Gửi bé "Vị Tri" yêu của :
Con ngoan , con rằng, từng là một yêu quái cực kỳ tùy hứng. Mẹ chẳng bao giờ thích ăn mãi một món, chẳng bao giờ chịu ở mãi một nơi, càng căm ghét lối sống nhạt nhẽo, ngày nào cũng như ngày nấy. Thế nhưng hiện tại, gắn bó với một thành phố suốt một thời gian dài, chăm chút cho một cửa tiệm nhỏ suốt một thời gian dài, và cũng ngày ngày đối diện với cùng một khuôn mặt già cỗi - ý là bố của con đấy. Vậy nên, điều là: Trên thế gian , chẳng thứ gì là bất biến. Vạn vật đều đang ngừng đổi, giống như con đang từng ngày lớn lên trong bụng , và cũng đang tiếp tục trưởng thành trong lòng vũ trụ bao la . Đứng sự "biến đổi", việc học cách thích nghi, giao tiếp và kiến tạo, thú vị hơn nhiều so với việc trốn tránh và chống cự. Nó cũng cho sinh mệnh của chúng trở nên ý nghĩa hơn nhiều.
Con ngoài mà xem, dẫu cho mây đen che khuất mặt trời, sóng to gió lớn bủa vây tứ phía, vẫn thể bình thản trong khoang thuyền, tràn ngập hạnh phúc cho con bức thư . Còn bố con thì cứ như một kẻ điên, chốc chốc chạy đỡ mấy cái đĩa rung lắc rơi xuống, chốc chốc lấy m.ô.n.g tì chặt cái tủ đang trượt , nhảy nhót c.h.ử.i rủa, bảo rằng nếu sóng gió còn chịu ngừng, bố con sẽ lao thẳng xuống biển để nổi trận lôi đình.
Con , bố con mang phận là một con rồng ở Đông Hải, đối với bố, đại dương nên là một hầu ngoan ngoãn phục tùng, chứ là một nữ hoàng động chút là trở mặt. Bất cứ nơi nào sự hiện diện của Ngao Sí, từng tấc nước biển đều sóng yên biển lặng, tuyệt đối càn. Đáng tiếc , vùng biển chúng qua chuyến hiển nhiên chẳng thèm nể mặt bố con chút nào. Từ cảng New York tiến Đại Tây Dương, con tàu nhờ mang tên "Poseidon" của chúng cứ thẳng tiến về phía Đông, rời cảng hai ngày liên tục hứng chịu đủ kiểu thời tiết tồi tệ nhất.
Poseidon vốn là một con tàu đ.á.n.h cá thương mại. Con tàu cũng giống hệt như thuyền trưởng Jack của nó, đều mang cái dáng vẻ rệu rã sắp sửa nghỉ hưu đến nơi. Cũng chính vì thế, mới thể dùng một mức giá rẻ bèo để thuyết phục lão Jack đồng ý cho cả đám chúng lên thuyền đấy.
Sau khi tạm biệt chú Lão Kiều của con... , gọi là ông Lão Kiều mới đúng, chiếc nhẫn "Kim Ô Phách" chính thức thuộc về . Nó mê hồn, nhất là khi đem soi ánh mặt trời. Tính cả nó nữa, thì trong mười hai khối "Thanh Phách" thất lạc, bảy khối rưỡi gọn trong tay , Sở dĩ "bảy khối rưỡi" là vì viên "Tiêu Hồ Nhãn" hiện vẫn đang cái gã chú Giáp Ất khốn khiếp của con nắm giữ, nên thể tính là thuộc về .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-7-hai-tu-phan-dan.html.]
Thật đáng ghét đúng ? Mang tiếng là công cho , thế mà gã chẳng chịu nể mặt chút nào. Tuy nhiên, trong cuộc đọ s.ú.n.g với King, chú Giáp Ất trông ngầu hơn bố con nhiều. Còn về những chuyện mất mặt của bố con, con cứ giữ kín trong lòng là , ngàn vạn đừng lôi thẳng mặt bố, nếu bố nhất định sẽ phát m.ô.n.g con đau điếng cho xem.
Hôm nay là đầu tiên đưa con tàu thủy, chắc con vui lắm nhỉ? Hoặc lẽ con sẽ cảm thấy, chuyến hành trình của chúng ngày càng trở nên thú vị hơn? Con xem, bố lặn lội dặm trường, lên trời xuống biển để gom cho đủ mười hai khối đá về nộp mạng cho mấy lão già Thiên giới. Đáng lẽ , đây là một nhiệm vụ vô cùng nghiêm túc, gian khổ, thậm chí là hiểm nguy trùng trùng. Ấy mà gương mặt chúng chẳng hề hiện hữu lấy một chút oán than sợ hãi. Lý do là vì, chúng đang dốc sức những việc trọng đại vì những quan trọng trong trái tim . Thế nên, chúng cam tâm tình nguyện.
Mẹ từng , việc vốn dĩ quan trọng, quan trọng là cùng với ai. Sau , con cũng sẽ gặp một mà con cam tâm tình nguyện cùng đến chân trời góc bể.
Dẫu cho đoạn đường phía thể còn dài và chông gai, dẫu cho Phù Sinh của chẳng bán mấy chốc, và dẫu cho ngay lúc đây, đang lênh đênh cưỡi sóng đạp gió một con tàu nhỏ nát bươm, thì vẫn sẽ tiếp tục chuyến hành trình . Bất chấp việc bố con mắc chứng tăng động tuổi già cộng thêm bệnh càm ràm như Đường Tăng, bất chấp việc bố nuôi Cửu Quyết của con mặt dày mày dạn lén uống trộm rượu Whiskey của lão Jack, bất chấp việc chú Giáp Ất vẫn mang cái bộ mặt than đáng ghét khó ưa... chỉ cần họ ở bên, thế giới vẫn luôn vững chãi và an bình.
Cục cưng , bên ngoài gió rít gào từng hồi, tiếng sóng biển vỗ ầm ầm lớp đè lớp . Thực , bây giờ chính cũng chẳng chúng nên về hướng nào nữa. Bởi vì , khối "Kim Ô Phách" ki bo keo kiệt chỉ nhả cho chúng đúng một chữ duy nhất, "Hải" (Biển).
Thật khó hiểu đúng ? Nói thật với con, tuy sinh là một kiện tướng bơi lội xuất sắc, nhưng chẳng hề ưa nước. Chắc lẽ chuyện liên quan đến một vụ t.a.i n.ạ.n thời thơ ấu của và cả bác T.ử Miểu của con nữa. Chuyện để kể cho con nhé. Cũng vì lẽ đó, mấy mặn mà với đại dương bao la. con , đại dương là một thế giới khác biệt. Cá chép và san hô, thủy quái và yêu tinh, cùng vô vàn những bí mật chẳng ai đều lẩn khuất nông sâu làn nước tối tăm thấy đáy. Thỉnh thoảng đến mở mang tầm mắt một chút cũng chẳng . Nếu thưởng thức chút hải sản tươi rói thì càng tuyệt vời. Mẹ cực kỳ cuồng món mực nướng!
Chỉ điều, chúng lênh đênh vùng biển bến bờ tròn một tuần lễ . Mực nướng chẳng thấy , mà rắc rối thì dường như đang kéo tới một chút...