CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-07-31 12:20:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên Tây giáo trường, cuộc tỷ thí cuối cùng cũng đến giai đoạn đối đầu giữa hai thủ lĩnh.

Triệu gia quân dẫn , trừ khi kỳ tích xuất hiện, Trịnh Khung đ.á.n.h bại Triệu Vân, nếu thì bại cục định.

Giữa trường tập, Triệu Vân tay cầm thương Nhai Giác, cưỡi Bạch Long Câu, đối mặt với Trịnh Khung cầm thương sắt cưỡi ngựa đen. Cả hai đều thần sắc nghiêm nghị, trong mắt rực lửa quyết thắng.

Chỉ là, trong lòng Triệu Vân ẩn ẩn lo lắng. Bạch Long Câu vốn khỏe mạnh dũng mãnh hôm nay vẻ khác thường, lên sàn thở hồng hộc, bước chân cũng vững vàng như khi.

Tiếng lệnh vang lên, ngựa cùng xông tới. Hai cây thương dài đ.â.m c.h.é.m qua , tiếng kim khí va chạm loảng xoảng, thỉnh thoảng tóe lửa.

Bụi mù mịt, ngựa hí vang. Qua vài hiệp, Trịnh Khung ép lùi liên tục, cây thương sắt tay chỉ còn nước đỡ đòn.

Triệu gia quân bên ai nấy đều phấn khích, chỉ thiếu nước reo hò mừng chiến thắng cuối cùng.

Ai ngờ, đúng lúc tưởng Triệu Vân nắm chắc phần thắng, chân Bạch Long Câu đột nhiên mềm nhũn, quỵ xuống đất. Triệu Vân mất thăng bằng đành lăn , ngã xuống bên cạnh Trịnh Khung.

cơ hội thế , Trịnh Khung say m.á.u còn quan tâm đến chuyện “điểm đến thì dừng”. Nỗi uất ức bại tướng tay bao năm nay dồn hết lên mũi thương, nhắm thẳng sống lưng Triệu Vân đ.â.m xuống.

Triệu Vân tránh kịp, đến cơ hội dùng thương đỡ cũng . Mắt thấy mũi thương sắc nhọn đ.â.m xuống, tưởng rằng kiếp khó thoát, nào ngờ từ trong khí bỗng nhảy một thứ, “Bịch” một cái đè lên , sống c.h.ế.t chắn mũi thương sắt của Trịnh Khung.

Trịnh Khung ngựa rõ ràng cảm thấy mũi thương đ.â.m trúng , nhưng thu lực kỹ thấy thương sắt còn cách Triệu Vân đất một đoạn, cứ thế lơ lửng giữa trung một cách khó hiểu, như thể thứ gì đó chắn Triệu Vân .

Trịnh Khung giật mạnh tay, thương sắt rút “phụt” một tiếng, mũi thương thế mà một vệt m.á.u rõ mồn một.

Triệu Vân đang kinh ngạc thì cảm thấy trong lòng một vô hình ngã , dùng giọng cực nhỏ thì thầm bên tai : “Mũi thương độc, tuyệt đối để thấy máu! Cẩn thận Viên Thanh Vân!”

Nói xong, lòng trống rỗng, vô hình dường như nhanh chóng vùng thoát, tìm thấy tăm .

Hắn dậy, kinh ngạc quanh. nào thấy bóng nào? Mọi chuyện xảy quá nhanh, còn kịp phản ứng. Đó là một ? Nếu , thì là ai?

Mọi chuyện gì xảy , nhao nhao ùa tới. Cả Trịnh Khung cũng ngây . Cả trường tập hỗn loạn...

Chạy! Chạy mau!

Thất Tịch vẫn đang chạy. Từ trường tập lao , cô dám dừng một khắc nào, sợ hiệu lực cây trâm hết mất thì phát hiện.

Hình như đau lắm, chỉ tê tê, và cảm giác tê dại đang ngừng lan rộng.

May , khi rời khỏi trường tập một đoạn khá xa, cô mới hiện hình trở . May mắn hơn nữa là lúc đó chạy đến một con phố nhỏ vắng , nếu sự xuất hiện thình lình của cô sẽ dọa c.h.ế.t khối .

