CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-07-31 15:11:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mái tóc xanh như nước biển, đôi mắt xanh như nước biển, bộ váy voan xanh như nước biển. Một sự kết hợp yên bình hệt như đại dương.

sự yên bình là ảo giác!

thực sự an ủi cô bé đang gào t.h.ả.m thiết thế nào. Từ lúc cửa đến giờ, hai tay cô bé cứ bám chặt lấy cánh tay Cửu Quyết, như thể em sinh đôi dính liền, sống c.h.ế.t chịu buông. Ngoài tiếng , ghế sô pha cũng rung bần bật, một cái đuôi cá màu xanh biếc cũng đau thương như chủ nhân nó, cam lòng quất qua quất .

Cô bé là một con Lam Giao (Người cá xanh), một nhánh nhất trong tộc nhân ngư yêu quái. Bất kể nam nữ đều sở hữu khuôn mặt khiến điên đảo thần hồn. Ngoài , về lời đồn đại nhân ngư rơi lệ thành trân châu lưu truyền bấy lâu nay, các bạn cứ cho qua chuyện là , vì 90% là điêu. 10% sự thật còn chính là: nước mắt của Lam Giao thực sự sẽ biến thành trân châu trắng thượng hạng!

Sự ưu ái của ông trời khiến Lam Giao trở thành phần nhất trong truyền thuyết, nhưng cũng từng bước đẩy chúng xuống vực thẳm tuyệt chủng. Từ thời viễn cổ, Lam Giao là tình yêu đích thực của ngư dân. Bản tính hiền lành khiến chúng bao giờ là đối thủ của lưới đ.á.n.h cá và lòng tham. Lam Giao bắt thường nhốt trong bể nước chật hẹp, việc mỗi ngày là . Nếu lời hoặc nước mắt quá ít, ngư dân sẽ dùng đủ cách tàn khốc để hành hạ ép buộc, cho đến khi chúng mù mắt, còn chảy nổi giọt lệ nào nữa thì sẽ g.i.ế.c thịt thương tiếc, bán như cá thường. Cũng một giữ hàng hóa rẻ mạt, bày bán ở chợ cho những kẻ hiếu kỳ mua vui, cuối cùng cũng nhanh chóng c.h.ế.t vì bệnh tật thương tích.

Sau đó, lượng Lam Giao ngày càng ít, những kẻ sống sót lượt di cư đến những hòn đảo cô độc giữa biển sâu, cách xa loài , trở thành sinh vật chỉ còn sống trong truyền thuyết. Dù thì cũng chỉ gặp một nam Lam Giao hóa thành trong chuyến du lịch Tây An cách đây ba bốn trăm năm. Nếu nhớ nhầm thì một tiệm cầm đồ. Đợi , còn hớn hở đuổi theo hỏi Lam Giao , kết quả sợ quá chạy mất dép... Về nhà còn càm ràm với Ngao Sí mãi, bảo bỏ lỡ cơ hội kiếm trân châu miễn phí.

Ký ức của về Lam Giao chỉ đến thế. Cho nên đoán “chuyện lớn” mà Cửu Quyết là một cô em Lam Giao coi là báu vật thế giới . Và cô em cứ một mực khẳng định với tất cả chúng rằng cô và Cửu Quyết: CÓ! HÔN! ƯỚC!

Cửu Quyết c.h.é.m đinh chặt sắt bảo với quen cô nương . Vị Giao nữ xinh đêm qua lúc đang tắm trong bồn tắm siêu to khổng lồ ở hầm rượu thì “vút” một cái trồi lên từ mặt nước, mở miệng là “Cuối cùng cũng tìm , chúng thành !”. Mặc dù lúc nào cũng treo cửa miệng chuyện tìm em gái để kết hôn, nhưng gặp một cô sống c.h.ế.t đòi lấy thế , ngoài việc sợ đến mức sặc mấy ngụm nước tắm, ý nghĩ đầu tiên của là tìm giải quyết hậu quả.

Xì! Chỗ là tiệm Bất Đình chứ Hội phụ nữ ! Ai mà cái tên khốn thích chơi trò mất tích gây nợ phong lưu bên ngoài tìm đến tận cửa ! thế mà thấy hả hê...

“Em gái , em đừng gào nữa ?” Cửu Quyết dám mặt cô bé, rút tờ khăn giấy lau mắt : “Em mà gào nữa là đấy!”

“Anh và hẹn ước ba đời, đối xử với như !” Giao nữ sụt sịt mũi, tủi vô cùng: “Chê đủ ?”

