CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-07-31 15:11:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi thấy bộ dung mạo của đàn ông , mới hiểu tại chiếm giữ vị trí đầu bảng nam thần Thiên giới quanh năm suốt tháng.

Sợi tơ đỏ rực đầu ngón tay thon dài của mân mê. Dù thảnh thơi, dáng vẫn thẳng tắp; khuôn mặt tinh tế nhưng ẻo lả tìm chút tì vết nào, nhất là đôi mắt màu nâu nhạt , gấp mười lời miêu tả của Quỳ Nhan. Với ngũ quan như , cần tóc mái dày che đậy, chỉ cần mái tóc đen ngắn gọn gàng đơn giản nhất là quá tuyệt . Cộng thêm bộ đồ kiểu Tàu màu trắng như tuyết, đó thêu chỉ bạc khéo léo, hoa và trăng tròn tinh xảo nhưng chói mắt sống động như thật. Dù từ góc độ nào, cũng giống như một đàn ông vướng bụi trần, lúc nào cũng tắm trong ánh trăng thanh lãng, chỉ chuyên tâm nghịch tơ hồng, màng thế sự.

Nếu so Ngao Sí với , chỉ thể , ông Ngao nhà trông thô kệch quá...

Một chiếc bàn hình bán nguyệt khổng lồ bằng kính phản chiếu khuôn mặt mỉm của , cũng trở thành ranh giới giữa và chúng . Khí thế hoành tráng, lạ chớ gần.

“Định Ngôn?!” Quỳ Nhan trong lòng so sánh với bạn cũ hai trăm , cuối cùng buột miệng: “Là ngươi thật ?! Thế mà là ngươi?!”

“Bây giờ, đều gọi là Nhạc .” Hắn thắt nút sợi tơ hồng đầu ngón tay, kéo , thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.

Quỳ Nhan nắm chặt tay, dám tin bạn cũ quen từ ngàn vạn năm : “Tại bao nhiêu năm liên lạc với ? Tại mở cái văn phòng môi giới hôn nhân lén lút thế ?!”

“Thứ nhất, mở cửa ăn, đường đường chính chính. Thứ hai, đây chỉ là văn phòng môi giới hôn nhân, vấn đề tình cảm đều thể giải quyết.” Đính chính xong, Nhạc tán thưởng chúng : “Hoa Nguyệt Giai Kỳ kinh doanh mấy trăm năm, các vị là nhóm đầu tiên nơi thê t.h.ả.m thế . Khi các vị động rơm của , like cho các vị trong văn phòng đấy!”

Nạn nhân trực tiếp Cửu Quyết nhịn nữa, đập bàn: “Vĩnh Hoan là do ngươi giở trò đúng ?”

“Có nhân mới quả.” Nhạc : “Vĩnh Hoan cô nương si tình với như thế, hà tất từ chối?”

“Ngươi còn là Nguyệt Lão, quyền can thiệp nhân duyên của khác.” Cửu Quyết giơ tay trái lên: “Nếu ngươi buộc thứ quỷ quái gì nên buộc lên , khi nổi giận với ngươi, giải trừ ngay!”

“Hoa Nguyệt Giai Kỳ bất kỳ khách hàng nào đau lòng.” Nhạc thổi nhẹ sợi tơ hồng trong tay, sợi dây mềm mại từ từ bay lên, uốn thành một hình trái tim đỏ tròn trịa mặt bàn: “Sự tồn tại của Hoa Nguyệt Giai Kỳ, lẽ còn ý nghĩa hơn điện Nguyệt Lão.”

Rõ ràng là để Cửu Quyết mắt...

ngăn Cửu Quyết đang sắp bùng nổ , : “Vậy sự tồn tại của , đối với thể là một tai họa đấy. Giao của đây.”

“Người của cô?” Nhạc nghĩ ngợi: “Ồ! Là trai trẻ cảm xúc ?”

“Cậu ?” cau mày.

Nhạc nghiêng , một tay chống cằm, hỏi: “Người quan trọng với cô lắm ?”

là chủ của , là nhân viên của , nghĩa vụ đảm bảo an cho .” định với rằng nếu Giáp Ất thực sự mệnh hệ gì, trong lòng sẽ dễ chịu.

