CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-07-31 06:33:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lặng lẽ , lặng lẽ về.
Lúc rời Trung Quốc trời còn đông giá, giờ đây lá cây đầu bắt đầu ngả vàng. và Ngao Sí một con phố nhỏ ở Bắc Kinh, trong tiết trời chớm thu, rảo bước về phía tiệm tạp hóa cách đó xa.
Nhóm bốn của tiệm Bất Đình biến thành nhóm hai là do một tin nhắn.
Sau khi rời khỏi vùng sa mạc Gobi hoang vu xa xôi , bất ngờ nhận tin nhắn của Triệu công tử, vỏn vẹn hai chữ: “Về gấp!”
Trước khi , để tối hậu thư đanh thép: nếu chuyện g.i.ế.c phóng hỏa cháy nhà thì cấm ai gọi điện nhắn tin cho ! Đám Triệu công t.ử cực kỳ lời, lâu như tuyệt đối liên lạc nào. Xem , Bất Đình gặp rắc rối to !
Gần như cùng lúc nhận tin nhắn, gợi ý mong chờ từ lâu của Thiên Chung Thử cũng xuất hiện...”Cửu Khúc Linh Lung Thiên T.ử Địa”.
“Thiên T.ử Địa”, nơi phù hợp nhất mà chúng nghĩ đến chính là cố đô lịch sử lâu đời , nơi từng quy tụ bao đời thiên t.ử và cũng chứng kiến sự sụp đổ của chế độ phong kiến.
Hiện giờ chúng chín viên đá trong tay, thời hạn “giao hàng” cũng ngày càng gần, tuyệt đối bất kỳ sai sót chậm trễ nào. tiệm Bất Đình của cũng thể bỏ mặc. Cân nhắc thiệt hơn, định để ba gã đàn ông cút về Bất Đình , nhưng Ngao Sí sống c.h.ế.t cho Bắc Kinh một . Thế là đành chia đôi quân : vợ chồng Bắc Kinh tìm đá, Cửu Quyết và Giáp Ất về Bất Đình , việc gì thì báo ngay, việc thì miễn liên lạc.
Thế là, và Ngao Sí kịp về Vong Xuyên cuối hạ, mà đạp lên lá vàng đến tòa thành phương Bắc .
đến Bắc Kinh ít, và ấn tượng về thành phố nào cũng y như . Những con đường vành đai nối tiếp vành đai, cầu vượt nối tiếp cầu vượt, đủ chóng mặt. Tất nhiên, vịt Bắc Kinh vẫn đáng yêu. Tuy nhiên, tìm cái thứ trừu tượng “Cửu Khúc Linh Lung” - chẳng là địa điểm - giữa tòa thành khổng lồ quả thực quá khó. Thế là kết quả ví tiền của “xuất huyết” trầm trọng, vỗ béo lũ Người Côn Trùng đáng ghét! Mỗi nhờ Người Côn Trùng tìm manh mối đều hạ quyết tâm lớn, vì phí dịch vụ của bọn đắt cắt cổ, còn tăng giá theo từng quý! Đôi khi nghĩ, cách giàu nhanh nhất cướp ngân hàng, mà là cướp của Người Côn Trùng! Hừ!
, ngay hôm qua, một lạ gửi cho tin nhắn, bên trong chỉ một địa chỉ, nhưng mấy chữ cuối cùng khiến sĩ khí của và Ngao Sí tăng vọt...” Cửu Khúc Linh Lung đang ở đây”.
Chắc chắn do Người Côn Trùng gửi.
Bất kể là giúp đỡ cạm bẫy âm mưu, và Ngao Sí đều do dự lao đến địa chỉ đó.
Chập tối, cuối cùng chúng cũng con phố nhỏ xíu . Cửa hàng san sát , xe ô tô , chỉ thể bộ.
