CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-07-07 15:15:59
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tàu gặp chút trục trặc nhỏ, đừng lo." Trong khoang thuyền lắc lư dữ dội, lão Jack ngậm điếu xì gà bao giờ châm lửa, nhún vai xin chúng .
"Trục trặc nhỏ..." Ngao Sí cúi đầu nước biển ngập qua mu bàn chân, lạnh lùng : “Lão già c.h.ế.t tiệt, tàu của ông đang chìm!"
"À ha ha ha, đúng đúng, trục trặc nhỏ thôi." Lão Jack trừ, tay chân luống cuống lục lọi trong cái thùng cạnh đài chỉ huy, cuối cùng lôi mấy hộp giấy nhỏ ném cho chúng : “Mỗi một phần."
Nếu Ngao Sí kịp thời ôm chặt , lão Jack c.h.ế.t Vô Ảnh Cước của .
Băng cá nhân! Lão thế mà phát cho mỗi một hộp băng cá nhân! Lão ngây thơ đến mức nghĩ băng cá nhân thể cứu vãn một con tàu đ.á.n.h cá đang chìm ?!
" cảnh cáo ông nhiều , bỏ ngay mấy động tác múa may cuồng !" Ngao Sí buông , ném mạnh hộp băng cá nhân mặt lão Jack: “Con tàu lẽ bãi phế liệu từ lâu ! Thế mà ông còn dám dùng nó để bắt khách!"
Lão Jack chẳng hề giận, nhặt điếu xì gà đất lên ngậm mồm. Gương mặt già nua đỏ ửng với cái mũi cà chua to tướng hì hì: "Poseidon tuổi , tàu cũng như , già thì lắm bệnh. Vùng biển nhiều đá ngầm, lỡ tàu chìm, các vị rơi xuống nước va đá thương ngoài da thì băng cá nhân hữu dụng lắm đấy. Đây là phúc lợi duy nhất thể cung cấp cho các vị ."
Cái logic thần thánh gì thế ?! Quả nhiên của rẻ là của ôi. Nếu ham cái giá thuê tàu rẻ mạt của lão Jack thì giờ con tàu sắp chìm mà cạn lời biển cả.
"Hành tẩu giang hồ, tối kỵ chữ THAM." Giáp Ất dựa cửa, khoanh tay như chuyện gì: “Đã bảo bao mà chừa."
Cửu Quyết nồng nặc mùi rượu, say khướt cầm hai cái thìa múc canh, kiên trì múc nước trong khoang đổ ngoài, múc lè nhè: "Đồng tâm hiệp lực... chống thiên tai! Cố lên!"
Thở dài. Tàu chìm cộng với mặt liệt và ma men, đời thật u ám.
tính đến tình huống nhất: đ.á.n.h ngất lão Jack, để Ngao Sí chuyển sang chế độ vận tải, bỏ tàu lên trời. (Ngao Sí chen ống kính gào lên: "Giải thích hộ cái 'chế độ vận tải' là gì? Đó là Thần Long biến hình, hiểu !")
"Ha ha, yên tâm, sẽ cố gắng cầm cự. Chỉ cần động cơ hỏng, chúng thể chọn hòn đảo gần nhất để cập bờ." Lão Jack đầu , tiếp tục chuyên tâm lái tàu: “Lão Jack quen thuộc vùng biển lắm, lòng tin chút !"
Gió bão bên ngoài càng lúc càng điên cuồng, con tàu Poseidon của chúng vất vả nhích từng chút đầu sóng ngọn gió. qua cửa sổ đầy vệt nước bên ngoài, chỉ thấy một thế giới méo mó hư ảo.