“Vậy nghĩa là tình cảm sâu .” Nhạc , đầy ẩn ý: “ trong lòng vị , cô phụ nữ để tâm nhất đấy.”

Hả?!

?! Giáp Ất để tâm ?!

Không , tên khốn hươu vượn, trong lòng Giáp Ất hận thể để bà chủ keo kiệt là ăn cơm nghẹn c.h.ế.t đường ngã hố, thể coi phụ nữ... để tâm nhất?!

Trong nụ ám của đối phương, thuận tiện cảm nhận khuôn mặt đen sì của Ngao Sí, mỗi đường nét đều dòng chữ “Anh ngay tên khốn đó là cầm thú lòng đầy tà niệm mà”.

nén giận, như gió xuân: “Lại còn chuyện nữa ? Không ngờ già đầu còn trai trẻ để mắt, vui thật đấy. Cho nên, phiền đưa về đây, để lòng hư vinh của thỏa mãn lâu dài.”

Nắm tay Ngao Sí siết chặt hơn bao giờ hết, ánh mắt như sắp phun lửa.

“Thế lắm.” Nhạc động ngón tay, trái tim đỏ biến thành sợi tơ hồng, rơi trở tay : “Cô kết nhân duyên với vị bên cạnh , núi trông núi nọ thói quen .”

Quả nhiên giống suy đoán của , bất kể gã mặt là Nguyệt Lão là yêu nghiệt hiện tại, thể thấu tình trạng hôn nhân của chúng là thật.

“Đã như thì cũng cần lãng phí thời gian.” Giấy cửa sổ chọc thủng thì cần khách sáo nữa, thu nụ : “ dọa , nhưng nếu chịu giao của , đảm bảo Hoa Nguyệt Giai Kỳ sẽ tồn tại đến ngày mai.”

Ngao Sí còn bồi thêm một dao: “Tiện thể, đảm bảo cũng sẽ tồn tại đến ngày mai.”

lớn tuổi , mắt kém , tuy lai lịch các vị, nhưng đúng là những dây .” Nhạc hít sâu một , đột ngột dậy: “Là đồng bạn của các vị, cũng dạng , dám . Cậu đang nghỉ ngơi ở phòng cầu nguyện, theo .”

Nhạc bước khỏi bàn, mỗi bước đều bình tĩnh, hề lo lắng bất kỳ ai trong chúng bất ngờ tay với .

Quỳ Nhan ngẩn ngơ qua mặt mà mắt liếc ngang, cố gắng tìm kiếm dù chỉ một chút thở đáng hoài niệm từ .

Tiếc là, tìm thấy.

Nhạc khỏi cửa, thẳng về hành lang ngắn bên trái. Cánh cửa gỗ đỏ son ở cuối hành lang tự động mở khi thấy tiếng bước chân .

“Những năm qua, các vị nhóm đầu tiên gây rắc rối cho .” Hắn : “ thích bạo lực, bản cũng giỏi đ.á.n.h , phép thuật tu luyện cũng chẳng tinh thông gì cho cam. Đánh họ thì đánh, đ.á.n.h thì chạy, chạy thì xin tha. Nếu , các vị nghĩ sống sót đến tận bây giờ? Ha ha.”

Lời chắc giả. Từ đầu đến giờ, tên chút khí thế của bất kỳ loại “trùm cuối” nào từng đối phó. tin lời , nhưng sự “thẳng thắn” khiến bất an hơn.

“Vậy bây giờ đang xin tha ?” bóng lưng , phiêu dật như đám mây bao giờ chạm đất.

“Là giảng hòa.” Hắn dừng cửa gỗ, đầu mỉm : “ đối thủ của bất kỳ ai trong các vị, nên chơi trò lấy trứng chọi đá. Và cũng hy vọng khi các vị đưa , hãy quên tòa nhà Đào Diệp . Xin đừng đ.á.n.h đồng với ác ma, chỉ vì giúp nên mới cố gắng hết sức.”

“Lúc g.i.ế.c quái chuối thấu tình đạt lý thế .” Cửu Quyết lạnh: “Đừng quên, món nợ của với vẫn tính .”

thích khách hàng nhảm quá nhiều.” Hắn cổ tay Cửu Quyết: “Nếu các vị đồng ý quên tòa nhà Đào Diệp, cũng thể xem xét cắt đứt 'nhân duyên' giữa và Vĩnh Hoan.”

