CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-07-31 13:22:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn bao giờ thấy con hươu nào to lớn, hung dữ thế . Nhớ hươu ở Thiên giới, con nào cũng dịu dàng lười biếng, an phận thủ thường.

Đó là một con hươu cái, điên cuồng dùng đầu, dùng miệng, và cả móng thương, ủi con lợn rừng nhỏ bé bằng nửa nó về phía vách núi.

Đây đáng lẽ là một cuộc chiến cân sức. Lợn rừng dù nhỏ cũng là lợn rừng, loài thú phát điên lên thể c.ắ.n c.h.ế.t sói hổ báo. Một con hươu cái ăn cỏ, bản tính hiền lành, lý do gì sống sót đến giờ, còn với tư thế của kẻ tấn công.

Trong bụi đất mù mịt, trơ mắt hươu cái đẩy kẻ thù từng chút một về phía t.ử thần. Phiền phức là, sức chiến đấu của con lợn rừng thật đáng thất vọng. Trông nó đ.á.n.h , chỉ thoát , mỗi động tác đều lộ vẻ do dự và áy náy.

Từng tảng đá vụn vì sự ép sát của chúng mà rơi xuống vách núi, tan xương nát thịt vực sâu.

Chỉ cần hươu cái cố thêm một bước nữa, mục đích của nó sẽ đạt . Lợn rừng nó dồn đến bờ vực nguy hiểm.

Một ngón tay nhẹ nhàng chạm lưng con hươu. Một bong bóng trong suốt bọc lấy con vật đang giận dữ, nhẹ nhàng đưa nó rời khỏi vách núi, đáp xuống chỗ an .

Lợn rừng thở hồng hộc trân trân hồi lâu, kinh ngạc hỏi: “Anh mù? Sao ?”

“Thời tiết , núi dạo, gặp một con lợn rừng suýt hươu ép c.h.ế.t.” Hắn nó.

“Anh... thấy ?” Nó càng ngạc nhiên hơn, trượt chân một cái, suýt lăn xuống núi.

bao giờ mù.” Hắn lùi hai bước: “Nếu là cô, sẽ gần vách núi thế .”

A Tùng vội vàng nhảy lên vài bước, há hốc mồm dám tin, lắp bắp hỏi: “Anh, , thấy hết ?”

Bên , con hươu nhốt trong bong bóng rống lên giận dữ, húc đá.

“Lợn rừng và hươu, kết oán ?” Hắn hỏi.

A Tùng cúi đầu, im lặng.

“Xem lo chuyện bao đồng .” Hắn gật đầu: “ thả con hươu đây, các thế nào thì thế .”

“Đừng.” A Tùng vẫn ngẩng đầu: “ đ.á.n.h với nó, c.ắ.n c.h.ế.t nó, cũng nó g.i.ế.c c.h.ế.t. Anh thể đưa nó đến chỗ nào xa xa đây một chút ?”

“Ngọn núi to thế, chẳng lẽ chứa nổi hai ?” Hắn giả vờ hiểu.

A Tùng do dự lâu, khẽ : “ dụ con của nó đến mặt thợ săn.”

Ồ, đúng , chiến lợi phẩm mà Trí Nguy dũng mang về. Hắn còn nhớ dáng vẻ con hươu con trong vũng máu, cũng nhớ nụ tự hào mặt thợ săn đó.

Dù là con hươu hiền lành cũng sẽ tuyệt vọng và phẫn nộ biến thành quái vật tràn đầy sức mạnh nhỉ.

Hắn đến mặt con hươu cái, vươn tay vỗ nhẹ lên trán nó. Con vật to lớn lập tức yên lặng. Sau khi niệm một câu thần chú, bong bóng mắt “bụp” một tiếng biến mất, đến một sợi lông hươu cũng còn.

“Pháp thuật lợi hại quá!” Mắt A Tùng đầy vẻ kinh ngạc, chạy đến chỗ bong bóng biến mất, xoay vòng ngó nghiêng: “Nó ?”

“Sau cô sẽ tồn tại trong ký ức của nó nữa, cho nên cũng đừng quan tâm nó .” Hắn cúi đầu kẻ đang chạy loạn chân, đột nhiên gọi một tiếng nghiêm túc: “A Tùng.”

Nó dừng , ngẩng đầu .

“Sau khi lập xuân, Trí Nguy sẽ thành với Phi Vân bên núi.” Hắn thẳng thừng một cách bất thường.

Một cơn gió lạnh thổi qua, A Tùng chớp đôi mắt ti hí, : “ .”

Đến lượt ngạc nhiên: “Cô ?”

A Tùng bình tĩnh : “Xin , dối. Anh vẫn phu quân của .”

.”

đoán, chính là 'cao nhân' đột nhiên chạy đến thôn mà kể với ?”

