CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-07-31 13:22:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu thiên thần, trong đêm tối thế , nhiệt độ thấp thế , dừng bên ngoài cái hang đá ẩn lưng chừng núi hoang vu , chắc chắn sẽ mắc bệnh thương hàn nặng. Đợi ngày nào đó còn là thần nữa, sẽ bệnh gì quấn đây. Nói thì, bệnh chắc là một mùi vị cực kỳ khó chịu nhỉ?
Gió lạnh rít gào xuyên qua khe đá và cành khô, kéo suy nghĩ đang bay xa của Định Ngôn trở . Hắn nhẹ nhàng gạt lớp cỏ khô và bụi gai ngụy trang cửa hang, một lối tối om lộ . Hắn bước , tiện tay sờ vách đá, ẩm ướt vô cùng.
Nếu chọn nơi chỗ ở thì đúng là quá yêu thương bản .
mà, thanh niên ca tụng - Trí Nguy, chẳng lén lút đó ? Từ nhà trưởng thôn đến đây, một quãng đường dài, theo đàn ông từ bỏ giấc ngủ, lén lút rời nhà như tên trộm .
Hắn ẩn , trong lối hẹp dài tối tăm. Càng trong nhiệt độ càng thấp, đúng là nơi ở thêm một phút nào.
Dần dần, một chút ánh sáng. Tại đất trống rộng đầy mười thước ở góc cua lối , vài thanh củi đang cháy dè dặt - đúng là chỉ vài thanh, nên lửa yếu, dù là chiếu sáng sưởi ấm đều quá thiếu thốn.
Người co ro bên đống lửa, là cô ? Lại là hình . Trên mặt đầy vết thương, mũi là nghiêm trọng nhất. Lớp cỏ khô lót rõ ràng đủ dày, ngủ chắc chắn khó chịu.
“Anh mang ít thức ăn đến, đủ cho em ăn mấy ngày.” Trí Nguy đặt cái túi vải xuống chỗ gần cô nhất, xuống bên cạnh, ngắm nghía khuôn mặt còn khó coi hơn , cau mày: “Sao cẩn thận thế?”
Cô khó nhọc dậy, ngượng ngùng : “Mấy con vật nhỏ đó dữ lắm, bắt chúng cũng tốn chút sức.”
“Trước thấy thương nặng thế .” Trí Nguy vết thương của cô: “Mai mang ít thảo d.ư.ợ.c cho em.”
“Ừ.” Trong mắt cô tràn đầy ý ngốc nghếch, đầu thuận thế dựa vai : “Hôm qua, cô nương Minh Nguyệt bên núi lấy chồng, mặc áo lắm, đầu còn cài hoa. Em theo đoàn đưa dâu một đoạn dài.”
“À, thế ?” Anh cứng đờ, sắc mặt cũng .
“Ừ.” Cô mặt , bất an đầu , nhưng ngay: “ đó kỹ , bộ áo đó cũng chẳng lắm. Lúc họ qua sông, Minh Nguyệt còn ngã xuống nước nữa. Ha ha.”
“Sau , mấy chuyện náo nhiệt đó bớt xem .” Anh gượng gạo: “Ngọn núi chứa vô đồ thực sự mới là nơi em nên .” Anh ngừng một chút, bỗng nhiên dịu dàng nâng mặt cô lên, : “Em đối với là quan trọng.”
Cô ban đầu ngẩn , nhanh chóng đỏ hoe mắt, như nhận món quà to lớn, lắp bắp hỏi: “Người... quan trọng?”
“ , nên hy vọng em ở đây, ở bên cạnh .” Anh quanh: “Tuy nơi tệ, nhưng đây là nơi thích hợp nhất thể tìm để an trí em hiện tại. Có thể em , trong thôn hai kẻ tự xưng thể hàng yêu phục ma đến, bất kể họ lừa đảo , vẫn lo cho an nguy của em.”
“Chỗ lắm mà!” Cô mở to mắt, khẳng định chắc nịch: “Tuy lạnh nhưng em sợ lạnh. Với em ghét chỗ quá sáng, cái hang dùng để ngủ nướng thì còn gì bằng!”