“Chuyện đến lượt .” Cửu Quyết nghiến răng: “Cái loại se duyên bừa bãi như xa quá!”

Hắn , bước nơi gọi là phòng cầu nguyện, chỉ về phía : “Ở kìa.”

như lời Quỳ Nhan, trong phòng quả thực một bức tượng sứ trắng, mắt bịt vải đỏ, áo bay phấp phới, tiên phong đạo cốt. Dù chỉ là một bức tượng nhỏ, nhưng cũng khí thế xuống nỗi khổ chúng sinh.

Nếu , Giáp Ất quỳ mặt nó... Đứng cách tượng sứ hai ba mét, tất cả thành viên Bất Đình chúng đều xác định, quỳ đệm cói lưng về phía chúng , chắc chắn là Giáp Ất.

“Giáp Ất!” gọi .

Không động tĩnh, vẫn lưng .

Có gì đó , gọi thêm tiếng nữa.

Giáp Ất từ từ đầu . Một khuôn mặt quấn đầy tơ hồng ngũ quan, nặn một nụ vặn vẹo với chúng :

“Chào mừng các vị đến.”

Lời dứt, tượng Nguyệt Lão đột nhiên bay lên trung. Một chiếc hộp ngọc trắng nhỏ xíu cỡ hai tấc vuông bình thường lộ từ đế tượng, nắp hộp bật mở mạnh mẽ. Từ bên trong b.ắ.n luồng ánh sáng xanh chói mắt cực độ, trong nháy mắt nhấn chìm cả phòng cầu nguyện một màu xanh như nước biển. Tất cả sinh vật sống mặt, trừ Giáp Ất giả và Nhạc , đều mất màu sắc vốn . trơ mắt Ngao Sí, Cửu Quyết, Quỳ Nhan biến thành những quái nhân mắt xanh da xanh tóc xanh áo xanh, chiếc áo khoác trắng của biến thành áo xanh. Mấy chúng như những kẻ xui xẻo rơi thùng nhuộm, đến DNA cũng xanh lè...

Nhạc bình tĩnh ở nơi gần chúng , vẫn thẳng thắn : “ thực sự thích bạo lực, cũng thực sự mong giảng hòa với các vị. Nếu vị nãy thể thiện hơn một chút, cũng đưa . Xem , các vị cũng thiện giống . Cho nên, cảm thấy vẫn nên chịu trách nhiệm với sự an của Hoa Nguyệt Giai Kỳ, chút chuyện một vất vả suốt đời nhàn nhã.”

Cảm giác tệ quá, như rơi thùng keo dính đặc quánh, thể cử động, nhưng góc độ hạn chế. và Ngao Sí bao giờ gặp loại pháp thuật kỳ lạ thế . Thụ yêu ngàn năm và Nghiệt long Đông Hải, còn cả Tiên quan Thiên giới và cựu Giải Vương, thế mà một “màu sắc” vây khốn, đúng hơn là vì cái hộp ngọc trắng tầm thường ?!

“Anh định dùng thứ dính bọn ?” dùng sức vung cánh tay, nặng nề như bơi trong bùn, đến nặn nụ khinh miệt cũng tốn sức: “Rồi tìm con d.a.o phay băm bọn ?”

Nhạc lắc đầu : “ sẽ hại các vị , chỉ mời các vị ở một nơi yên tĩnh mãi mãi thôi.”

Mãi mãi?!

Quỳ Nhan vùng vẫy một hồi đột nhiên dừng , ngẩng phắt lên mặt Nhạc , buột miệng: “Không đúng! Ngươi Định Ngôn!”

Nghe , Nhạc , vẫn thừa nhận cũng phủ nhận, chỉ : “Quỳ Nhan đại nhân, đừng quá tự tin phán đoán của . Trước đó ngài giả độc đến thám thính quân tình, tha cho ngài truy cứu, nhưng ngài cứ ép quá đáng, cũng đừng trách .”

Hắn Quỳ Nhan?! Người thể gọi cái tên quái dị của , e rằng đời chẳng còn mấy ai.

Nếu Định Ngôn, thì là ai?!