“Nguyên văn lời chắc là là cao nhân lừa ăn lừa uống nhỉ?”

A Tùng bật “phì” một tiếng, chuyển chủ đề: “Mùa xuân, chẳng vẫn đến ?”

đến.” Hắn càng lúc càng thấy con lợn rừng thú vị: “Cô định ?”

A Tùng trả lời, mà chạy vòng quanh chân mấy vòng, vẻ mặt suy tư.

Lát , A Tùng đối diện , ngẩng đầu hỏi ngược : “Anh là thần tiên ? phân biệt và thần tiên, xin đừng dối .”

“Câu trả lời quan trọng lắm ?”

“Ừ.” A Tùng gật đầu mạnh: “Nếu là thần tiên, mới cho rằng là con yêu quái mơ giữa ban ngày.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-71.html.]

“Được .” Hắn xổm xuống, quan sát con lợn rừng t.h.ả.m hại : “ là thần tiên từ Thiên giới xuống, lừa cô.”

Mắt A Tùng sáng rực lên, thế mà chồm lên, kích động đặt hai chân lên đầu gối : “Vậy nhất định quen Nguyệt Lão đúng ?! Vị đại thần tôn quý vô song, cai quản nhân duyên thiên hạ !”

“Cái ...” Hắn do dự một thoáng: “Gặp vài .”

“Tốt quá ! Chắc chắn ông trời thấy lời cầu nguyện của , nên mới đưa quý nhân như đến mặt . Không , là quý tiên.” A Tùng càng kích động hơn, sự ủ rũ đó quét sạch sành sanh.

“Thân phận của giúp gì cho cô ?” Hắn càng tò mò cô nàng đang tính toán gì.

“Ừm...” Lợn rừng thế mà cũng ngượng ngùng hổ: “Nếu bây giờ rảnh, đưa đến một nơi.”

Rảnh, đương nhiên rảnh. Hắn thỏa thuận với Quỳ Nhan , thôn tiếp tục “chơi”, Quỳ Nhan tiếp tục dò la manh mối về những đồng nghiệp mất tích, bảy ngày gặp ở trong thôn. Tất nhiên, trong thời gian , xin canh của trưởng thôn uống nữa.

Hắn vui vẻ nhận lời mời của A Tùng, theo nó lên tận đỉnh núi.

“Cái ...” Định Ngôn bức tượng nặn bằng bùn đất, tròn , như cái bánh trôi nấu nát bét mặt, khó khăn hỏi: “Cô tự tay tượng Nguyệt Lão?”

“Làm lâu lắm đấy.” A Tùng sự bi thương trong giọng điệu của , hào hứng : “ Thổ Địa công công , Nguyệt Lão đại nhân là vị thần hiền từ dịu dàng nhất trong các vị thần, nhưng đến Thổ Địa công công cũng từng gặp ngài . nghĩ, vị thần se duyên như ngài chắc chắn là một ông già béo, khuôn mặt tròn trịa, bao giờ giận. Anh gặp Nguyệt Lão , như thế ?”

Nó đang tả Tiểu Viên thì , Định Ngôn nhịn trí tưởng tượng của con lợn rừng về .

“Làm cái ý nghĩa gì đặc biệt ?” Hắn bức tượng “Nguyệt Lão” dựng đặc biệt ở giữa đỉnh núi. Vị trí bất cứ thứ gì che khuất ánh sáng, dù là ánh mặt trời ánh trăng đều chiếu rọi đầy đủ. Bây giờ đang là hoàng hôn, ráng chiều đỏ rực chân trời, màu sắc rơi tượng thần cũng lạ thường, như khoác lên tấm áo linh khí, khiến cục đất sét nực thêm vài phần thần thái dáng.

“Thổ Địa công công bảo, tiểu yêu như chúng khó nhân duyên.” A Tùng tỉ mỉ dọn sạch lá rụng tượng thần: “, thiên thần đều lòng từ bi thương xót chúng sinh, chỉ cần thành tâm cầu xin, họ nhất định sẽ thấy. Đến lúc đó, sẽ toại nguyện. Nên thành kính nặn bức tượng Nguyệt Lão . Cứ đến đêm trăng, sẽ hóa thành đến đây bái Nguyệt Lão, đến khi mặt trời mọc mới .”

Trước mắt hiện lên cảnh tượng ánh trăng bạc trong trẻo, một con lợn rừng xí hóa thành một cô gái xí, thành kính quỳ bức tượng đất sơ sài. Cô chẳng gì cả, ngoài một trái tim tràn đầy tưởng tượng.

“Tại nhất định hóa thành để bái Nguyệt Lão của cô?” Hắn hỏi.

dùng dáng vẻ nhất để đối đãi với quan trọng.” A Tùng ngượng ngùng sụt sịt mũi: “Với Trí Nguy cũng .”