Đi dọc phố, một tấm biển hiệu nguệch ngoạc lọt tầm mắt, bốn chữ “Cửu Khúc Linh Lung” rõ mồn một. Lại gần xem, cái tiệm cái tên phong nhã thế hóa chỉ là tiệm tạp hóa bán kim chỉ đồ dùng lặt vặt. Dù tên và mặt hàng chẳng ăn nhập gì với , nhưng điều đó mảy may ảnh hưởng đến niềm vui sướng của , bởi vì đến gần đây, Thiên Chung Thử nóng lên hầm hập!
“Cẩn thận chút.” Ngao Sí nhắc nhở, nắm tay bước cửa. Quả thực, chuyện thuận lợi đến mức dám tin đây là một cái bẫy ngọt ngào.
Trong cửa tiệm chật hẹp, một bà cụ mặc sườn xám đỏ đang lưng về phía chúng lau dọn kệ hàng, miệng còn ngân nga điệu hát vui vẻ.
hắng giọng một cái. Bà cụ mới , thấy chúng , bà quan sát từ đầu đến chân về phía tấm rèm vải xanh treo cửa phòng trong, gọi lớn: “Họ đến !” Nói xong, bà , nở nụ đầy ẩn ý với chúng .
Rõ ràng thấy một đôi mắt điềm tĩnh, già mà hồ đồ. Bà hẳn chúng con . Tất nhiên, chúng cũng bà . Chưa bước tiệm, yêu khí phả mặt . Mọi đều ngầm hiểu mà thôi.
“Ai đang đợi chúng ?” hỏi.
“Vào xem sẽ .” Bà cụ động tác mời.
“Giả thần giả quỷ.” Ngao Sí kéo lưng, cau mày về phía tấm rèm, giật mạnh .
thò đầu . Bên trong chỉ một chiếc giường nhỏ kê sát tường. Dưới cửa sổ mở hé, một thiếu niên da trắng trẻo, ngũ quan tuấn tú đang co quắp giường, mắt nhắm nghiền. Dù đang ngủ nhưng bé vẻ căng thẳng, hai tay nắm chặt mép chăn, miệng lẩm bẩm liên hồi: “T.ử thần... t.ử thần đến ... sẽ tha cho chúng ...”
T.ử thần?! Chẳng lẽ trong viên đá phong ấn một “T.ử thần”?
theo , Thiên giới bao giờ chức vụ . Trong Tam giới: Thiên giới của thần tiên, Địa giới của con và các sinh vật, Phi nhân giới của yêu ma linh mị, phàm là vong linh đều do Minh Vương của Minh giới cai quản thống nhất. Liên quan đến “T.ử thần” chỉ “Tứ Phương T.ử Thần” trướng Minh Vương, nhưng họ chẳng liên quan gì đến Thiên giới cả.
Chúng bước , thấy căn phòng nhỏ ngoài thiếu niên còn ai khác. Đồ đạc trong phòng cũng cực kỳ đơn giản, chỉ một cái giường. Tuy nhiên, một cái túi vải to căng phồng dựa ở góc tường thu hút sự chú ý của chúng . Yêu khí nồng nặc ngừng tỏa từ cái túi. phán đoán, trong đó nhốt ít nhất cả trăm con yêu quái.
Miệng túi buộc chặt bằng một sợi dây thừng trông vẻ bình thường, nhưng dễ dàng nhận dây bơm phong ấn lực, nhưng sức mạnh yếu ớt, thể biến mất bất cứ lúc nào.
Căn phòng lập tức chìm sự quỷ dị tuyệt đối.
“Đứa bé tên là Lý Bạch.” Một giọng nhẹ nhàng, mảnh khảnh đột ngột vang lên lưng chúng : “Nếu vợ chồng bà chủ Bất Đình đều đến , thể yên tâm tay.”
và Ngao Sí phắt . Một đàn ông cao lớn, mặc bộ trường bào trắng rõ kiểu dáng, hiện trong khí như một bóng ma. Một khuôn mặt tạc bằng bạch ngọc treo lơ lửng, rõ mồn một mặt chúng .
