CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-06-27 13:39:43
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng đế băng hà. Nghe đồn ngài chỉ mới lên ngai vàng một tháng.

Chốn hoàng cung trong ngoài mây đen vần vũ, lời đồn thổi nổi lên tứ phía. Người rỉ tai rằng, một viên hồng cướp sinh mạng của Hoàng đế, quả thực quá đỗi kỳ lạ.

Cựu hoàng băng hà, tân hoàng đăng cơ. Toàn bộ quốc gia đang cuốn một vòng xoáy thành hình bởi cuộc chuyển giao quyền lực quan trọng nhất . Những trận thiên tai ngày càng dồn dập, giặc Nữ Chân lăm le nhòm ngó, thù trong giặc ngoài như một loại dịch bệnh âm thầm lan rộng và trở nên trầm trọng.

Thế nhưng, khi một căn bệnh bùng phát , con thường ngoảnh mặt ngơ. Phân nửa dân trong nước vẫn đổ dồn sự chú ý vị tân hoàng đế, suy đoán xem ngài thể giảm bớt thuế khóa , thể giúp bách tính no bụng . Đối với những dân đen thấp cổ bé họng, ngoài những điều đó , còn gì quan trọng hơn?

Đối với Cô Thần, giai đoạn "quốc tang" là quãng thời gian vui vẻ nhất trong mười một năm cuộc đời. Bố vắng, đến nay vẫn về. May quá, học những cuốn sách dài lê thê mãi hết, gỗ để luyện quyền cước, càng nhét gối trong chăn để ngụy trang giả vờ ngủ, như một tên trộm lén lút trốn khỏi nhà, căn ke thời gian để vui chơi với thế giới bên ngoài, đó cuống cuồng lẻn về, luôn trong tâm thế sẵn sàng bố bắt và đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t.

Mấy năm nay, lúc nào cũng lén lút, thậm chí lũ chuột cống xà nhà còn đường hoàng hơn .

Minh Hạo thì sống yên phận hơn nhiều. Những việc bố giao phó, đều như thể một niềm đam mê cháy bỏng từ tận đáy lòng. Tuy nhiên, bố của chúng lấy việc ai ngoan ngoãn hơn ai để cân nhắc xem nên coi trọng ai hơn. Người đàn ông dành phần lớn thời gian ở nhà để chăm sóc cỏ cây, uống rượu và thư pháp. Ông hề dáng vẻ của một cha, mà giống một giếng cạn cạn kiệt nhiều năm, những tình cảm , lương thiện của thế gian như sự quan tâm, quyến luyến, che chở đều thể tìm thấy ở ông. Thỉnh thoảng bố cũng ngoài, khi thì một ngày, khi thì hai ngày. Mỗi trở về, ông giam trong phòng lâu .

Cô Thần lo bố đói, bưng cơm canh đến gõ cửa, nhưng nào cũng mắng nhiếc đuổi . Qua khe cửa, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc bốc . Mỗi giam như , đều kết thúc bằng một mùi khói khét lẹt. Bố sẽ mở toang cửa "Rầm" một cái, quăng một chậu than đầy tro giấy ngoài như để trút giận. Ông cho phép ai chạm , lát sẽ tự dọn dẹp sạch sẽ.

Có vài , giấy trong chậu than cháy rụi hẳn, Cô Thần liếc thấy những chữ đó: "Oán tăng hội, Ái biệt ly, Cầu bất đắc"...* Cậu nhẩm , mặc dù lượng chữ nhận mặt nhiều, nhưng hiểu ý nghĩa của những từ , cũng chẳng hiểu tại bố luôn cùng một nội dung đem đốt .

*Oán ghét mà gặp gỡ, Yêu thương mà chia lìa, Cầu mong mà đạt .

mà, mặc kệ , nghiên cứu chữ của bố thú vị bằng việc ngoài bắt dế.

