CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-07-31 13:22:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi thêm một đoạn nữa là đến nơi hẹn với đó.

Trên bãi đá hoang vu, Định Ngôn vẫn giữ vẻ mặt an nhiên, như thể nơi sắp đến chỉ là một chỗ bình thường.

“Định Ngôn.” Quỳ Nhan tụt phía , chau mày quan sát nãy giờ, đột nhiên gọi.

“Sao thế?” Hắn đầu.

“Từ nãy đến giờ cứ nghĩ mãi một vấn đề.” Quỳ Nhan chằm chằm mặt : “Chúng thực sự quen nhiều năm, nhiều năm như thế ?”

Hắn trả lời bằng một ánh mắt buồn .

“Không sợ ngươi , khi ngươi hủy diệt tơ hồng của A Tùng và gã đàn ông đó, ngươi dọa sợ đấy.” Quỳ Nhan nghiêm túc : “Khoảnh khắc đó, chợt nghi ngờ liệu thực sự hiểu ngươi .”

“Câu hỏi chỉ ngươi mới đáp án thôi.” Hắn nhún vai, tiếp.

Quỳ Nhan túm lấy cánh tay : “Ta từng hỏi ngươi, tại thể việc sai sót, ngươi bảo: Người trong cuộc u mê, quá yêu thành lụy. Rốt cuộc nghĩa là gì? Giờ chúng sắp trút bỏ thần chức , thể rõ cho đáp án ?”

Hắn ngửa mặt lên trời, thở hắt một dài, , mỉm , giơ một ngón tay, nhẹ nhàng chạm mắt trái của Quỳ Nhan, chạm n.g.ự.c trái, cuối cùng dừng ở ngón út tay trái của Quỳ Nhan.

Quỳ Nhan theo ngón tay , hiểu gì cả.

“Ba nơi , là nơi Tình Tuyến (tuyến tình cảm) trú ngụ.” Hắn chậm rãi : “Tình khởi từ mắt, nhập tâm, đó nhập ngón tay, mới sinh tơ duyên. Những sợi tơ hồng đó tự nhiên mà , ngay cả con cũng ngoại lệ. A Tùng tưởng rằng con sinh dây tơ hồng, đó là sai lầm. Chỉ vì con là loài dễ động tình nhất, nên tình tuyến thường sớm khai thông, tơ hồng tự nhiên mọc thuận lợi. Yêu vật tuy cũng tình tuyến, nhưng thường phát triển, nên ít yêu vật mọc tơ duyên, trừ khi thực sự nặng tình.”

“Đã thế, hà cớ gì hủy tơ hồng của A Tùng?” Quỳ Nhan hiểu: “Phải vất vả thâm tình đến mức nào mới điều đó!”

“Quá nặng tình, nghĩa là tình đúng.” Hắn vỗ vai Quỳ Nhan, : “Người trong cuộc u mê, quá yêu thành lụy.”

Quỳ Nhan sững sờ, : “ ngươi thế, vẫn là quá nghiêm khắc.”

“Nhìn thấy cái sai, sửa cho sạch sẽ gọn gàng. Nếu , hậu họa khôn lường.” Hắn .

mà, ngươi A Tùng như thế, một chút xíu cũng khó chịu ?”

“Quỳ Nhan, tất cả Thiên giới đều tò mò về dải lụa đỏ che mắt .” Hắn đột nhiên chuyển sang chủ đề liên quan: “Ngươi cũng vô xem đôi mắt Nguyệt Lão tấm vải đỏ thế nào đúng ?”

“Chúng đang chuyện đôi mắt của ngươi !”

“Đằng nào cũng sắp nghỉ hưu, thỏa mãn nguyện vọng của ngươi .”

Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng cầm dải lụa đỏ luôn theo , từ từ kéo xuống.

Quỳ Nhan kinh ngạc khuôn mặt quen bao năm nhưng bao giờ trọn vẹn . Trời ơi, đó là đôi mắt bao nhiêu! Trong đôi mắt màu nâu nhạt dường như khảm nạm tinh hoa của nhật nguyệt, khiến thể rời mắt ngắm .

, đó là cái gì?

Tại một đôi mắt mỹ như thế, một vết sẹo đỏ dài sâu ngay mắt trái, sát mi ?

Định Ngôn mỉm : “Ta tự cắt đứt tình tuyến của .”

Trong đầu Quỳ Nhan nổ “Oành” một tiếng.

“Cho nên, là một Nguyệt Lão sẽ động tình với bất kỳ ai.” Hắn buộc dải lụa đỏ: “Chỉ như , mới thể mãi mãi một bàng quan tỉnh táo, ngoài tình cảm để xử lý tình cảm một cách khách quan và chính xác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-74.html.]

Quỳ Nhan há hốc mồm, lẩm bẩm: “Nguyệt Lão... đứt tình tuyến...”

.” Định Ngôn thoải mái : “Cho nên, đừng bối rối vì nữa. Đi thôi, đó đang đợi chúng .”

“Định Ngôn...”

Hắn bạn già độc hành trong đêm tối. Dải lụa đỏ thẫm bay theo mái tóc trong gió, một vầng trăng bạc treo phía . Những viên đá cuội xám trắng trải dài theo lòng sông khô cạn về phía . Hắn của lúc , và ở Thiên giới, chẳng gì khác biệt. Luôn yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cô độc...

...

