CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-07-31 13:22:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trưởng thôn, ông chắc chắn hoa mắt chứ?” Trong ngôi nhà tranh sửa xong, Quỳ Nhan đàn ông trung niên bệt đất, hỏi nữa: “Chắc chắn thấy một kẻ nửa nửa yêu?”
Trưởng thôn gật đầu chắc nịch: “Không chỉ , cả thôn đều thấy. Chỉ nửa thì là một trai cực kỳ tuấn tú, tóc vàng óng ánh như vàng, giữa hai lông mày còn một ấn ký đỏ rực. nửa thì dọa c.h.ế.t , cứ như một con trâu đen xẻ dọc, chân, chỉ một cái xúc tu dài ngoằng ở bụng!”
Sắc mặt Quỳ Nhan khó coi, sang với Định Ngôn: “Ngươi thấy ?”
“Canh sắp nhỉ?” Định Ngôn cái nồi đất treo lò than nhỏ mặt, hít hà.
“Mũi bạn ngài thính thật.” Trưởng thôn khen một câu, tiến lên tắt lửa, lấy bộ bát đĩa đơn sơ , múc canh : “Hai vị đường xa tới đây, là cao nhân chuyên hàng yêu phục ma, lấy cơm rau đạm bạc tiếp đãi thật là thất lễ quá. Haizz, cũng chúng gì nên tội mà chịu tai họa lớn thế . Trước ở đây thế, non xanh nước biếc, trồng gì nấy. Giờ thì núi sập, nước bẩn, chỉ còn mấy thứ rau dại lấp bụng.” Trưởng thôn lau đôi mắt đỏ hoe, tiếp tục: “Nếu hai vị đến sớm hơn chút, kiếp nạn tránh .”
“Tại ?” Định Ngôn thử l.i.ế.m chút canh nóng trong bát: “Chúng hàng phục là yêu ma, chứ lũ quét động đất thiên tai thế thì chúng cũng bó tay.”
“Hai vị , con quái vật đó tuy hại nửa dân nào, nhưng từ khi nó xuất hiện gần đây, chuyện lạ cứ dần nhiều lên.” Trưởng thôn sợ hãi : “Mọi lo lắng của chúng đều biến thành sự thật.”
“Lời giải thích thế nào?” Quỳ Nhan hỏi.
“Ví dụ như việc rắn rết cắn, khó tránh khỏi lo lắng độc . Trước ý nghĩ chỉ thoáng qua thôi, bôi tí t.h.u.ố.c nghỉ vài ngày là xong, chẳng để trong lòng. từ khi con quái vật đó xuất hiện, càng nghĩ càng sợ, kết quả vết thương vốn nhỏ xíu ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng y như trúng kịch độc, lấy mạng thương. Sau đó chúng thấy núi cơn mưa đất đá sạt lở, mặt đất cũng xuất hiện vết nứt nhỏ, thế là càng lo lắng núi lở đất nứt... Kết quả, các vị cũng thấy đấy.” Trưởng thôn thở dài: “Thời gian đó, tuyệt vọng. Mà con quái vật vẫn thỉnh thoảng xuất hiện giữa trung, hình còn to hơn nhiều. Nó chúng , thỉnh thoảng còn phát tiếng 'khục khục'. Chúng mới cảm thấy chuyện đều liên quan đến con quái vật . chẳng gì . Ngay lúc những sống sót chúng định bỏ quê hương nơi khác, con quái vật biến mất. Cùng với sự biến mất của nó, lòng chúng cũng nhẹ nhõm hẳn một cách khó hiểu, sự tuyệt vọng đó tan biến sạch sẽ, chỉ cảm thấy nên ở , xây dựng ngôi nhà phá hủy từng chút một.”
“Quái vật biến mất ?” Quỳ Nhan cau mày.
“Chúng cũng thấy lạ.” Trưởng thôn dậy lấy một cuốn sổ bằng vỏ cây, chỉ từng hình vẽ khắc đó: “Chuyện chúng ghi chép ở đây, còn đặt tên cho quái vật là 'Hữu Khuất'. Chúng đoán, lẽ đây là một loại yêu quái thể biến nỗi lo âu và sợ hãi của con thành sự thật. Nếu lúc đầu chúng suy nghĩ lung tung, lẽ sự việc tồi tệ đến thế.” Nói đến đây, trưởng thôn ngừng một lát tiếp: “Thực , đêm khi nó biến mất, dân làng thấy một bóng đen lướt qua bầu trời đêm, trông như hình , quấn lấy con quái vật đó, đó chẳng còn gì nữa. Đến tận bây giờ, Hữu Khuất từng xuất hiện . chỉ thể cho hai vị chừng đó thôi.”
