CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-07-31 12:20:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió nhẹ mưa phùn, hoa nở bướm vờn, mùa thứ trở nên dịu dàng hơn.

Tuy nhiên, một nơi là ngoại lệ.

Trên Đông giáo trường, ánh đao bóng kiếm, tiếng tiếng ngựa, hòa quyện thành một thế giới sắc bén đầy nhiệt huyết.

Triệu Vân vẫn như khi, một áo bào trắng, tay nắm chặt cây thương Nhai Giác sáng loáng, bước vững vàng giữa hàng ngũ, thỉnh thoảng chỉnh sửa động tác cầm đao dùng thương cho binh sĩ. Mỗi đàn ông mặt đều mang vẻ mặt kiên nghị quyết tuyệt, tiếng hô vang dội theo từng chiêu thức. Ngay cả con ngựa Bạch Long và những con ngựa khác buộc bên trường tập cũng ngẩng đầu giậm chân, hí vang từng hồi, dáng vẻ oai phong như nóng lòng trận g.i.ế.c địch.

Còn mười lăm ngày nữa là đến lúc phân cao thấp với Trịnh Khung. Thái thú đại nhân văn bản rõ ràng, yêu cầu Triệu gia quân và Trịnh gia quân thi đấu công bằng. Hai quân lượt thể hiện công phu đao kiếm cưỡi ngựa b.ắ.n cung, do các vị quan giám khảo chấm điểm. Cuối cùng, giáo đầu hai quân sẽ đơn thương độc mã tỷ thí, thắng cộng thêm mười điểm điểm , thua trừ mười điểm. Dân đoàn chiến thắng cuối cùng sẽ thu biên trướng Công Tôn Toản, trở thành quân đội chính quy.

Bất kể quy tắc thi đấu thế nào, Triệu Vân đều tràn đầy tự tin.

Lúc , chỉ thấy đám nam nhi nhiệt huyết đầu đội nắng chiều, múa đao mộng thương, mồ hôi như mưa. Theo nhịp bước đều tăm tắp của , bụi đất sân bay lên từng trận, khá là tráng quan. Triệu Vân thủ nhanh nhẹn, áo trắng như mây, giữa đám đông như trăng giữa , cực kỳ bắt mắt.

Cảnh tượng , Chu Thất Tịch tường rào xem đến ngẩn ngơ.

“Này! Xem đủ ?” Dưới chân tường, Tứ Hỷ - đang cống hiến vai thang cho cô cau mày hỏi: “Chiều nay buôn bán ?”

“Nghỉ nửa ngày.” Thất Tịch rời mắt khỏi ai đó trong trường tập.

“Không cô định đến Bế Hoa Trai thăm Hồ cô cô ?” Cậu hỏi.

“Tối mới . Cụ bà thích xem diễn rối tay.” Thất Tịch trả lời lơ đễnh.

Đang chuyện thì Triệu Vân biểu diễn một chiêu “Hồi mã thương” , khiến trầm trồ khen ngợi. Thất Tịch thấy thủ lập tức kích động thôi, như mất hồn buông tay đang bám tường , phắt dậy vỗ tay hoan hô, quên béng tình cảnh nguy hiểm của . Cú cô mất thăng bằng ngay lập tức, nửa nghiêng về phía bên tường. Tứ Hỷ túm chân cô cũng kịp, trơ mắt con ngốc ngã nhào trong trường tập.

Trong bụi đất mù mịt, Thất Tịch sấp đất, ngẩng cái mặt lấm lem lên, ngượng ngùng đang về phía .

“Chu Thất Tịch, cô đang cái gì ?” Triệu Vân chống cây thương dài, cau mày, xuống cô từ cao, ý định đỡ dậy.

“Đi ngang qua, hì hì.” Thất Tịch lồm cồm bò dậy, phủi bụi với .

“Cô trộm luyện binh sẽ đ.á.n.h hai mươi gậy ?” Triệu Vân lạnh lùng hỏi.

“Đánh , da dày.” Thất Tịch thế mà vẫn toe toét: “Dáng vẻ luyện binh thật đấy!”

Lời thốt , đám vây xem cách đó xa phát tiếng khúc khích. Triệu Vân đầu , gầm lên một tiếng: “Tất cả lệnh, chạy quanh trường tập mười vòng! Không ồn ào!”

“Lời thật lòng đấy!” Cô mặt nghiêm túc .

“Ra ngoài!”

Triệu Vân túm lấy cánh tay cô lôi ngoài, nhưng khiến cô hét lên một tiếng.

“Lại nữa?” Hắn Thất Tịch đột nhiên nhăn nhó khổ sở.

Cô chỉ chân : “Hình như trẹo chân .”

Hắn buông tay, xổm xuống, nắn thử mắt cá chân cô: “Chỗ ?”

Thất Tịch hít hà một khí lạnh, gật đầu lia lịa.