“Em kinh thiên động địa!” Cửu Quyết vội lắc đầu gật đầu: “ thực sự quen em mà đại tỷ! Chưa bao giờ quen nào chui từ bồn tắm nhà cả! Anh đưa em đến đây là để tất cả bạn bè chứng, vị hôn thê ! Em thực sự tìm nhầm !” Hắn với ánh mắt cầu cứu tha thiết: “Mau chứng minh cho !!”

nhún vai: “Vị hôn thê của xưa nay chỉ là một danh từ trong miệng , bọn ai gặp bao giờ, chứng minh cái gì cho ? Hay là tự ngẫm , xem một đêm trăng thanh gió mát nào đó chuyện nên !”

đấy, nghĩ kỹ xem.” Ngao Sí là cao thủ ném đá xuống giếng: “Đàn ông con trai trách nhiệm! Cậu cũng lớn tuổi , cưới quách cho xong, thấy cô nương hợp với lắm, hai đến tóc cũng cùng màu kìa! Người thế còn thế , con gái nhà đau lòng bao!” Hắn Giao nữ với ánh mắt đầy đồng cảm, giọng điệu ấm áp như bác gái tổ dân phố: “Cô gái, cứ to lên, tuổi trẻ ai chẳng gặp vài tên cặn bã! Anh hiểu tâm trạng của em.”

chẳng qua chỉ uống trộm mấy chai rượu nhà trả tiền thôi mà...” Cửu Quyết đau khổ ôm mặt.

liếc Ngao Sí đang vẻ chính nghĩa lẫm liệt: “Anh cầm cái chậu rửa mặt gì?”

Ngao Sí chớp mắt, thì thầm: “Em chẳng cũng đang ôm cái cốc chuẩn sẵn sàng đó ?”

“Anh cứ lộ liễu thế ?” rít qua kẽ răng.

“Em thể mấy câu sướt mướt để cô đừng chỉ gào khan, mau ít nước mắt ?!” Ngao Sí trừng mắt .

Quỳ Nhan và Giáp Ất lặng lẽ đặt chai nước khoáng và cái bát nhỏ định hứng nước mắt xuống.

Ờm, nhịp điệu vẻ sai sai.

Cửu Quyết tuyệt vọng chỉ chúng : “Các ...”

Giao nữ mếu máo: “Hà tất bịa một vị hôn thê tồn tại chứ? mới là thê t.ử của mà!”

“Anh vị hôn thê thật!”

“Thế gọi cô đến đây!”

“Anh tạm thời liên lạc ...”

“Nói! Dối!”

“Cầu xin em đấy... Anh thể cưới em! Anh quen em! Anh bao nhiêu nữa!”

“Mùa hè ba trăm tám mươi năm từng đến Tây An ?”

“Cả đời qua vô nơi thời điểm, nhớ nổi mùa hè ba trăm tám mươi năm !”

“Giả! Vờ!”

Cửu Quyết rõ ràng sự vô lý chọc giận. Hắn vốn bao giờ nổi nóng với con gái, bỗng nhiên lạnh mặt: “Dù là yêu quái thì cô cũng là nữ yêu, giữ thể diện cho ?”

Giao nữ sững sờ, ngừng gào, ngẩn ngơ hồi lâu, hai tay buông thõng vô lực: “Tại thế ... Tại giả vờ quen ? Thất sắc thạch, tam sinh ước. Đãi đáo điến hà triển tiếu nhan, tái chấp thủ, túy thu sơn....”*

*Đá bảy màu, hẹn ba sinh. Đợi đến khi sen chàm nở nụ , nắm tay , say giữa núi thu...

Một sợi dây bện màu đỏ tinh xảo trượt , cổ tay trắng ngần của cô, đỏ đến ai oán.

Có lẽ do bôn ba mấy ngày nay nên mắt hoa, thấy sợi dây liền cảm giác một cái bóng đen dài mảnh như rắn chui từ những sợi chỉ đỏ quấn quýt, lơ lửng trong trung, đầu quấn cổ tay trái của Cửu Quyết.

dụi mắt kỹ , dây đỏ chỉ là dây đỏ, bóng đen nào?

Thấy cô bé như , Cửu Quyết thấy áy náy, chân thành nắm tay cô : “Em bảo em tên là Vĩnh Hoan đúng ? Ừm, em gái Vĩnh Hoan, lấy danh dự Tiên quan Thiên giới trịnh trọng đảm bảo với em, từng gặp em, hôn ước càng là chuyện tưởng. Vấn đề chắc chắn ở phía em, chi bằng em về nhà ngủ một giấc thật ngon, nhớ xem hẹn ước với em là ai! Em cứ dây dưa thế sáng suốt . Chuyện tình cảm, dù yêu cũng thể voi đòi tiên . Anh dùng bất cứ biện pháp nào tổn thương em, hiểu ?”

Cô bé tên là Vĩnh Hoan?!

thầm , cái tên đặt cho ai cũng thấy tầm thường, thậm chí quê mùa, nhưng đặt cho cô bé là một lời chúc phúc sâu sắc. nghĩ, đặt tên chắc chắn yêu cô bé.

