CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-07-31 13:22:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-07-31 13:22:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
“Ngươi định thành cho con lợn rừng thật ?” Quỳ Nhan hỏi: “Tác phẩm cuối cùng khi rửa tay gác kiếm của Nguyệt Lão là một con lợn rừng?”
Hắn gật đầu cũng chẳng phủ nhận, lẳng lặng về phía đỉnh núi.
Mùa xuân đến, bất kể ngày đêm, thời tiết đều trở nên dễ chịu. Mùi hương hoa cỏ lan tỏa khắp núi rừng ngày càng rực rỡ. Trên cành cây mới nhú mầm non nâng một vầng trăng khuyết - lúc , các tiên nữ trong cung trăng còn vui vẻ đuổi bắt thỏ ngọc chơi .
Thiên Không vĩnh viễn là Thiên Không, thể về nữa. Điểm , dự cảm của thành hiện thực.
Trước khi buông bỏ phận , quả thực nên thêm chút gì đó.
như nghĩ, cục đất sét đỉnh núi, một cô gái xí đang thành kính dập đầu.
Động tác của cô chậm, dập đầu một cái, liền thẳng lên lẩm bẩm gì đó, dập đầu. Cứ lặp lặp như thế, ý định dừng .
Chẳng lẽ, nào cô cũng như thế cho đến sáng?
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, rõ trán cô rách . Con lợn rừng , đến nặng nhẹ cũng ?
Máu đỏ tươi lẫn với bùn đất in trán cô, càng hơn .
cô dập đầu nghiêm túc thế, trong mắt tràn đầy thành kính và mong đợi.
Quỳ Nhan thở dài, bảo: “Thành cho nó . Ta mà cũng thấy xót.”
“Đi thôi.” Hắn .
Trong thế giới màu đỏ chỉ thuộc về riêng , con yêu quái dập đầu ngừng biến thành một chấm đen ngày càng nhạt...
…
Đêm khuya hôm , thực hiện lời hứa. Không những mang Nguyệt Lão đến, mà còn mang cả quan trọng nhất của cô đến.
Đêm nay trăng, chỉ gió lạnh thổi ù ù. Dù mùa xuân đến, khó tránh khỏi chịu một đợt rét nàng Bân, đó là thông lệ.
A Tùng ôm chặt Trí Nguy bất tỉnh ném xuống đất, kinh ngạc Định Ngôn mặt: “Anh bảo chính là Nguyệt Lão?”
“Xin , phá vỡ trí tưởng tượng của cô .” Hắn bước tới, vỗ vỗ “bức tượng” của .
“... gì nữa.” A Tùng vẫn thật thà như khi: “Bây giờ căng thẳng, nhưng vui! Rất vui vui!”
Quỳ Nhan cô: “Con lợn rừng nhà ngươi cũng coi là phúc, gặp em chuyên cho khác của .”
“Vâng .” A Tùng kích động đến mức nên lời, Định Ngôn: “Nguyệt Lão đại nhân, tiếp theo, gì?”
Hắn , : “Trả lời vài câu hỏi là .”
“Câu hỏi gì?” Cô hớn hở mặt.
“Người đàn ông , yêu cô ?”
“Anh ...” Suy nghĩ của A Tùng như tắc , hồi lâu mới do dự : “Yêu mà.”
“Yêu thế nào?”
A Tùng hỏi khó, cố gắng nhớ lâu, : “Anh bắt Phục Cương nguy hiểm, luôn nhắc cẩn thận. Anh sợ khác phát hiện là yêu quái hại , giấu trong hang đá. Anh mang đồ ăn cho . Anh còn , là vô cùng quan trọng với !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-73.html.]
“A Tùng.” đến mặt cô, xổm xuống, dịu dàng cô: “Nếu câu với cô là ' cẩn thận', mà là 'đừng nữa', thì câu trả lời của cô mới sức thuyết phục.”
A Tùng sững sờ.
Ngón tay lướt qua vết sẹo trán cô: “Người yêu cô, sẽ để cô rơi nguy hiểm, sẽ giấu cô mặt bạn bè, quan trọng nhất là...” Hắn đôi mắt ngày càng ngỡ ngàng của cô, : “Sẽ vui vẻ cưới phụ nữ khác như .”