“Hoàn phong ấn ...” Ngao Sí nghiến răng liều mạng vặn vẹo cơ thể, buồn như học sinh vụng về mới tập nhảy, vặn vẹo quát Quỳ Nhan: “Anh Giải Vương ? Cái gì cũng giải cái giải ?!”

nghỉ hưu lâu !” Quỳ Nhan lườm cháy mắt, bó tay chịu trói.

Đủ loại thuật thoát Cửu Quyết tung đều tan thành mây khói màu xanh quỷ dị . Màu xanh khác hẳn màu tóc , chẳng đáng yêu tí nào.

còn việc , dừng ở đây thôi.” Hắn lùi một bước, miệng lẩm bẩm niệm chú.

Tiếng thì thầm như mớ ngày càng rõ ràng vang lên từ bốn phương tám hướng, màu xanh trói buộc ngày càng chặt. Nhìn chiếc hộp ngọc trắng , bên thế mà mọc những đường vân xanh như tĩnh mạch. Vô khuôn mặt quái vật bán trong suốt vặn vẹo đến mức chủng loại trào từ trong hộp, như mây mù quấn lấy cơ thể chúng . Không tốn chút sức lực nào, cảm thấy chân rời khỏi mặt đất, bồng bềnh bay về phía hộp ngọc trắng.

“Đó là một nơi quá tệ .” Trước khi mắt những tầng tầng lớp lớp ánh sáng và khí che khuất, Nhạc vẫy tay chào chúng một cách “ thiện”, “Chư vị thuận buồm xuôi gió, hẹn ngày gặp .”

trơ mắt Quỳ Nhan động đậy , trong khoảnh khắc “bay” đến hộp, hóa thành một luồng sáng màu, một tiếng động rơi trong hộp. Rồi đến Cửu Quyết, đến Ngao Sí đang c.h.ử.i bới ầm ĩ...

Chuyện lớn quá thể - nghĩ dọc ngang giang hồ ngàn năm, từng hòa thượng đạo sĩ dùng pháp khí thu phục , tiếc là chẳng kẻ nào thành công, ngược còn tịch thu đồ nghề. Không ngờ lật thuyền trong mương tại một cái văn phòng môi giới hôn nhân ch.ó c.h.ế.t . Đây là nhịp điệu một cái hộp nhỏ tầm thường trấn áp cả đời ?! Cao cấp nhất là, nó thu chỉ yêu, mà cả rồng và thần cũng xơi tất?!

bảo mà, cứ đến cuối năm là chuyện ... Năm nào cũng thế, năm nào cũng yên ?! Ông trời keo kiệt với một cái cuối năm nhẹ nhàng vui vẻ thế ?

mà, cứ thế thu hộp một cách khó hiểu thì hèn quá ? Kẻ tống xuống địa ngục, kiểu gì cũng cùng mới chứ.

cưỡng ép nâng linh lực lên mức cao nhất trong nháy mắt để di chứng gì , nhưng là bà chủ Bất Đình, tuyệt đối chuyện tính kế mà phản kích.

Một cành cây dài và dẻo dai phá vỡ tầng tầng lớp lớp trở ngại, với màu sắc vốn của nó đột phá vòng vây, nhanh như chớp quấn lấy kẻ lưng , tưởng rằng thứ trong tầm kiểm soát . Từ chân đến cổ, sót chỗ nào.

Hắn mặt đầy kinh ngạc, hoảng hốt giãy giụa, nhưng chỉ thấy màu xanh lan theo tóc đến cành cây sinh từ tóc, cuối cùng nhuộm sang cả .

nhiều năm, nhưng vẫn luôn là một cái cây. Chút bản lĩnh thì còn lăn lộn cái quái gì!

Trước khi biến thành một luồng sáng, hất mạnh đầu. Nơi khách đến, chủ nhân dẫn đường , chơi thì cùng chơi!

Ánh sáng càng lúc càng chói, chói đến mức hoa mắt. càng hoa mắt, cảnh tượng mắt càng rõ ràng - những khuôn mặt kỳ lạ lượt bay qua mặt , vết tích trượt qua tạo thành những hình thù hình học chồng chéo lên . Có đàn ông, phụ nữ, ai nấy đều đang . Những giọt nước mắt to như hạt đậu bay lên trời, hóa thành từng con cá quẫy đuôi...

