CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-07-07 15:16:00
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên tai vang lên đủ loại âm thanh xì xào kỳ quái, xen lẫn vài câu tiếng hiểu .
"Cái bán thế nào?”
“Xì xà xì xồ xì xà xì xồ!”
“Hai ngày á?! Đắt quá, một ngày rưỡi ?”
“Xì xà xì xồ xì xà xì xồ!”
“Được! Thành giao!"
Hình như đ.â.m c.h.ế.t! Sau khi chuẩn tâm lý đón nhận tai họa, cẩn thận hé một mắt , sững sờ.
Một nơi giống như chợ rau nhưng đèn đóm lấp lánh trải dài mắt . Đủ loại sạp hàng lòe loẹt bày thành hàng dài bãi cát hẹp. Chủ sạp phía chẳng ai giống cả.
Quái vật đuôi cá đang rũ tấm vải lấp lánh tay, lớn tiếng chào mời; một con cua khổng lồ chân hoa, xoay xoay đôi mắt lồi đen sì, xách một cái giá san hô, giá con cua nhỏ màu cam đang ngốc nghếch với ông chú loài sạp: "Cung hỷ phát tài, lì xì mau đến đây!"; còn một con cá mập miệng rộng ngoác tận mang tai, vây biến thành tay chân, đang nâng một viên trân châu tỏa sáng lấp lánh mặc cả với cô gái trẻ mặt. Tóm , tất cả những "" ở đây, dù già trẻ gái trai, mặt đều nở nụ rạng rỡ. cảm thấy chút ác ý nào từ bất kỳ ai trong họ.
Bên ngoài khu chợ, nước biển xanh biếc dịu dàng l.i.ế.m bãi cát vàng óng, trời xanh mây trắng. So với những u ám gió bão gặp đó, nơi quả là một thế giới mới tươi .
Lúc , đang phịch chiếc ghế bằng vỏ sò khổng lồ. Bên cạnh, mấy con bạch tuộc mềm oặt đeo tay nải rên hừ hừ. lắc đầu, vỗ mạnh mặt cho tỉnh. Đồng thời, một luồng nhiệt quen thuộc truyền đến từ thắt lưng - khi tàu bắt đầu rò nước, để đề phòng bất trắc, buộc chặt túi gấm đựng đá thắt lưng. vội mở túi, lôi chiếc nhẫn vàng rực rỡ xem, kích động đến mức nhảy cẫng lên. Chữ đó biến mất, nghĩa là viên đá thứ tám cần đang ở ngay gần đây.
Ánh sáng rực rỡ chiếu xiên từ cao xuống. giơ chiếc nhẫn Kim Ô Phách như mặt trời nhỏ lên, xuyên qua lỗ tròn ở giữa. Gã đàn ông vô cớ kéo đây đang cõng một cái thùng gỗ, thẳng tắp bãi cát, chân là con rùa biển ngốc nghếch. Hắn biển, dường như đang đợi gì đó. Phía chân trời xa tít, một chấm đen nhỏ đang dần lớn lên.
cất viên đá, nhảy vài bước đến bên cạnh : "Giải thích chút ?"
"DEW là tên của khu chợ . Lý do nhiều tràn trề hy vọng với Vịnh Hải Thần là vì ở đây một hòn đảo vô danh, đảo một phiên chợ mười năm mới họp một . Mỗi họp chợ chỉ kéo dài một ngày, từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời mọc hôm . Nên mới gọi là DEW - chợ Sương Mai ." Gã mũ rơm khoanh tay, mắt thẳng, : “Như cô thấy đấy, bán ở đây con , bộ là yêu quái vùng biển . Còn mua, đều là con bình thường."
liếc xéo : " chỉ , là ai." Nói xong, liếc con rùa biển đang ngáp dài , hận thể xiên nó lên nướng - ba con yêu quái già cộng thêm một đạo sĩ thối thế mà nhận lão thuyền trưởng Jack thần kinh hề hề là một con rùa biển!