Xin đính chính một chút, chọn tàu của lão Jack chỉ vì rẻ, mà còn vì lão bảo tàu của lão hành trình cố định, tin ở tài nguyên đ.á.n.h bắt là . Tin vỉa hè là ở Vịnh Hải Thần phía Đông New York một con tàu đắm trăm năm , may mắn thì ắt thu hoạch. Lão Jack còn bảo lão dùng chút tài sản cuối cùng để đổi lấy tin , dù thế nào cũng liều mạng thử vận may một phen.
thương cảm cho cảnh ngộ già còn bán mạng kiếm tiền của lão, cộng thêm chút tò mò về tàu đắm, thêm lời hứa của lão: nếu chuyến vớt lộc thật, chứng tỏ chúng là may mắn của lão, lão nhất định sẽ tặng món đồ đầu tiên vớt cho . Thế nên mới liều mạng chọn tàu Poseidon. (Suỵt! Lý do cuối cùng cho đám Ngao Sí .)
"Ông chắc chắn cập bờ chứ?" nghi ngờ lão già béo tròn như con rùa biển đang tập trung cao độ .
Lão đầu , nháy mắt với , chỉnh cái mũ thuyền trưởng rách nát lệch: "Được!"
Lời dứt, bên tai chỉ ẦM một tiếng nổ lớn, một con sóng khổng lồ ập tới che khuất cả bầu trời...
…
Bầu trời nơi đây vĩnh viễn chỉ một màu. Mây lành bảy sắc và xiêm y rực rỡ của các tiên nữ đan xen lấp lánh. Mỗi sống ở đây chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy khung cảnh bao giờ u ám , dù cho ngàn vạn năm qua nó vẫn một màu như thế, huy hoàng đến mức giả tạo.
Nếu ai đó cam đoan với bạn rằng đời một thiên đường chỉ ánh sáng mà bóng tối, đừng tin họ.
Nơi nào ánh sáng, nơi đó ắt bóng tối, đó mới là thế giới chân thực.
Trong vườn quả xum xuê, hơn chục tiên đồng tròn vo đang leo trèo những cây cao, thoăn thoắt hái những quả chín mọng ném xuống cho đám tiên nữ xách giỏ tre bên . Kiểm đếm xong lượng, các tiên nữ cưỡi mây bay , tiếng ríu rít, tà váy bay bay để mùi hương ngọt ngào trong khí.
Ngày mai là sinh nhật Thiên Hậu, Thiên giới theo lệ cũ mở tiệc linh đình. Đến lúc đó, các vị thần quân lớn nhỏ từ bốn phương tám hướng sẽ mang theo lễ vật hậu hĩnh đến chúc mừng, kỳ trân dị thú tề tựu đông đủ, thể là ngày náo nhiệt nhất trong năm. Tất nhiên, đây cũng là lúc đám tiểu tiên lo hậu cần bận tối mắt tối mũi, chân tay ngơi nghỉ, đến chợp mắt một lúc cũng .
Con đường đá lát ngọc bích nhàn nhạt uốn lượn dẫn từ vườn quả đến nơi tổ chức yến tiệc, đây là con đường gần nhất.
Xa xa, một bóng hốt hoảng chạy tới, vài bước chạy vài bước, như đang tìm kiếm đồ vật mất.
Đột nhiên, chiếc giày thêu trắng giẫm vạt váy dài, Bịch một tiếng, kẻ xui xẻo đang tìm đồ ngã sóng soài đất, chẳng còn chút hình tượng nào. Chắc chắn là đau, nếu đôi mắt hạnh to tròn chẳng ầng ậc nước, đôi môi hồng nhạt cũng chẳng mếu xệch xí thế .
"Không chứ?" Một giọng nhẹ nhàng, thanh đạm từ đầu vọng xuống.
"Sao !" Kẻ ngã sấp mặt thèm ngẩng đầu, gắt gỏng: “Quả của thiếu mất một trái!"
"Cô cứ bò đất thế cũng tìm ." Người mặt khẽ: “Cô Thần khuyển của Thiên giới ."
Đây là trần trụi chế giễu đúng ? Tâm trạng đang tồi tệ cực điểm, cô nhíu mày, đ.ấ.m tay xuống đất, bật dậy, ngẩng đầu quát: "To gan! Ngươi dám..."
