CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-07-31 12:20:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ái chà, mắt cứ giật thế nhỉ?”

Trên bàn cơm Bế Hoa Trai, Hồ cô cô đặt bát đũa xuống, sức dụi mắt.

“Tối qua ngủ ngon ? Nhớ thương ông nào thế?” Bán Mi nhét màn thầu mồm trộm.

“Cái mồm thối!” Hồ cô cô gõ đũa cái đầu hói của Bán Mi.

Tứ Hỷ chuyên tâm ăn cơm, coi hai già như khí.

Lạ thật, mắt cũng đang giật.

Hôm nay, trận tỷ thí giữa Triệu Vân và Trịnh Khung sẽ diễn ở Tây giáo trường. Tính thời gian thì hai bên chắc giương cung bạt kiếm .

Thái thú đại nhân lệnh, để hai đội chuyên tâm thi đấu, trong thời gian tỷ thí phong tỏa trường tập, nghiêm cấm ngoài xem. Cả huyện Chân Định sôi sục vì trận đấu , tuy xem nhưng ai cũng đoán thắng chắc chắn là Triệu Vân.

Tứ Hỷ cũng nghĩ thế.

Cậu và Triệu Vân tuy tính là bạn, nhưng mấy năm nay cũng hiểu rõ về . Với thủ của , đây hẳn là một trận đấu gì hồi hộp.

tại trong lòng cứ bồn chồn nhỉ? Từ sáng sớm tỉnh dậy thế .

Ăn xong, theo lệ cũ hai thầy trò lăn bếp rửa bát quét dọn, Hồ cô cô chăm sóc già.

Tứ Hỷ chậm rãi rửa bát. Bán Mi lau bếp hỏi: “Đồ , gần đây đau đầu ?”

“Có.” Tứ Hỷ đầu .

“Có thấy một ngọn núi tuyết ?”

Cậu sững : “Có. Lần rõ hơn .” Cậu , hỏi: “Nơi đó rốt cuộc là ? Ông , tại bao giờ cho ?”

Bán Mi ngẩng đầu, chậm rãi : “Ta đang đợi. Con cũng đang đợi.”

“Ý gì?”

“Rửa bát .” Bán Mi hì hục cọ nồi: “Lúc nào nên đến, tự nhiên sẽ đến thôi.”

Nửa của Bán Mi phản chiếu trong chậu nước rửa nồi đục ngầu. Trên mặt nước gợn sóng lăn tăn, thấy ông chú hói , mà là một nam t.ử trẻ tuổi phong thần tuấn tú, tựa thiên nhân...

“Lại đàn sai .”

Trong sương phòng Xuân Canh Lâu, Cẩm Tụ chọc trán Thất Tịch: “Rõ ràng tâm tư ở đây, cứ chọn lúc tìm học đàn tỳ bà.”

Thất Tịch bên cửa sổ lè lưỡi, đặt cây đàn tỳ bà đàn sai lung tung xuống.

Cẩm Tụ “phì” : “Thiếu nữ hoài xuân, ai cũng như cả.”

“Chị Cẩm Tụ, chị đừng em nữa.” Thất Tịch đỏ mặt, cúi đầu: “Anh , bao giờ thích em.”

“Đứa ngốc.” Cẩm Tụ thở dài: “Em tất cả những gì em , chuyện đáp , đừng nghĩ nhiều nữa.”

“Em nghĩ nhiều. Thật đấy.” Cô cửa sổ, mỉm : “Anh từng cứu em, em từng tặng thịt lợn cho , em từng hát cho , còn từng cõng em, thế là lắm .”

Lời dứt, ánh mắt Thất Tịch bỗng dừng ở một lầu. Người đàn ông áo xanh phiêu dật , chẳng là Đô úy đại nhân Viên Thanh Vân ?

“Lúc chẳng ngài nên ở trường tập, cổ vũ cho bọn T.ử Long đại ca ?” Thất Tịch lạ lùng : “Sao bộ như việc gì đến Xuân Canh Lâu thế ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-63.html.]

Cô chạy khỏi sương phòng xuống, thấy Viên Thanh Vân dẫn theo một tiểu đồng, cùng một nam t.ử áo đen, chưởng quầy dẫn đường thẳng phòng nhã gian cuối hành lang tầng hai, để tiểu đồng canh cửa.

Thất Tịch ngẫm nghĩ kỹ, cảm thấy nam t.ử áo đen trông khá quen mắt, hình như... hôm đó ở trường tập gặp, ngay hàng đầu, công phu lợi hại, còn từng đấu với Triệu Vân. Đã là của Triệu Vân, lúc càng nên ở đây mới .