Hắn , ráng chiều co thành một đường chỉ màu, đột nhiên nhảy sang một câu hỏi liên quan: “Cô thực sự tu thành hình đúng ? Có thể xuất hiện với tư thế con là do cô cưỡng ép tụ tập yêu lực, miễn cưỡng duy trì?”

A Tùng sững sờ, gật đầu: “Với yêu quái, tu thành hình là chuyện gian nan bao. Mỗi biến hóa, dù chỉ duy trì một ngày hình cũng là .” Cô ngừng một chút, nhỏ: “Thời gian của còn nhiều nữa. Mùa xuân đến, sẽ .”

“Cô hậu quả của việc lạm dụng yêu lực, tuân theo tuần tự là gì ?” Chút ánh sáng cuối cùng phản chiếu trong mắt biến mất bóng tối: “Sẽ khiến cô đến lợn rừng cũng nữa.”

“Thổ Địa công công bảo, tơ hồng của Nguyệt Lão đại nhân chỉ dùng cho con .” Cô đến tượng Nguyệt Lão, thành kính cục đất : “Ông bảo, khi con sinh , ngón út mọc một sợi tơ hồng vô hình, dài vô tận. Đầu nắm trong tay Nguyệt Lão. Đợi cơ duyên đến, Nguyệt Lão sẽ lấy đôi búp bê nam nữ bằng đất do chính tay ngài nặn phân của chủ nhân tơ hồng, quấn tơ hồng của hai lên đó thắt nút, đôi nam nữ đó thế gian sẽ kết vợ chồng, bạc đầu giai lão.”

“Thổ Địa công công cũng nhiều thật.” Hắn , thản nhiên : “Thế ông bảo cô, yêu vật trời sinh tơ hồng ?”

“Có , nên yêu quái luôn xếp nhóm duyên phận, cô độc đến già.” Trong mắt A Tùng lộ tia thất vọng, nhưng ngay lập tức hy vọng thế: “ ông cũng bảo, chỉ cần cách yêu một , dù là yêu quái, tơ hồng cũng thể tu luyện .”

“Cho dù cô tu luyện một sợi tơ hồng, thì điều đó đại diện cho cái gì?” Hắn dấu vết giẫm một cái lên “hy vọng” của cô: “Phải buộc cùng một sợi tơ hồng khác, mới gọi là viên mãn.”

“Nên mới cầu xin Nguyệt Lão giúp đỡ mà!” Cô ngây thơ mở to đôi mắt bé tí.

“Buộc cô và Trí Nguy của cô với ?” Hắn hỏi thẳng thừng.

hổ, nhưng gật đầu chắc chắn: “Nếu lúc đó, thực sự mọc tơ hồng, Nguyệt Lão chắc sẽ giúp chứ?! Dù thì ngài cũng là vị thần bụng như thế.” Nói , cô bỗng , chạy đến chân , vẫy cái đuôi nhỏ, thăm dò hỏi: “Nếu mùa xuân, mọc tơ hồng, nếu Nguyệt Lão bận quá thấy, thể nhờ với ngài một tiếng ? Cứ bảo là, một con lợn rừng vốn nên tơ hồng, sự nỗ lực thành kính, cuối cùng phá vỡ thông lệ. Cho nên...”

“Cho nên cũng mong ngài phá vỡ thông lệ.” tiếp lời: “thành cho cô?”

“Ừ ừ!” A Tùng gật đầu lia lịa: “ thấy, cũng là một vị thần tiên .”

“Tại ?” Hắn : “Trên trán khắc chữ ' là thần tiên ' ?”

A Tùng lắc đầu: “Trên mặt bao giờ biểu cảm chán ghét , một chút xíu cũng .”

“Ồ?” Hắn sờ mặt : “Chẳng lẽ, khác ?”

trả lời nữa.

“Vậy thì, chúc cô may mắn.” Hắn ngẩng đầu, bầu trời đêm đen kịt: “Đêm nay trăng, cô cần bái Nguyệt Lão nữa. Thực , Nguyệt Lão sở dĩ gọi là Nguyệt Lão chẳng liên quan gì đến mặt trăng cả, chẳng qua tên đó thích phơi nắng, chỉ thích ngẩn ngơ ánh trăng thôi. Cô cũng cần biến thành , đằng nào cô biến thành cũng chẳng , thà cứ giữ nguyên dáng vẻ lợn rừng, còn chọc Nguyệt Lão vui vẻ.”

“Hả?!”

đây. Trước mùa xuân, nếu rảnh, sẽ thăm cô.”

“Khoan , là vị thần tiên nào trời ?”

Tiếng A Tùng còn vang vọng trong khí đỉnh núi, bóng dáng biến mất giữa rừng cây...

 

Loading...