“ mà.” A Tùng ấp úng: “ vẫn luôn nỗ lực, bất cứ yêu cầu nào của đều , để vui một chút nào. Cứ tiếp tục thế , chúng ...”
“Nỗ lực?!” Hắn ngắt lời cô: “Cô thể nỗ lực bắt một con hươu, thể nỗ lực tu luyện thành , thậm chí thể nỗ lực biến thành bá chủ khu rừng cả thế giới, nhưng, cô vĩnh viễn thể nỗ lực khiến một yêu cô yêu cô !”
Cô ngây ngốc , há miệng, một chữ.
“Thứ duy nhất đời thể dựa nỗ lực mà , chính là tình yêu.” Hắn dậy: “Bất kể cô cầu xin thành kính thế nào, hạ xuống bụi trần , cuối cùng cũng chỉ là diễn một vai độc diễn vô nghĩa trong mắt mà thôi.”
Lời thốt , đến Quỳ Nhan cũng sững sờ.
Cô đột ngột vươn tay, túm lấy vạt áo , môi run rẩy: “Cầu xin ngài, chỉ thôi! Giúp thôi! Chỉ cần ngài chịu buộc tơ hồng cho chúng , và thể kết thành vợ chồng đúng ? Cho dù chỉ sống vài năm nữa! Ngài ngón tay xem, chẳng tơ hồng ?”
Khuôn mặt bao giờ lạnh lùng như lúc . Có lẽ, đây mới là dáng vẻ thực sự của ?
“Tơ hồng mọc sai, vô giá trị.” Hắn nữ yêu quái sắp òa: “Người c.h.ế.t, cũng nên chiếm giữ thế giới của sống nữa.”
Không đợi A Tùng và Quỳ Nhan phản ứng, đột ngột giáng một chưởng đỉnh đầu Trí Nguy, ngay đó tóm lấy ngón út tay của A Tùng, giật nhẹ một cái. Một tia sáng đỏ lập tức b.ắ.n từ đầu ngón tay họ. Kèm theo tiếng “xèo” nhẹ, đàn ông A Tùng yêu nhất, cùng sợi tơ hồng khó khăn lắm mới mọc , cứ thế hóa thành tro bụi mắt cô, loáng cái gió lạnh thổi tan còn dấu vết.
A Tùng c.h.ế.t lặng, nhảy lên đuổi bắt những tro tàn , miệng phát tiếng kêu kỳ quái, như , như thét thảm.
“Định Ngôn?” Quỳ Nhan túm lấy : “Ngươi điên ?”
Hắn Quỳ Nhan kỳ lạ: “Ngươi quen bao nhiêu năm, lúc nào 'điên' ?”
“Ngươi...” Quỳ Nhan thể phản bác: “Được , cho dù ngươi lý do của ngươi, thành cho cô và gã đàn ông , cũng cần hủy hoại tơ hồng của con yêu quái chứ.”
“Ta thể dung túng một sợi tơ hồng mọc sai.” Hắn bình tĩnh : “Đây cũng là trách nhiệm của Nguyệt Lão.”
“Đáng thương lắm đấy!” Quỳ Nhan chỉ A Tùng đang ngây dại bên mép vực như tượng đá: “Nó coi ngươi là tất cả hy vọng, kết quả...”
“Gửi gắm tất cả hy vọng khác là hành vi nguy hiểm. Bây giờ cô nên hiểu đạo lý .” Hắn về phía A Tùng: “Chúng thôi.”
“Khoan .”
Giọng A Tùng truyền đến từ phía bên .
Hắn dừng , đầu.
“Xin hỏi, ngài là Nguyệt Lão ?” Nó cách vực thẳm một bước chân, giọng đột nhiên bình tĩnh lạ thường.
“Phải.” Hắn trả lời rõ ràng.
A Tùng , từng chữ một: “ bao giờ như lúc , căm hận Nguyệt Lão sâu sắc đến thế.”
“Vậy ?” Khóe miệng nhếch lên: “Ta vinh hạnh. Vậy nhé, cáo từ.”
Hắn sải bước, nhẹ nhàng xuống núi.
Trên đỉnh núi lưng, A Tùng như hóa đá, chôn vùi trong màn đêm ngày càng sâu thẳm...
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.