CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-07-07 15:16:47
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một khu rừng ở tỉnh Yamazaki nhấp nhô trong màn đêm. Tiếng sóng biển ngừng vọng , mùi tanh nồng ẩm ướt giảm nhiều phần thi vị của đêm hè. Ngôi nhà đặt nền gạch xám trắng, từng mái cong, từng đường nét đều kế thừa trọn vẹn phong cách thời Thịnh Đường của Trung Quốc, yên tĩnh, xa xăm, cổ kính như thời gian ngược. Trên cột đá cổng khắc hai chữ lớn "Đăng Ẩn".
, chiếc tách ném mạnh xuống đất vỡ tan và tờ báo xé nát phá hỏng bộ mỹ cảm .
Trong thư phòng cố tình để ánh sáng mờ ảo, một ông lão gầy gò nệm cói như tượng đá, thỉnh thoảng ho vài tiếng. Phần n.g.ự.c trở lên của lão ẩn trong bóng tối, bộ kimono đen hơn cả màn đêm hợp với tâm trạng lão lúc .
Trên mảnh báo rách còn lờ mờ thấy mấy chữ "Watanabe Ichiro": “thi đấu": “ngất xỉu": “mất hai chân". Người đàn ông trẻ mặc đồ trắng quỳ mặt ông lão, lưng còn ba tên thuộc hạ đầu dám ngẩng.
"Tính đến hôm nay, đây là khách hàng thứ năm gặp 'tai nạn'. Theo thời gian suy tính, t.a.i n.ạ.n bắt đầu từ khách hàng mới nhất, lượt ngược về . Watanabe Ichiro là khách hàng thứ năm đếm ngược từ lên của chúng trong năm nay. Trong năm , nghiêm trọng nhất là Giáo sư Aso mất đầu. Sau Watanabe Ichiro sẽ đến Nakajima Kaoruko của tập đoàn tài chính Nakajima, tiếp theo..." Giọng ông lão trôi từ bóng tối, ngữ điệu bình tĩnh nhưng ẩn chứa cơn giận kìm nén: “Là Bộ trưởng Tài chính Yamamoto Ken."
Người đàn ông áo trắng cúi đầu, run rẩy, dám hó hé.
Chỉ một Watanabe Ichiro gây sóng to gió lớn, nếu tất cả nội dung giới truyền thông , chắc chắn sẽ trở thành tin tức chấn động nước Nhật. Là vận động viên chạy nước rút nổi tiếng nhất, mệnh danh là "Đôi chân vàng", Watanabe Ichiro khi liên tiếp giành 5 chức vô địch thế giới, đột ngột ngất xỉu trong trận đấu hôm qua. Ngày hôm tỉnh khi cấp cứu, phát hiện hai chân biến mất, vết thương cũng cảm giác đau, cứ thế biến mất.
Ngoài , Giáo sư Vật lý trị giá nhất Nhật Bản - Aso Arimasa, một buổi sáng tuần tỉnh dậy phát hiện đầu còn nữa, nhưng vẫn sống. Sự việc kinh dị quái đản , dù kiến thức khoa học của ông phong phú đến cũng giải thích nổi. Tất nhiên, tin tức phong tỏa nghiêm ngặt, ngoài bọn họ và đương sự ai . ngoài họ , còn ba kẻ khác đều mất đôi tay của .
Những gặp t.a.i n.ạ.n quái dị , tất cả đều là khách hàng của họ.
"Nếu Yamamoto Ken xảy chuyện, Bộ Sự vụ Đặc biệt chắc chắn sẽ kinh động, chúng sẽ gặp rắc rối to." Ông lão đ.ấ.m mạnh xuống đất, đột ngột dậy. Khuôn mặt nhăn nheo gầy guộc như xác ướp sống lộ ánh đèn, gào lên điên cuồng với đàn ông áo trắng: “Thế mà lũ vô dụng các ngươi! Đi ngoài cả tháng trời, ngay cả một con cóc ghẻ cũng bắt về ! Năm xưa nếu các ngươi bất cẩn, con yêu nghiệt trộm mất Thiên Chung Thử ?"
