CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-07-07 15:16:03
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Betty, con với một câu ?" Người phụ nữ tóc vàng mắt sưng húp, mặt đầy nước mắt ôm lấy cô con gái mười ba mười bốn tuổi mặt, nghẹn ngào cầu xin: “Chỉ một câu thôi, ?"

Cô bé xinh xắn nhưng cứ như câm điếc, phản ứng gì, chỉ chăm chú chơi khối rubik trong tay.

Người bất lực buông tay, lấy một chiếc hộp trang trí tinh xảo, mở , bên trong là đôi bông tai đắt tiền. Bà gần như nịnh nọt với con gái: "Đây là quà chú Benny tặng con. Chú , ."

Betty xoay rubik, thèm đôi bông tai lấy một cái.

"Con chơi , ngoài ." Phu nhân thở ngắn than dài rời khỏi phòng con gái: “Con một tháng khỏi phòng, chuyện , buồn."

Cửa phòng đóng , Betty liền bỏ rubik xuống, lấy một cái búa nhỏ, đập nát đôi bông tai.

"Cô bé, tận hưởng thế giới một nhỉ?" Một đàn ông xuất hiện như ma quỷ lưng cô bé, tươi rói giường cô.

Betty thoạt đầu giật , nhưng nhanh trở trạng thái ngơ, đầu thèm .

Mình cả thế giới bỏ rơi, thứ đời liên quan gì đến nữa, cho dù ngoài hành tinh đập thủng trần nhà rơi xuống mặt, cũng gợi lên chút hứng thú nào của cô. , cô cứ nhốt , cứ thế giới chỉ còn một cô.

"Mẹ và chú Benny xứng đôi mà, con nên mừng cho họ chứ, bố con mất bao nhiêu năm ." Người đàn ông : “Hay con cảm thấy quanh năm việc bên ngoài nợ con quá nhiều, giờ bà sắp kết hôn với đàn ông khác, con càng bỏ rơi bên ngoài thế giới của bà ?"

Tay xoay rubik của Betty khựng , nhưng nhanh tiếp tục.

"Con thực sự chuyện với bất kỳ ai nữa ?" Người đàn ông nghiêm túc hỏi.

Rubik trong tay Betty kêu lạch cạch, nhưng môi cô bé vẫn mím chặt.

"Được thôi." Người đàn ông thở dài, dậy: “Đã chuyện, thì cái lưỡi của con rõ ràng là vô dụng ."

Một làn khói xanh nhạt bay qua, trong phòng còn bóng . Dưới khối rubik bàn học đè một tờ giấy.

đưa Betty ngoài dạo, chậm nhất một tháng sẽ về, đừng lo lắng. Quản lý viên

Ánh sáng kỳ ảo xuyên qua làn nước biển bao quanh, rọi xuống nền đất tròn, lung linh huyền ảo.

Trong chiếc Kim Cương Bối khổng lồ, Betty hoảng sợ đập "phòng giam", miệng phát tiếng "ư ư".

Người đàn ông bên ngoài, tay nâng một chiếc bình thủy tinh sáng loáng. Trong bình, lơ lửng một chiếc lưỡi .

Betty kinh hoàng bịt miệng.

"Vì con từ bỏ quyền chuyện, cái lưỡi của con thuộc về ." Người đàn ông : “Đây là nơi sâu thẳm nhất đáy biển, cái vỏ sò là nhà tù thể phá vỡ, nghĩ con sẽ thích lắm. Con chẳng quyết tâm 'thế giới của một ' , thành cho con. Cũng đừng nghĩ đến chuyện tự sát, nhà tù chỉ cung cấp năng lượng duy trì sự sống cho con, mà còn ngăn cản hành vi tự hại bản của con. Hãy tận hưởng thế giới một cho thỏa thích ."

Nói xong, bỏ , mặc kệ Betty đang đ.ấ.m đá túi bụi bên trong.

Ba ngày , đàn ông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-46.html.]

Betty kiệt sức trong vỏ sò, oán hận trừng mắt .

"Xem con quen nhỉ." Người đàn ông xuống vỏ sò: “Hôm nay chán, là kể chuyện cho con nhé?"

Betty cau mày, sang một bên, còn bịt chặt tai .

"Mẹ con chắc chắn kể cho con chuyện Nàng Tiên Cá nhỉ." Hắn mặc kệ cô bé thích , cứ thế kể: “Nàng tiên cá nhỏ đáng thương dùng giọng tuyệt vời của đổi với phù thủy để cơ hội biến thành , và tìm hoàng t.ử yêu dấu. nàng tiên cá chịu lời nguyền, nếu g.i.ế.c hoàng tử, nàng sẽ biến thành bọt biển khi trời sáng. Nàng tiên cá lương thiện cuối cùng chọn cách biến thành bọt biển. Thật đáng thương." Hắn : “Thực , phiên bản chân thực của câu chuyện như . Nàng tiên cá câm là thật, và chỉ một. Tộc cá cổ xưa, bất kể nam nữ, lên bờ chỉ cách dùng lưỡi của để trao đổi. Trai xinh gái như họ dễ tìm trong mộng bờ, nhưng nếu họ thể tự miệng gọi tên yêu, thì buổi sáng ngày thứ bảy, họ sẽ hóa thành bọt biển. Nghe thì vẻ việc gọi tên hoàng t.ử dễ hơn g.i.ế.c hoàng t.ử nhiều, nhưng chính việc đơn giản như thế, vĩnh viễn ."