Lưu ý, dùng phép ẩn dụ, đang trần thuật sự thật. Mặt gã đàn ông mặt bình thường, đó chính là khuôn mặt điêu khắc tỉ mỉ từ bạch ngọc như một tác phẩm nghệ thuật. Lông mày lông mày, mắt mắt, đường nét sống động mỹ vô cùng. Nếu động đậy năng, thể đem triển lãm đá quý tượng ngọc cực phẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-53.html.]
Màu sắc duy nhất mặt chỉ đôi mắt đen láy. Dưới ánh đèn, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước còn lờ mờ lưu chuyển ánh sáng như cầu vồng.
“Là dẫn chúng đến đây?” định thần, cảnh giác quan sát gã quái nhân - nhưng chả là ai .
“Năm ngoái từng ngang qua nhà trọ của cô, quan sát một hồi nhưng .” Người mặt ngọc trả lời một đằng hỏi một nẻo: “Đêm qua, gặp một Người Côn Trùng bên ngoài cửa tiệm, tán gẫu vài câu mới các vị đến Bắc Kinh.”
Hả? Đây là nhịp điệu Người Côn Trùng bán nữa ?
“Dẫn chúng đến đây để ôn chuyện cũ chứ?” Ngao Sí cảnh giác .
“Các vị đến , Lý Bạch thể c.h.ế.t .”
Người mặt ngọc vươn tay , một lưỡi hái tuyết trắng đột nhiên xuất hiện, giống như vầng trăng lạnh lẽo đoạt mạng , lóe lên ánh sáng sắc bén trong tay ...
…
Trời sáng, ngoài cửa sổ chỉ lờ mờ một tia sáng yếu ớt.
Căn phòng cổ kính phủ đầy bụi bặm. Gian thiên điện nhỏ bé trong hoàng cung lâu ở, đến quét dọn cũng .
Cách đó xa gần, quân cảnh xông hoàng cung đang bận rộn đuổi vị Hoàng đế cuối cùng của Trung Quốc khỏi cung. Tiếng bước chân và tiếng chuyện hỗn loạn, lẫn với vài tiếng súng, phá tan uy nghiêm của chốn thiên t.ử .
Căn phòng lẽ an , chỉ vì nó quá xa nơi phồn hoa, mà còn vì bên trong chứa đồ lặt vặt. Nhiều năm , khi vị quý nhân sủng ái sống ở đây qua đời vì bệnh, nơi biến thành cái kho nhỏ chứa đồ tạp nham.
Tuy nhiên, sẽ chẳng ai , ngay hôm nay, cái kho nhỏ ai ngó ngàng tới bỗng dưng mất một vật đó nhiều năm - một cái giá áo bằng gỗ hồng mộc . Không là sản phẩm của triều đại nào, nhưng vì điêu khắc theo đường cong cơ thể nên đều gọi giá áo là “Cửu Khúc”, treo quần áo tiện.
Dĩ nhiên đám xông ăn trộm . Ai trộm một cái giá áo bằng gỗ to nặng chẳng đáng tiền chứ?
Giá áo gỗ hồng mộc tự ngoài, hình hài một cô gái.
Trước khi rời khỏi căn phòng ở hàng trăm năm , Cửu Khúc bên cửa sổ lâu. Khi còn sống hình dạng cái giá áo, khung cửa sổ mang cho cô quá nhiều hạnh phúc: mặt trời mọc lặn, bốn mùa luân chuyển, và cả ánh trăng quý giá. Đối với một yêu quái đang tu luyện, ánh trăng là dưỡng chất nhất. Cô thể tu luyện thành hình trong vòng mấy trăm năm ngắn ngủi, ngoài việc cảm ơn “long khí” chí cương chí dương trong hoàng cung , còn cảm ơn ánh trăng âm nhu khéo chiếu lên cô. Chính sự điều hòa âm dương trời ban mới giúp cô từ một cái giá gỗ biến thành phụ nữ thướt tha.