Lời dứt, chiếc roi da thô to trong tay ông lão quất mạnh , hướng về phía đàn ông áo trắng.
Ngờ , roi kịp chạm đất, cổ tay ông lão ai đó giữ chặt.
Người đàn ông áo trắng xuất hiện bên cạnh lão nhanh như chớp, lạnh: " ghét nhất loại già khú đế mà còn thích đ.á.n.h như ông."
Khuôn mặt đàn ông áo trắng biến đổi ánh đèn thành một khác.
"Ngươi là ai?" Ông lão biến sắc: “Người !"
"Người bên ngoài cả ." Ngao Sí đầu ba tên "thuộc hạ": “Lần việc ăn roi các tự lấy nhé."
" thấy nên tránh, để roi quất lên mới thể hiện diễn xuất chứ!" Một tên thuộc hạ khuôn mặt bình thường biến thành Cửu Quyết đang xa.
"Vừa nãy run rẩy cũng giả tạo quá." Giáp Ất lột bộ vest đen xuống: “Không khiếu diễn xuất."
"Kẻ chỉ thích xem Tom & Jerry tư cách thảo luận về diễn xuất." Ngao Sí phản bác đầy sảng khoái.
"Người xem Tom & Jerry tâm hồn thuần khiết nhất!" Cửu Quyết hùng hồn tuyên bố.
À, quên với các bạn, Cửu Quyết mê nhất là bộ phim hoạt hình nổi tiếng Tom & Jerry, nào xem cũng lăn lộn đất , mặc kệ tình tiết buồn thật . Thế nên đặc biệt nhắc nhở các em gái đang lóc đòi gả cho Cửu Quyết, hãy cân nhắc kỹ lý tưởng của .
"Các ngươi từ Trung Quốc tới?" Ông lão rõ ràng hiểu tiếng Trung, mặt trào dâng đủ loại cảm xúc phức tạp: “Các ngươi... con ?!"
bước tới mặt lão, : "Chúng một con cóc ghẻ uy hiếp, đưa ông đến một nơi chốn cũ."
…
Thời gian: N + 1 ngày . Địa điểm: Một vùng biển vô danh Đại Tây Dương. Thời tiết: Nắng, nóng.
"Người tím nhỏ... Người tím nhỏ..."
boong tàu, mắt đờ đẫn trời xanh mây trắng, lẩm bẩm như kẻ ngốc một từ duy nhất, viên "Ngư Vương Thiệt" trong tay sắp bóp lửa.
Rời chợ Sương Mai mấy ngày, tàu của chúng tiếp tục về phía Đông, đích đến xác định.
Ngư Vương Thiệt quả là viên đá hào phóng chữ nghĩa nhất trong các loại đá, nó cho gợi ý dài nhất lịch sử:Người tím nhỏ, tím nhỏ, báu vật, thế gian say!
mà, dài thì ích gì? thế giới da đen, da trắng, da vàng, da đỏ cũng , nhưng đào chủng tộc màu tím?
Lúc , chiếc du thuyền sang trọng chúng "tiếp quản" từ tay mấy gã Nhật đang lướt êm ru biển xanh sóng trắng, Giáp Ất lái tàu thuận tay. Dù chúng tra khảo thế nào, mấy gã cũng hé răng nửa lời về việc tại đến đảo, và tại tấn công Thượng Thiện cùng chúng . Đã cứng đầu thế thì chiều lòng , cứ trói cọc gỗ tiếp , tắm nắng hóng gió biển, hải buâu bay qua coi như nhà vệ sinh công cộng. Chúc may mắn.
"Anh chắc chắn từng đời màu tím chứ?" cam tâm hỏi Cửu Quyết đang bận bôi kem chống nắng.