Vĩnh Hoan ngẩn ngơ Cửu Quyết lâu. Cái đuôi cá đang giận dữ cũng bình tĩnh , từ từ hóa thành đôi chân nhỏ nhắn trắng muốt.

“Xin , cuống quá nên đuôi lộ .” Vĩnh Hoan ngượng ngùng với chúng , chỉnh tư thế nhưng vẫn dính sát Cửu Quyết: “Vừa nãy thất lễ, dọa các vị chứ?”

Mọi đều thở phào nhẹ nhõm, lời của Cửu Quyết vẻ hiệu quả?!

“Nghĩ thông chứ?” Cửu Quyết cô bé trở bình thường, thăm dò hỏi: “Anh đưa em về nhà nhé? Tuy giữa chúng là hiểu lầm, nhưng bạn bè thì vấn đề gì.”

Vĩnh Hoan mặt sang, hai má ửng hồng, nghiêm túc : “ hết, chỉ ở bên cạnh . Bất kể , cũng sẽ để lạc mất nữa.”

Sét đ.á.n.h giữa trời quang, cũng giật .

“Sao cô nương mặt dày thế nhỉ?” Chỉ Phiến vai cũng nhịn lên tiếng.

Đến Triệu công t.ử đang chăm chỉ dọn dẹp phòng cũng rầu rĩ tới bên cô: “Cô nương, chuyện nhân duyên thể gượng ép. Tên tóc xanh tuy chẳng thanh niên lành gì, nhưng ít cũng là đấng nam nhi dám dám chịu. Hắn khẳng định chắc nịch quen cô thì chắc chắn là quen thật. Cô nên về tìm hiểu cho kỹ , đừng để lỡ dở chuyện cả đời. Hay là, nấu bát mì cho cô, ăn xong về?”

“Triệu công tử, lúc vui chẳng thấy nấu mì cho ăn?” Ngao Sí hừ một tiếng.

“Cậu bao giờ cần an ủi cả.” Triệu công t.ử thành thật trả lời, ôm sọt rác chỗ khác.

Ngao Sí kéo tay áo , vẻ mặt hóng hớt tột độ, thì thầm: “Cái cục sắt ý đồ với cô nương !!”

“Cô nương xinh thế , ý đồ là bình thường.” đẩy Ngao Sí , với Vĩnh Hoan: “Em xem, ở đây đều bày tỏ quan điểm . Tuy chị ghét Cửu Quyết, nhưng chị vẫn với em, đáng tin đến cũng đến mức phủ nhận một hôn ước, não phẳng đến cũng đến mức quên yêu. Nếu em , cứ ở tiệm chị vài ngày, dạo quanh thành phố , đợi tâm trạng hơn về nhà cũng .”

Đôi mắt xanh của Vĩnh Hoan ngày càng ảm đạm, ráng hồng mặt cũng lặn mất tăm.

chằm chằm Cửu Quyết nữa: “Anh cưới em?”

“Không cưới!” Cửu Quyết dứt khoát: “Em trong định mệnh của .”

Tuy nhạo Cửu Quyết là trai ế ngàn năm, nhưng với tư chất của , kết hôn thì thiếu gì em gái xếp hàng xin cưới. cái khao khát kết hôn của phần lớn là đùa cho vui. Nếu duy nhất đúng đắn đó, sẽ động lòng với bất kỳ cô gái nào, dù dâng tận miệng cũng yên loạn. Nói đơn giản, là một quân t.ử khoác áo lưu manh, trong cái vỏ bọc đắn vĩnh viễn là sự chờ đợi cố chấp... Cho nên, ghét thích lý do cả. Trong thâm tâm, thực sự hy vọng “vị hôn thê” thật. trực giác bảo , dù đó thì tuyệt đối Vĩnh Hoan .

ở chỗ nào?!

Vĩnh Hoan c.ắ.n môi, chúng , ánh mắt tìm kiếm cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

“Em về !” Chỉ Phiến thẳng: “Cứ dây dưa mãi là quấy rối đấy.”

Quỳ Nhan cũng lên tiếng: “Việc gì cũng cách giải quyết, thì sẽ khác cưới em. Hà tất khổ ?”

Giáp Ất lôi gói bánh quy, ăn : “Phụ nữ sống c.h.ế.t bám riết lấy đàn ông, đáng để ai yêu thích cả.”

Lời nặng, nhưng lý sai.

và Ngao Sí dùng sự im lặng để ủng hộ ý kiến đồng đội.

Vĩnh Hoan gì nữa, theo bản năng co chân lên, cả cuộn tròn trong ghế sô pha, tư thế vô cùng đáng thương.

thầm thở dài. Lang bạt thế gian ngàn năm, rõ chuyện khó xử lý nhất đời chính là tình ái. Một con yêu quái già như còn cảm thán thế, huống hồ cô bé Lam Giao nhỏ bé . Có lẽ cô cũng giống nhiều hâm mộ Cửu Quyết, chỉ vì “ thêm một ánh mắt giữa đám đông” mà khắc ghi tên yêu nghiệt tóc xanh trong lòng, khó lòng buông bỏ. Và biểu hiện của cô kịch liệt hơn khác một chút, chuyện nhận vơ tướng công cũng thể.