Cơn giận của cô tắt ngúm khi rõ đàn ông tóc dài mặc áo bào trắng đang ngược sáng.
"A! Không Cốc đáng c.h.ế.t!" Cô như lò xo mông, bật dậy ngay lập tức, cúi hành lễ, lắp bắp: “Không Thần quân giá lâm, mạo... mạo phạm !"
"Không mạo phạm, tìm quả của cô ." Người đàn ông phất tay, mắt thẳng về phía . Đi hai bước, đầu: “Chẳng lẽ cô ăn vụng quên mất? Cái tên của cô, thấy đói khát ."*
*Không Cốc - thung lũng trống rỗng / cái bụng rỗng.
Mặt Không Cốc lập tức đỏ bừng như quả táo chín. Cô nắm chặt tay, xách váy đuổi theo , nghiêm túc : "Trộm ăn tiên quả là trọng tội, Không Cốc cai quản vườn tiên quả nhiều năm, tự thấy tận tụy với chức trách, từng vượt rào nửa bước! Xin Thần quân tích đức khẩu nghiệp cho!"
"Cái ... Cô đang chỉ trích khẩu đức ?" Người đàn ông thu nụ , cau mày.
Hỏng , cô chỉ là một tiểu tiên nữ trông coi vườn quả, dám vô lễ với Tứ Phương Thủy Quân trướng Thiên Đế thế ? Nhớ một tiểu tiên tạp vụ ở Ngự Thiên Trù vô tình mạo phạm cấp , kết quả phạt rửa thùng phân ở núi Linh Thú suốt một năm... Giờ cô đắc tội là Thủy thần, cấp bậc cao hơn lão đại Ngự Thiên Trù bao nhiêu ! Chiếu theo tội trạng , phạt rửa thùng phân cả đời còn là nhẹ, ngài sẽ lệnh băm cô thức ăn cho thú ném núi Linh Thú luôn?
Đủ loại hình ảnh thê t.h.ả.m chạy qua mắt Không Cốc, một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trán. Thôi kệ, sư phụ Bách Quả tiên nhân của cô từng , lợn c.h.ế.t sợ nước sôi, c.h.ế.t thì c.h.ế.t!
Cô định thần, thẳng mắt : "Ăn chính là thất đức! Thần quân là rường cột của Thiên giới, lẽ tự trọng!"
Đôi mắt dài hẹp của ánh lên tia lạnh lẽo. Hắn đưa tay , nhẹ nặng bóp lấy cằm Không Cốc, bắt cô mở miệng, lạnh: "Cô một cái lưỡi to gan thật đấy."
Hắn... định cắt lưỡi cô, bắt cô câm cả đời ?! Trán Không Cốc nhỏ thêm hai giọt mồ hôi lạnh.
nhanh chóng buông tay, nụ cố tình giấu hiện lên mặt: " mà, lưỡi sinh vốn là để chuyện, nếu chúng cần nó gì?" Hắn xoa đầu cô, bảo: "Tiên đồng trong vườn quả nghịch ngợm lắm, trộm quả của tiên nữ lơ đễnh cũng đầu . Đi ."
Nói xong, bỏ Không Cốc đang hóa đá, thẳng về phía . Mái tóc dài xõa lưng thể dùng bất cứ màu sắc nào để hình dung, dịu dàng, sáng trong như ánh trăng in bóng nước.
Người đàn ông mà hỉ nộ vô thường, biến đổi khôn lường đến thế... nghĩ , là Thủy thần cai quản sông hồ biển cả thiên hạ, nước vốn dĩ là thứ biến ảo vô thường mà. Nhìn theo bóng lưng xa, Không Cốc ôm trái tim đang đập thình thịch, thở hổn hển.