" chỉ khoai lang tím thôi." Cửu Quyết ném lọ kem cho : “Chống nắng quan trọng hơn!"
trừng mắt gã đàn ông chỉ mặc mỗi cái quần bơi, bóng nhẫy dầu mỡ, tuyệt vọng đầu .
"Đừng thế mà, body lắm đấy!" Cửu Quyết vỗ vỗ tay và bụng : “Sáu múi đàng hoàng!"
Lọ kem chống nắng nhảy nhót tay , sẵn sàng đập đầu bất cứ lúc nào: "Anh nghĩ , đá trong Thanh Phách đều liên quan đến các thiên thần ngày xưa, chắc chắn đồng nghiệp nhắc đến tí hon màu tím bao giờ ?"
"Ngủ trưa dậy nghĩ." Hắn vật ngay lập tức.
Đồ c.h.ế.t tiệt, chuyện với chán thế !
Bên , tiếng ngáy của Ngao Sí vang lên trầm bổng. Tên coi chuyến liên quan đến sự an nguy của tộc Rồng nhà là kỳ nghỉ tắm nắng hạnh phúc chắc?!
Từ lúc quen đến giờ, gã đàn ông vẫn thế, dây thần kinh thô như ống cống, rắc rối gì mắt cũng chỉ nhẹ như lông hồng. Có thể đó là ưu điểm, nhưng cũng là lý do khiến vặn tai . Nhìn cái mặt ngủ chảy nước miếng của , bắt đầu lo cho nhóc Vị Tri của , ông bố thế liệu trưởng thành khỏe mạnh ?!
bĩu môi, lao tới bóp mũi Ngao Sí, lôi từ trong mộng .
"Làm gì đấy?" Hắn dụi mắt.
"Em tím nhỏ!" trừng mắt.
Hắn lo lắng sờ trán : "Không ốm chứ?"
"Đi tìm tím nhỏ cho em!" tiếp tục trừng.
"Ngoan nào, màu tím mà!" Hắn nịnh nọt: “Ủa? Em đang nũng với đấy ? Hay biến hình cho em xem nhé?"
"Em tím nhỏ! Không rồng tím!" ủ rũ cúi đầu, xoa bụng: “Vị Tri, con thấy , bố con quả nhiên IQ vấn đề. Bố hiểu đang gì."
"Con chúng tên là Vị Tri từ bao giờ thế?" Ngao Sí to tiếng: “Chẳng thống nhất gọi là Tương Hồ* ?"
* nghĩa là Hồ dán.
"Không ông bố ruột nào gọi con là Hồ dán cả!" vặn tai : “Anh lo lắng chút nào cho tương lai tộc Rồng Đông Hải ? Chỉ ngủ!"
Ngao Sí gãi đầu, thế mà trơ trẽn, còn xoa bụng bảo: "Tiểu Tương Hồ, con xem con hung dữ ! Nếu con là con gái, tuyệt đối học theo nhé!"
nén ý định đạp xuống biển: "Anh tưởng con đời thì thấy hành động của ? Làm cha , thể gương một chút ?"
"Cuối cùng cũng hiểu tâm trạng bà bầu khúc chiết ly kỳ thế nào ." Ngao Sí co ngón tay, búng nhẹ trán : “Em và đều hiểu rõ, nhiều chuyện cứ lo lắng là nó xảy . Em tưởng tìm mười hai hòn đá rách nát là để tránh mấy lão già Thiên giới kiếm cớ gây sự, hại Đông Hải thật ?"
Hắn đột nhiên trở nên bình thường khiến quen: "Chứ còn gì nữa?"