“Các đều rời xa .” Một lúc , khuôn mặt Vĩnh Hoan từ từ lộ đầu gối. Vẫn , chỉ ánh mắt bi thương tột cùng, xen lẫn chút thất vọng và phẫn nộ vì công nhận: “ tìm bao nhiêu năm mới toại nguyện, tại các chia rẽ chúng ? Tại các thể chúc phúc cho chúng giống như Nhạc chứ!”

Càng càng sai, một mối tình đơn phương thì lấy chia rẽ?!

Cửu Quyết suýt thì quỳ xuống lạy cô: “Em rốt cuộc là ai?”

Vĩnh Hoan tha thiết: “ là Vĩnh Hoan mà. Hơn ba trăm năm , trong Đông Li Tiểu Trúc của Thẩm công tử, chúng luôn ở bên . Dù lúc đó thấy, nhưng giọng của đến nay vẫn đổi. Xin đừng nghi ngờ thính giác của một mù.”

Cửu Quyết sững , nghĩ lâu lâu mới : “Đông Li Tiểu Trúc... Em Đông Li Tiểu Trúc của Thẩm T.ử Cư?”

Vĩnh Hoan kích động gật đầu: “Anh nhớ ? Chúng vẫn luôn sống ở đó mà!”

Cửu Quyết cau mày: “Anh nhớ Thẩm T.ử Cư, cũng từng đến nơi đó, nhưng ấn tượng gì về em.”

“Không thể nào!”

“Từng câu đều là sự thật.”

“Anh để bức vẽ, chẳng để khỏi bệnh tìm ? tìm mấy trăm năm !”

“Anh bao giờ để bức vẽ nào cả!! Em còn dây dưa nữa là trói em ném xuống Đông Hải đấy!”

“Dù ném , cũng sẽ về bên . buộc chặt !”

“...”

“Tại trở nên thế ... Tại giả vờ quen ?”

Sự việc về điểm xuất phát trong sự cố chấp của Vĩnh Hoan.

Vĩnh Hoan bắt đầu gào thương tâm, tiếng càng lúc càng to, mà bực vô cớ.

“Em bình tĩnh chút ?” cảm thấy Cửu Quyết khi nợ một ân tình : “Nếu đúng là Cửu Quyết phụ em, chị đảm bảo bắt quỳ bàn phím cưới em. nếu , bọn chị cũng khó em, em từ đến thì về đó .”

Không , vẫn gào.

“Vĩnh Hoan, em...”

hết câu, một luồng khí lạnh đột nhiên bay qua giữa chúng , lao thẳng Vĩnh Hoan. Một chữ “Ngủ” lờ mờ lóe lên trán cô bé, đó cô bé chớp mắt: “Bịch” một tiếng ngã Cửu Quyết.

Thế giới trở yên tĩnh thật đáng mừng.

“Chỉ gào mà , chi bằng ngủ.” Giáp Ất hạ ngón tay xuống, ngáp một cái: “Chẳng hạt trân châu nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-75.html.]

Haizz, cũng chỉ còn cách thôi, gào nữa ai mà chịu nổi. bảo Triệu công tử: “Đưa cô lên phòng khách tầng hai , ơ, là nên thả bồn tắm mới đúng?”

“Khoan !” Ngao Sí tới, tháo cái túi da nhỏ đeo chéo cô bé xuống, mở dốc ngược lên bàn: “Túi xách là sinh mệnh thứ hai của phụ nữ, xem manh mối gì hữu ích .”

Hoàn cảnh tượng “ào” một cái rơi cả đống đồ như tưởng tượng. Trong túi Vĩnh Hoan chỉ một cái ống bạc dài đến một thước, và một tấm thẻ màu đỏ giống thẻ VIP rơi xuống đất.

Cửu Quyết cầm cái ống to bằng ngón cái lên, vặn nắp, một cuộn giấy ngả vàng lộ . Rút xem, mặt đều kinh ngạc. Đó là một bức tranh vẽ tỉ mỉ, trong tranh giống hệt Cửu Quyết sai một ly! Chỉ điều một bên bức chân dung nham nhở, dường như ai đó xé mất một phần.

Ngao Sí nhặt tấm thẻ đất lên, lau vết nước, lẩm bẩm: “Hoa... Nguyệt Giai Kỳ... Cơ quan dịch vụ tình cảm đáng tin cậy nhất của bạn?! Cái gì thế ?”

