CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 51
Cập nhật lúc: 2026-07-07 15:16:51
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , thời tiết , ánh nắng vàng rực biến cả sa mạc Gobi thành vương quốc dát vàng.
"Hai thể ." Lãnh Lãnh phất tay, hàng rào vây khốn họ suốt năm năm trời bỗng biến mất. Chiếc áo bông đỏ cô bé lúc nổi bật lạ thường, nhưng cũng tôn thêm vẻ nhợt nhạt khuôn mặt.
Như sét đ.á.n.h giữa trời quang, Thẩm Lục và Đăng Ẩn Tú Nhất hình.
"Thật sự thể ?" Rất lâu , họ mới đồng thanh hỏi.
"Năm năm, đủ ." Cô bé .
"Thế còn hòn đá? Thiên Chung Thử một biến thành trăm ?" Thẩm Lục túm lấy cánh tay cô bé, một luồng khí lạnh từ cơ thể cô bé truyền thẳng lòng bàn tay , vội buông tay: “Sao em lạnh thế?"
"Sắp sang đông mà." Cô bé nhún vai, đầu về phía xa, chỉ một hướng: “Đi theo hướng đó, nửa ngày sẽ thấy một con sông, bên sông một con thuyền, thuyền đủ nước và thức ăn. Các xuôi dòng về phía Tây, mười ngày sẽ thấy ở. Sau đó thì tùy."
Nói xong, cô bé chẳng thèm chào tạm biệt, về hướng ngược .
"Này! Em còn cho bọn chuyện hòn đá! Em hứa mà!" Thẩm Lục hét lớn.
Cô bé dừng , nghiêng đầu : "Đã giao cho các . Dùng thế nào là việc của các ."
Nói xong, cô bé chậm rãi về phía , mỗi bước , nông trại biến mất một phần.
Đến khi hai họ hồn từ sự ngỡ ngàng, họ giữa sa mạc Gobi mênh mông, bốn bề trống trơn.
"Đồ lừa đảo!" Thẩm Lục gào lên xé ruột xé gan.
Bóng lưng cô bé ngày càng nhỏ, cát bụi cuốn lên thành cơn lốc, che lấp tất cả về cô bé.
Sự , nỗi thất vọng ngắn ngủi, Thẩm Lục giậm chân mạnh một cái, kéo Đăng Ẩn Tú Nhất: "Đi thôi!"
Đăng Ẩn Tú Nhất thở dài: "Không thì thế nào?"
"Sau thề bao giờ tin mấy đứa trông như trẻ con mà bụng đen tối nữa!" Thẩm Lục tự tát một cái: “Sao ngu thế chứ! Lại tin nó! Lại tin đời hòn đá như thế!"
"Đừng thế nữa, thôi." Đăng Ẩn Tú Nhất vỗ vai .
Thẩm Lục liền thấy cổ tê dại, buổi sáng nắng bỗng chốc biến thành đêm đen. Bịch một tiếng, ngã vật xuống nền cát nóng.
Phía , Đăng Ẩn Tú Nhất hạ tay xuống, Thẩm Lục bất tỉnh nhân sự, thản nhiên : " vẫn tin hòn đá đó thật."
…
Mặt trời lên cao, chói chang đến mức mở nổi mắt.
Trước bụi cây gai lạc đà khổng lồ sa mạc, Lãnh Lãnh xếp bằng, Tiểu Lãnh xổm đối diện, kiên trì ở vị trí gần cô bé nhất.
Nó từng cùng cô bé bận rộn trong Kim Thiềm Điện huy hoàng, từng cùng cô bé qua chốn nhân gian, cũng từng cùng cô bé trải qua bao nhiêu năm tháng trong thế giới màu tím với đám tí hon hư hư thực thực.
Nó nhớ rõ, những tí hon hát ca bên cạnh, tay biến đủ loại công cụ, lấy sương mù màu tím nguyên liệu chế tạo đủ loại thức ăn, tiền bạc, nhà cửa. Người tí hon bảo với họ: “Gia tăng" mới là sức mạnh của chúng. Vì thế, chúng chỉ thể ban cho con vô lương thực và của cải chỉ một đêm, mà còn thể biến đứa trẻ trong tã lót thành lớn hai mươi tuổi trong một ngày, kéo dài sinh mệnh ngắn ngủi của một lên gấp nhiều , biến kẻ trói gà chặt thành lực sĩ tay lay núi... Tất cả thứ, miễn là con mong "gia tăng" nhanh chóng, chúng đều . Và chúng từng tưởng rằng giúp đỡ những nhu cầu đó chính là sự hào phóng quý giá nhất.