"Không cần tự trách, Jack ở bên quá lâu, bản còn bao nhiêu yêu khí, cộng thêm nó tham rượu, mùi rượu nồng nặc , một khi hóa thành hình thì ngoài khó mà manh mối." Hắn dường như thấu suy nghĩ của , thản nhiên : “Nếu bản tính cô tham lam, Jack cũng dễ dàng mời cô lên tàu như thế."
"Đừng vẻ hiểu ." ngẩng đầu hừ một tiếng.
"Vẻ kiên cường bên ngoài cũng che giấu sự thẹn quá hóa giận trong lòng ." Gã mũ rơm thế mà ha hả: “Chủng loại: Thụ yêu, nguyên quán: đỉnh núi Phù Lung, tuổi: rõ, nhóm máu: rõ, cung hoàng đạo: Nhân Mã. Sau nhiều năm lang bạt giang hồ, mở một tiệm nhỏ tên Bất Đình ở thành phố Vong Xuyên, bà chủ. Từng bán bánh ngọt, từng mở nhà trọ, thu nhập bấp bênh. Đối xử với nhân viên cực kỳ tệ bạc. Lười biếng, nhiều chuyện, mê vàng, câu cửa miệng 'Vàng là của hết!'. Đã kết hôn, đang mang thai, nhà chồng thuộc tộc Rồng Đông Hải, hồ sơ đen dày đặc, đúng là một cặp trời sinh."
cúi đầu, mặt mày tối sầm. Ái chà, thứ gì đó đang bùng cháy dữ dội trong lòng thì ? Nếu thả nó , gã đàn ông mặt sẽ tan thành tro bụi nhỉ?
"À, còn sót một điểm nữa." Gã mũ rơm sống c.h.ế.t sực nhớ điều gì, sang . Trong đôi mắt dài hẹp lộ khẩu trang, ánh sáng lưu chuyển như sóng nước: “Tứ Phương Thủy Quân T.ử Miểu của Thiên giới dùng chân nguyên của ban cho cô hình . Nói thì, cũng coi như ân sư của cô."
Hắn... cả chuyện xưa tích cũ ?! Một giọt mồ hôi lạnh lăn xuống trán .
Gã mũ rơm cúi đầu ngửi ngửi tóc , : "Vẫn còn mùi của T.ử Miểu."
Nếu cũng một con cá kiếm trong tay, nhất định sẽ dùng nó chọc m.ô.n.g . giờ chỉ thể túm lấy cổ áo , nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Anh rốt cuộc là ai?"
Hắn chỉ khu chợ lưng: "Quản lý khu chợ . Thỉnh thoảng cũng gia nhập đội ngũ bán hàng rong."
"Còn gì nữa?" gầm lên.
"Yêu nghiệt tác oai tác quái." Vì nên mắt càng híp : “Nếu đám việc gì nổ s.ú.n.g ? Bọn họ là những thuật sĩ coi việc tiêu diệt yêu quái là nhiệm vụ mà."
"Anh yêu khí, một tí tẹo cũng ." giật mạnh về phía , giơ nắm đấm: “Nói thật !"
"Có đến ." Hắn gỡ tay , động tác im lặng.
Tu tu! Tiếng còi tàu vọng từ mặt biển. đầu , một chiếc du thuyền màu đen xé nước lao vun vút sóng trắng, chớp mắt cập bờ.
Hai gã đàn ông gù lưng, mặc vest đỏ chói mắt, áp giải một đôi nam nữ xuống tàu, lùa họ như lùa vịt đến mặt chúng .
Một gã vest đỏ đến mặt gã mũ rơm, gì, chỉ giơ tám ngón tay.
Gã mũ rơm gật đầu, lẩm bẩm: "Ít hơn hai ."
quan sát kỹ tám thanh niên nam nữ mặt, tây đủ cả, nhỏ nhất mười ba, lớn nhất quá hai mươi. Ai nấy đều khỏe mạnh sáng sủa, và ai nấy đều vô cảm. Từ lúc xuống tàu đến khi mặt chúng , tám phát một tiếng động nào, thậm chí tiêu điểm ánh mắt cũng đặt lên chúng , như thể họ và chúng cùng một thế giới.