Nếu như năm nào bố cũng vắng vài tháng thì mấy. Ôm cái hy vọng viển vông đó, Cô Thần tung tăng chạy khỏi sơn trang.

Mỗi độ thu về, sắc màu bên ngoài trở nên rực rỡ và đong đầy. Trên những cây bụi rõ tên, trĩu trịt những quả nhỏ bằng ngón tay cái, màu vàng ươm. Chỉ cần rung nhẹ một cái là rụng đầy đất, nhặt một nắm chùi sạch áo tọng miệng, vị ngọt còn hơn cả kẹo quế hoa bát bảo của tiệm Hưng Tường Trai. Hai má Cô Thần phồng to như khỉ háu ăn, nhai mải miết nhặt quả. Nhặt quả nào tròn trịa mắt, cẩn thận cất túi vải, để dành cho khác ăn.

Vừa mới đặt chân đến bờ sông trải đầy sỏi trắng , một kẻ bất thình lình trồi lên từ dòng Thiên Tinh Hà cho giật nảy .

Chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi mỏng manh, Tiểu Nguyên hai tay giữ chặt một con cá lớn đang giãy giụa quẫy đạp, nét mặt hớn hở hét về phía : "Khổ luyện Thiết Chỉ Công của đây cuối cùng cũng thành công !"

Cô Thần rùng , cuối thu cơ mà, mặc hai lớp áo còn thấy se lạnh. Cái Tiểu Nguyên ngốc nghếch , tưởng đồng da sắt thật đấy ? Cậu nhặt quần áo mặt đất, ném về phía Tiểu Nguyên đang lồm cồm bò lên bờ, lắc đầu giũ nước: "Anh luyện Thiết Chỉ Công, nhưng luyện 'Vô Bệnh Công' đấy?"

"Xì, em thấy ốm bao giờ ? Từ nhỏ đến lớn, từng cảm lạnh nào." Tiểu Nguyên vớ lấy một bộ quần áo, lau qua , nhưng kìm mà hắt một cái.

"Em thể coi như thấy." Cô Thần lườm một cái: “Anh mau mặc . Chốc nữa A Báo đến, khéo trêu đến hổ c.h.ế.t."

"Nó trêu á? Anh tẩn cho nó một trận trò là may cho nó ." Tiểu Nguyên xỏ quần hậm hực : “Em xem bây giờ là mấy giờ ? Rõ ràng là cái con bé đó hẹn thời gian, tổ chức sinh nhật cho nó, thế mà giờ mất hút tăm ."

Cô Thần đưa mắt quanh. Trên bờ sông ngoài , Tiểu Nguyên và con cá vẫn còn đang giãy giụa đất, chẳng sinh vật nào khác.

Trên dòng sông Thiên Tinh ngoằn ngoèo uốn lượn, ngoài ánh nước lấp lánh và đàn chim chao lượn, chẳng lấy một chiếc thuyền con nào. Điều luôn là một khao khát cháy bỏng đối với Cô Thần. Nghe sông những chiếc thuyền lớn, lớn đến mức thể xây mấy tầng lầu đài, trang trí bằng những ngọn đèn lưu ly bảy màu rực rỡ, lững lờ trôi như chốn bồng lai tiên cảnh. Còn nhiều ngoại quốc với hình dáng kỳ lạ, chở theo những món đồ kỳ lạ xếp đầy khoang thuyền, dọc đường rao bán. Cũng vài chiếc thuyền nhỏ của dân bản địa, neo đậu ở những nơi vắng vẻ, trong thuyền dựng lò than, nướng những con cá đ.á.n.h bắt lên, tẩm ướp một loại nước sốt đặc biệt. Cá nướng xèo xèo bốc khói, mùi thơm lan tỏa tứ phía, khiến những bờ thể dừng bước móc hầu bao để thưởng thức. Trong tiết trời thu se lạnh, c.ắ.n một miếng thịt cá ngọt lịm thơm phức, nhấp một ngụm rượu ấm nóng, ngắm ánh đèn thấp thoáng sông, trời nước một màu, lắng tiếng hát oanh vàng của các cô đào, gảy tỳ bà nhẹ nhàng, quả là sự tận hưởng tuyệt vời nhất đời.