Vĩ thanh:

“Thế là hết?” với tư cách là một thính giả cực kỳ bất mãn, nhảy dựng lên khỏi ghế sô pha, túm lấy cổ áo Quỳ Nhan: “Cái 'Tình Khởi Tiễn' ? Còn ' đó' mà các ông nữa? Rốt cuộc là nào?”

Ngao Sí vội vàng kéo , ôm chặt lòng: “Động khẩu, đừng động thủ! Bà bầu giác ngộ chứ!”

“Về ' đó', đến giờ cũng giải thích .” Quỳ Nhan nghiêm túc trả lời: “Sau khi và Định Ngôn truyền thần lực Thiên Phi Khiên và Tình Khởi Tiễn, đó liền mang mười hai viên đá , khi còn với chúng chuyện sẽ . mà, khi chúng chia tay đó, nhớ bất kỳ cảnh tượng nào liên quan đến đối phương, hình ảnh đó biến thành một trắng. Chúng nhớ từng câu với đó, nhớ từng việc cùng , nhưng tuyệt nhiên nhớ nổi dung mạo đó.”

“Một lạ hoắc từ trời rơi xuống bảo các ông giao thần lực, các ông giao luôn?” thể tin nổi: “Nếu là thì ?”

“Hắn .” Quỳ Nhan khẳng định chắc nịch lắc đầu: “ khó giải thích cho cô cảm giác của chúng lúc đó. Vừa thấy đó là thể nghi ngờ, sức hút kỳ lạ, khiến kìm theo. Một kẻ thể phong ấn thiên thần, nếu tâm địa bất chính thì thế giới năm xưa như thế.”

chán nản vỗ trán, tưởng nhân chứng sống, ai ngờ kết quả thế !

“Người đó” rốt cuộc là ai?!

“Vậy bây giờ thể cho chúng mục đích thực sự đến tìm chúng chứ?” Ngao Sí giữ chút kiên nhẫn cuối cùng hỏi.

như đó , lâu khi chúng trút bỏ thần chức, Thiên giới xuất hiện mười hai Thần quân mới, thế giới cũng từ đó yên . nhiều năm , viên 'Thiên Phi Khiên' tự nhiên xuất hiện bên gối , đó còn dính một thứ như vụn ngọc. Cảm giác như tên quen , ngàn dặm xa xôi chạy đến tìm . Lúc đó nghĩ, nếu Thiên Phi Khiên đột ngột xuất hiện, liệu mười một viên đá cũng chạy ? Vì thế tốn ít thời gian khắp nơi dò hỏi, nhưng tin tức gì. còn đặc biệt tìm Định Ngôn, xem 'Tình Khởi Tiễn' tìm , nhưng đến nơi ở của mới phát hiện tên biến mất . Sau khi nghỉ hưu, bảo sống cuộc sống yên tĩnh của riêng , chia tay . Mặc dù thường xuyên đổi chỗ ở, nhưng luôn nhớ liên lạc với . , mất tin tức của . Chuyện trở thành tâm bệnh lâu ngày của .” Thần sắc chùng xuống: “Mãi đến gần đây, Người Côn Trùng cô đang tìm đá, những viên đá sẽ cho cô gợi ý. Nếu Thiên Phi Khiên tìm tung tích 'Tình Khởi Tiễn', sẽ tìm tên . Cộng thêm gặp chuyện lạ, nên nảy sinh ý định nhờ cô giúp.” Hắn Triệu công tử, vội bổ sung: “Tất nhiên, đến thăm cố nhân cũng là lý do quan trọng.”

“Anh cần để ý cảm nhận của .” Triệu công t.ử quét rác : “ nhớ .”

“Đừng lạc đề!” gõ gõ bàn : “Chuyện lạ gì?”

và vợ, ừm, là Cẩm Tú , mở văn phòng môi giới hôn nhân.” Quỳ Nhan chỉ tấm danh em đưa cho : “Làm ăn khá , mở rộng mấy thành phố, bao gồm cả Vong Xuyên của các vị. cách đây lâu...”

Lúc , điện thoại reo.

Người gọi thế mà là tên khốn Cửu Quyết.

“Anh c.h.ế.t ? Vị hôn thê đá ?” hiệu cho Quỳ Nhan tạm dừng, mở miệng là mắng.

Đầu dây bên , Cửu Quyết cao giọng lên hai tông: “Mấy ngày nay cô ngoài dạo ?”

“Nói thừa! Anh nhà suýt dỡ ? tâm trạng ngoài!”

“Xảy chuyện lớn ! qua ngay đây!”

“Alo? Nói hết câu cho bà!” xong, đầu cúp máy vội vàng.

Tên cố tình tỏ bí hiểm chứ gì? Lúc về, cả Vong Xuyên vẫn nắng trời trong, xe cộ tấp nập, nhân dân an cư lạc nghiệp, giá nhà tiếp tục tăng, ngay cả đội ngũ các bà nhảy quảng trường cũng hùng hậu hơn lúc , thể xảy chuyện lớn gì chứ?

Ánh mắt di chuyển đến cánh cửa đóng chặt của Bất Đình. Giọng điệu Cửu Quyết giống đang hươu vượn. Chẳng lẽ, thế giới bên ngoài cửa, thực sự xảy chuyện gì?

Trên bầu trời, một đám mây xám từ từ di chuyển, che khuất mặt trời. Ánh sáng xung quanh, dần dần ảm đạm...

Loading...