"Được . Các thể về." Gã mũ rơm phất tay với hai gã vest đỏ.
Cung kính cúi chào một cái, hai gã đàn ông như chú hề nhảy lên du thuyền, chớp mắt biến mất mặt biển.
Ánh mắt gã mũ rơm lướt qua từng trong tám thanh niên . Đám vẫn giữ nguyên vẻ băng giá từ chối tiếp xúc với thế giới bên ngoài.
"Với công lực của cô, cô xếp loại kẻ ?" Hắn đột ngột hỏi .
"Tiện nhân." đáp.
"Câu c.h.ử.i thề chắc chắn T.ử Miểu dạy cô. Hắn là một đứa trẻ nho nhã lịch sự như thế cơ mà." Gã mũ rơm : “ cô đang tìm cái gì."
Tim thót .
Hắn cởi cúc áo , để lộ lồng ngực. Một viên tinh thể trong suốt hình chiếc lưỡi, màu xanh như nước biển to cỡ trứng chim bồ câu, khảm sâu da thịt .
"Không chỉ cô, bao năm nay, kẻ 'Ngư Vương Thiệt' nhiều đếm xuể."
ngây hòn đá rực rỡ sắc màu đó. Ngư Vương Thiệt, viên đá thứ tám cần?!
Gã mũ rơm keo kiệt cho thêm cái nào, cài áo nhanh.
"Anh trăm phương ngàn kế dụ đến đây, chỉ để khoe cơ n.g.ự.c chứ?" lạnh: “Cũng giấu gì , qua ngàn núi vạn sông chỉ vì hòn đá . Không lấy nó, bỏ qua ."
"Chẳng lẽ cô cũng giống đám thuật sĩ bên ngoài, dồn chỗ c.h.ế.t?"
"Nếu thực sự tác oai tác quái, ngại trừ hại cho dân."
Gã mũ rơm mắt : "Trong lòng cô hy vọng là kẻ thập ác bất xá. ?"
Đoán trúng phóc. , bất kể những viên đá tồn tại hình thức nào, chúng và những kẻ phong ấn hòa một. Mỗi viên đá lấy đều đại diện cho sự tiêu vong của một kẻ nào đó. quả thực ích kỷ hy vọng rằng mỗi kẻ phong ấn còn đều là kẻ đáng thanh trừng, giống như Hữu Khuất và ả đàn bà ghen tuông điên cuồng . Như thế mới bớt mâu thuẫn và áy náy.
Thấy đáp, hỏi: "Cô thích ăn buôn bán gì nhất ?"
"Buôn ." liếc đám tám . Chuyện bán trẻ con loài cho hải yêu hiếm, hải yêu thích ăn thịt nhiều vô kể.
Bộp!
Hắn đặt cái thùng gỗ vuông vức hai thước lưng xuống mặt , ném một chiếc chìa khóa: "Mở xem ."
Chắc bẫy , nếu hại thì tay lúc hôn mê .
suy nghĩ một chút, cầm chìa khóa cắm ổ khóa thùng gỗ, vặn sang . Cạch, khóa mở.
từ từ mở nắp thùng gỗ cũ kỹ. Một hàng chai thủy tinh giống hệt xếp ngay ngắn trong rãnh thùng. Trong mỗi cái chai đều chứa... một cái lưỡi! Một cái lưỡi ... chỉnh!
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng . Cố nén cảm giác buồn nôn, hạ giọng: "Đây là việc ăn của ?"
Vỏ chai thủy tinh trơn bóng phản chiếu đôi mắt lạnh như băng và nụ vui vẻ của đàn ông: "! Những mặt cô đây, ai cũng đồng ý dùng lưỡi của để đổi lấy thứ họ ."
Yêu nghiệt bậy, quả nhiên sai.
Nói xong, đóng sầm nắp thùng , đeo lên lưng, về phía tám đứa trẻ.
"Đứng !" quát lớn: “Anh trăm phương ngàn kế dụ đến đây là để khoe khoang việc ăn của , hy vọng chứng minh cho thấy rằng, dù chuyện thương thiên hại lý cũng chẳng ai gì ?"