Tất nhiên, những điều " đồn" đều từ miệng A Báo và Tiểu Nguyên. Tiểu Nguyên thích nhất kể với Cô Thần về những vị hùng dùng một thanh đao diệt gọn một hang ổ thảo khấu, còn A Báo thì thích miêu tả những món sơn hào hải vị mà cô bé từng thưởng thức. Lời kể sinh động, lôi cuốn khiến hai đứa trẻ ngẩn ngơ, nước miếng chảy ròng ròng, như thể chỉ cần đuổi theo từng câu chữ của A Báo là thể tóm chiếc đùi ngỗng thơm lừng.

Năm Cô Thần chín tuổi, tại bờ sông , gặp hai kẻ xui xẻo đang vùng vẫy nước, một nam một nữ. Cô bé sặc nước ngất lịm, còn thiếu niên đang dìu cô bờ dường như cũng bơi. Một chiếc thuyền con neo đậu chơ vơ bờ. Bờ sông hiu quạnh ngoài Cô Thần , hầu như ai lui tới. Thiếu niên kêu cứu là đúng, còn tiết kiệm sức lực để cố gắng giữ cho nổi mặt nước thêm một lúc nữa.

Bố từng cảnh báo vô cùng nghiêm khắc với Cô Thần và Minh Hạo, bài học đầu tiên trong đời chúng cần học chính là tâm thương xót, thấy c.h.ế.t cứu. Ngày hôm đó, ông bắt hai em chép tám chữ một ngàn .

Cô Thần tập trung, chép một ngàn , chữ vẫn giấy, khắc tâm trí.

Cậu do dự một chốc, nhảy ùm xuống sông.

"Nhìn dáng em nhỏ nhắn, ngờ sức lực lớn thế." Khuôn mặt Tiểu Nguyên nhợt nhạt, ho sặc sụa vài ngụm nước, cảm kích đ.ấ.m nhẹ vai : “Em tên gì? Sao chạy đây một ? Mọi đều gọi là Tiểu Nguyên, nhà ở ngõ Táo bên cạnh cửa Đông."

Cô Thần xưng tên, nhưng dám sống ở , chỉ bịa đại một nơi.

Vừa thoát khỏi Quỷ Môn Quan, cô bé cũng từ từ tỉnh . việc đầu tiên nó là cảm tạ ơn cứu mạng, mà là tát mạnh mặt một cái, tự mắng: "Đồ vô dụng!" Tát thật, khuôn mặt non nớt, trắng trẻo in hằn những vết ngón tay đỏ ửng.

Hành động quả thật hợp với cái tên của nó. Một cô bé xinh xắn, ngoan ngoãn là thế, mà ngang bướng, thô bạo y như một con báo con.

May lúc đó đang là mùa hè, ba đứa trẻ ướt sũng bên bờ sông. Chẳng ai dám vác bộ dạng nhếch nhác về nhà, đành nhẫn nại phơi nắng. Trong lúc chờ quần áo khô chẳng việc gì , bọn chúng đành tán dóc.

Tiểu Nguyên kể, vì mải đuổi theo con chim vân tước xổng lồng mới chạy tới đây. Cái con chim vô lương tâm , ngày ngày ăn ngon uống say, mà lúc nào cũng khao khát bay cao bay xa hơn. Cuối cùng, vân tước đuổi , thấy A Báo đang chới với sông.

Khi A Báo thản nhiên là con gái của Cổ Tam Ma Tử, hai mắt Tiểu Nguyên suýt nữa thì lồi ngoài. Cô Thần tất nhiên Cổ Tam Ma T.ử là ai. Tên thủy tặc khét tiếng hoành hành như bóng ma khắp các nhánh sông, chơi trò mèo vờn chuột với quan phủ suốt nhiều năm mà vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, một đứa trẻ sống khép kín như .