"Bất kể ghét đối phương thế nào, lời hứa bảo vệ, đồ mất thì tự nhiên trách nhiệm tìm về trả cho . Đó mới là mục đích thực sự của chúng ." Ngao Sí , cúi đầu với bụng : “Tiểu Tương Hồ, con nhớ, trở thành một thành viên cao quý của tộc Rồng Đông Hải, điều kiện cơ bản nhất là: Đã hứa thì thất tín với khác."
hiếm khi quan sát Ngao Sí từ góc độ từ xuống thế . Vài câu bình thường, một gương mặt mỉm , cái "ống cống" Ngao Sí bỗng chốc hóa thành sợi tơ dịu dàng vô cùng, từng vòng từng vòng quấn lấy . dám động đậy, sợ cử động sẽ phá vỡ khung cảnh hiếm hoi liên quan đến c.h.ử.i đổng, cãi ẩu đả .
Hắn ngẩng đầu, ôm lòng, cằm tựa lên vai : "Cho nên, thả lỏng . Với , đây chỉ là chuyến du lịch của gia đình ba thôi. Dọc đường thấy em nhảy nhót như bà điên, lẽ nào hiểu em tất cả vì cái gì? Anh hiểu năng lực của em, càng hiểu tính nết của em. Dù là vì bản vì khác, em con yêu quái cam tâm tình nguyện dừng mãi ở một chỗ. Ngoài , em còn thể nhiều việc khác. Có thể lải nhải nhiều, nhưng sẽ thực sự ngăn cản em bất cứ việc gì. Bất cứ lúc nào em cũng thể nhân vật chính, nhưng ở nơi ống kính chiếu tới, sẽ ở đó."
Ủa, thế , hốc mắt nóng... chấp nhận nổi Ngao Sí chuyển chế độ đột ngột thế !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-48.html.]
Nói lương tâm, Ngao Sí thì nóng nảy thô lỗ, nhưng thấu nơi tinh tế nhất trong lòng . Với năng lực của , bất cứ lúc nào cũng thể cưỡng chế chấm dứt hành trình của . Mười hai viên đá, nếu tộc Rồng Đông Hải dốc lực tìm thì tìm . gì cả, để mặc chạy khắp thế giới, mỗi khi thu một viên đá, cuộc sống của thêm một màu sắc.
Hắn thậm chí còn rõ hơn cả , cuộc sống của một Thụ yêu thể chỉ bỉm và bình sữa.
Hắn yêu , nhưng bao giờ nhân danh tình yêu để đổi .
thừa nhận, về phương diện , luôn hào phóng.
Cảm động vô cớ chạy qua chạy trong lòng, chui khỏi lòng : "Anh luôn ở đó, đấy!" xong, chợt thấy gì đó sai sai: “Khoan , đang tìm cớ cho sự lười biếng của đấy chứ?"
Chưa đợi Ngao Sí trả lời, bên cạnh bắt đầu vỗ tay.
"Lâu lắm mới thấy tiết mục tình cảm chân thành thế của hai !" Cửu Quyết boong tàu, cảm động đến mức lau mắt, dầu chống nắng còn sáng hơn cả mắt . Không chỉ , còn Giáp Ất một tay chống cằm, ngáp xong một cái.
Ánh mắt ngượng ngùng của quét từ trái sang , đột ngột quét ngược , dừng ở vật thể nhỏ bé bên Giáp Ất.
Ủa, ba khán giả?!
Nửa giây , hét lên "Á": "Sao con cóc ghẻ ở đây?!"
Chắc chắn nhầm, xổm cạnh Giáp Ất rõ ràng là một con cóc màu vàng nhạt to bằng nắm tay! Đáng ghét nhất là nó còn đang nhe răng với ... với ! Cái miệng rộng ngoác phát tiếng ha ha y hệt con .
" định bảo cô là chúng chút rắc rối nhỏ. thấy vợ chồng cô nhập tâm quá nên nỡ cắt ngang." Giáp Ất chỉ con cóc: “Nó trốn trong khoang thuyền suốt, hơn nữa, tiếng ."
sinh yêu thương nổi các loài nhuyễn thể và bò sát, nhất là một con cóc đang ha ha với .
núp lưng Ngao Sí, thò đầu hỏi: "Ngươi ?"