“Hoa Nguyệt Giai Kỳ?” Quỳ Nhan bật dậy khỏi ghế sô pha, giật lấy tấm thẻ, xem xét kỹ lưỡng mặt mặt , trừng mắt như bắt hung thủ g.i.ế.c , chỉ tấm thẻ hét lớn: “Chính là nó! Chính cái Hoa Nguyệt Giai Kỳ hỏng bét chuyện ăn của Cẩm Tú Duyên chúng !”

, cú điện thoại của Cửu Quyết cắt ngang, chúng quên béng mất Quỳ Nhan vẫn kể xong chuyện về văn phòng môi giới hôn nhân của và vợ!

“Chậc chậc, cái vẻ thâm thù đại hận xem, hợp với bản tính lương thiện của .” cầm lấy tấm thẻ. Thẻ VIP bình thường, màu đỏ hỉ hả, mặt in dòng chữ “Cơ quan dịch vụ tình cảm Hoa Nguyệt Giai Kỳ” và hotline bắt đầu bằng 400, mặt in một dãy , thẻ A1335.

“Đổi là tiệm Bất Đình của cô, chỉ một đêm tất cả khách hàng ký hợp đồng dịch vụ đều chạy sang tiệm khác, cô tức ?” Quỳ Nhan lườm .

“Có do các thu phí cao quá, hoặc tài nguyên đủ, tỷ lệ thành công thấp nên khách hàng tập thể bất mãn ?” Ngao Sí xen : “Thời nay môi giới hôn nhân nhiều lắm, cách giúp khách hàng tìm tình yêu đích thực, các cạnh tranh , cướp mối ăn cũng lạ mà.”

“Tìm tình yêu đích thực?!” Thực Quỳ Nhan định “Cậu cái đếch gì”, nhưng nuốt xuống, kiên nhẫn giải thích: “Cẩm Tú Duyên chúng bao giờ dám lấy điều đó cam kết, bởi vì chúng dám.”

“Không dám?” nhướn mày: “Tiệm vợ chồng của cựu thiên thần và hoa yêu mà cũng cái dám ?”

“Thứ thể gặp mà thể cầu, chúng dám cam kết.” Quỳ Nhan trở nên nghiêm túc: “Chúng thể cam kết cầu nối giới thiệu bạn đời phù hợp điều kiện cho khách hàng tiếp xúc, nhưng tình yêu đích thực , điều đến ông trời cũng , chúng lấy gì đảm bảo? Cẩm Tú Duyên chỉ việc đáng tin cậy. Cô quên lời Định Ngôn năm xưa ?” Hắn ngừng một chút, : “Thứ duy nhất đời thể dựa nỗ lực mà , chính là tình yêu.”

sững , giơ tấm thẻ VIP lên: “Vậy ý là, cái Hoa Nguyệt Giai Kỳ việc đáng tin cậy?”

gì.” Quỳ Nhan cau mày: “Thực tế chỉ chúng cướp khách. Người trong nghề bao năm nay đều dựa bản lĩnh, nước sông phạm nước giếng, bao giờ xuất hiện kẻ 'đột ngột trỗi dậy' thế . Thế là và Cẩm Tú chia hành động, cô chịu trách nhiệm đến Hoa Nguyệt Giai Kỳ thám thính hư thực, chịu trách nhiệm điều tra tình hình đó của những khách hàng mất về bên đó.”

“Kết quả là kết quả?” hỏi.

, Cẩm Tú bảo đó chỉ là một văn phòng môi giới bình thường đến thể bình thường hơn. Còn cũng tìm thấy điểm khả nghi nào khách hàng. Tuy nhiên, kết hôn thuận lợi thì , tự sát thì mấy .” Quỳ Nhan nhớ : “Lần đầu tiên chúng nếm mùi lợi hại của Hoa Nguyệt Giai Kỳ là mười năm ở Bắc Kinh. Lúc đó chi nhánh Bắc Kinh ăn . Chỉ vì cái tiệm mà chúng buộc đóng cửa chi nhánh Bắc Kinh, thành phố khác mở rộng kinh doanh. Mấy năm nay cũng yên , chi nhánh ở các thành phố khác đều , bao gồm cả Vong Xuyên. mấy tháng , cái Hoa Nguyệt Giai Kỳ âm hồn bất tán xuất hiện ở Vong Xuyên, việc ăn của chúng lập tức tụt dốc phanh. Kể cũng lạ, tiệm kinh doanh đồng thời ở nhiều thành phố, cứ ăn vài năm đổi chỗ. Ai ngờ oan gia ngõ hẹp, đụng độ nó ở Vong Xuyên. Lần giả đàn ông độc đích đến cửa, kết quả...”

“Bị đ.á.n.h đuổi ?” Ngao Sí thuận miệng .

“Cậu thì đ.á.n.h đuổi , văn minh.” Quỳ Nhan lườm : “Ban đầu tiếp đón nhiệt tình, nhưng cuối cùng nhân viên của họ tiếc nuối với rằng trong đối tượng phục vụ của họ, vì cần. Sau đó mời ngoài.”