Cô Thần vẫn hiểu lắm, hỏi A Báo: "Bố em rốt cuộc nghề gì ?"

"Cướp tiền cướp lương thực." A Báo chớp đôi mắt to tròn, đen láy: “Sông ngòi, biển hồ chính là nhà của tụi em. Thuyền đến , tụi em cướp đến đó."

"Thế thì tụi em chẳng ?" Cô Thần gãi đầu.

"Em tụi em ." A Báo bĩu môi: “Dù bố em cũng , mưa to gió lớn cướp, già yếu bệnh tật tàn tật cướp, lương thiện trung nghĩa cướp. Người khác gọi tụi em là tặc, thì là tặc thôi, là đều quan trọng."

"Thế em chạy đây một gì?" Tiểu Nguyên tò mò hỏi, tỏ vẻ lo lắng: “Hay là bố em đang ở gần đây?"

"Bố em cách đây xa lắm. Em trốn từ thuyền xuống đấy. Vốn định tìm một nơi vắng vẻ để học..." A Báo đột nhiên đỏ mặt, tiếp nữa.

"Học cái gì?"

"Em định tức c.h.ế.t , thì cho hết câu chứ!"

A Báo ấp úng hồi lâu, mới lấy hết can đảm : "Học... học bơi."

Tiếng của Tiểu Nguyên kinh động cả bầy chim nước ven bờ. Anh lăn đất, một tay ôm bụng, một tay chỉ A Báo: "Con gái của thủ lĩnh thủy tặc mà bơi, buồn c.h.ế.t ! Bố em em chọc tức c.h.ế.t ?"

A Báo nhạo đến mức bốc hỏa, hệt như một con báo con chồm lên, cưỡi hẳn lên Tiểu Nguyên, một tay túm lấy cổ áo , một tay giơ nắm đ.ấ.m nhỏ nhắn lên, trừng mắt hét: "Còn nữa, em sẽ đ.á.n.h rụng răng !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-40.html.]

Cô bé chung quy vẫn là cô bé, dù đang nổi giận đùng đùng, trong mắt vẫn rơm rớm những giọt lệ tủi .

"Em cũng bơi mà." Cô Thần chêm một câu, đổi là cái lườm ngượng ngùng xen lẫn phục của Tiểu Nguyên.

Nắm đ.ấ.m của A Báo giơ lên hồi lâu, cũng buông xuống. Đánh ân nhân cứu mạng hình như đạo cho lắm, tuy mới chín tuổi nhưng nó cũng hiểu đạo lý .

Bước xuống khỏi Tiểu Nguyên, A Báo cúi đầu rũ rượi, như một con gà con cướp mồi mà đòi : "Bố em thích em."

"Em bơi bố em sẽ thích em ?" Cô Thần cảm thấy logic thật kỳ lạ.

"Nếu em bơi nhanh như cá, học tuyệt chiêu nín thở của bố em, thể ở nước nửa canh giờ, lẽ ba sẽ thích em chăng." A Báo gập đầu gối, cằm tựa lên đầu gối, hai gò má ửng đỏ như áng mây chiều: “Mỗi thuyền của tụi em đều là những cao thủ bơi lội và võ nghệ. Bố em thường , cường tướng trướng nhược binh, thế mà em bố mất mặt, thấy nước là chóng mặt."

"Nên em mới lén lút đến chỗ vắng vẻ tập luyện?" Cô Thần chút đồng tình với nó: “Nếu gặp tụi , em chắc chắn c.h.ế.t đuối ."

" đúng ! Con nhóc em chẳng chịu suy nghĩ gì cả!" Tiểu Nguyên gật đầu lia lịa.

"Anh bơi còn lao xuống cứu , não cũng nếp nhăn nào ." Cô Thần chẳng chừa chút thể diện nào cho .

"Anh nghĩ nhiều đến thế!"

Cả A Báo và Tiểu Nguyên đồng thanh thốt lên câu .

