CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-07-07 15:16:49
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa to suốt cả ngày, tạnh dần đêm khuya. Trăng lưỡi liềm mảnh như sợi chỉ, vỡ vụn thành những điểm bạc trong chum nước lớn cũ kỹ. Một con mèo hoang nhảy qua tường rào đổ nát ngôi miếu nhỏ đèn đuốc lờ mờ. Trước tòa sen Bồ Tát vốn chẳng bao nhiêu dầu đèn, một con chuột vẫn đang tham lam gặm nhấm nửa cây nến.

Thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, quỳ một chân tảng đá trắng cạnh chum nước. Khuôn mặt lấm lem bùn đất chi chít vết thương mới. Cậu cẩn thận nâng niu mấy đồng tiền trong tay, ngửa mặt trời, hít sâu một , ném tất cả tiền chum nước sâu hun hút.

Trong tiếng nước xao động, thiếu niên dập đầu ba cái thật kêu tảng đá trắng, lẩm bẩm: "Thần linh phù hộ, xin hãy cho con từ ngày mai, ngày nào cũng nhận bạc!" Niệm liền ba , thiếu niên nghĩ ngợi sửa : "Không cần mỗi ngày cũng , một tháng thôi, một tháng là ! Nếu Ngài chịu hiển linh, cái mạng nhỏ của con e là giữ ! Ngài xem, con hào phóng dâng hết tiền cho Ngài , Ngài chắc chắn sẽ ngại mà giúp con đúng ?"

"Nói chuyện với thần linh kiểu đó, dễ sét đ.á.n.h lắm đấy." Phía bên chum nước lớn, đột nhiên vang lên một giọng .

Thiếu niên giật b.ắ.n , vội vàng rút con d.a.o nhỏ , chĩa về phía chum nước quát: "Ai? Cút đây!"

Một khuôn mặt trắng trẻo tròn trịa từ từ nhô từ chum nước. Một cô bé năm sáu tuổi, lông mày lá liễu, mắt to tròn, môi hồng răng trắng, con ngươi màu vàng kim hiếm thấy. Cô bé mặc bộ quần áo bông nhỏ màu đỏ in hoa vàng, đầu búi hai búi tóc tròn, ngoan ngoãn hỉ hả như búp bê bước từ tranh Tết. điểm duy nhất hài hòa là vai cô bé một con... cóc màu vàng nhạt đang xổm.

Hóa chỉ là một đứa con nít. Thiếu niên thở phào nhẹ nhõm, cất d.a.o , mắng: "Con nhà ai? Muộn thế còn về nhà! Lại còn mang theo con cóc ghẻ lung tung!"

"Anh ném hết tiền ?" Cô bé tò mò kiễng chân chum nước: “Tiếc quá ."

"Trẻ con cái gì!" Thiếu niên lườm cô bé, thành kính : “Em thấy tảng đá trắng giống cái gì ? Giống đĩnh vàng ! Chỉ cần đêm trăng, ném tiền chum nước, bái tế tảng đá 'Thần Tài' , thần tiên quản tiền trời sẽ giúp em đạt thành nguyện vọng. Người quen của đến thử , linh lắm! Hôm trộm... , nhận mấy đĩnh bạc lận!"

Vẻ ngưỡng mộ mặt kịp tan thì tai thấy tiếng nước chảy bất thường - cô bé thế mà xổm tảng đá đó, tè một bãi khách khí.

"Em cái trò gì thế?!" Đủ loại biểu cảm vặn vẹo mặt thiếu niên.

"Suỵt!" Cô bé kéo quần dậy, dỏng tai ngóng, túm c.h.ặ.t t.a.y : “Lại đây. Đừng chuyện."

Cô bé sức khỏe kinh , kéo chạy tọt cửa miếu trốn mà tốn chút sức nào.