Đầu choáng, cô đưa tay sờ vết thương lưng, hình như cũng nhiều m.á.u lắm. Chẳng bảo thấy m.á.u là c.h.ế.t , vẫn chạy nhảy nhỉ?

Cô thế mà thấy vui, lẽ độc đó cũng lợi hại lắm.

Dù chân bắt đầu mềm nhũn, cô vẫn cố gắng chạy về đến Bế Hoa Trai. Vừa xông hậu viện, cô liền hét lớn: “Tứ Hỷ!”

Cô cũng tại gọi Tứ Hỷ, một thói quen chăng?

khi Tứ Hỷ theo tiếng gọi chạy , chỉ thấy một Thất Tịch mặt còn giọt máu, ngã gục gốc đào. Vết thương lưng đang từ từ chảy m.á.u đen...

“Cầm cự đến giờ là kỳ tích.” Bán Mi Thất Tịch giường, lắc đầu: “Cỏ Phủ Tâm , t.h.u.ố.c giải.”

Ngọn nến bàn cháy gần hết.

“Không cứu ?” Tứ Hỷ bên cửa sổ, mặt biểu cảm bóng đêm đen kịt bên ngoài.

Bán Mi lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-64.html.]

Cẩm Tụ bên giường, nắm bàn tay lạnh ngắt của Thất Tịch, rưng rưng nước mắt lẩm bẩm: “Em đồng da sắt , thể lấy đỡ chứ!”

Một tia sáng lạnh lẽo lướt qua mắt Tứ Hỷ. Cậu đột ngột , túm chặt cổ áo Bán Mi, gầm lên: “Ông tài giỏi lắm mà? Ông chuyện to chuyện nhỏ gì cũng giúp giải quyết mà? Giờ thì ? Cứu cô về cho ! Cứu về!”

Cẩm Tụ vội vàng chạy đến can ngăn, luôn miệng nhận là do .

“Câm miệng!” Tứ Hỷ giận dữ cô: “Nếu con hoa yêu nhà cô đưa trâm cho cô , cô cơ hội trường tập! Năm xưa lão già mủi lòng thu phục cô, còn kết bạn với cô, sớm muộn gì cũng gây họa mà!” Cậu đỏ ngầu mắt, đột ngột nắm lấy cánh tay Cẩm Tụ, nghiến răng: “Biết thế , năm xưa nên g.i.ế.c quách cô !”

Bốp!

Một cái tát giòn giã giáng mặt Tứ Hỷ, dọa Cẩm Tụ giật b.ắ.n .

Bán Mi bao giờ nghiêm túc như lúc . Hắn Tứ Hỷ: “Muốn cứu nó?”

“Nói thừa!” Tứ Hỷ trừng mắt .

“Thật lòng?” Hắn hỏi.

sống!!” Tứ Hỷ quả quyết .

Bán Mi ngẩng mặt lên trời than một tiếng, nhẹ nhõm: “Cuối cùng, con cũng giải cứu .”

Nói xong, Bán Mi về phía . Mỗi bước , hình dáng đổi một chút. Khi đến mặt , ông chú xí hói đầu biến thành một mỹ nam phong độ, mắt xanh tóc nâu, một chiếc lá xanh ẩn hiện gáy.

“Ông...” Tứ Hỷ kinh ngạc.

“Ta và con, vẫn luôn đợi ngày . Ta thực sự sợ mãi đợi .” Bán Mi vươn ngón tay, ấn ấn đường Tứ Hỷ. Một luồng khí ấm áp mát lành từ đầu ngón tay thấm : “Rời bao năm , nên về thôi.”

Luồng khí nhỏ chui cơ thể Tứ Hỷ, trong nháy mắt biến thành ngọn lửa bùng cháy, thiêu đốt khắp nơi, như đốt sạch chướng ngại che mắt . Núi tuyết cao vút, suối nước trong vắt, hang động bốn mùa như một... Từng cảnh tượng từ mờ ảo đến rõ nét nhanh chóng trở trong ý thức .

Cậu sững hồi lâu, đột nhiên hít sâu một , như hút những hồn phách mất. Đôi mắt và mái tóc đen cũng dần đổi màu.

“Quỳ Nhan?” Cậu thẫn thờ “Bán Mi” đổi mắt, theo bản năng sờ sờ chiếc lá xuất hiện gáy, thử gọi một tiếng.