Hắn vội đến yến tiệc nơi chư thần tụ hội. Chỗ đó ồn ào quá, ai nấy đều tranh thủ giờ khai tiệc để khoe khoang món quà tặng Thiên Hậu quý giá độc nhất vô nhị thế nào. Hắn quá bận, thiên hạ ngày càng thái bình, mưa lớn dứt, lũ lụt hoành hành, thủy quái khắp nơi thừa cơ gây rối. Hắn mới giải cứu Vân Châu khỏi một con cự thú sông, gì thời gian chuẩn quà cáp cho đàn bà sống trong nhung lụa ?
Một cành hoa dại nhỏ xíu màu tím trong chiếc hộp gấm trong n.g.ự.c . Đây là do một đứa bé ở Vân Châu hái tặng , vui vẻ cảm ơn hàng phục con quái vật phun nước, đẩy lui dòng nước đen suýt nhấn chìm tất cả để cứu Vân Châu. Bông hoa mọc ở nơi cao nhất Vân Châu, đứa bé lâu mới hái .
Không còn món quà nào quý giá hơn thế nữa. Đóa hoa dại hơn xa bất kỳ viên bảo thạch nào trong hộp trang sức của Thiên Hậu.
Tõm!
Trong rừng tiên sương mù lượn lờ tiếng động lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-42.html.]
Hắn qua các đình đài, theo tiếng động tìm đến bên hồ Hoán Hà. Một tiểu tiên nhỏ tuổi đang bó gối bên hồ, chán nản ném từng viên sỏi xuống nước.
"Sao chơi với Liêu Nguyên và bọn trẻ?" Hắn đến bên cạnh, xoa đầu đứa bé, bất ngờ phát hiện khuôn mặt non nớt thanh tú một vết xước đỏ.
Đứa bé gì, lẳng lặng mặt hồ phẳng lặng, yên tĩnh như thể thế giới chỉ còn nó.
"Đến mà con cũng thèm để ý ?" Hắn xuống cạnh đứa bé: “Mặt thế ? Đánh với mèo thua hả?"
"Con thua!" Đứa bé bĩu môi, rầu rĩ : “Con vốn dĩ thích đ.á.n.h . Bọn Liêu Nguyên ném bao nhiêu đá con, con cũng mặc kệ."
Hắn khó hiểu hỏi: "Con và Liêu Nguyên cùng tu hành trướng Từ Phù tiên nữ ở điện Sơ Chiếu, ngày thường thiết lắm mà? Sao động thủ với ?"
"Đèn trong điện Sơ Chiếu mất một hạt Nguyệt Minh Châu, tìm thấy chăn của con. Từ Phù tiên nữ tưởng con ham chơi, phạt con đóng cửa sám hối ba ngày. Các tiểu tiên khác trong điện đều gọi con là kẻ trộm." Đứa bé ném mạnh một viên sỏi xuống hồ.
"Liêu Nguyên cũng gọi con thế ?" Hắn tò mò hỏi.
Đứa bé "hừ" một tiếng: "Cậu nghiêm túc hỏi con, con trộm ."
"Con ?" Hắn tịch thu mấy viên sỏi còn của đứa bé, mấy con cá chép tiên trồi lên mặt nước nhả bong bóng: “Đừng ném nữa, cá trong hồ sắp con phiền c.h.ế.t ."
Đứa bé nhướn mày: "Con im lặng, gì cả."
"Thế là tưởng con trộm Minh Nguyệt Châu thật, để vạch rõ ranh giới với kẻ trộm, bèn sang cùng đám tiểu tiên khác bắt nạt con?" Hắn lắc đầu, dùng đầu ngón tay lấy một giọt nước từ trong hồ, nhẹ nhàng bôi lên vết thương của đứa bé: “Haizz, con , khác chứ?"
"Tại ?" Đứa bé khinh thường: “Liêu Nguyên ăn cùng, ở cùng, tu tập cùng con hơn năm năm trời. Nếu chuyện thế còn cần con mở miệng giải thích, thì con đ.á.n.h giá quá cao bạn ."