Bướm, chim chóc, mùi cỏ xanh, tiếng nước nhỏ giọt... Bộ não tạm thời ngừng hoạt động của khôi phục chức năng trong thế giới dần trở nên rõ ràng.

Trong hang động tối tăm rộng lớn, ngoài , còn ai khác.

Nơi ngón tay chạm đều lạnh lẽo. Mọi khe hở vách đá đều nhét đầy rêu ẩm ướt lạnh lẽo. Cửa hang ngay gang tấc, thể thấy bướm đậu hoa dại, chim chóc bay qua ánh nắng, và một bãi cỏ xanh mướt. . Cửa hang trống chú ngữ ác độc phong tỏa, chỉ cho , cho . Cho bạn hy vọng, nhưng vĩnh viễn thực hiện .

mệt, vịn vách đá xuống, vuốt ve khí ngăn cách trong ngoài, cố gắng tìm cách phá giải.

Lồng n.g.ự.c đè nén, nỗi bi thương từ từng chút một thấm từ nơi sâu nhất - Ngươi vĩnh viễn , sẽ ai đến cứu ngươi, ngươi định sẵn là kẻ bỏ rơi...

Suy nghĩ vận hành theo quy tắc của . Ngồi cửa hang càng lâu, ý niệm càng sâu sắc, từng vòng từng vòng quấn chặt lấy , ngột ngạt đến mức chỉ tự sát.

ôm ngực, dựa vách đá thở dốc. Hang động lạnh lẽo, lối thể thoát, cứ lặp lặp mắt . Nỗi thất vọng và buồn bã khi bỏ rơi như d.a.o cứa cơ thể ... Khoan , chỗ quen thế nhỉ?!

cố gắng xốc tinh thần, so sánh kỹ lưỡng thứ mắt với một nơi nào đó trong ký ức. Kết quả là, trùng khớp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-77.html.]

Là... là Biển Vô Vọng! Năm xưa hồ Động Đình, rơi xuống nước bắt. Ngao Sí lúc đó còn là kẻ thù giam cầm ở đây, và nhiều nhạo là kẻ đáng thương T.ử Miểu vứt bỏ. Cũng chính tại nơi , và con rồng thối đó tặng mỗi một cái tát, đ.á.n.h quen , từ đó thành tựu một đoạn “nghiệt duyên”...

Khoảnh khắc khuôn mặt đáng ghét của Ngao Sí hiện lên trong đầu, cảm giác đè nén trong tim như chọc thủng một lỗ, “ào” một cái trôi sạch. Cái đầu đang mụ mẫm cũng bừng tỉnh, nỗi bi thương ngắn ngủi tan thành mây khói.

Người nhẹ nhõm, “vút” cái nhảy dựng lên, vỗ mạnh mặt , bốn phía. là hang động ở Biển Vô Vọng trong ký ức, nhưng kỹ , tại một phần trong hang thỉnh thoảng “vặn vẹo” một cái, giống như hình ảnh xuất hiện khi tivi sóng yếu?

Thuật mê hoặc?!

Liên hệ với tâm trạng suýt mất kiểm soát tự sát nãy, cảm thấy tìm mấu chốt. Và phát hiện, đầu óc càng tỉnh táo, tâm thái càng bình thường, hiện tượng “vặn vẹo” trong hang càng nhiều càng nghiêm trọng. Lúc , gần như cả hang động đều “dao động” một cách quái dị, dường như thi pháp chống đỡ nổi pháp thuật của , sắp sụp đổ.

Đã thì đ.á.n.h cược một phen .

Hít sâu một , giữa hang, nhắm mắt định thần, vận dụng “Trừ Mộng Chú” Ngao Sí dạy . Một khi yêu vật dùng thuật mê hoặc tạo ảo ảnh ảnh hưởng đến tâm trí, chú là liều t.h.u.ố.c giải hiệu quả. chỉ đối với tiểu yêu cấp thấp thôi, nếu gặp đại BOSS chuyên tu ảo thuật thì vẽ chữ thập ngực, theo mệnh trời . Hy vọng duy nhất của bây giờ là, lâu quá dùng, đừng nhớ nhầm thần chú là .