Lúc , tảng đá trắng bỗng bốc lên một làn khói, tảng đá bắt đầu rung chuyển, đến chum nước cũng lắc lư theo, dường như thứ gì đó sắp phá đất chui lên.

Tim thiếu niên thắt .

Đột nhiên, tảng đá trắng nổ "bùm" một tiếng vỡ tan. Dưới đá nhô lên một gò đất cỡ nắm tay. Một con sâu xanh mập ú, to kém, đội đất chui lên với vẻ hoảng hốt. Nhìn kỹ thì thấy đầu con sâu mọc một khuôn mặt béo tròn, kích thích gì mà cau mày nôn ọe bò ngoài.

Đây là yêu quái hả?! Thiếu niên hai chân mềm nhũn.

Đợi con sâu mặt dài cả thước chui hẳn lên mặt đất, cô bé "vút" một cái nhảy , một chân giẫm lên cổ nó.

Sâu mặt quẫy đuôi loạn xạ, miệng lải nhải tiếng gì đó mà thiếu niên hiểu.

"Giả thần linh vui lắm hả?" Cô bé híp mắt hỏi con sâu.

Con sâu lắc đầu lia lịa.

"Sau còn giả nữa ?" Chân cô bé ấn mạnh thêm vài phần.

Đầu con sâu suýt thì lìa khỏi cổ.

"Đừng tùy tiện thỏa mãn nguyện vọng của khác, ngươi thần." Cô bé cau mày: “Kể cả là thần, cũng phép."

Con sâu bắt đầu gật đầu lia lịa.

Cô bé búng tay một cái, một đồng tiền vàng lấp lánh từ hư rơi xuống, đập trúng đầu con sâu, hóa thành một làn bụi vàng nhanh chóng thấm cơ thể nó.

"Không g.i.ế.c ngươi. Chỉ phế trăm năm tu hành của ngươi, cút về núi sám hối ." Cô bé nhấc chân lên: “Còn nữa, khi thì để những thứ nên lấy !"

Chỉ vù vù mấy tiếng, một luồng ánh sáng vàng phun từ miệng con sâu, rơi xuống đất hóa thành một đống vàng bạc tiền đồng. Cơ thể vốn béo mập của con sâu xẹp lép , thu nhỏ đột ngột, khuôn mặt đầu cũng biến mất, trở thành một con sâu xanh bình thường dài chừng một tấc, chạy biến mất dạng.

Thiếu niên ngây , lắp bắp hỏi cô bé: "Em... rốt cuộc là thứ gì?"

Cô bé nghiêng đầu, tinh quái: "Em là thần trời, tin ?"

"Có quỷ mới tin em!" Thiếu niên buột miệng, vỗ mạnh cho tỉnh táo: “Em học phép thuật của đạo sĩ hòa thượng nào đúng ? Anh ông Vương Đầu To kể chuyện bảo, những thiên phú dị bẩm, tuổi còn nhỏ học bản lĩnh cao cường, hàng yêu trừ ma như chơi."

"Lấy tiền của và bạn về ." Cô bé phớt lờ câu hỏi của , đến đống của cải lấp lánh ánh trăng: “Thứ gì đến càng dễ dàng thì càng nguy hiểm."

Ánh mắt thiếu niên dán chặt đống vàng bạc châu báu giá trị liên thành , bảo thể lấy về là chẳng màng gì nữa, lao tới, vơ hai tay định nhét ngực.

Đột nhiên, một luồng khí lạnh băng quấn chặt lấy cổ tay . Cô bé nắm lấy tay : "Em là, chỉ mang phần của và bạn thôi. Những thứ khác thuộc về ." Đôi mắt toát lên vẻ kiên quyết vượt xa tuổi tác, thiếu niên luyến tiếc đặt hai đĩnh bạc trở chỗ cũ.

"Sao tay em lạnh thế?" Thiếu niên cất kỹ tiền của , nghi ngờ quan sát cô bé.

"Sắp sang đông mà." Cô bé ngáp một cái: “Về ."