“Tự tự chịu.” Hắn đặt cây thương sang một bên, lưng về phía cô xổm xuống: “Lên đây.”

“Lên á?” Thất Tịch hít một khí lạnh.

“Không thì ? Cô định lăn ngoài ?” Triệu Vân vẻ bực bội: “Nhanh lên!”

Bịch! Thất Tịch vui sướng nhảy lên lưng , lực mạnh quá suýt đè ngã sấp mặt.

Cô đặt cằm lên vai : “Cảm ơn.”

Hắn đáp, cõng cô ngoài trường tập. Bóng hai di chuyển nắng. Thấy gì, Thất Tịch chịu yên, rút một tay , động tác bóng tay hình con chó, vui vẻ “cắn” đầu .

“Cô thể giống con gái nhà lành một chút ?” Cuối cùng cũng mở miệng.

chỗ nào giống con gái nhà lành?” Thất Tịch thu tay , rướn cổ cố sườn mặt .

“Đừng rảnh rỗi là mang thịt lợn đến nhà nữa!” Hắn bất lực .

“Anh ăn nhiều thịt thì đủ sức ! Hơn nữa sắp thi đấu với bọn Trịnh Khung , tất cả những quen đều tin chắc sẽ thắng!” Cô nghiêm túc .

“Chu Thất Tịch, cô rốt cuộc hiểu đang ?” Triệu Vân ngẩng đầu lên thì thấy Tứ Hỷ ngoài cửa trường tập. Mắt sáng lên, bước nhanh đến mặt Tứ Hỷ, đặt Thất Tịch xuống mặt một cách dịu dàng: “Đến đúng lúc lắm, mang cô về .”

“Này!” Thất Tịch theo bản năng túm lấy vạt áo : “Anh mặc kệ hả?”

“Bạn nhỏ của cô đến , cần lo.” Triệu Vân , nghiêm mặt bảo Tứ Hỷ: “Sau giúp cô đến trộm nữa.”

“Chân mọc .” Tứ Hỷ nhún vai: “Chừng nào cô còn thích , cô nhất định sẽ đến xem .”

Thất Tịch đỏ bừng mặt. Tuy chuyện cô thích Triệu Vân ai cũng , nhưng toạc như thế, còn ngay mặt , vẫn cô giật . Ngay cả ánh mắt Triệu Vân cũng hoảng loạn trong giây lát.

“T.ử Long đại ca, em...” Cô hít sâu một , đôi mắt to Triệu Vân.

Triệu Vân đột nhiên giơ tay lên, hiệu “đừng nữa”. Sự hoảng loạn thoáng qua cũng tan biến, đó là sự lạnh lùng và quyết tuyệt thường thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-62.html.]

“Chu Thất Tịch, cô cho rõ đây.” Hắn cô đang đất, từng chữ một: “ quan tâm cô nghĩ gì, bao giờ thích cô, một chút cũng . Hy vọng cô đừng đến phiền nữa.”

Thất Tịch sững sờ. Tứ Hỷ khoanh tay, vẻ mặt thoải mái xem kịch.

Triệu Vân , thầm nghiến răng, ném một câu: “Con gái con đứa, vẫn nên giữ chút thể diện thì hơn.”

Nhìn bóng lưng về phía trường tập, Thất Tịch ngẩn ngơ lâu, mới đầu , với Tứ Hỷ: “Chúng về nhà thôi.”

Xa xa trường tập, mấy thanh niên hì hì vây quanh Triệu Vân: “Vân ca, Trư Muội một lòng một với , huống hồ con bé đó tuy việc quá trớn nhưng , hà tất tuyệt tình với thế?”

Hắn im lặng một lát, : “Sớm muộn cũng là chiến trường. Sống c.h.ế.t , hà tất khổ khác.”

Mọi .

“Đừng mấy lời vô dụng nữa.” Hắn “xoẹt” một cái rút cây thương Nhai Giác cắm sâu nửa thước đất lên: “Tiếp tục luyện tập!”

Sóng gió nhỏ cứ thế biến mất trong quyền cước đao thương và bụi mù mịt mù nữa bốc lên.

Chỉ là ai để ý, trong lúc đốc thúc , mấy Triệu Vân lơ đễnh về phía bức tường, tự một .

Cái dáng vẻ ngã xuống của đồ ngốc đó, thật sự buồn , giống một con cóc đáng yêu.

Triệu Vân nghĩ thế.

Trên đường từ trường tập về Bế Hoa Trai, Thất Tịch lưng Tứ Hỷ, im lặng hơn ngày nhiều.

“Đã bảo , cô với cửa .” Tứ Hỷ thản nhiên .

Thất Tịch c.ắ.n môi, cố gắng : “Sau , thịt lợn định tặng thể tặng cho và sư phụ .”

thích ăn thịt, sư phụ cũng thế.” Tứ Hỷ lắc đầu: “Ngốc c.h.ế.t , cô .”