“Sao thế?” Cẩm Tụ theo .

“Hơi .” Thất Tịch cau mày: “Viên Thanh Vân lúc ở cùng của T.ử Long đại ca?”

Cẩm Tụ suy nghĩ một chút, : “Đi theo .”

Cô kéo Thất Tịch, giả vờ như chuyện gì, đường hoàng phòng bên cạnh phòng Viên Thanh Vân.

Vừa , Thất Tịch nôn nóng áp tai tường, dỏng tai lên ngóng. tường dày quá, thấy gì .

“Không thấy!” Cô lo lắng .

“Em đương nhiên thấy, để .” Cẩm Tụ bước tới, nhẹ nhàng áp tai tường.

“Chị ?” Thất Tịch tin tưởng cô.

Cẩm Tụ : “Tai thính hơn thường.” Nói , cô dựng ngón tay lên môi, hiệu cho Thất Tịch im lặng.

Hai phòng bên lúc tai vách mạch rừng.

“Xong xuôi ?” Viên Thanh Vân nhấp ngụm .

Nam t.ử áo đen bên cạnh, gật đầu : “Đêm qua bôi độc lên thương sắt của Trịnh Khung. Để chắc chắn hơn, trong cỏ của Bạch Long Câu cũng thêm đồ. Với công lực của Trịnh Khung, tuy đ.á.n.h Triệu Vân, nhưng để thương chút đỉnh thì dễ như trở bàn tay. Loại độc , thấy m.á.u là vô phương cứu chữa.”

“Rất !” Viên Thanh Vân hài lòng: “Triệu Vân c.h.ế.t, chức giáo đầu tự nhiên do ngươi thế. Đến lúc đó gán cho Trịnh Khung cái tội nóng lòng cầu thắng, dùng độc g.i.ế.c , Trịnh gia quân rắn mất đầu, chính là cơ hội để ngươi thu phục bọn họ. Một mũi tên trúng hai đích.”

“Đại nhân cao minh!” Áo đen chắp tay : “Chỉ là thuộc hạ vẫn hiểu lắm, đại nhân và Triệu Vân giao hảo nhiều năm, chúng đều coi hai vị là bạn sinh tử, tại ...”

“Năm xưa quả thực lòng yêu tài, nếu nâng đỡ khắp nơi, Triệu Vân thể thuận lợi lên giáo đầu dân đoàn?” Viên Thanh Vân đặt chén xuống, mắt lộ hung quang: “Tiếc là kẻ báo đáp, đầu óc ý nghĩ ngu trung vì nước vì dân. Ta thấy, cho dù thực sự nổi danh, cũng chịu để sai khiến , với chẳng chút lợi lộc nào. Đã thế, chi bằng đổi một thông minh thăng quan tiến chức, cũng thơm lây. ?”

Áo đen quỳ “bụp” xuống: “Đại nhân yên tâm, thuộc hạ nhất định quên ơn đề bạt của đại nhân, tự khắc báo đáp!”

“Tốt lắm.” Viên Thanh Vân gật đầu thoải mái, giả bộ thở dài một tiếng: “T.ử Long T.ử Long, ngươi ngày hôm nay, đừng trách . Ta xem chiến, là nỡ cảnh ngươi mất mạng thê thảm. Nếu kiếp , mong ngươi thông minh hơn chút, đạo lý báo đáp khác.”

Nói xong, lạnh, hất tay đổ chén xuống đất.

Phòng bên cạnh còn bóng dáng Thất Tịch.

Chạy nhanh lên! Chạy nhanh hơn nữa!

Thất Tịch hận thể hóa thành cơn gió, chớp mắt bay đến mặt .

Khi Cẩm Tụ thuật từng câu đối thoại bên tường, cô ý nghĩ .

Một đám mây trôi qua, vặn che khuất mặt trời, thế giới bỗng chốc trở nên âm u.

Trong tay cô nắm chặt một cây trâm cài tóc hình hoa mẫu đơn. Cẩm Tụ đưa cho cô khi , bảo rằng cài trâm lên tóc thể tạm thời ẩn để khác phát hiện. Phải xung quanh trường tập canh phòng nghiêm ngặt, một cô gái đơn độc thể xông . nhất định nhanh, sức mạnh của cây trâm duy trì lâu.

Cô thậm chí kịp hỏi Cẩm Tụ tại thứ thần kỳ thế , cầm lấy là chạy. Giờ cô chẳng quan tâm gì nữa, chỉ cầu mong thứ vẫn còn kịp.

Anh thương, nhất định !

Cô càng chạy càng nhanh.

 

Loading...