"Thế tính ? Định thèm mặt nữa ?" Hắn thổi nhẹ vết thương của đứa bé, vết sưng đỏ dần tan biến.
"Là bọn họ bỏ rơi con ." Sự ngây thơ và già dặn cùng xuất hiện trong đôi mắt đứa trẻ: “Con cũng cần bọn họ nữa." Nói , nó sang , hỏi: "Bác Thượng Thiện, tại bác nhiều bạn thế? Đến Từ Phù tiên nữ tính tình khó chịu như cũng thường khen bác là mặt bọn con. Chắc chắn ai ném đá bác đúng ?"
Mặt hồ nổi lên chuỗi bong bóng, mấy con cá chép tiên ngốc nghếch nhảy lên, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Hắn nghĩ ngợi, thè lưỡi , hỏi đứa bé: "Đây là cái gì?"
"Dĩ nhiên là cái lưỡi ạ!" Đứa bé khó hiểu trả lời.
"Nếu chuyện gì cũng cứ mặc nhiên cho rằng cần giải thích khác cũng hiểu, thì Tạo Hóa ban cho chúng cái lưỡi gì?" Hắn bóp nhẹ cằm đứa bé: “Lưỡi là để chuyện, đừng tùy tiện vứt bỏ nó. Hiểu , T.ử Miểu nhỏ bé?"
Nụ của và vẻ mặt ngây ngô của đứa bé in bóng xuống mặt hồ gợn sóng, dần dần lan rộng xa...
…
T.ử Miểu... Hình như thấy T.ử Miểu... nhưng rõ ràng lắm.
mở choàng mắt, bật dậy. Cảnh tượng rối rắm thực mơ biến mất, đó là một cái đầu đội mũ rơm quê mùa và đeo khẩu trang trắng cũng quê mùa nốt. Nhìn xuống , bộ đồ bảo hộ kaki rộng thùng thình bọc lấy cơ thể rõ béo gầy, một đôi ủng mưa màu đen quê mùa kém đựng hai bàn chân to tướng, ủng dính đầy cát ướt. Một đàn ông to lớn xổm mặt , một lời.
quen ! mà, tại nắm c.h.ặ.t t.a.y thế ?! Còn nữa, đây là ?
Cát mịn màng êm ái. Bãi cát vàng nhạt uốn lượn ngăn cách đại dương tĩnh lặng với một thị trấn nhỏ tồi tàn ven biển. Cách đó xa, một tấm biển sắt tây to tướng buộc bằng dây thép tảng đá lớn nhuốm màu thời gian, tấm biển rỉ sét loang lổ chỉ một từ: DEW!
Phía tảng đá, Cửu Quyết ướt sũng đang lưng một con rùa biển khổng lồ đang sức giãy giụa. Hắn xoa đầu, ngó nghiêng lung tung, tỉnh táo.
Mau tua ký ức nào! nhớ là sóng lớn ập đến, con tàu nát tan tành, chúng rơi xuống biển. liều mạng bơi mãi bơi mãi mà nổi lên . Sau đó, Ngao Sí đến nắm lấy , một dòng nước kỳ lạ và mạnh mẽ bao vây chúng , kéo tuột tâm xoáy nước. Sau đó nữa, sặc nước mất tri giác.
Ủa, Ngao Sí c.h.ế.t tiệt ? Còn cả Giáp Ất nữa?
"Buông phụ nữ ! Đồ lưu manh!"
Giọng quen thuộc vang lên đúng lúc lưng . Một con cá kiếm nhỏ tội nghiệp Ngao Sí dùng vũ khí, cái hàm sắc nhọn chĩa thẳng ấn đường gã mũ rơm.
Gã mũ rơm nhún vai, chỉ tay , lắc đầu.