A Báo xoa xoa chiếc mũi nhỏ xíu, : "Em thường bố với thuyền rằng, sống đời thì chí khí, nhỏ mọn, yếu hèn thì chẳng nên trò trống gì, thoải mái, phóng khoáng. Mặc dù em hiểu lắm, nhưng ý tứ chắc là bố em ghét một đứa con gái đến cả xuống nước cũng dám?"

"A, bố cũng thường với , kiếp ngắn ngủi, sống cho khí phách. Lời của hai bố ý nghĩa giống ?" Tiểu Nguyên vỗ ngực: “Vì thế nên đây ngày ngày khổ luyện võ công, rèn luyện đao kiếm, xương cốt cứng cáp lắm đấy nhé!"

Tại bố của họ, những lời khác hẳn bố ? Bố ít khi chuyện với và Minh Hạo, nếu , cũng chỉ là bảo bọn họ học văn luyện võ, và luôn lặp lặp "bài học cuộc sống" của ông. Chẳng từ khi nào, Cô Thần bỗng liên kết giọng của bố với một thứ gọi là "thạch tín". Thật cũng chẳng hiểu thạch tín cụ thể là cái gì, chỉ đó là một loại t.h.u.ố.c khiến đau đớn, đó c.h.ế.t .

Cô Thần cảm thấy bồn chồn. Về điểm , thể tham gia cuộc trò chuyện tâm đầu ý hợp của A Báo và Tiểu Nguyên.

Thế nhưng, bọn chúng vẫn trở thành bạn bè.

Khi ráng chiều từ khuôn mặt A Báo cháy rực đến tận chân trời, bờ sỏi trắng ven sông Thiên Tinh, ba đứa trẻ xấp xỉ tuổi bắt chước lớn, hướng về phía dòng sông róc rách và bầu trời đỏ rực, vái ba cái một cách trịnh trọng.

Năm đó, Cô Thần mười tuổi, A Báo nhỏ hơn Cô Thần một tuổi, Tiểu Nguyên lớn nhất, mười hai tuổi.

Vốn dĩ Tiểu Nguyên bắt chước "Kết nghĩa vườn đào" trong tiểu thuyết "Tam Quốc Diễn Nghĩa" yêu thích của , nhưng Cô Thần và A Báo từng cuốn sách từ chối.

Cô Thần nghiêm túc , em trai , nên Tiểu Nguyên thể trai của em .

A Báo hỏi thêm một thì lợi ích gì, Tiểu Nguyên nghĩ mãi , thế nên A Báo cũng nhận " lớn" , khiến Tiểu Nguyên tính tình cương trực tức giận dậm chân, liên tục con gái của thủy tặc bản tính khó dời, cái gì cũng tính toán lợi ích.

cũng một nghi thức nào đó để chứng minh chúng bằng lòng kết bạn chứ, thế là ba đứa mặt về phía trời đất, sông nước lạy ba lạy.

"Có cần ?" Tiểu Nguyên khi lạy xong gãi tai hỏi: “Anh thấy lớn khi vái lạy đều vài câu mà."

"Nói gì cơ?" Cô Thần ngơ ngác : “Cùng lắm là mấy mà rớt xuống nước nữa, tớ nhất định sẽ vớt lên thôi."

"Đợi khi nào lớn lên, em sẽ mời các ăn ngon." A Báo đắn đo một lúc lâu mới lên tiếng: “Trong phòng bố em nhiều đồ ăn ngon."

"Ừ, chúng cùng chơi đùa, ai phép ăn h.i.ế.p ai." Tiểu Nguyên thấy hai cũng lý, liền bổ sung thêm một câu: “Anh cũng cho phép ai bắt nạt các em."

Những lời hứa chẳng lời thề, sức nóng còn sót của mùa hè in hằn lên nền trời và dòng sông vàng rực.