"Ha ha, chỉ là cảnh cáo cho các , những kẻ nhòm ngó Ngư Vương Thạch một chút thôi. Chọc giận , đừng lấy đá, e rằng ngay cả đồ của cũng giữ nổi !" Giọng điệu nghiêm khắc nhưng toát lên vẻ uy h.i.ế.p đáng sợ.
Tất cả cảm giác tội của biến mất sạch sẽ. Xem gặp kẻ hiền lành gì .
"Của là của , của vẫn là của ." dậy bóng lưng : “Anh đây cũng là câu cửa miệng của ? Hôm nay, đá , những , cũng !"
Hắn , đột nhiên xoay , hóa thành một dòng nước lớn, cuộn những đứa trẻ kịp hồn trong như cơn lốc xoáy, bốc lên khỏi mặt đất, lao thẳng xuống biển.
vội đuổi theo xuống biển, túm chân một đứa bé trong dòng nước.
Tên nham hiểm, cố tình tách và nhóm Ngao Sí , tính chắc đ.á.n.h ?
Trong bọt nước cuộn trào, rõ gì cả, cơ thể như cục sắt, tự chủ chìm xuống sâu. Ánh sáng xung quanh ngày càng tối, trong tai ngoài tiếng nước ùng ục chỉ còn tiếng ong ong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-43.html.]
…
Không chìm xuống bao nhiêu mét, tầm đen kịt bỗng nhiên sáng bừng. Cơ thể đang nước biển ép nặng trịch cũng nhẹ bẫng. Sức mạnh bá đạo lúc dường như biến thành bàn tay to lớn, dịu dàng nâng lên, bồng bềnh, khiến nhẹ nhàng đáp xuống một mặt đất nhẵn bóng như chiếc lông vũ.
bò dậy, phát hiện đang một nền đất hình tròn nhẵn như gương, qua cũng rộng bằng nửa sân bóng đá. Dưới nền đất trong suốt , những rặng san hô khổng lồ nở rộ như hoa, các loài sò ốc phát sáng khảm trong đó, đủ loại cá đủ màu sắc bơi lội tung tăng. Nhìn quanh, nước biển xanh thẫm chảy quy củ xung quanh nhưng một giọt nào rơi nền đất . Cả gian như cung điện Long Vương, tả xiết.
mà, mấy cái vỏ sò trắng khổng lồ đang mở toang mặt đất là cái gì? Xếp thành vòng tròn ngay ngắn, như những cái miệng há hốc khép . Vầng sáng màu tím lờ mờ chuyển động trong vỏ sò, toát lên vẻ quỷ dị khó tả.
đếm sơ qua, đến mấy chục cái vỏ sò. Lạ là trong đó tám cái đang khép hờ. chuyện chẳng lành, vội chạy đến một cái vỏ sò hé mở ghé mắt . Quả nhiên, một đứa bé ban nãy đang bên trong, hoảng sợ bám mép vỏ sò, miệng ú ớ kêu gì đó.
Khe hở vỏ sò đủ để đứa bé chui . định đưa tay kéo nó, nhưng ngón tay chạm mép vỏ sò liền đụng một bức tường vô hình cứng ngắc, thể tiến thêm.
"Chào mừng đến với nhà tù đáy biến. Không chú ngữ chuyên dụng, ai thể ." Giọng gã mũ rơm vang lên lưng .
"Anh lấy lưỡi của họ, còn giam cầm họ?" hít sâu một , .
Hắn trang phục. Mũ rơm, khẩu trang, đồ bảo hộ biến mất sạch, đó là bộ áo bào trắng rộng thùng thình, mái tóc dài như ánh trăng xõa lưng. Đôi mắt dài hẹp ánh lên ý khó đoán, mỗi bước đều tao nhã như mây trôi nước chảy.
Vẻ ngoài xuất sắc đến cũng giảm bớt sự xa trong lòng. Đầu óc đang đấu tranh dữ dội, một bên bảo g.i.ế.c c.h.ế.t tên súc sinh , một bên bảo khoan , yêu quái!