"Còn em?" Thiếu niên chằm chằm cô nhóc cùng con cóc ghẻ .

Cô bé hì hì chỉ trong miếu: "Em còn chuyện với Bồ Tát một lúc nữa."

"Quái đản..." Thiếu niên bĩu môi: “Tạm biệt!" Cậu hai bước, đầu đính chính: "Thôi, đừng gặp nữa."

Cô bé nhún vai, về phía cửa miếu. Vài giọt mưa lất phất rơi xuống, đậu chóp mũi cô bé.

Bỗng nhiên, phía chạy , ném một chiếc dù giấy cũ xuống mặt cô bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-49.html.]

"Lúc đến nhặt , cho em đấy." Thiếu niên chỉ chiếc dù: “Trên đó vẽ hoa, con gái dùng, cần."

"Người nhiều vết thương quá." Cô bé ôm chiếc dù, mở , một đóa mẫu đơn nở rộ.

Thiếu niên sững , lấp liếm: "Ngã đấy."

"Bị đ.á.n.h thì ." Cô bé xoay tròn chiếc dù như đang chơi đùa.

"Tạm biệt! Không, gặp nữa!"

Cậu việc gì nhiều với một con nhóc bèo nước gặp thế , về nhanh thì gặp rắc rối to.

Đi một đoạn, mưa càng lúc càng nặng hạt, kìm đầu . Cô bé biến mất, cửa miếu trống trơn.

Cậu đang cân nhắc xem nên kể chuyện lạ đêm nay cho Vương Đầu To , để ông thêm chuyện kể, như thế lẽ thể kể chuyện chùa một cách đàng hoàng hơn?

Trong ngôi miếu đổ nát, tiếng chuyện.

"Ngài chọn ?”

“Ngươi thấy thế nào?”

“Không tệ, đấy.”

“Vậy điều tra lai lịch ."

"Ái chà, Doãn Tú nhẹ tay chút! Nhẹ chút nữa! Thuốc gì thế , xót c.h.ế.t !”

“Vết thương nhiều quá, chịu khó chút ."

Trong căn phòng đơn sơ, Thẩm Lục nhăn nhó sấp giường, lưng chi chít vết roi ngang dọc.

"Nếu trả bạc lấy thì chỉ tiêu tháng đủ , ăn trận roi ."

"Ông già đó mù , chút tiền đó, nghĩ nghĩ thấy thôi bỏ ." Thẩm Lục khó nhọc dậy.

"Tháng nào cũng ăn roi nhỉ." Doãn Tú thở dài. Mười lăm tuổi, trông như phát triển hết, mỏng dính gầy guộc, mặt mũi môi miệng chẳng thấy chút huyết sắc, trong mắt lúc nào cũngằn đỏ tơ máu. Thế nhưng: “thành tích" của nhất Tụ Bảo Đường . Dù mất một bàn tay, nhưng năm ngón tay còn của còn thon dài mảnh mai hơn con gái, trộm cắp tiền bạc bao giờ thất thủ.

Tụ Bảo Đường, tên ho, nhưng bên trong thì trộm cắp móc túi, bắt cóc tống tiền, trừ g.i.ế.c phóng hỏa dám , còn những trò tà đạo trong giang hồ đều trong "phạm vi công việc" của họ.

Thẩm Lục gia nhập Tụ Bảo Đường khi qua sinh nhật mười bốn tuổi. Cậu đem tiền duy nhất nướng sòng bạc ở ngõ Hỏa Lò. Cậu liều mạng, nếu thể dùng tiền đẻ tiền, sắp đến bánh bao lạnh cũng mà ăn. Làm thế nào để trở thành giàu nhanh nhất, dễ dàng nhất? Câu trả lời duy nhất Thẩm Lục nghĩ là đ.á.n.h bạc.

Kết quả ngày hôm đó là, thua chính bản cho "Đường chủ", một đàn ông biệt danh "Diêu Mù".

