài đến mệt lử, lôi cây trâm ngắm nghía, ngắm nghía đến ngẩn ngơ tự một .

Thế nhưng, còn Thích thì ? Cô gần như bốc khỏi cuộc sống của Vĩ Sinh. Thỉnh thoảng cô mới tạt qua tìm đôi ba bận, cùng ăn bữa cơm đạm bạc, trò chuyện răm ba câu. Vĩ Sinh cũng một thúc giục hỏi cô bao giờ mới chịu tổ chức hôn lễ, chỉ bảo với Thích rằng, ngày cưới do cô quyền quyết định, sẽ luôn đợi.

Đáng tiếc , Vĩ Sinh kịp đợi đến hôn lễ trong mơ của , thì đợi cả một đám nha dịch nhao nhao ập đến. Cha , trong một tình cờ dạo phố, bắt gặp bức chân dung rách nát treo ngoài cửa quan. Hỏi dò mới , trong tranh chính là nữ nghi phạm trong vụ t.h.ả.m án nhà họ Uông năm nào. Vốn bản tính thật thà, chất phác, ông lão chút do dự đem chuyện khai báo tuốt tuột với quan phủ. Rằng, chính ả nữ nghi phạm mới lôi con trai ông tới quán ăn ở cửa Bắc .

Khi đám nha dịch sát khí đằng đằng xông tới nơi, bữa cơm tối của Thích và Vĩ Sinh mới ăn một nửa.

Chẳng một màn kịch chiến kinh thiên động địa nào xảy . Đám nha dịch còn kịp chạm nổi vạt áo của Thích, thì cô kéo tuột Vĩ Sinh, thi triển khinh công với tốc độ mà phàm thể nào bắt kịp, cao chạy xa bay.

Chiều hôm , mây đen vần vũ kéo tới che kín cả bầu trời. Gió bấc rít gào từng cơn, báo hiệu một trận bão tuyết kinh hoàng sắp sửa ập đến.

Tại một khu đất hoang vu ngoài thành, Thích và Vĩ Sinh lời từ biệt. Cô dứt khoát thừa nhận, Uông Trường Thiện chỉ là một trong vô vàn những tội nhân cô kết liễu. Cô căn bản là con .

Vĩ Sinh cau mày, nhưng mặt chẳng hề lộ vẻ hoảng sợ khiếp đảm.

"Cô là nương t.ử qua cửa của , những chuyện khác, quan trọng." Anh sâu mắt cô: “Nếu cô thể nán nơi nữa, bằng lòng cùng cô rời ."

Thích bỗng thấy đầu đau như búa bổ. Chẳng đ.á.n.h giá tên ngốc là thật thà, chất phác là ngu , đần độn nữa. Lẽ nào hề nhận , cái hôn ước c.h.ế.t tiệt từ đầu đến cuối chỉ là lời đùa bỡn cợt của cô ? Lẽ nào hề nhận , cô đối với chỉ chút tình cảm bằng hữu bình thường? Lẽ nào hề nhận , cô thậm chí... còn chút khinh thường ?

Bản cô cũng đáng c.h.ế.t, thiếu gì trò vui để chơi, cớ lôi chuyện chung đại sự đùa giỡn với tên thư sinh ngốc nghếch ?!

"Vĩ Sinh, thể nào lấy ." Thích kiên quyết khước từ: “ như lầm tưởng. chỉ rành mỗi việc g.i.ế.c thôi."

"Cho dù là thế, vẫn tin rằng cô nỗi khổ tâm riêng." Vĩ Sinh quả quyết đáp .

"Tin tưởng? Anh dựa cái gì mà đòi tin tưởng? Đồ ngốc, đời chẳng thứ quái gì đáng để tin tưởng cả!" Thích đột nhiên lớn tiếng, xen lẫn chút tức giận.

" chỉ là... tin cô." Vĩ Sinh mắc kẹt trong cái logic bảo thủ, mù quáng của riêng : “Chân trời góc bể, cũng nguyện theo cô."

Cô nên một đao kết liễu luôn cho ... Cơ mà thôi, khỏi cần. Đối phó với tên ngốc , tùy tiện lừa gạt vài câu là xong chuyện.

"Anh thực sự cùng tới chân trời góc bể?" Cô hỏi dò.

Vĩ Sinh kiên định gật đầu.

"Được. Chờ giải quyết cho xong mớ công việc hiện tại. Ba ngày , đúng giờ Tý, gặp chân cầu dẫn gặp . Chúng sẽ cùng rời khỏi nơi ." Cô dối chớp mắt.

"Được!"

"Vậy nhé, bảo trọng." Cô xoay lưng , trong lòng bỗng dấy lên một tia áy náy. Cô đành đầu , dặn dò tên ngốc vẫn đang ngẩn ngơ theo bóng lưng cô: "Này, ngốc thôi! Từ nay về đừng ai gì cũng vội tin sái cổ thế nhé!"

Vĩ Sinh gãi gãi đầu, vẫy vẫy tay chào cô: "Không gặp về nhé!"

Từng bông tuyết bắt đầu lác đác rơi xuống. Cỏ dại hoang vu xào xạc trong gió. Khoảng cách giữa họ ngày một kéo giãn . Vĩ Sinh cứ rướn cổ mãi, mãi, cho đến khi bóng dáng cô nuốt chửng gian.

Cô cứ thế bước , một ngoảnh . Chút cảm giác tội cỏn con nhanh chóng "nhiệm vụ" mới đè bẹp. Tên ác bá Kim Đại Ngưu núi Hồ Lô chắc chắn quan trọng hơn cái gã ngốc nghếch tên Vĩ Sinh nhiều.

 

Loading...