"Nghe bà chủ tiệm Bất Đình trông thì hung dữ nhưng tâm địa cực kỳ lương thiện. Cô cứu bọn họ?" Hắn đến mặt , vén một lọn tóc của lên, xuống từ cao: “Yêu quái một khi mang thai, nguyên khí và linh lực đều tổn hại. Hơn nữa giờ cô cô lập viện binh, ở địa bàn của , lành ít dữ nhiều đấy."
"Không phiền lo lắng." hất tay : “ còn hàm răng lắm, c.ắ.n cũng c.ắ.n c.h.ế.t ."
"Ha ha, hà tất thê t.h.ả.m thế." Hắn lớn, lấy từ trong tay áo ba khẩu s.ú.n.g lục màu bạc, đặt song song xuống đất giữa và : “ thích bắt nạt phụ nữ, nên cho cô cơ hội. Chúng chơi một trò chơi. Cô thắng, cô đưa tất cả những . Thua, thì đành chôn xác ở đây ."
"Chơi thế nào?" liếc ba khẩu súng, hàn quang lấp lánh, sát cơ ẩn tàng.
"Ba khẩu s.ú.n.g chỉ một khẩu đạn. Chúng lượt chọn, b.ắ.n đối phương. Đơn giản chứ?" Hắn xếp bằng, ga lăng động tác mời: “Phụ nữ ưu tiên." Nói xong, bổ sung: “Quên bảo cô, viên đạn đồ thường , chuyên trị những thứ con . Không chỉ yêu quái, đến thần tiên trúng đạn cũng hồn phi phách tán đấy. Cô chắc chắn chơi ? Nếu cô bỏ cuộc, cũng khó cô, còn đưa cô về bờ an , sứt mẻ miếng nào."
Chuyến tìm đá sẽ biến thành chuyến tìm c.h.ế.t ở đây chứ... Rắc rối nghiêm trọng hơn bất cứ nào đây. Nếu chỉ một , với tính cách của chắc chắn sẽ liều mạng với ngay do dự, nhưng giờ trong bụng còn một đứa nhỏ... Đắn đo, quá đỗi đắn đo!
Đột nhiên, một rung động truyền đến từ trong bụng, hình như tên nhóc bên trong đá một cái. Đây... đây là đầu tiên cảm giác đá! Cảm giác hạnh phúc phức tạp lập tức lan tỏa . hạnh phúc xong nghĩ, chẳng lẽ nhóc Vị Tri nổi giận ? Vì sự do dự trong khoảnh khắc của ?!
Phải , bà chủ Bất Đình, ruột của nhóc Vị Tri, bao giờ cầm tinh con rùa rụt cổ cả.
" , của là của ." hít sâu một , cũng xếp bằng xuống, cầm khẩu s.ú.n.g ở giữa, chĩa giữa trán : “Mỗi đều chịu trừng phạt cho tội gây ."
bóp cò. Cạch! Súng đạn.
"Có gan !" Hắn vỗ tay, cầm một khẩu s.ú.n.g lên, chĩa đầu : “ đồng ý với cô. Mỗi đều chịu trừng phạt cho tội của ."
Cạch! Cũng đạn.
im bất động, lạnh một tiếng.
tim thể bình tĩnh nổi... Mẹ kiếp! Lưng áo ướt đẫm ! Dù đang mặc bộ sườn xám cao cấp chống nóng chống lạnh!
"Phải, rõ ràng ông trời trao cơ hội trừng phạt cho ." cầm khẩu s.ú.n.g thứ ba, chĩa : “Hy vọng gian lận, để cả ba khẩu s.ú.n.g đều đạn."
Hắn cau mày, đột ngột dậy, nhanh như chớp rút từ lưng một khẩu s.ú.n.g khác, ngắm b.ắ.n .
Chơi bẩn!!
thuận thế lăn sang bên cạnh, chút do dự bóp cò.
Đoàng! Tiếng s.ú.n.g nổ vang trời cùng sức nóng và tia lửa rát tay phun từ nòng s.ú.n.g của , lao thẳng về phía tên khốn kiếp độc ác ...
…
"Nghe cô sắp lấy chồng?"