: “Thú vị đấy. Anh chẳng ngụy trang , chắc chắn là lo xong cả phận các kiểu, lên mạng tra cũng vấn đề gì. Làm họ cần họ giới thiệu vợ?”

cũng thấy lạ!” Quỳ Nhan thở dài: “Nên cam tâm, nửa đêm lẻn chi nhánh Vong Xuyên của họ một chuyến. Những thứ khác phát hiện gì, nhưng cô tìm thấy cái gì trong căn phòng trang trí như phòng cầu nguyện ?”

“Chúa Jesus?” đảo mắt, ghét nhất kiểu chuyện nửa chừng hỏi ngược .

“Một bức tượng sứ cao hai tấc đặt bàn thờ.” Ánh mắt Quỳ Nhan trở nên thâm trầm: “Tạc một đàn ông dáng cao gầy mặc trường bào, áo bay trong gió, nhưng mặt ngũ quan, chỉ buộc một dải lụa đỏ ở vùng mắt. Theo quy tắc cũ, đầu bếp thờ Táo quân, nha dịch thờ Quan Công, bà mối mai mối tự nhiên thờ Nguyệt Lão. Ngày nay nhiều văn phòng môi giới vẫn giữ thói quen . tượng Nguyệt Lão thờ ở bất kỳ cũng là hình tượng ông già trắng trẻo béo Tiểu Viên, thể nào tạc thành dáng vẻ !”

“Dáng vẻ Định Ngôn?” hỏi.

“Quá giống.” Quỳ Nhan gật đầu: “ tuy còn là thiên thần, nhưng là bạn thiết nhất, quá quen thuộc và nhạy cảm với khí tức của Định Ngôn. vận dụng bao nhiêu linh lực để cảm nhận, cũng bắt chút 'khí' nào liên quan đến Định Ngôn ở đó.”

“Có thể tổ tiên sáng lập tiệm từng gặp Định Ngôn, chịu ơn của ông ?” đoán.

“Không .” Quỳ Nhan lắc đầu khổ sở: “Sau đó thử tra lai lịch của họ, sơ hở nào, ngoại trừ việc ăn ngày càng , đến cầu giúp đỡ ngày càng đông. Hơn nữa gần đây mới , Hoa Nguyệt Giai Kỳ phục vụ miễn phí!”

“Ha, thế thì giải thích tại khách của chạy hết .” xa: “Đổi là , cũng chọn chỗ miễn phí.”

“Không đơn giản thế !” Quỳ Nhan khẳng định chắc nịch: “Nếu chẳng tìm đến cô.”

“Vì dù cũng là thổ địa ở Vong Xuyên?” trêu chọc: “ mù tịt về ngành môi giới hôn nhân, cũng chẳng ấn tượng gì về cái Hoa Nguyệt Giai Kỳ . Vong Xuyên thành phố nhỏ, chỗ nào cũng rành.”

“Cô đá.” Quỳ Nhan chằm chằm: “ tìm Định Ngôn về! Đây là cơ hội duy nhất.”

“Thiên Phi Khiên”, nhưng đến giờ nó vẫn dấu hiệu nóng lên.

kể hết những gì cho cô , nếu cô giúp ...” Sắc mặt Quỳ Nhan trầm xuống: “ sẽ tiếc giá thu hồi Thiên Phi Khiên!”

“Anh đ.á.n.h .” Ngao Sí nhắc nhở đúng lúc: “Đồ tặng lý đòi , đây việc đàn ông nên .”

động thủ với , động khẩu. chỉ cần tung tin bà chủ tiệm Bất Đình đang giữ mười một viên đá thượng cổ thần thạch ngoài, tự nhiên sẽ kẻ khác nườm nượp đến động thủ với .” Quỳ Nhan nhếch mép: “Đám Người Côn Trùng đáng yêu ngoài thu thập tin tức còn dịch vụ phát tán tin tức đấy, chỉ cần chịu chi. Những năm qua cũng kiếm ít...”

“OK! giúp thám thính Hoa Nguyệt Giai Kỳ, nhưng tuyệt đối cam kết bất cứ điều gì. Đồng thời cam kết với , nếu tin tức chính xác về Định Ngôn, trả cho vật phẩm đắt giá nhất trong khả năng của thù lao.” Được đầu hàng, thực sự thể thêm hai chữ “Người Côn Trùng” nữa, lũ “bao thám thính” tiết tháo chỉ tiền , sớm muộn gì cũng xử lý chúng!

“Thành giao!” Quỳ Nhan nắm lấy tay nhưng Ngao Sí gạt phắt ngay lập tức.