đó chúng phát hiện , nhiều nhận sự giúp đỡ hạnh phúc như mong đợi. Nông dân dễ dàng lương thực còn đồng canh tác, ruộng đất biến thành bùn lầy, từ đó mất mùa; kẻ giàu lên một đêm thực hiện lời hứa dùng tiền cải thiện cuộc sống mà suốt ngày ăn chơi trác táng, ức h.i.ế.p dân nghèo; cha trải qua sự vất vả nuôi con xin chúng con lớn nhanh như thổi, toại nguyện mới phát hiện đứa con lớn xác chẳng chút tình cảm nào với họ, một tí là thượng cẳng chân hạ cẳng tay khiến họ khổ sở vô cùng... Tóm , đủ loại nguyện vọng cầu xin "gia tăng" và sự "hào phóng" của những tí hon thế giới loạn cào cào.
Các thành viên vương quốc T.ử Tinh bắt đầu suy ngẫm và đến kết luận: Thứ gì quá dễ dàng đạt thường cũng nguy hiểm.
Thế là chúng giúp con như nữa. Chúng thà dành nhiều thời gian hơn dạy một đứa trẻ ngốc nghếch chăm chỉ ruộng chứ ban lương thực sẵn cho nó. Con phát hiện sự đổi thì phẫn nộ. Quen với sự "dễ dàng", quen "hào phóng", họ cho rằng tím nhỏ còn là thần linh cầu ước thấy nữa mà là ác ma đẩy họ gian khổ.
Tiểu Lãnh từng hỏi tím nhỏ hận phù thủy loài .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-51.html.]
Chúng bảo hận, chỉ trách bản hiểu sai từ "hào phóng". Sự cho sai lầm chính là thức ăn yêu thích nhất của quái vật "tham lam", cho càng nhiều, nó càng lớn nhanh. Nói thì, chúng c.h.ế.t trong tay chính .
Lãnh Lãnh mệt mỏi đứt quãng cuộc đối thoại giữa tím nhỏ và Tiểu Lãnh, nhớ quá khứ. Cô bé là Kim Lão của Thiên giới nhưng luôn kiên trì cách việc của . Cảnh tượng tiền vàng rải khắp nhân gian chỉ là ảo tưởng của con , cô bé bao giờ trực tiếp ban tiền cho con , cô bé chỉ dạy họ cách dùng bản lĩnh của để tích lũy của cải. Cô bé đủ loại sách kinh doanh, sách trồng trọt... truyền dạy những phương pháp kiếm tiền đó cho con . Cô bé luôn , tiền tài do cần cù kiếm về chứ dễ dàng cầu xin mà .
thời gian lâu dần, một bắt đầu nóng nảy. Họ vất vả bôn ba nữa, họ cho rằng thần cai quản tài phú nên như . Bà nên cho phòng họ đầy ắp vàng một đêm chứ dạy họ cách bán trái cây miền Nam miền Bắc phiền phức thế . Con còn tin tưởng, còn sùng bái cô bé nữa. Giày dép và gạch đá thế cho khói hương thành kính, tượng thần của cô bé khắc lên dòng chữ: "Đâu thần trời, chỉ là quỷ keo kiệt."
Cô bé thất vọng, thất vọng vô cùng, thậm chí bắt đầu nghi ngờ bản thực sự sai . lúc tâm thần d.a.o động, con thú vô hình tà ác chui từ biến cô bé thành một khác. Cô bé mang theo vô tiền vàng đến tòa thành nhỏ đập nát tượng thần của , ban phát tiền vàng vô hạn cho trong thành. Tất cả những nhận tiền đều vui sướng phát điên, nhưng ai rằng, tiền của vị thần "hào phóng" ban cho nhốt tất cả những cầm tiền trong bong bóng vàng. Cô bé chỉ cần động ngón tay, bong bóng sẽ mang bên trong biến mất vĩnh viễn.
Cô bé mất nửa ngày, như chơi trò chơi, lượt chọc vỡ từng bong bóng, cuối cùng khiến dân của mấy tòa thành hóa thành hư vô trong tay . Tiểu Lãnh cô bé vấn đề, nhưng nó ngoài việc theo cô bé thì chẳng gì cả.
Nếu đó thu cô bé hòn đá màu tím , nếu cô bé thấy tiếng lòng của những tím nhỏ, thì thiên hạ sẽ còn bao nhiêu mất mạng vì sự "hào phóng" của cô bé?
Sự ân hận nặng nề kéo cô bé giấc ngủ dài, tiếng hát của tím nhỏ khiến trái tim cô bé yên bình. Trước khi mất ý thức, cô bé nghĩ, nếu còn thể nhân gian, cô bé nhất định một việc...
Một cơn gió thổi qua, Tiểu Lãnh vẫn chăm chú cô bé đang thiền, hình nhỏ bé của cô bé dần dần mờ .
Khi họ trở thế giới , khi họ nhớ tất cả quá khứ trong cái sân cách đây vạn dặm, khi họ hiểu còn là thiên thần nữa, câu đầu tiên cô bé với Tiểu Lãnh là: Ta Kim Lão thêm một nữa nhé.
Giao "Thiên Chung Thử" cho một trăm hai mươi chín mà cô bé cho là thực sự cần nó, hậu quả dẫn đến cô bé rõ hơn ai hết. Tiểu Lãnh cũng , nhưng nó ngăn cản cô bé.
