CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-07-31 13:22:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hai nghìn... mười nghìn... mười bảy vạn...”

trong căn phòng dọn dẹp sơ sơ cho hồn , ngón tay múa bàn phím máy tính. Tiền t.h.u.ố.c men đ.á.n.h Triệu công t.ử thương, tiền bồi thường tổn thất tinh thần vì cái trò giả thần giả quỷ dọa chúng tưởng kẻ đến đập phá quán, còn cả phí sửa chữa Bất Đình cộng thêm phí tân trang và trang trí cần thiết, một xu cũng thiếu.

Có lẽ nên bảo Chỉ Phiến nhắc Quỳ Nhan một tiếng, tắm xong nhớ thắt lưng cho chặt , kẻo con báo giá xong sợ tụt cả quần thì khó coi lắm.

Triệu công t.ử chắc vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi buồn man mác và hồi ức về quá khứ vĩnh viễn tìm . Nhìn cái dáng vẻ mong manh dễ vỡ của gã to con lầm lũi cầm chổi quét từ đầu sang đầu , đang cân nhắc nghiêm túc xem cuối năm nên lì xì cho gã một bao thật to . Coi như thưởng cho sự trung thành suốt hai năm qua của gã, hoặc là an ủi trái tim thủy tinh của một nhân viên gương mẫu.

Đứng ở góc độ bà chủ mà , mục đích của đơn giản: trong Bất Đình đều vui vẻ. Bởi vì, chỉ nhân viên vui vẻ mới thể bà chủ bóc lột hiệu quả hơn, giúp doanh thu của Bất Đình ngày càng lên.

Ngược , gã nhân viên cao cấp của giờ hăng hái lạ thường, hào hứng chui chui từng căn phòng trong Bất Đình, nãy đến phòng ngủ của và Ngao Sí cũng tha. Lúc Ngao Sí về phòng đồ, ngang nhiên đẩy cửa bước , cực kỳ bình tĩnh giữa tiếng gầm của Ngao Sí: “Yên tâm, vì chủ nhân đang ở trong phòng nên mới xem. Khi hai đây, sẽ . quy tắc.”

Cái logic và lời giải thích thần thánh gì thế !

Bị tiếng gầm của Ngao Sí dụ đến cửa phòng, dựa khung cửa, gã đạo sĩ tư duy luôn ngoài phạm trù bình thường , mỉm chỉ đồng hồ treo tường: “Chào mừng tham quan phòng ngủ của bà chủ. Bắt đầu tính giờ từ bây giờ, phí tham quan một trăm tệ một phút, nhân viên nội bộ giảm giá. Cứ từ từ mà xem nhé.”

Bộp!

Một xấp tiền mặt ngay ngắn bay từ tay Giáp Ất lòng , động tác nhanh đến mức rút từ .

Tiền tươi thóc thật!

Với thiên phú của , cần đếm cũng ngay chỗ tròn một vạn tệ!

Thằng nhóc suốt ngày mắng vốn trả lương, cứ tưởng nó nghèo lắm, ai dè rằng ném cả vạn tệ mặt ?!

“Cô nhận tiền , đồng nghĩa với việc trong 100 phút tới, sẽ vợ chồng cô phiền ?” Hắn lưng về phía , đến giữa phòng, thản nhiên hỏi.

Lần , đến lượt cạn lời.

“Vậy phiền hai vị biến cho.” Hắn đến bên cửa sổ, dãy khung ảnh bày bệ cửa. Trong đó chẳng qua là mấy tấm ảnh chụp lung tung của và Ngao Sí ở các thời điểm và địa điểm khác thôi. Có ảnh đơn, ảnh chụp chung, ảnh và Ngao Sí đại chiến bột mì trong bếp trông cực ngố, còn ảnh Ngao Sí biến thành Tiểu Ngao Sí máy hút bụi nũng véo tai - tấm do Cửu Quyết chụp trộm.

Tên Cửu Quyết ngoài sở thích ủ rượu còn đam mê chụp trộm, chụp xong còn in tặng “quà tặng bạn ”, cứ như sợ đủ hổ . Nhắc mới nhớ, về Bất Đình lâu thế mà vẫn liên lạc với , vị hôn thê thật chứ?

hắng giọng, nắm chặt xấp tiền, mặt tỉnh bơ : “Đã trả tiền thì cái gì cũng dễ . trong phòng bao nhiêu đồ đạc đều nắm rõ, mất cái tăm cũng đấy nhé.”

, chỉ thôi.” Hắn vẫn lưng với . Thân hình cao lớn của in bóng ngược sáng thành một hình bóng : “Bất cứ thứ gì ở đây đều từng nghĩ sẽ mang , chúng sẽ giữ nguyên vẹn.”

Nghe câu mà thấy buồn man mác thế nhỉ...

Bầu khí chút đổi vi diệu. và Ngao Sí , lui khỏi phòng, khép hờ cửa .

Qua khe cửa, hai đôi mắt cố gắng trộm trong. như Giáp Ất , thực sự chỉ . Đi từ góc sang góc khác, cực kỳ tỉ mỉ. Hắn còn mở tủ quần áo, cầm tay áo của và Ngao Sí lên nắm chặt một lúc lâu mới buông . Cuối cùng, thế mà đến giường chúng , xuống, ... vật .

“Hắn kích động cái gì thế?” Ngao Sí xổm ở cửa gãi đầu, thì thầm hỏi .

“Chẳng chỉ là trả lương cho thôi !” cũng thấy lạ.

“Này, em giấu quỹ đen quỹ đỏ gì trong phòng đấy chứ?” Ngao Sí cảnh giác hỏi.

