CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-06-27 13:39:44
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô Thần và Tiểu Nguyên trố mắt , xử lý thế nào với tên thiếu niên A Báo trói gô .
Thảo nào nó chèo thuyền vội vã như , thì là đang cái nghề mà ba nó .
"Cá nướng nhà Lý Lão Ngũ chỉ còn một con, dám giành với em !" A Báo lau vết dầu mỡ miệng, bồi thêm một cú đá chân tên thiếu niên.
Người khác dám giành cá với nó, nó liền tiện tay cướp luôn cả cá lẫn . Chuyện đối với A Báo cũng chẳng gì là lạ. Chỉ tội nghiệp cho tên xui xẻo đụng "Dạ Xoa nhỏ", dáng vẻ da trắng thịt mềm, cẩm y ngọc thực thế , chắc chắn là một ấm con nhà quyền quý, từng chịu chút khổ sở nào.
"Các !" A Báo lôi một chiếc vòng cổ trường mệnh bằng vàng ròng, chạm trổ vô cùng tinh xảo, đắc ý lắc lư qua tay: “Đây là chiến lợi phẩm giá trị nhất mà em từng !" Cậu thiếu niên nhíu mày nó, miệng vẫn ú ớ ngừng.
"Sẽ đuổi theo chứ?" Cô Thần dòng sông chìm trong bóng tối. Sự khác biệt lớn nhất giữa với bọn Tiểu Nguyên, chính là sự cẩn trọng lo xa.
"Sẽ !" A Báo quả quyết: “Lúc ở ven kênh đào, tên chỉ một . Mang bao nhiêu là vàng bạc châu báu mà chẳng vệ sĩ theo, còn dám lấy cả một đĩnh bạc mua một con cá nướng. Nhìn là một tên ngốc nghếch rành thế sự, trốn nhà chơi. Không cướp thì cướp ai!"
"Đó là do em may mắn thôi." Tiểu Nguyên vuốt vuốt b.í.m tóc của A Báo: “Loại ấm , ngoài chơi kể đến việc kẻ hầu hạ đông đúc, vài chục tùy tùng là chuyện bình thường. Nếu bọn chúng đang trốn trong bóng tối, em nghĩ với cái trò mèo cào của , em thể sống sót đến đây ?"
"Sau đừng chuyện như nữa, ." Cô Thần nhíu mày khuyên can.
"Bố em chuyên chuyện , em là con gái bố, cái thì cái gì? Sao nào? Gai mắt ? Gai mắt thì đừng chơi chung với nữa. Giỏi thì báo quan bắt !"
"Bố em gì, em cũng theo ?" Cô Thần cũng tại thốt một câu cụt lủn như .
A Báo càng thêm tức giận, chỉ thẳng mặt Cô Thần: "Bố gì thì nấy, ! Vẫn còn hơn kẻ đến bố nghề gì cũng chẳng như !"
Trước đây, mỗi khi câu chuyện xoay quanh chủ đề "gia đình" và "cha ", Cô Thần đều cứng họng. Cậu quả thật dùng từ ngữ nào để miêu tả về bố , thực sự gì cả, lờ mờ sống qua mười một năm cuộc đời.
Sự bốc đồng vô tri của trẻ con phá hỏng bầu khí. Cô Thần cạn lời, mặt , dùng việc thèm A Báo để thể hiện sự phẫn nộ bất đắc dĩ của , cũng như sự độ lượng chấp nhặt với con gái.
Sự bất mãn của dường như xuất phát từ tính khí của A Báo. Sự xuất hiện đường đột của kẻ A Báo bắt cóc tại bãi sông chỉ thuộc về riêng ba đứa, mang cảm giác giống như một pháo đài kiên cố bỗng dưng xuất hiện một lỗ hổng nhỏ. Mọi bí mật, niềm vui, sự trọn vẹn đều phơi bày. Có điều, với lứa tuổi và vốn sống của hiện tại, vẫn đủ để thấu hiểu, cái gọi là mệnh, chính là vô những "lỗ hổng" bất ngờ đục khoét thành một hình hài khác biệt.
"Sao thế thế, quên hết mấy cái lạy năm ngoái, quên luôn cả lời thề ?" Tiểu Nguyên lên tiếng giảng hòa, một tay kéo , một tay kéo : “Xin ! Nhanh lên!"
"Nếu em đánh, rơi xuống nước, ai vớt thì sẽ c.h.ế.t đuối đấy." Cô Thần lên tiếng : “Em mà c.h.ế.t , tìm một A Báo chuyên kể những chuyện kỳ lạ chứ."