Ngao Sí cúi xuống , mới phát hiện là đang nắm c.h.ặ.t t.a.y buông. Hắn - đầu còn dính một con biển - giơ "vũ khí sinh học" trong tay sát hơn, gầm lên: "Không từ chối cũng là một nửa lưu manh! Còn buông tay ông b.ắ.n đấy!"
Bắn... Ngao Sí nhất định chọc thế ?!
Buông bàn tay to ấm áp , dậy, gạt con biển ngoan cố đầu Ngao Sí xuống, ngạc nhiên hỏi: "Anh kiếm con cá to thế?"
Ngao Sí lườm : "Xoáy nước đ.á.n.h dạt và em . Lúc bơi bờ, con cá ngu ngốc định đ.á.n.h lén , tóm ." Ánh mắt chuyển sang gã mũ rơm, lạnh lùng : "Sau đó thì thấy tên xổm bãi cát, em nắm tay."
Lời dứt, một mùi thơm nồng nàn theo gió bay tới, thèm nhỏ dãi. Ủa, mùi là... mực nướng!
Cả đám đang đói meo đồng loạt đầu theo mùi hương. Giáp Ất đang xổm một cách khiêm tốn đống lửa trại, thần thái sảng khoái nướng một con mực.
"Tỉnh ?" Nhận thành tâm điểm chú ý, đến mặt chúng , nhồm nhoàm nhai mực: “Thêm tí muối thì ngon hơn."
bình tĩnh : " thể hiểu là, khoảnh khắc sống c.h.ế.t rõ của chúng , - tỉnh - bỏ mặc đồng đội để chạy nướng mực ?"
" ngất . Phổi các yếu quá đấy." Nói sang Ngao Sí: “ thấy con rồng nào bơi kém thế. Chậm tí nữa là con cá kiếm chọc thủng cái m.ô.n.g cao quý của ." Nói xong, ném cái thông cảm cho Cửu Quyết đang lồm cồm bò đến: "Một đàn ông rùa biển cứu vớt, ngẩng cao đầu chắc khó lắm nhỉ?"
"Thằng nhóc , mi ngộ độc mực mà nhiều thế?”
“Cậu cứ nhắc đến cái m.ô.n.g gì hả?”
“Không sỉ nhục rùa biển, nó là cao tuổi đấy!"
Kính râm của Giáp Ất trong nháy mắt phản chiếu đầy những khuôn mặt phẫn nộ và nắm đấm.
Một giây khi cuộc đại chiến hợp thời nổ , một vật thể sắc bén xé gió, mang theo ý đồ xa lao vun vút về phía chúng .
Tuy còn chóng mặt, may mà cơ thể vẫn hoạt động - mấy lỗ đạn xuất hiện chỗ chúng nhảy . Làn khói đỏ quái dị bốc lên từ lỗ đạn như những con rắn nhỏ.
Đây đạn d.ư.ợ.c bình thường. Mùi tanh nồng nhàn nhạt đó là bùa đòi mạng pha trộn giữa bạc ròng, chu sa và m.á.u của loài động vật nào đó! Yêu quái lăn lộn ngàn năm như quá quen thuộc với mùi . Những năm , bọn thuật sĩ bôi thứ lên đao kiếm cung nỏ. Thời nay công nghệ phát triển, nhiều thuật sĩ chế thẳng thành đạn, gặp yêu quái chậm chạp thì bách phát bách trúng, tóm gọn như chơi.
Phía , ba bóng đen sì nhảy từ bãi đá lởm chởm, như một đám mây đen, hùng hổ lao về phía chúng .
Gã mũ rơm lãng quên nãy giờ chộp lấy tay , nhảy lên lưng con rùa biển khổng lồ, hạ giọng: "Jack, !"
Chưa kịp chớp mắt, tảng đá khổng lồ lao tới với tốc độ ánh sáng. Không đúng, là con rùa chân bò quá nhanh. mà đ.â.m đầu đá thế ? A a, đ.â.m ! Đâm ! Đầu nở hoa mất thôi!
tuyệt vọng nhắm mắt ...