Lạ là, hiệp nghị song phương ký kết xong xuôi, Cửu Quyết vốn mồm mép tép nhảy im thin thít trong suốt quá trình, như ngoài cuộc chằm chằm nửa bức tranh tàn xuất thần.

“Này!” ném quả óc ch.ó đầu .

Cửu Quyết hồn, hai lông mày xoắn , bức chân dung trong tay lẩm bẩm: “Hình như từng gặp... nhưng nhớ ... thành Tây An... Đông Li Tiểu Trúc...”

Vĩnh Hoan đang ngủ say ghế sô pha, miệng lầm bầm, đang mộng gì.

“Này, năm xưa ai chơi khăm, yểm bùa hạ cổ nên mất trí nhớ đấy?” Quay vấn đề của Vĩnh Hoan, nghĩ cô bé bịa chuyện mất trí, nếu cô bé vấn đề thì vấn đề chỉ thể ở Cửu Quyết. Tên suốt ngày lang thang tứ hải, kết giao bạn bè lung tung, chọc một hai kẻ tâm thuật bất chính cũng là bình thường.

“Cô tưởng tiểu thuyết ! Mất trí nhớ... tình tiết cẩu huyết thế thể xảy với lão giang hồ như !” Cửu Quyết kiên quyết phủ nhận, giơ hai tay lên vò đầu bứt tai: “ đang nhớ đây!! chắc chắn từng thấy bức tranh . Tại trí nhớ kém quá, gặp nhiều quá, mấy quan trọng lắm dễ quên sạch sành sanh.”

Ủa, hoa mắt ? Trên cổ tay trái đang lắc qua lắc của Cửu Quyết, cái bóng đen mảnh dẻ quấn quanh và Vĩnh Hoan lóe lên.

“Tay đeo cái gì đấy?” Ngao Sí dụi mắt, tranh hỏi .

“Anh cũng thấy ?” Quỳ Nhan ngạc nhiên: “ tưởng mệt quá gà hóa cuốc.”

“Tay ?” Cửu Quyết cổ tay : “Làm gì cái gì? Các hoa mắt chứ gì?”

“Chúng đều hoa mắt.” bước tới, nắm lấy cổ tay Cửu Quyết, quả thực trống . Lại cẩn thận nâng tay của Vĩnh Hoan lên, nhẹ nhàng chạm sợi dây bện.

Rất nhanh, rụt ngón tay . Cảm giác tê dại kỳ lạ nhảy múa đầu ngón tay mấy giây mới hết.

“Sợi dây vấn đề.” buông tay Vĩnh Hoan: “Lấy kéo đây.”

Triệu công t.ử vội vàng đưa cây kéo sắc nhất.

Nhắm chỗ nối yếu nhất của sợi dây, cắt “tách” một cái. Dây đứt, ngón tay ngược chấn động đau điếng.

Cái khoa học, chỉ là sợi dây thủ công bình thường thôi mà.

“Sức em yếu từ bao giờ thế?” Ngao Sí tiến lên giật lấy cái kéo, cắt mạnh một cái. Dây đứt, kéo gãy đôi.

Sắc mặt đều trở nên nghiêm trọng.

Cửu Quyết chỉ sợi dây: “Các thấy gì?”

“Một cái bóng đen mảnh như sợi chỉ chui từ sợi dây, quấn cổ tay .” Giáp Ất thản nhiên : “Có lẽ điều giải thích tại phụ nữ tự tin rằng vĩnh viễn thể cắt đuôi cô .”

Cửu Quyết vội giơ tay lên trái hồi lâu: “Sao chẳng cảm giác gì thế ?”

Xem , dù lời đe dọa của Quỳ Nhan, cũng một chuyến đến “Hoa Nguyệt Giai Kỳ” . Tên Cửu Quyết chỉ thành viên Bất Đình chúng mới tùy ý trêu chọc, nổi kẻ khác coi như khỉ mà giỡn mặt.

dậy đầy nghĩa khí, mắt lộ sát khí: “Triệu công tử!”

“Bà chủ cùng bà chủ san bằng chỗ đó ?” Triệu công t.ử lập tức kích động: “ lấy đồ nghề ngay đây!”

“Không , bảo mau nấu cơm tối, ăn no mới sức ngoài.”

“Ồ...”

Bóng lưng bi thương của Triệu công t.ử khuất, sang hỏi Cửu Quyết: “Lúc gọi điện, hình như hỏi mấy ngày nay ngoài dạo , mới bảo xảy chuyện lớn. Việc ngoài liên quan đến việc thêm 'vị hôn thê' ?”

Cửu Quyết lắc mạnh đầu, cố gắng vuốt dòng suy nghĩ Vĩnh Hoan rối tung rối mù, : “Chuyện đó với chuyện là một! Cô mấy ngày nay phố cũng xem tin tức ?”

chỉ Quỳ Nhan: “Tên khốn Bất Đình nông nỗi , còn tâm trí mà quan tâm thế giới bên ngoài?”