A Báo ngốc, lời xin ẩn ý và sự quan tâm chân thành lập tức dập tắt cơn lửa giận trong lòng nó.
"Em mà c.h.ế.t , các đừng hòng ăn đùi ngỗng tương của tiệm Bách Lý Hương nữa!" A Báo hừ một tiếng.
Dẫu cũng chỉ là một lũ trẻ con, giận dỗi nhanh mà hòa cũng mau.
Cậu thiếu niên thừa thãi vẫn còn đất hừ hừ ư ử, uốn éo như một con tôm luộc.
Tiểu Nguyên tiến tới rút mảnh vải nhét trong miệng , cố tình sầm mặt dọa nạt: "Cậu hứa với tụi , trở về với bất kỳ ai chuyện ngày hôm nay, tụi sẽ thả . Bằng ... tụi sẽ ném xuống sông thật đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-41.html.]
Cậu ấm ho sặc sụa lắc đầu quầy quậy.
A Báo thấy , nổi điên lên quát: "Tên tiểu t.ử thối thật điều! Lẽ nào còn định tóm gọn bọn ?"
Cậu ấm nghẹn đỏ cả mặt, cố sức : "Không... ..."
"Không cái gì mà , Tiểu Nguyên, đừng nhiều lời với nữa, ném xuống sông cho mát mẻ !" A Báo lớn tiếng.
"Không... , các hiểu lầm ." Cậu ấm cuối cùng cũng lấy : “Nếu các thích chiếc khóa vàng , cứ việc lấy . Ngọc bội Kỳ Lân giắt hông cũng đáng tiền, trong túi hương còn vài tờ ngân phiếu, tất cả đều cho các ."
Tất cả đều ngớ , tình thế đảo ngược quá ngoạn mục.
"Có như ?" Tiểu Nguyên chớp mắt A Báo: “Những bố em bắt về đều như ?"
"Chưa từng thấy ai tự giác như ..." A Báo thật thà đáp.
"Cậu báo quan bắt tụi ?" Cô Thần nghi ngờ kẻ trạc tuổi .
"Không báo quan." Cậu ấm lắc đầu, khẩn khoản : “Chỉ cầu xin các đừng đưa về sớm như , cho chơi thêm một lát nữa ."
là một "con tin" khác ...
Tiểu Nguyên cởi trói cho : "Tháo dây cho , thấy trói khó chịu quá. đừng hòng giở trò với đây, những mặt đây dễ ăn h.i.ế.p ."
" thích ăn h.i.ế.p khác, cũng khác ăn hiếp." Cậu ấm xoa xoa cổ tay siết đỏ, chép miệng A Báo: “Chỉ là ăn con cá đó, tiếc một chút."
Nhìn dáng vẻ nhỏ bé của , toát lên một khí thế trầm tĩnh, giống một kẻ vô tích sự chỉ quen ăn sung mặc sướng.
"Này, cá nhà Lý Lão Ngũ là ngon nhất Thông Châu đấy, chỉ còn một con đương nhiên thuộc về !" A Báo giơ nắm đ.ấ.m về phía .
" ý định tranh giành với , là do tính tình quá nóng nảy, giải thích trói ." Cậu ấm bất đắc dĩ : “May mà hôm nay một , hầu theo, nếu khó mà mạng rút lui."
"Nói năng rập khuôn thế, nhiều sách lắm ?" A Báo khinh khỉnh: “Có tiền thế thì ngon lắm , nhà cũng đông lắm!"
Cô Thần ho hắng vài tiếng, nhắc nhở A Báo đừng hớ thêm nữa, thêm nữa thì phận của ba nó lộ tẩy hết, thế thì hỏng bét.
Cậu ấm dậy, chỉnh tề y phục mũ mão với dáng điệu tao nhã, lau sạch những vết bẩn mặt, vuốt mái tóc rối. Dưới ánh trăng, một tiểu mỹ nam mặt ngọc môi son hiện , dáng dấp tuy nhỏ bé, ngũ quan thật sự phát triển sắc nét, nhưng ai cũng thể phủ nhận khí chất xuất chúng của , chỉ cần vài ba năm nữa, chắc chắn sẽ vượt mặt vô đấng nam nhi trong thiên hạ.
Ba đứa trẻ lấm lem như khỉ bùn , "con tin". Tên sửa soạn một chút, liền biến thành tiên đồng trong tranh.
Ánh mắt ôn hòa của lướt qua khuôn mặt bọn chúng dừng ở con cá lớn kịp nướng bên đống lửa, hai mắt sáng rỡ, chỉ con cá hỏi: "Các cũng nướng cá ?"
"Tất nhiên là !" Tiểu Nguyên đáp.