Tay bịt tai của Betty nới lỏng một chút.

"Kể xong . Ta đây." Người đàn ông phủi áo, rời .

Betty ôm gối, lông mày nhíu chặt.

Mười ngày , đàn ông đến.

Hôm nay, sự thù địch trong mắt Betty giảm bớt.

"Hôm nay kể chuyện nàng tiên cá nữa, kể cho con chuyện về một gã đàn ông ngốc nghếch." Hắn dựa lưng vỏ sò, đôi mắt dài hẹp như chìm giấc mộng dài: “Rất nhiều nhiều năm , một đàn ông, thích một phụ nữ. Hắn thường nhớ nụ của nàng đến mức mất ngủ, tìm kiếm bóng dáng nàng trong đám đông, trò chuyện với nàng về trời về đất, thậm chí khắc tên nàng lên miếng ngọc bội mang theo bên . Tất cả những điều đó khiến cảm thấy yêu nàng nhiều, nhiều. một ngày, nàng gả cho khác. Trong gặp mặt cuối cùng, nàng , cảm ơn đối đãi như bạn bè. Hắn tức giận bao, bao nhiêu năm hy sinh và nhớ nhung, nàng đều để trong lòng, dễ dàng từ bỏ như thế. Lúc đó, cảm thấy thế giới từ bỏ, nên cũng từ bỏ thế giới ."

Betty , trong mắt lộ vẻ khao khát tiếp từng .

Hắn im lặng hồi lâu tiếp tục: "Nhiều năm , đàn ông tỉnh từ giấc ngủ dài cuối cùng cũng hiểu tại phụ nữ rời . Khi nàng ngã, từng đỡ nàng; khi tay nàng đầy lỗ kim châm, từng chữa trị cho nàng; khi nàng bắt nạt, từng mặt vì nàng; khi nàng cô đơn, từng kịp thời xuất hiện mặt nàng. Vậy mà nực quy tất cả hành vi của thành 'tình yêu thầm lặng' vĩ đại, cuối cùng còn trách ngược đối phương cảm kích, đúng là ngốc c.h.ế.t ! Một nhớ nhung khác đến đứt ruột gan trong lòng, dù khắc tên đến tận chân trời góc bể, cũng chẳng mang chút an ủi thực tế nào cho đối phương cả. Cái gọi là tình yêu thầm lặng, dù mỗi ngày diễn trong lòng ngươi ngàn vạn , cũng bằng một cái bánh nướng đưa cho thương lúc đói, bằng một câu an ủi khi nàng cô đơn. Ngươi , , dùng sự khép kín tự cho là đúng để 'yêu' một , đối phương con giun trong bụng ngươi , haha." Hắn lắc đầu : “Tiếc là, khi đàn ông đó hiểu những điều thì quá muộn. Cô bé , đời quá nhiều tự kỷ giống đàn ông đó, đáng sợ là chính bản họ thường nhận . Dù là yêu , bản chịu mở lòng với khác, trách ngược đối phương hiểu . Phí phạm cả một cái lưỡi ."

Betty mím chặt môi, vùi đầu đầu gối.

Keng!

Một chiếc vỏ sò trắng nhỏ xíu ném bên cạnh cô bé.

"Con còn một cơ hội lấy lưỡi. Ba ngày sẽ , nếu con lấy thì ném chiếc vỏ sò ngoài. Nếu , thì giữ chơi ."

Cô bé theo bóng lưng xa qua khe hở vỏ sò, cẩn thận cầm chiếc vỏ sò nhỏ lên, ngón tay run rẩy...

Ba ngày , trong Kim Cương Bối trống , chiếc vỏ sò trắng nhỏ yên lặng nền đất bên ngoài.

Một tháng , tiếng chuông hỷ khánh vang lên trong nhà thờ thành phố. Một cặp đôi trung niên mặc lễ phục trao nhẫn mặt cha xứ.

Dưới khán đài vỗ tay rào rào.

Cô gái trẻ cặp đôi hạnh phúc ngập tràn, mặt cảm xúc đưa tay về phía chú rể, kìm nén hồi lâu mới : "Cảm ơn đôi bông tai của chú."

Bên ngoài nhà thờ, đàn ông quan sát trong bóng tối hài lòng rời .

 

Loading...