“A Tùng.” cô một lời oán thán: “Anh chỉ thể giấu em , thể giấu cả đời. Anh lo bên ngoài sẽ hại em. , nếu ngày em , sẽ trách em. Em luôn tự do.”
Cô lắc đầu mạnh: “Em chẳng cả, ở ngay đây thôi.”
Không khí mắt dường như trở nên . Củi lửa sắp tàn, cô định thêm củi nhưng giữ tay : “Thế thôi, vẫn yên tâm. Nhỡ liên quan phát hiện ở đây ánh sáng thì rắc rối. Sau nếu cần thiết cũng hạn chế nhóm lửa. Em nghỉ ngơi , về đây.”
“Được. Đi đường cẩn thận.” Trong bóng tối, rõ mặt cô, giọng điệu tạm biệt nhẹ nhàng.
Chỉ là, ở nơi họ thể nào thấy, nhạt. Không vui vẻ, cũng ý khen ngợi.
Trong gian đến đốm lửa nhỏ cũng biến mất, nhiệt độ giảm xuống nhanh hơn. Cô co lớp cỏ khô mỏng manh, run rẩy.
Định Ngôn từ từ lui , khoác lên ánh trăng lạnh lẽo, mặt cảm xúc xuống núi.
…
Ngày mới, thời tiết , dân làng bận.
Định Ngôn dựa tường ngẩn . Đối diện, trưởng thôn dẫn theo mấy đang khí thế ngất trời nhét thức ăn, da thú và tất cả những thứ họ cho là quý giá mấy cái sọt tre. Một lát nữa, Trí Nguy sẽ mang những lễ vật sang bên núi. Bên tai ngừng vang lên giọng vui vẻ của Trí Nguy, nào là cái Phi Vân thích ăn, cái Phi Vân thích chơi, cái nọ là loài hoa Phi Vân thích nhất. Toàn là Phi Vân, Phi Vân.
“Đi thôi.” Quỳ Nhan đến bên cạnh , cau mày cha con trưởng thôn bận rộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-70.html.]
“Thiên Đế của chúng biến thành con quái vật tên là 'Hữu Khuất'?” Hắn dùng giọng điệu thản nhiên nhất hỏi một vấn đề nghiêm trọng nhất.
“Ta tưởng ngươi chỉ nhớ mỗi canh và lợn rừng thôi chứ.” Quỳ Nhan khoanh tay: “Ta đến nơi Hữu Khuất từng xuất hiện, yêu khí còn sót ở đó tan hết.”
“Cho nên?”
“Trong yêu khí lẫn một tia tiên khí, hơn nữa là mùi vị độc nhất vô nhị của Thiên Đế mà chúng đều quen thuộc. Tất nhiên, kẻ chậm tiêu như ngươi phân biệt .” Quỳ Nhan thở dài: “Ta mất nhiều thời gian mới chấp nhận sự thật . Thủ lĩnh của chúng thần biến thành yêu vật ăn ác niệm, trò đùa quá lớn . Ta hy vọng là nhầm. Một ngôi làng tình cờ ghé qua cho chúng đáp án kinh thiên động địa, thà tin rằng chúng 'vận may' thế .”
Định Ngôn day day trán: “Nếu Thiên Đế biến thành yêu, thì những mất tích khác e là...”
“Im miệng!” Quỳ Nhan vội ngắt lời : “Cho dù Hữu Khuất thực sự do Thiên Đế hóa thành, khi tìm thấy nó, tất cả vẫn là bí ẩn, đừng đoán mò. Hơn nữa, nếu mấy tên cũng biến thành yêu, thế giới vạn kiếp bất phục từ lâu , thể hơn nhiều so với đến?”
“Nếu như, chúng một bước, gì đó thì ?” Định Ngôn nhún vai: “Ta đoán thôi.”
“Thế thì ngươi nên mời đó uống canh.” Quỳ Nhan lườm : “Đi thôi, chúng còn nhiều nơi .”