Trong nhà ăn chuyên chuẩn thức ăn cho thần thú ở núi Linh Thú, Không Cốc xắn tay áo, đổ thức ăn thùng gỗ lớn, sức khuấy.
"Phiền Thần quân tránh đường. Việc nhiều hết đây !" Không Cốc đẩy đang chắn cửa , xách một bao thức ăn lớn từ bên ngoài .
Hắn động ngón tay, một giọt nước b.ắ.n trúng mu bàn tay cô. Tay cô buông lỏng, bao thức ăn rơi xuống, ngũ cốc và thịt quả vương vãi đầy đất.
"Lãng phí thức ăn . Thần quân tự trọng." Không Cốc mặt đất bừa bộn, lau mồ hôi trán, xuống dọn dẹp, hề tức giận, dù tâm trạng cô đang tệ.
Nói thì, Thiên Hậu đúng là đàn bà hẹp hòi. Cô chỉ chị em Băng Ly một câu "Cánh hoa buổi sáng và cánh hoa buổi trưa chẳng gì khác biệt", thế là điều từ Bách Quả Viên sang núi Linh Thú lao dịch. Vốn dĩ chỉ là cánh hoa dùng để tắm, chỉ vì chị em hái hoa buổi trưa mà đ.á.n.h trượng vô cớ, Thiên Hậu cũng quá thấu tình đạt lý!
đó dù cũng là Thiên Hậu nắm giữ vận mệnh của các tiên nữ Thiên giới. Bà một câu, cô từ tiên nữ thành nuôi thú. Bà thêm câu nữa, cô rời Thiên giới, đến bờ Tây Thủy đầy rắn rết côn trùng độc hại, gả cho một lão già hói đầu.
, chẳng lẽ để Băng Ly yếu đuối đến cái nơi quỷ quái đó? Mụ Thiên Hậu bảo, hoặc Băng Ly, hoặc cô. Tây Thủy Hà Thần tấu xin ban hôn nhiều , cũng nên thành tâm nguyện cho lão thần t.ử .
"Cô thực sự Hà Thần phu nhân?" Hắn dựa khung cửa, dáng vẻ bận rộn ngơi tay của cô.
"Nhân duyên của tiên nữ Thiên giới đều do Thiên Hậu sắp đặt. Ý kiến của quan trọng." Cô nhặt từng quả rơi vãi lên, đôi mắt hạnh vẫn sáng trong vui buồn: “Có khi Hà Thần phu nhân cũng tệ."
"Một khi , cô khó Thiên giới."
"Không , thích nơi nước. Sông hồ biển cả, nhân gian trần thế, chắc kém Thiên giới." Cô : “Nghe Tây Thủy Hà Thần tuy xí chút nhưng tính tình cũng ."
Hắn im lặng hồi lâu, : "Có lẽ thể thử xin Thiên Hậu hủy bỏ hôn sự ."
"Đừng!" Cô buột miệng, vô cùng kiên quyết: “Năm đó vì chuyện quà mừng thọ, Thiên Hậu hài lòng với Thần quân . Ngài vì một tiểu tiên như mà chọc bà vui, e là sinh thêm rắc rối."
Nói xong, cô trịnh trọng cúi chào một cái: "Không Cốc may mắn quen Thần quân hơn mười năm, Thần quân chê, coi như bạn bè, là thụ sủng nhược kinh. Sau dù Không Cốc ở , tình nghĩa của Thần quân, xin vĩnh viễn quên. Mời ngài về cho!"
Hắn cau mày: "Coi như bạn bè?"
"Không Cốc tự trèo cao." Cô cúi đầu thấp hơn, nghiêm túc : “Dù thế nào, Không Cốc cũng thấy may mắn vì Thiên giới một đại thần chính trực a dua, thương xót chúng sinh như Thần quân."
Hắn tự giễu: "Không mắng thất đức nữa ?"
Không Cốc "phì" . Cảnh tượng hai mới quen năm xưa, cô quên ?
"Được , đây." Hắn : “Cô tự bảo trọng, bạn của ."
