Mấy trăm năm , thôn Thạch Vưu đón một cặp em đến định cư. Họ dọn ngôi nhà hoang phế họ Tống năm xưa.
Người em mày thanh mục tú, dáng mảnh khảnh, mắt vết bớt đỏ tươi. Người cao lớn, mặt mũi tuấn tú nhưng tiếc là liệt, câm, chỉ như khúc gỗ thở.
Người em tự xưng là Xuân Lô, tổ tiên từng là thôn Thạch Vưu, nay đưa trai về quê lá rụng về cội.
Lâu dần, trong thôn cũng quý mến hai em. Xuân Lô chăm chỉ, cày cấy nuôi một lời oán thán. Hơn nữa, nung gốm giỏi. Trong cái thôn nghề gốm lụi tàn , sự xuất hiện của như tia sáng bất ngờ. Cậu dạy già trẻ nhỏ phôi nung lò, tiền bán gốm dần đổi cuộc sống nghèo khó nơi đây.
Xuân Lô nhiều học trò, nhưng ai vượt qua . Cũng từng một hai trò giỏi hơn thầy, nhưng cuối cùng đều mất tích một cách bí ẩn.
Trong mắt , ai hiền lành khiêm tốn bằng Xuân Lô, chịu giúp , tham công. Cả ngày ngoài việc bên lò nung, chỉ tìm ngon về, trời thì đẩy xe lăn đưa sân, bón từng thìa do chính tay pha.
Dần dần, thôn Thạch Vưu vốn yên bình trở nên dậy sóng. Hàng xóm láng giềng hòa thuận xưa giờ cãi vã vì những chuyện vặt vãnh, chủ yếu là nhà lợi thì nhà ghen ghét đỏ mắt, từ cãi đến đ.á.n.h , thậm chí án mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-7.html.]
Gặp chuyện như thế, Xuân Lô luôn khuyên giải qua loa vài câu về việc.
Xuân Lô giỏi nhất là nung những tượng nhỏ xíu, sống động như thật, nam nữ đủ cả, đủ tư thế, chỉ cao ba tấc, tinh xảo đáng yêu.
Mọi tưởng đó chỉ là đồ chơi, mua về dỗ trẻ con nịnh vợ. Xuân Lô còn hào phóng tặng cho mỗi nhà một con.
Chỉ là, ai những con đất nung đến đêm khuya thanh vắng thể cử động, nhảy đến mặt đang ngủ say, dùng thứ ngôn ngữ riêng thì thầm những chuyện bí mật, cuối cùng gõ gõ trán , hỏi một câu: "Nguyện mở cửa ?". Kết quả chỉ hai loại: hoặc là tay trắng trở về đồ trang trí, hoặc là hóa thành luồng sáng xanh chui tọt cơ thể đó.
Mỗi khi một con đất chui , tinh thần Xuân Lô lên một chút. Bao năm qua, cô dựa cách "tu luyện" . Những con búp bê đất như công cụ kiếm ăn, chui càng nhiều thì sức khỏe cô càng . Còn những "mở cửa" thì cũng chẳng , chỉ biến thành những kẻ ghen ăn tức ở, đố kỵ hẹp hòi hơn thôi. Họ chuyện gì, Xuân Lô mặc kệ. Cô chỉ cần sống với trai là . Có lẽ tốn thêm chút thời gian nữa, cô sẽ thoát khỏi xác đất sét để trở thành thật!
Hai ngàn năm trôi qua, Xuân Lô trở thành dấu ấn vĩnh cửu của thôn Thạch Vưu. Bất kể ở đây sinh sôi nảy nở thế nào, cô vẫn giữ nguyên lối sống . Trong mắt họ, nhờ chú thuật cô thi triển, họ luôn nghĩ Xuân Lô là bình thường mới chuyển đến vài ba năm . Không ai nhớ cô là sống lâu nhất cái thôn .
Còn những con búp bê đất Xuân Lô , hai ngàn năm nay ngày nào ngừng " việc". Luôn , hôm nay hoặc ngày mai, mở toang cánh cửa "tâm hồn" vốn nên mở .