“Có lẽ, chúng 'cao nhân' đến .” Định Ngôn , chỉ cái bát cạn sạch: “Hóa vị rau dại cũng tệ nhỉ.”
“Vậy bát nữa nhé!” Trưởng thôn nhiệt tình đón lấy bát của .
“Không cần . Hôm nay phiền .” Quỳ Nhan dậy, tiện tay xách Định Ngôn lên: “Chúng còn việc quan trọng, cáo từ.”
“Ta vội, uống bát nữa !” Định Ngôn luyến tiếc chỉ nồi canh: “Ngon lắm mà!”
Quỳ Nhan vẻ mặt đầy hổ ghé tai cảnh cáo: “Người còn cả nhà già trẻ lớn bé đợi ăn cơm đấy, ngươi còn mặt mũi tranh canh với ?”
“Không , thực sự ngon! Ngươi uống ngụm nào đúng , nếm thử !” Định Ngôn phớt lờ , híp mắt với trưởng thôn: “Phiền bác cho thêm bát nữa.”
May mà con ở đây họ là thần trời, còn trong hàng ngũ mười hai thần quân chức vị cao nhất. Nếu , một vị thần mặt dày xin canh uống sẽ khiến tuyệt vọng đến mức nào! Không đúng, lúc chẳng còn vẻ mặt chính nghĩa khinh bỉ ?
“Đi!” Hắn tăng lực tay: “Đừng quên phận của ngươi!”
Định Ngôn thản nhiên gỡ tay , : “Thân phận là thứ nên quên nhất.”
lúc , bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào, phấn khích hét lên: “Trí Nguy về !”
Trí Nguy? Hình như cái tên ho ở ? À, đúng , con lợn rừng : “phu quân” của nó.
Trưởng thôn , mặt mày hớn hở, bỏ cái muôi xuống chạy ngoài: “Hai vị chờ chút, con trai săn về .”
Sức hút của con trai trưởng thôn dường như lớn hơn bát canh. Định Ngôn đặt bát xuống, theo trưởng thôn ngoài.
Nhìn thì văn nhã ôn hòa, thực chất theo ý , tư duy cùng tần với khác, cũng tình bạn bao nhiêu năm nay duy trì kiểu gì! Quỳ Nhan vội vàng đuổi theo, đồng thời ngày càng hối hận vì lôi xuống nhân gian. Cái loại quái vật bề ngoài bình thường đúng là chỉ nên nhốt trong điện Nguyệt Lão thôi, haizz...
…
Con trai trưởng thôn, đàn ông tên Trí Nguy , đáng lẽ tất cả yêu mến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-69.html.]
Cao lớn, tuấn. Dù là mắt một mí cũng ngăn đôi mắt đen to chiếm hết sự chú ý. Sống mũi thẳng tắp, chút gồ ghề. Dải vải đen buộc trán xuyên qua mái tóc đen hai bên thái dương, cùng những lọn tóc dài quá vai bay trong gió đêm. Tấm da hổ vắt chéo áo khoác, thể hiện sự dũng mãnh và chiến tích của một thợ săn xuất sắc. Mấy con gà rừng và một con hươu nhỏ còn đang rỉ m.á.u chất đống chân .
Định Ngôn quan sát . Với phong thái , thảo nào ít cô gái trẻ trong đám đông với ánh mắt sáng rực.
mà, tên ?
Hắn tìm kiếm bóng dáng ai đó trong đám đông. Không là “phu quân” ? Lúc chẳng nên tươi như hoa ở chỗ gần nhất ? Người ?
Một đám trẻ con vây quanh thợ săn trẻ tuổi, dùng đủ loại ánh mắt ngưỡng mộ và khen ngợi để bày tỏ sự sùng bái với đàn ông . Mấy bé trai còn thẳng thắn lớn lên dũng cảm như Trí Nguy.