"Tiểu Lãnh..." Cô bé đối diện hé mắt.
" đây." Nó ưỡn thẳng lưng.
"Một ngươi cũng thể sống đúng ?" Cơ thể cô bé biến thành một cái bóng mờ nhạt như khói, còn giống nữa mà giống một con... cóc khá lớn.
" thể. Đi theo cô bao nhiêu năm nay, dám là kẻ hiểu đạo sinh tồn nhất thiên hạ." Nó toét miệng .
"Thật ..."
Nó Lãnh Lãnh chắc chắn còn nhiều điều , nhưng kịp nữa . Vị thần mãi mãi mặc áo đỏ, mãi mãi lớn lên biến mất mặt nó. Một khối tinh thể màu tím bán trong suốt, lấp lánh ở vị trí vốn thuộc về cô bé.
nó kịp đau buồn và tưởng nhớ, một bóng lướt qua, một tờ giấy trắng đầy bùa chú dán chuẩn xác lên đầu nó.
Hoàn thể cử động, cơ thể như dây thừng trói chặt.
Tiểu Lãnh kinh ngạc Đăng Ẩn Tú Nhất mặt và khối tinh thể nắm chặt trong tay.
"Hóa hòn đá giấu trong cơ thể nó." Đăng Ẩn Tú Nhất thở phào nhẹ nhõm: “Không uổng công vắt óc đuổi từ Kyoto đến đây."
"Ngươi..." Tiểu Lãnh giận dữ trừng mắt.
Đăng Ẩn Tú Nhất khẽ: "Cha từng để một cái bùa hộ mệnh, dặn khi gặp đại sự thì đốt . Thực là cha dùng Hỏa Văn Chi Thuật kể cho chuyện về vương quốc T.ử Tinh. Khi gặp Lãnh Lãnh thuyền, cha cảm nhận thở của T.ử Tinh nó, nên cha đoán chắc thần thạch Thiên Chung Thử mất tích liên quan đến nó, chỉ tiếc hình như nó nhớ gì cả. Tuy nhiên, ba năm ở nhà , nó cũng mang ít lợi lộc cho nhà Đăng Ẩn. mục đích cuối cùng của cha vẫn là tìm hòn đá đó, chỉ cần nó, nhà Đăng Ẩn ắt chấn hưng thanh thế. Tiếc là cha đợi đến ngày đó. Còn việc nó rời khỏi nhà Đăng Ẩn , thực là do cha cố ý. Ông sớm gieo Thiên Lý Chú lên Lãnh Lãnh, chỉ cần theo cách cha để kích hoạt chú ngữ là nó ở . Cha và đều tin rằng, theo nó chắc chắn sẽ tìm tung tích Thiên Chung Thử."
"Sao cha ngươi cảm nhận thở T.ử Tinh cô ?" Tiểu Lãnh giận khó hiểu.
"Dây chuyền răng thú gia truyền của nhà Đăng Ẩn từng dính tro cốt T.ử Tinh. Lãnh Lãnh xuất hiện, răng thú như ch.ó gặp chủ, tự tuột khỏi cổ cha , dính nó." Đăng Ẩn Tú Nhất mân mê sợi dây chuyền răng thú đang đeo cổ : “Vốn dĩ điều đủ để cha xác nhận, nhưng khi đưa nó về nhà, cha vô tình phát hiện nó thể khiến tiền tài tăng đột biến, lúc mới chắc chắn Lãnh Lãnh liên quan đến vương quốc T.ử Tinh."
"Ngươi căn bản vô tình lưu lạc đến huyện T.ử Tinh?" Tiểu Lãnh bao giờ thấy đôi mắt đàn ông lạnh lẽo đến thế.
Đăng Ẩn Tú Nhất : "Ta nó ở đây, còn nó cứ tưởng gì về chuyện của nó. Nó thông minh như , nếu đường đột xuất hiện, sợ nó sẽ nghi ngờ. Để nó tin rằng cuộc sống của quả thực , chọn tên trộm vặt , giả bệnh để đưa về ổ trộm cướp. Vốn định ở ổ trộm vài tháng 'vô tình' xuất hiện mặt nó, ai ngờ nó chủ động tìm đến Thẩm Lục. Thế là nhân cơ hội trùng phùng với nó mà chút sơ hở."
"Thảo nào hồi đó ngươi gầy thế, bao nhiêu thịt nuôi mấy cái âm mưu hết ." Tiểu Lãnh thở dài, đột ngột hỏi: “Tại dây chuyền răng thú nhà ngươi dính tro cốt T.ử Tinh?"
"Thủy tổ nhà Đăng Ẩn là một vị phù thủy vĩ đại." Đăng Ẩn Tú Nhất , cất khối tinh thể trong suốt lấp lánh túi vải: “Tạm biệt, con cóc nhỏ vô dụng."