Diêu Mù với thuộc hạ cùng một câu: Chỉ cần theo , kiếm tiền là việc dễ nhất đời. Chỉ cần lời, quá năm năm, họ cũng thể tiêu tiền như nước.

Gã đàn ông gầy đét tự xưng là mù mắt tinh hơn ai hết, tuyển mộ cực chuẩn. Sòng bạc, tiệm cầm đồ, cửa nhà kẻ cho vay nặng lãi, nơi tụ tập hôi thối của ăn mày... đều là nơi tai mắt của Tụ Bảo Đường thường xuyên ghé thăm. Diêu Mù từng , gặp khó khăn chắc Tụ Bảo Đường, nhưng gặp khó khăn mà khao khát đổi đời một đêm thì chắc chắn sẽ .

, đằng cái gọi là "phát tài dễ dàng", Diêu Mù cũng đặt những quy định hà khắc. Tùy theo thời gian gia nhập, mỗi cấp bậc bang chúng đều chỉ tiêu c.h.ế.t . Ai thành, đánh! Những năm qua, đ.á.n.h c.h.ế.t vì thành "chỉ tiêu" chỉ một hai .

Thẩm Lục nếu da dày thịt béo thì chắc cũng đ.á.n.h c.h.ế.t từ lâu .

Trong Tụ Bảo Đường, với Doãn Tú nhất. Nửa năm , nếu phát hiện Doãn Tú ốm nặng bên đường thì tên thành cô hồn dã quỷ nơi đất khách quê .

Thẩm Lục từng hỏi quê , vì giọng Doãn Tú lạ, giống bất kỳ phương ngữ nào từng .

Doãn Tú chỉ bảo ở một nơi xa, một hòn đảo bốn bề là biển, nhắc gì thêm.

Thẩm Lục cũng hỏi nữa, chỉ bảo cũng ở đây, quê ở một thị trấn nhỏ vùng Giang Nam.

Không nhà để về, thích, Doãn Tú thuận lý thành chương trở thành mới của Tụ Bảo Đường, và nhanh trở thành thuộc hạ đắc lực nhất của Diêu Mù. Mỗi thấy Doãn Tú thắng lớn trở về, Thẩm Lục đều trêu chọc, bảo sinh cái mệnh kiếm "tiền dễ".

"À đúng , Tiểu Cô Lộc và Lý Kỳ đều ốm ?" Thẩm Lục uống ngụm nước, thử kéo áo xuống.

"Ừ, nôn mửa tiêu chảy mấy ngày nay, mặt xanh lét, uống t.h.u.ố.c cũng đỡ. Họ bảo là trúng tà." Doãn Tú kể: “Dạo hai tên đó ngoài mấy kiếm khối tiền, đắc ý lắm."

" họ bảo là nhờ bái thần Thạch Tài gì đó nên mới vận may ." Thẩm Lục cau mày: “Sao trùng hợp ốm cả lũ thế nhỉ?"

"Thần tiên? Họ cũng chỉ oai phong mấy đó thôi, đấy chẳng kiếm bao nhiêu. Có Lý Kỳ còn suýt bắt." Doãn Tú khinh thường: “ thấy chẳng qua là ch.ó ngáp ruồi thôi."

Nghe , một giọng non nớt bỗng vang lên bên tai Thẩm Lục - Thứ gì đến càng dễ dàng thì càng nguy hiểm.

"Sao thế?" Doãn Tú vỗ vai đang ngẩn ngơ.

"Hả? À gì, hôm trời mưa to quá, về muộn thôi." Chuyện về cô bé , rốt cuộc vẫn kể với ai, kể cả Vương Đầu To.

Doãn Tú một cái, gật đầu : "Sau cẩn thận chút."

Lúc , bên ngoài ồn ào, loáng thoáng phấn khích : "Bắt con cá béo !"

 

Loading...