“Ngoài em , quỹ đen của em ai tìm .” đắc ý trả lời.

“Vãi! Em giấu quỹ đen thật đấy ?!”

“Em quỹ đen ? Anh thấy lúc nào?”

“Đứng ! Nói rõ ràng cho ! Còn một vạn tệ nữa, chia đôi!”

“Dựa ?”

“Đó là phòng ngủ của hai chúng ! Tài sản chung!”

quen .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-67.html.]

Người trong phòng tiếng động bên ngoài vọng , khóe miệng nhếch lên một nụ đầy ẩn ý. Hắn trở , vùi sâu mặt chiếc gối mềm mại, nhắm mắt ...

như dự đoán, Quỳ Nhan thấy “hóa đơn” đưa xong, quần tụt, nhưng hàm thì rớt xuống đất.

“Cái khoa học! Tại phí cải tạo tân trang cũng tính lên đầu ?” Hắn hận thể đập tờ hóa đơn mặt : “Sớm danh cô tham tiền như mạng, ngờ tham lam vô độ đến mức . Chỉ riêng tấm Thiên Phi Khiên tặng cô giá trị liên thành , cô ơn thì thôi còn lấy oán báo ân?!”

“Suýt thì quên.” rạng rỡ, ngón tay chỉ nhẹ chiếc áo sơ mi sạch sẽ : “Mượn áo của chồng mặc, cũng tính tiền.”

Ngao Sí vẻ nghiêm túc đụng , đổ thêm dầu lửa: “Hàng hiệu đấy nhé!”

“Hàng hiệu cái khỉ gì! Rõ ràng là hàng hot Taobao mà!” Quỳ Nhan phẫn nộ túm lấy vạt áo: “Lại còn là cái áo hoa hòe hoa sói mất thẩm mỹ thế !”

Đính chính một chút, cái mua, là Ngao Sí tự đặt mua mạng đấy.

Mặt Ngao Sí đen sì ngay lập tức, túm lấy cổ áo : “Thiên thần hết thời, cũng thấy với khí chất của thì bộ vest hồng nam nữ bất phân hợp với hơn đấy. Cởi áo của ngay!”

“Nhà cô nuôi cái vị đúng như lời đồn, như quả pháo, đụng cái là nổ.” Hắn bất lực sang .

nhún vai, ném cho một ánh mắt kiểu “ sẽ xem c.h.ế.t thế nào”.

“Cởi ! Nhanh!” Ngao Sí nghiến răng nghiến lợi. Bị chê gu thẩm mỹ vốn là điểm kích nổ của mà.

“Quần áo khô.” Hắn từ chối.

quan tâm quái gì !” Ngao Sí hừ một tiếng, tủ rượu lấy chai rượu trắng độ cồn cao, thêm cái bật lửa, khua khua mặt : “Không cởi, ông đốt.”

Quỳ Nhan nhảy dựng lên, lao đến bên cạnh gào: “Cô lấy gã đàn ông bạo lực gì thế !”

“Không tìm đường c.h.ế.t thì sẽ c.h.ế.t.” mỉm : “Ngay từ đầu ngoan ngoãn đưa tiền thì chúng thảo luận đến vấn đề quần áo. Hơn nữa, bộ vest hồng của đúng là bằng cái áo hoa thật.”

“Vợ mắt !” Ngao Sí thế liền hân hoan gửi cho một nụ hôn gió.

“Hai các ...” Quỳ Nhan dở dở : “ mặc cái đó là đồng phục việc!”

Đồng phục việc?

và Ngao Sí đồng thời giật , bắt đầu thì thầm to nhỏ.

“Vest hồng á...”

“Chẳng lẽ là nhân viên hành nghề phi đạo đức ở mấy chỗ lành mạnh?”

“Chắc chắn , cái điệu bộ chải chuốt bóng bẩy lúc mới đến xem!”

“Thiên thần mà cũng sa ngã thành thanh niên lầm lỡ... Thế giới đáng sợ quá.”

Quỳ Nhan đầy vạch đen đầu chạy phòng tắm, lúc đập mạnh một tấm danh em cùng màu hồng với bộ vest của xuống mặt chúng : “Nhìn cho kỹ !”

Hai chúng căng mắt . May quá, tấm danh em màu sắc ám tên hộp đêm nào đó, mà là: Công ty TNHH Dịch vụ Hôn nhân Cẩm Tú Duyên. Phó tổng giám đốc: Quỳ Nhan.

“Anh là cựu Giải Vương ?” Ngao Sí cầm danh em lật qua lật xem: “Mở công ty kiểu hợp lý đấy?”

“Sao hợp lý? Giúp giải quyết vấn đề hôn nhân cũng thể trong phạm vi chức trách của Giải Vương mà.” Quỳ Nhan lườm .

“Tổ dân phố hoặc hội phụ nữ mới là con đường chính đạo của chứ...” Ngao Sí lầm bầm: “Thế rõ ràng là cướp mối ăn của Nguyệt Lão còn gì.”

“Được , đừng nhảm nữa.” ngắt lời họ, lấy tấm Thiên Phi Khiên tuyệt soi ánh sáng ngoài cửa sổ: “Quỳ Nhan, lặn lội đường xa tìm đến, tặng Thiên Phi Khiên cho kèm điều kiện gì, rốt cuộc là vì ? Thiên giới năm xưa xảy biến cố gì? Anh lúc đó ngoài còn một vị nữa cũng phong ấn, là ai?”

Quỳ Nhan : “Nguyệt Lão.”

 

Loading...