Trẻ con ngốc, g.i.ế.c vài con gà rừng với hươu nhỏ tính là dũng cảm. Hắn với đám fan hâm mộ nhí câu .
“Đến đây đến đây! Giới thiệu với con hai vị khách quý!” Trưởng thôn kéo con trai đến mặt họ: “Hai vị là cao nhân khắp thiên hạ, tài hàng yêu phục ma đấy.”
“Cao nhân?” Trí Nguy ngắt lời cha, ánh mắt lướt qua mặt họ nhàn nhạt: “Hai vị cao nhân đến đúng lúc thật, yêu ma thì , bữa tối khéo. Xin , còn việc, hai vị tự nhiên.” Nói xong, vác chiến lợi phẩm nghênh ngang bỏ .
“Này! Cái thằng , chuyện với khách thế!” Trưởng thôn trách móc xin họ: “Tính nó thẳng, chuyện như ném đá , hai vị đừng chấp.”
“Không .” Định Ngôn theo bóng lưng thợ săn dũng cảm, đầu nhỏ với Quỳ Nhan: “Cậu đang châm chọc chúng là phường lừa đảo ăn chực uống chực ?”
“Ta phân biệt nổi ngươi là ngây thơ bẩm sinh chậm tiêu bẩm sinh nữa.” Quỳ Nhan rũ mắt: “Thằng nhóc đó rõ ràng đang c.h.ử.i . Ta xem ngươi còn mặt mũi nào uống canh !”
“Nó mắng , mất miếng thịt nào .” Định Ngôn chớp mắt: “Canh vẫn uống.”
Nói xong, đợi Quỳ Nhan ngăn cản, sang trưởng thôn nở nụ rạng rỡ: “Nếu chê phiền, chúng tá túc ở đây vài ngày. Cái món canh rau dại , ngày nào cũng uống chứ?”
“Được !” Trưởng thôn nhiệt tình gật đầu lia lịa: “Hai vị chê nhà quê chúng thô sơ, chúng vinh hạnh lắm . Chỉ là, nếu hai vị thể nhọc lòng xem giúp chúng xung quanh còn thứ gì , chúng càng cảm kích vô cùng!”
“Cái đó là đương nhiên!” Hắn để ý đến cảm xúc của Quỳ Nhan, kéo trưởng thôn, híp mắt về phía căn phòng còn nửa nồi canh, tán gẫu.
“Trưởng thôn, canh rau dại đó nấu bằng nguyên liệu gì thế? Ngọt lắm.”
“ cũng nữa, đều là Trí Nguy mang về. Một thứ bột xanh biếc, mỗi cho một ít canh là ngọt lịm. Trí Nguy ngày nào cũng uống canh , nhưng cho uống, bảo canh chỉ cho trẻ, già uống sẽ đau bụng. Hôm nay các vị đến, cũng chẳng gì đãi khách, nên nấu cái .”
“Trí Nguy nhà bác đúng là thiếu niên hùng, đồ gì cũng mang về .”
“Ha ha, ngài quá khen. nó đúng là đứa trẻ cực . Nhờ nó ngày đêm núi săn bắn, mang bao nhiêu chim thú quý hiếm sang thôn bên núi đổi lấy lương thực và hạt giống, chúng mới qua cơn hoạn nạn. Trong núi nguy hiểm lắm, nó mười mấy ngày tin tức, chúng lo sốt vó. May mà cuối cùng cũng về lành lặn, nhưng trán một vết thương sâu. Cũng may cuối cùng , chỉ là thể thiếu cái dây vải che sẹo.”
“Bác thật phúc, đứa con trai thế . À, tuổi , chắc sắp thành nhỉ?”
“Chứ còn gì nữa, ngày cưới định khi lập xuân.”
“Cô gái nhà ai may mắn thế?”
“Là cô gái ở cái thôn nó sang đổi đồ , tên là Phi Vân. gặp bao giờ, xinh lắm.”
“Phi Vân... tên thấy là cô gái xinh .”
“Ha, nó thành gia lập thất, tâm nguyện lớn nhất của coi như xong.”
Hắn như chuyện gì trưởng thôn lải nhải, nhưng trong lòng nghĩ: Người nên gọi Trí Nguy là “phu quân”, là Phi Vân, A Tùng ...