Suốt một năm đó, mỗi tháng ngày rằm, chúng hẹn bên bờ Thiên Tinh Hà. Ngày là do A Báo định , nó bảo ba nó ngày rằm bao giờ tay hành động, hơn nữa trong vòng một hai năm gần đây, thuyền của họ sẽ hoạt động ở vùng biển lân cận, nên việc mỗi tháng gặp một thành vấn đề.

Tiểu Nguyên luôn là đến sớm nhất, bố vẻ quản thúc nhiều, điều khiến Cô Thần vô cùng ghen tị. Cậu khỏi nhà chẳng khác nào trốn ngục, xem vận may, còn một tinh thần thép để chuẩn cho việc đ.á.n.h đòn nhốt phòng củi. May mắn là, cuộc đào tẩu tạm thời của đều trót lọt.

A Báo thì chuyên gia đến trễ, nhưng nào cũng mang theo những món đồ chơi mới lạ, khiến hai chẳng thể nào tức giận nổi. Khi thì là chiếc đèn kéo quân xoay tròn với những họa tiết khác , khi thì là bươm bướm, chim thú đan bằng tơ trúc. nhiều nhất vẫn là thức ăn. Đùi ngỗng những món điểm tâm từng thấy gói ghém cẩn thận qua nhiều lớp giấy dầu, dù lúc mở vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, cũng càn quét sạch sẽ.

Cô Thần dám mang những món đồ chơi A Báo đem tới về nhà, đành để Tiểu Nguyên hưởng lợi. Mỗi ôm một đống đồ chơi vui vẻ về nhà, Cô Thần đều chung một suy nghĩ lóe lên trong đầu - nếu trai của thì mấy, thêm một cô em gái như A Báo nữa.

Những buổi gặp mặt như , kéo dài suốt một năm trời.

Lần gặp , A Báo chính là sinh nhật của nó, thẳng thừng yêu cầu hai chuẩn sẵn quà, nếu thì cứ cẩn thận cái mạng. Tính tình hoang dã của nó lớn nhanh hơn cả tuổi tác, nhưng hai hề phản cảm. A Báo vốn dĩ nên như thế, những việc thêu thùa may vá, nữ công gia chánh, chẳng hề hợp với một cô bé quanh năm bôn ba sóng nước, cha sống bằng nghề đ.â.m c.h.é.m như nó.

Đợi đến khi mặt trời lặn, A Báo vẫn chèo chiếc thuyền nhỏ của nó xuất hiện.

Tiểu Nguyên nhóm lửa, xiên con cá lớn bắt cành cây.

"Em tặng nó quà gì ?" Tiểu Nguyên tò mò hỏi.

Cô Thần thành thật mở túi vải, những quả nhỏ vàng ươm chen chúc bên trong.

"Chỉ thế thôi á?" Tiểu Nguyên há hốc miệng.

"Ngon lắm đấy." Cô Thần cất mấy quả nhỏ , giúp thêm cành khô đống lửa: “Còn thì ?"

Tiểu Nguyên lập tức tỏ vẻ đắc ý, nhét con cá lớn tay Cô Thần, dậy cởi phăng áo ngoài, khoe cánh tay săn chắc, : "Anh định biểu diễn Thiết Chỉ Công cho em xem!"

Ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên những múi cơ bắp màu đồng hun bắt đầu lộ rõ của , bóng loáng, rắn rỏi như thể phá vỡ.

Cô Thần chợt cảm thấy, Tiểu Nguyên là một trai trưởng thành . Mới mười ba tuổi, cao hơn một cái đầu, nắm đ.ấ.m giương lên cứng như tảng sắt. Ngược với , dường như chẳng đổi gì, vẫn gầy gò, ốm yếu, ăn bao nhiêu cũng lớn nổi.

Cậu thầm thở dài trong lòng, đưa mắt ngắm dòng sông Thiên Tinh tĩnh lặng ánh chiều tà le lói.

Xa xa, một chấm đen từ sông hối hả lao tới, ngày một gần, ngày một lớn dần...

 

Loading...