“Phải.” Quỳ Nhan thở phào, vỗ mạnh vai .

“Chuyện gì thế ...” Tứ Hỷ ôm đầu, vô lực xuống: “Ta nhớ, đêm đó ngươi bảo là ngươi thần tiên. Sau đó, ngươi đường ngươi, đường . Ta xuống núi... đó, là những năm đồ của ngươi.”

“Tham Nhân một khi rời núi tuyết đến nhân gian, trong vòng ba năm nếu che chở cho khác thì sẽ dần mất ký ức và linh lực. Bệnh lạ của ngươi là do đó mà .” Quỳ Nhan thản nhiên : “Một Tham Nhân quên mất phận, ngoài dung nhan già thì chẳng khác gì thường.” Hắn ngừng một chút, : “Không chỉ ngươi, ngay cả cũng gặp một chuỗi biến cố. Thiên giới đại loạn, từ bỏ thần chức, trở về núi tuyết nhưng phát hiện ngươi từng . Thế là lang thang nhân gian tìm tung tích của ngươi. Mãi mười năm mới tìm thấy ngươi trong đám ăn mày. Ta dùng chân nguyên của điều chế thành t.h.u.ố.c cho ngươi uống, tạm thời kìm hãm 'bệnh' của ngươi. ngươi khôi phục như xưa thì chỉ thể dựa chính ngươi.”

“Che chở cho khác?” Tứ Hỷ mờ mịt , dường như vẫn nhớ thứ về chuyện .

“Khả năng lớn nhất của Tham Nhân chúng thể thiên biến vạn hóa, nhưng cuối cùng chỉ vì một mục đích: giải cứu khác. Mỗi Tham Nhân đến nhân gian đều sẽ chọn trở thành che chở cho một con , dùng bản lĩnh trời sinh của chúng hóa giải tai kiếp cho đối phương, dù trả giá bằng sinh mệnh.” Quỳ Nhan mắt : “Những đồng tộc rời chúng đến nhân gian, vì đứa trẻ bảo vệ mà biến thành viên đan d.ư.ợ.c cải t.ử sinh; vì một cô gái mù mà biến thành cây gậy dò đường trong tay cô , bảo vệ cô cả đời vấp ngã; vì một hóa điên do mất con mà biến thành con trai bà , bầu bạn đến lúc bà lâm chung.”

Lông mày Tứ Hỷ dần nhíu , dường như nhớ điều gì.

“Thực , đồng tộc của chúng , ai cũng là 'Giải Vương', dù họ chỉ là yêu vật.” Quỳ Nhan đốm nến cuối cùng: “Tham Nhân một khi quyết định che chở khác thì thể đầu. Chúng sẽ vĩnh viễn mất diện mạo vốn cũng như tất cả ký ức. Biến thành viên t.h.u.ố.c thì mãi mãi là viên thuốc, nuốt xuống, tan thành mây khói; biến thành gậy dò đường cũng mãi mãi là gậy dò đường, một khi ném lửa, tự nhiên thành tro bụi. , họ vật c.h.ế.t. Họ sẽ dùng hình thái đó, ý thức, trung thành, che chở đối phương một đời bình an. Chỉ là khi che chở c.h.ế.t già, nơi chốn về của họ khác , nhưng đa kết cục đều là nguyên khí cạn kiệt mà tiêu vong, cuối cùng chỉ còn một chiếc lá khô trong quan tài băng.” Hắn thở dài: “Trong lòng những đồng tộc che chở khác , đó ắt hẳn là sự tồn tại trân quý. Câu chuyện trong đó, mỗi mỗi khác, nhưng đều giống .”

Trong phòng, một mảnh tĩnh lặng.

“Các ngoài hết .” Tứ Hỷ đột ngột phá vỡ sự im lặng.

Cẩm Tụ giật : “Cậu ...”

“Ra ngoài!” Tứ Hỷ nhấn mạnh giọng.

“Đi thôi.” Quỳ Nhan bước tới, kéo tay Cẩm Tụ ngoài: “Nó tự quyết định.”

Cửa phòng nhẹ nhàng khép . Trong phòng, chỉ còn Tứ Hỷ và Thất Tịch, cùng một ngọn nến đang giãy giụa...

 

Loading...