Tuy nhiên, cô quá mức vui sướng điên cuồng, cô vẫn luôn như . Đối với việc tu luyện thành , cô quá nhiều tham vọng. Có thể bình an sống đến giờ, thể sống nơm nớp lo sợ như những bên ngoài cửa sổ , thể ngắm phong cảnh tồi, đó là hạnh phúc lớn lao .
Chỉ là, nếu Linh Lung còn ở đây, hạnh phúc sẽ trọn vẹn hơn.
Cô nhớ rõ đêm đó mười mấy năm , Linh Lung dứt khoát theo ông lão râu tóc bạc phơ, mặc áo choàng đen, tự xưng là thiên thần “Phúc Lão” mà hề ngoảnh . Cô trơ mắt Linh Lung ông lão gói một tờ giấy đen, cô và Linh Lung thậm chí còn kịp lời tạm biệt.
Linh Lung là một chiếc gương đồng cán dài chạm hoa, cán khắc hai chữ “Linh Lung”. Nó cũng giống Cửu Khúc, , ý thức của con . Tuy nhiên, ban đầu chúng đều cử động , mãi về tu luyện lâu hơn một chút, chúng mới thể nhân lúc đêm khuya thanh vắng mà nhích một chút.
Trong căn phòng , chúng là bạn bè duy nhất thể trò chuyện và bầu bạn với , một cái gương và một cái giá áo, hai con yêu quái.
Đôi khi, Linh Lung sẽ nhích đến hộp phấn thơm lâu ngày dùng, ngửi một cái bảo Cửu Khúc đó là mùi hương kỳ quặc thế nào, chọc Cửu Khúc khúc khích. Đôi khi, Cửu Khúc sẽ đỡ Linh Lung lên vai, cả hai cùng nhích đến cửa sổ tắm trăng trò chuyện. Thỉnh thoảng cũng cung nữ thái giám chịu uất ức chạy căn phòng kín đáo lóc kể lể với . Hai đứa chúng nó giữ im lặng, như kể chuyện, đợi họ cảm thán thật hạnh phúc khi cuốn những vòng xoáy đấu đá đó.
Xuân hạ thu đông cứ thế bình lặng luân hồi.
tâm trạng của Linh Lung ngày càng tệ. Mỗi khi thấy qua cửa sổ, nhất là những cung nữ phi tần thả diều, nó càng thêm căm ghét cơ thể bất động của .
Cửu Khúc an ủi nó thế nào, dù cô nghĩ bao nhiêu chuyện , Linh Lung cũng nổi nữa.
Cho đến một ngày, Linh Lung nghiêm túc với Cửu Khúc: “Làm một cái gương ở đây sẽ vĩnh viễn hạnh phúc.”
Cửu Khúc trả lời , chỉ bảo: “Chúng vốn là yêu vật, chỉ từ từ tu luyện mới cơ hội thành hình . Cậu đừng vội, cứ từ từ.”
Linh Lung chỉ thở dài. Từ từ? Phải từ từ đến năm nào tháng nào mới rời khỏi đây ?
Vì thế, khi ông lão tự xưng là thần tiên xuất hiện, nó tin ông ngay lập tức. Căn phòng khiến nó ngày càng đau khổ, nó ở đây sống cuộc đời như nước c.h.ế.t nữa, thêm một ngày cũng ! Nó nên là bộ dạng , nó đáng lẽ là một con , tự do tự tại, biển rộng trời cao.
“Linh Lung, bây giờ tìm hạnh phúc của ?” Cô bức tường cung điện đỏ sẫm loang lổ ngoài cửa sổ, lẩm bẩm một : “Mình sẽ quá xa , vẫn sẽ ở trong tòa thành . Nếu còn nhớ , nhất định đến tìm nhé.”