"Ha ha ha." Con cóc lớn: “Người tím nhỏ, tím nhỏ, báu vật, thế gian say."
giật kinh hãi.
"Cô đang tìm một viên đá liên quan đến tím nhỏ đúng ?" Con cóc nhảy về phía một bước.
buột miệng: "Sao ngươi ?"
Con cóc trố mắt : "Dọc đường các thảo luận ngủ gật luôn ."
nhíu mày: "Ngươi còn thấy gì nữa?"
"Cô là bà chủ bán một loại tên là 'Phù Sinh', nhưng đến giờ chẳng bán mấy hũ, lúc cô lén cầu khẩn ông trời cũng thấy." Con cóc nghiêm túc trả lời: “Còn nữa, cô là Thụ yêu, chồng cô là Rồng, gã tóc xanh lòe loẹt là Tiên quan nấu rượu Thiên giới, gã đeo kính râm là nhân viên của cô."
Mấy chúng trân trối, chúng thế mà để lộ nhiều thông tin cá nhân đến thế trong vô thức...
Con cóc ga lăng đưa một "tay" về phía : "Rất vui gia nhập với các vị."
Bốn chúng đấu mắt một hồi lâu, cuối cùng Ngao Sí đại diện, đưa ngón út bắt tay mật với ngài Cóc.
"Ngươi cho chuyện về viên đá, sẽ truy cứu tội ngươi tự ý xông thuyền khác, thành giao?" thế mà uy h.i.ế.p một con cóc.
"Chiếc du thuyền chẳng các cướp từ tay bọn tay chân nhà Đăng Ẩn ?" Con cóc hỏi vặn đầy lý lẽ: “Tội của các còn nặng hơn ."
"Nhà Đăng Ẩn?" Cửu Quyết dường như nhớ điều gì: “Ngươi ba tên thuật sĩ là nhà Đăng Ẩn?"
"Phải." Con cóc đảo mắt.
kéo áo Cửu Quyết: " món Đăng Ảnh Ngưu Nhục*, cái Đăng Ẩn ngươi là thứ gì ?"
"Thế gia Âm Dương Sư, tổ tiên là đồng môn với Abe no Seimei, nhưng đó quy ẩn, mãi đến gần trăm năm nhà Đăng Ẩn mới tái xuất, thừa kế sống ở Kyoto, Nhật Bản." Cửu Quyết nhớ : “Hầu như tin tức tiêu cực. Cô khắp nơi tìm nguyên liệu nấu rượu mà, mười mấy năm qua Kyoto từng duyên gặp gia tộc một . Lúc đó quán trọ nhỏ ở yêu quái đến hại , nhà Đăng Ẩn mặt hàng phục, còn hào phóng lấy của chủ quán một xu."
"Hiểu . Nhà Đăng Ẩn để sang một bên." đến mặt con cóc: “Chỉ cần ngươi cho chuyện về tím nhỏ, sẽ trói ngươi đá ném xuống biển."
"Kỹ thuật tra khảo kém quá ." Con cóc , giơ một "tay" chỉ về phía chúng : “Có đuổi tới , cô bảo vệ bọn họ bắt , mới cơ hội kể cho cô chuyện tím nhỏ."
một con cóc uy h.i.ế.p ?
Đang uất ức thì một tiếng nổ lớn vang lên, nước biển b.ắ.n tung tóe lên trời. Một con quái vật đen sì khổng lồ báo trồi lên từ mặt biển phía đuôi tàu. Thân hình dài ngoằng, trơn tuột nhầy nhụa phân biệt là là cổ. Đôi mắt đỏ rực to như đèn pha xuống chúng , răng nhọn lởm chởm lấp lánh trong cái miệng tam giác rộng hoác, vây lưng ngắn cứng như đao kiếm dựng lưng.
Không rắn, là lươn... một con lươn siêu to khổng lồ!!