“Ta định ở thêm ít ngày.” Định Ngôn bất động: “Ta đ.á.n.h , mắt mũi cũng kém, chẳng giúp gì cho ngươi.”
“Nửa đêm theo dõi khác đối với ngươi thú vị thế ?” Quỳ Nhan mắt thẳng hỏi.
Hắn sững , : “Nếu vô vị, ngươi việc tương tự?”
“Nguyệt Lão đại thần của ơi, cầu xin ngài đấy, giờ là lúc nào mà ngài còn rảnh rỗi quan sát yêu đương?” Quỳ Nhan suýt quỳ xuống lạy .
“Đây là thiên chức của mà.” Định Ngôn : “Ngươi . Vài ngày nữa sẽ tự tìm ngươi.”
“Không .” Quỳ Nhan từ chối thẳng thừng, do dự một lát hạ giọng : “Ta thấy ngươi uống canh vui vẻ thế, nhịn cũng nếm thử một ngụm.”
“Việc đó liên quan gì đến chuyện ngươi ở?”
Quỳ Nhan thần bí hỏi: “Ngươi đám bột xanh lè trong canh là cái gì ?”
“Nghe gọi là 'Kiến Thiên Thúy'.” Định Ngôn nhớ cảnh tượng hôm đó: “Một loại... thực vật mọc đất.”
“Kiến Thiên Thúy? Tên đặt cũng đấy.” Quỳ Nhan về phía Trí Nguy đằng , lạnh lùng : “Tên thật của thứ là Phục Cương, là một loại yêu quái chỉ sống lòng đất. Khi chúng c.h.ế.t , xác sẽ biến thành thực vật dạng nấm. Ở quê từng ít loại yêu quái . Chúng tuy nhỏ con nhưng bản tính hung hãn, ai dám động thổ đầu chúng, chúng liều mạng với kẻ đó ngay.”
Định Ngôn chớp mắt, : “Ồ.”
Thái độ thờ ơ của khiến Quỳ Nhan tuyệt vọng cúi đầu, ngẩng lên: “Phục Cương, là thức ăn chỉ dành cho c.h.ế.t!”
Lời thốt , kẻ đòi uống canh lập tức ho sù sụ.
Thấy thế, Quỳ Nhan cuối cùng cũng thoải mái vỗ vai : “ mà, vật sống ăn cũng c.h.ế.t . Cùng lắm là đêm ngủ ngon, gặp ác mộng thôi. Cho nên, ngươi cũng cần lạ tại đêm qua ngươi ngủ thế nào cũng ngon nhé.”
Định Ngôn vỗ ngực, thẳng lưng: “Ta .” Hắn đầu, Trí Nguy chỉnh tề hành trang, hỏi: “Là ?”
“Nếu cho c.h.ế.t ăn Phục Cương, hiệu quả cải t.ử sinh. .” Quỳ Nhan theo cùng hướng: “Từ đó về bắt buộc ăn lâu dài. Một khi ngừng ăn quá 49 ngày, 'sống ' sẽ lập tức hóa thành vũng nước thối. Hơn nữa, dù cho ăn lâu dài, tác dụng của Phục Cương cũng chỉ duy trì ba năm. Ba năm , cái gì đáng c.h.ế.t vẫn c.h.ế.t.”
Lời dứt, bên vang lên tiếng chào tạm biệt. Mọi đều đang tiễn đưa hùng của thôn. Theo quy định ở đây, nhà trai chỉ cần tặng ba đại lễ sang nhà gái là hôn sự coi như chốt hạ. Ai nấy đều mừng cho Trí Nguy sắp lấy vợ thành gia lập thất. Nhiều bảo, Trí Nguy dũng mãnh nhất và Phi Vân xinh nhất đúng là duyên trời tác hợp, con cái họ chắc chắn cũng vô cùng xuất sắc, tương lai hai thôn sẽ tươi sáng.
Duyên trời tác hợp?!
Định Ngôn đám vui vẻ , mà .