“Tính đến hôm qua, trong vòng bốn tháng, vụ tự sát ở Vong Xuyên lên tới 102 vụ ! Thật sự là đường cũng cẩn thận kẻo nhảy lầu đè c.h.ế.t !” Cửu Quyết cau mày.

“Tự sát?” sững sờ.

!” Cửu Quyết gật đầu: “Tiện thể còn tra cứu tin tức quốc thời gian , những vụ việc tương tự xuất hiện tầng tầng lớp lớp. Nên mới với cô đấy. Cô xem, cứ đến cuối năm là yên . Nghĩ đến năm , nghĩ đến năm ngoái, tim gan run rẩy hết cả . Nếu năm nay để chúng gặp , thắp hương thật đấy.”

“Chẳng gì tệ hơn năm ngoái , chúng chẳng cũng vượt qua ?” Ngao Sí tiếp lời, lườm : “Hơn nữa, thế giới rộng lớn thế , con đông đúc thế , ngày nào chẳng kết thúc cuộc đời vì đủ loại lý do, đừng cái gì cũng nghĩ theo chiều hướng .”

“Bốn tháng, 102 vụ đấy! Cậu thấy quá nhiều ?!”

Ngao Sí cứng họng.

“Bốn tháng?” Quỳ Nhan nhẩm tính, nghi hoặc : “Hoa Nguyệt Giai Kỳ cũng khai trương bốn tháng ...”

“Cậu nghĩ chuyện liên quan đến họ?” nghĩ ngợi, hỏi: “Anh ở Vong Xuyên lâu thế mà xảy chuyện lớn như ?”

cũng mới từ nơi khác về mà. Không đủ nhân lực, Cẩm Tú hiện đang giúp ở chi nhánh thành phố khác, bên Vong Xuyên vẫn là trông coi. Đằng nào bên cũng khách, dứt khoát sang chỗ Cẩm Tú mấy tháng, đây chẳng là nghĩ mãi cam lòng nên mới về tìm cô ?” Quỳ Nhan vội giải thích: “Chỉ là chuyện trùng hợp quá. Dù cũng chỉ là một văn phòng môi giới hôn nhân, nghĩ thế nào cũng liên quan đến mạng !”

“Cậu và Triệu công t.ử cũng với ?” sang hỏi Chỉ Phiến.

“Ối giời, bà chủ ở tiệm, chúng dám , ngày nào cũng trông tiệm. Bà chủ Triệu công t.ử chỉ thích xem Tam Quốc của , cũng bận mà, nên để ý tin tức...” Chỉ Phiến ấp úng.

“Thôi , cô tưởng cô chỉ lo cày phim thần tượng, chẳng bao giờ quan tâm quốc gia đại sự dân sinh xã hội ?” lườm nó một cái cháy mặt, bảo Ngao Sí: “Mang laptop đây.”

Rất nhanh, một đoạn phỏng vấn bạn bè của vài tự sát công bố mạng hiện lên màn hình.

Bà cụ mờ mặt nghẹn ngào : “ nó vẫn luôn thích cô gái , nhưng thích nó, lấy chồng ... Đã mấy năm , nó luôn bảo yêu nữa, mệt . đó nó vẫn chủ động đến văn phòng môi giới đăng ký, cứ tưởng nó buông bỏ , nào ngờ nó nghĩ quẩn... Bỏ hai già chúng sống đây!”

Người đàn ông trung niên lưng về phía ống kính, lưng còng xuống, giọng trầm thấp: “ nó hối hận nhất bây giờ là nặng lời với nó, còn ép nó đến văn phòng môi giới. Nó bảo nó hiểu tình yêu, yêu cũng kết hôn... Đứa con ngốc ... Haizz!”

Văn phòng môi giới... ai cũng đến văn phòng môi giới.

Và một chi tiết trong đoạn video cuối cùng càng khẳng định suy đoán của chúng .

Người kích động, tay nắm chặt một tấm thẻ màu đỏ, lau nước mắt lộn xộn ống kính: “Khó khăn lắm nó mới chịu buông bỏ mối tình đầu c.h.ế.t tiệt để đến văn phòng môi giới, cứ tưởng chuyện sẽ lên, tự dưng nhảy xuống từ chỗ cao thế chứ... Cao thế, đau lắm đấy!”

Ngao Sí ấn nút tạm dừng. Mọi ánh mắt đều tập trung tấm thẻ đỏ mờ mờ , trong im lặng đạt sự thống nhất.

Những và việc tưởng chừng liên quan dường như đều dần xâu chuỗi bởi cùng một yếu tố.

Hoa Nguyệt Giai Kỳ.

Cửu Quyết đầu, “vị hôn thê” đang ngủ say sưa ghế sô pha, cau mày lẩm bẩm: “Thẩm T.ử Cư...”

 

Loading...