Trên đầu nó còn cái gì thế ? Người? Tóc ngắn trắng, áo gió dài trắng, giày trắng, mặt cũng trắng, trắng hơn cả , như thể cả đời phơi nắng bao giờ. Hắn đầu con lươn, tổ hợp thể lên bìa bất kỳ tạp chí kỳ ảo nào.
"Giao con cóc ghẻ cho ." Người đàn ông thèm thẳng : “Như thế, sẽ khó các ngươi."
"Chỗ giao cho các vị nhé!" Con cóc ợ một cái, chút nghĩa khí nhảy tót khoang thuyền lánh nạn.
Ngao Sí tức giận bộ dạng ướt sũng vì nước biển của , lớn tiếng hỏi: "Lai lịch thế nào?"
"Tại hạ đến từ nhà Đăng Ẩn ở Kyoto." Hắn nhếch đôi mắt dài hẹp lên: “Phụng mệnh truy bắt yêu nghiệt phạm tội tày trời."
Đứng góc độ một con yêu quái già đời mà , một yêu vật khiến chúng cảm nhận yêu khí, hoặc là yêu quái, hoặc là quá mạnh. Con cóc rõ ràng vế .
"Xin , khi đến, đạt thỏa thuận với nó, bảo vệ nó bắt ." Vì tím nhỏ của , ngẩng đầu, từng chữ chắc nịch: “Bây giờ mang con lươn của ngay, khó . Con cóc từ giờ thuộc về ."
"Khẩu khí lớn thật!"
Mặt gã mặt trắng biến sắc. Cái cổ con lươn quái chân đột nhiên cong lên, chắc chỉ cần một giây, cái miệng rộng của nó sẽ nuốt chửng cả chiếc du thuyền mất?
"Vào khoang thuyền ." Ngao Sí gạt lưng.
Giáp Ất bình tĩnh quan sát thứ của đối phương, nhưng nắm đ.ấ.m siết chặt.
"Cưng , khoang thuyền với em nhé!" Cửu Quyết trơ trẽn nhảy tới.
"Nếu lươn ăn thịt, sẽ đốt vàng mã cho ." đá một cái bay trở : “Cút giúp một tay!"
Nói xong, chui khoang thuyền. Một con rồng cộng thêm một yêu tiên thêm một đạo sĩ, nếu còn đ.á.n.h một con lươn thì nhảy xuống biển tự vẫn cho xong! Dù khó mà c.h.ế.t đuối ...
" ngay tìm đúng mà." Vừa khoang, con cóc đang xổm ghế với : “Trên đảo hoang may mà mấy bất ngờ xông đến, khí trường hỗn loạn nhưng mạnh mẽ của các nhiễu loạn những kẻ truy bắt ."
"Khí trường cái khỉ gì!" lườm nó cháy mặt: “Ngươi đ.á.n.h nên cố ý dẫn kẻ địch về phía bọn chứ gì?"
"A? Bị thấu ?" Con cóc xin : “Bọn họ đuổi theo lâu lắm , trốn từ sa mạc Gobi ở Trung Quốc đến đảo nhỏ Đại Tây Dương mà họ vẫn tìm . đ.á.n.h họ. Ông trời đưa các đến, mới nhanh trí..."
"Nhanh trí dẫn một đám đến xả đạn chúng ?" tát c.h.ế.t con cóc hổ : “Nợ cũ tính , giờ ngươi thuộc về . Ta chỉ tím nhỏ ở ! Còn nữa, ngươi yêu khí, ngươi rốt cuộc là cái gì?"
Đột nhiên, con tàu lắc lư dữ dội, bên ngoài chắc động thủ .
Con cóc lăn lông lốc như quả bóng từ ghế xuống đất, lăn : "Kể trong tình huống á?"
bệt xuống sàn, giữ vững , tiện tay vớ lấy cây bút cán dài lăn đất: “bụp bụp" chọc cái bụng mỡ của nó: "Nói!"
"Oa oa oa oa, đừng cù ! ! chắc chắn yêu quái, từng giống tên tóc xanh , là Tiên quan của Thiên giới..."