Lại một hồi im lặng dài, Thất Tịch đột nhiên : “Cậu tin , nhất định sẽ là một đại tướng quân xuất sắc!”

“Vì trai hả?” Tứ Hỷ cố ý hỏi.

“Anh dũng mãnh nhưng hiếu sát.” Thất Tịch về phía : “Sớm muộn gì cũng đ.á.n.h trận. Đánh trận là c.h.ế.t nhiều , nếu cầm quân, ít nhất sẽ hại vô tội, g.i.ế.c chỉ để g.i.ế.c.”

Tứ Hỷ trầm ngâm một lát, : “Vẫn nên nghĩ xem bán thịt lợn thế nào cho . Chuyện khác đến lượt cô nghĩ.”

chỉ thích , hy vọng cả đời bình an, cả đời thương.” Thất Tịch như thấy lời , lẩm bẩm một : “ từng nghĩ lấy cái gì từ . Giống như đưa đồ ăn cho bọn Tiểu Hổ, giúp Hồ cô cô việc, trò chuyện với Hồ đại nương, chỉ thích thế thôi, từng nghĩ đòi gì từ những , việc cả.”

“Giúp khác cũng để đối phương nhớ cái của , nếu thì ý nghĩa gì? Giống như buôn bán , bỏ tiền mới đổi thứ chứ.” Tứ Hỷ cau mày.

“Cậu cũng , đó là buôn bán.” Thất Tịch vùi mặt lưng , nghiêng đầu phố xá bên cạnh: “Cha bảo, cứ việc thiện, đừng hỏi tương lai. Như thế, cuộc sống tự nhiên sẽ vui vẻ hạnh phúc.”

Cứ việc thiện, đừng hỏi về tương lai.

Tim Tứ Hỷ thót một cái. Những hình ảnh mờ nhạt rời rạc từ đột nhiên chao đảo trong đầu. Ngọn núi tuyết phủ, dòng suối chảy, chiếc lá khô héo...

Cậu dừng , mồ hôi hột túa trán.

“Sao thế?” Thất Tịch nhận điều bất thường, cảm thấy run nhẹ, vội nhảy xuống, sờ trán : “Sao lạnh thế ? Cậu phát bệnh ?”

.” Tứ Hỷ nén cơn đau đầu, đến bên đường dựa tường xuống.

“Đau đầu nữa ?” Thất Tịch khập khiễng theo, cực kỳ lo lắng , nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Cậu đừng quên là ai đấy nhé!”

Tứ Hỷ từng thẳng thắn với Thất Tịch, mắc một căn bệnh bẩm sinh. Cậu là ai, khi gặp Bán Mi cuộc sống thế nào nhớ chút gì. Vì căn bệnh quái đản , mỗi ngày đều quên sạch chuyện ngày hôm qua, cứ thế tuần . Mãi đến khi gặp Bán Mi, ông cho uống một loại t.h.u.ố.c mùi nhân sâm, ký ức của mới lưu giữ . Thành phần t.h.u.ố.c Bán Mi bao giờ , từng thử tự chế nhưng luôn thất bại. Vì thế đây cũng là lý do chịu ngoan ngoãn đồ của lão già, biến thành kẻ quá khứ nữa.

gần đây phát hiện cơ thể dường như xảy vấn đề khác. Chỉ cần đau đầu, não sẽ trống rỗng trong chốc lát, tiếp theo là những hình ảnh rời rạc đó hiện lên. Vừa , chính tám chữ đột nhiên như d.a.o cứa tim , từng nét từng nét khắc sâu, như thể thứ gì đó cực kỳ quan trọng xuyên qua mấy chữ mà trào .

Cơn đau đầu dần dịu . Cậu Thất Tịch mặt đầy lo âu mặt, gắt gỏng: “Cô là Chu Thất Tịch, con nha đầu ngốc bán thịt lợn, cả đời cũng quên.”

“Dọa c.h.ế.t .” Thất Tịch vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm: “Sợ đột nhiên quên mất . Nếu thế thì ai chịu thang cho trèo nữa.”

“Thế thà nhớ cô còn hơn.” Tứ Hỷ gạt tay cô : “Mất mặt!”

“Đừng mà!” Cô vội kéo , nghiêm túc : “Cậu hứa với , mãi mãi nhớ là bạn Chu Thất Tịch nhé!”

“Không!” Tứ Hỷ mặt : “Quên thì quên thôi.”

“Không !” Cô mếu máo sắp : “ còn nhà , chẳng lẽ đến bạn bè cũng ?”

Tứ Hỷ bất lực , mất kiên nhẫn : “Được , sẽ quên .”

“Ngoắc tay!” Cô chìa ngón út , nín mỉm .

“Phiền c.h.ế.t !”

Một ngón tay to và một ngón tay nhỏ móc ánh nắng tháng Ba, lập nên lời thề.

 

Loading...