Rời khỏi nhà ăn, buồn bực con đường nhỏ trong núi. Trân cầm dị thú nuôi hai bên đường thỉnh thoảng phát đủ loại tiếng kêu, khiến lòng thêm phiền loạn vô cớ.
Từ ngày quen cô, cô tiểu tiên hấp tấp và to gan, lạc lõng với khí Thiên giới khó mà xóa nhòa trong lòng .
Không chỉ một từ xa cô đuổi đ.á.n.h đám tiên đồng nghịch ngợm trong vườn quả, đám quỷ sứ chuyên thích trêu chọc cô tiên nữ lơ đễnh. Bên hồ Hoán Hà, con bé lén học thêu thùa, ngón tay đầy lỗ kim châm. Hắn con phượng hoàng cô thêu thành gà rừng, thành thật khuyên cô bỏ ý định học nữ công gia chánh . Cô , vẫn cứ học. Rất lâu lâu , một chiếc khăn tay thêu phượng hoàng rực rỡ hảo đời, cô hớn hở chạy đến mặt , cố tình vung vẩy khăn tay khoe khoang hồi lâu. Cô hấp tấp, nhưng cũng trượng nghĩa. Bên cạnh chị em nào quan ức hiếp, cô là đầu tiên đòi công đạo, sáng tối chịu ít thiệt thòi. Từng cử chỉ hành động của cô, đều thu đáy mắt, tình cảm dành cho cô lặng lẽ đổi. Không từ bao giờ, chỉ cần ở Thiên giới, ánh mắt sẽ vô thức tìm kiếm vị trí của cô. Nếu cô đó, sẽ thất vọng; nếu cô ở đó, sẽ kìm mà xuất hiện bên cạnh cô, bắt đầu cuộc trò chuyện bằng chủ đề tự nhiên nhất. Họ nhiều chuyện: phong cảnh Thiên giới, bi hoan ly hợp chốn nhân gian, cá trong hồ Hoán Hà...
Cảm giác , từng .
Mười năm Thiên giới trôi qua nhanh. Nhanh đến mức còn chuẩn xong thì Không Cốc sắp lấy chồng .
Hắn càng lúc càng nhanh. Bỗng nhiên, phía truyền đến tiếng bước chân dồn dập và tiếng gọi hổn hển của Không Cốc: "Thần quân!"
Như hòn đá ném mặt hồ phẳng lặng, hy vọng tên b.ắ.n lên như bọt nước.
Hắn , kẻ hấp tấp một nữa giẫm váy .
"Cô tìm đồ gì ?" Hắn xổm xuống, như cô đang bò đất.
"Thần quân... ..." Không Cốc mắt hạnh rưng rưng .
"Đổi ý ?" Tâm trạng u ám của bỗng dấu hiệu chuyển biến .
" ở vùng nước nhân gian một con 'Ngư Vương', cứ mười năm lên bờ một , hóa thành du ngoạn bốn phương. Ngư Vương tính tình hòa nhã vui vẻ, thích trò chuyện với nó gặp. Khi rời , nó sẽ hôn lên trán họ. Nụ hôn đó thể mang hạnh phúc và niềm vui vô tận, may mắn Ngư Vương hôn sẽ cả đời còn phiền não. Thần quân, ngài cai quản sông hồ biển cả thiên hạ, chuyện Ngư Vương là thật giả ?" Cô chẳng màng dậy, hỏi một .
Sắc mặt đổi, nhưng nhanh chóng trở bình thường, hỏi cô: "Cô đuổi theo chỉ để hỏi chuyện ?"
Cô gật đầu lia lịa.
"Chỉ là truyền thuyết thôi, từng gặp Ngư Vương nào cả." Hắn dậy: “Chúc mừng tân hôn đại hỷ. Cáo từ."
"Cảm ơn Thần quân." Mắt hạnh của Không Cốc cong thành vầng trăng khuyết.
Hắn lưng bỏ , ngoảnh nào. Trong lòng đau âm ỉ, nổi giận một trận nhưng giận ai. Đường đường là một thiên thần, tự dưng chính cho tâm trạng rối bời.
, điều ngờ tới là, đây là gặp mặt cuối cùng giữa và Không Cốc.