Những đốm sáng màu hồng nhạt như cánh hoa bay từ lòng bàn tay với diện tích lớn, chiếu sáng cả hang tối như ban ngày. Mỗi đốm sáng hóa thành một bàn tay trừu tượng to lớn, đẩy bốn phương tám hướng, như san phẳng cái nơi quỷ quái thấy ánh mặt trời .

Vài giây , kèm theo tiếng “rắc rắc rắc rắc” như cây già gãy, cả hang động hóa thành hư vô. yên lành lặn một bãi cỏ tầm thoáng đãng. Cách đó xa, một vật màu xanh lam to bằng nắm tay đang cuống cuồng nhảy nhót định chạy trốn.

sải vài bước tới, một chân giẫm lên cái đuôi đang quẫy qua quẫy của nó.

“Chít chít!” Nó hét lên, hoảng loạn giãy giụa.

quan sát tù binh nhỏ , thế mà nhịn , vì... nó trông hài hước quá!

Trong những yêu quái từng gặp và đến, bao giờ mẫu . Toàn xanh biếc, rõ ràng là một con cá béo núc ních, nhưng đầu cá mọc một khuôn mặt tròn vo mắt tròn mồm tròn, bụng cá còn mọc hai cái chân trắng mập, thảo nào nhảy nhót cạn hăng thế.

“Chít chít chít chít!” Nó khua khoắng hai cái vây cá, bắt chước dáng vẻ chắp tay vái lạy của con , chắc là đang cầu xin tha mạng?

“Ngươi là cái thứ gì?” nghiêm giọng hỏi.

“Chít chít chít chít!”

“Nói tiếng !”

Cá xanh run lên, vội vàng lấy vây bóp mũi, mở miệng: “A a! Một hai ba bốn! Bốn ba hai một!”

Hóa con quái vật còn chức năng “chuyển đổi ngôn ngữ” và “chạy thử” ?!

“Chạy thử” xong, cá xanh bỏ vây xuống, câu đầu tiên là: “ thất bại , nhưng xin cô đừng g.i.ế.c .”

“Biển Vô Vọng thật sự là ảo tưởng do ngươi tạo ?” cúi xuống, dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t nó!

“Đó là nơi tự cô phản chiếu !” Nó vội biện bạch: “ chỉ đợi bên cạnh cô thôi.”

“Đợi bên cạnh ? Muốn gì?” tăng thêm lực chân.

“Đợi thức ăn của .” Nó đau đến ứa nước mắt: “Đừng giẫm nữa, đuôi gãy mất!”

“Gãy thì đáng đời!” dùng ngón tay chọc mạnh đầu cá của nó: “Muốn ăn ? Không sợ gãy răng ?!”

“Không ăn cô!” Nó hoảng hốt lắc vây: “Là ăn 'Tuần '.”

Sao khó hiểu , tuần ?!

“Bảo ngươi tiếng cơ mà!” quát: “Còn nữa, đây là ? Là gian giấu trong cái hộp ngọc trắng ?”

Cá xanh trưng bộ mặt tủi bắt nạt, lấy vây lau mắt, : “Đây là Tẫn Loan, thế giới bi thương lan tràn, vĩnh viễn điểm dừng.”

mà hồ đồ, tóm lấy tên , chọc cái bụng mỡ của nó truy hỏi: “Những khác ? Những cùng với !”

thề !” Cá xanh giơ vây đầu hàng: “Có thể là bắt đầu tuần , thể giống cô vẫn giữ tỉnh táo, đang lang thang ở chỗ nào đó.”

Ý nó là, và đồng bọn lạc ? Ở cái nơi quỷ quái là ảo cảnh gian khác ! Còn nữa, cái tên họ Nhạc cú kéo c.h.ế.t chùm của lôi đây ?

“Ngươi rốt cuộc là thứ gì?” quan sát cục thịt xanh béo múp trong tay, ngang dọc cũng giống kẻ thể .

Nó đá chân: “ là cư dân của Tẫn Loan! Tinh linh cộng sinh với nơi !”

“Làm gì tinh linh nào béo ngậy thế .” thành thật : “Bất kể ngươi là gì, từ bây giờ, ngươi là tài sản riêng của . hỏi gì ngươi đáp nấy, dài dòng dối, nếu cắt chân ngươi. Ngươi chắc tính khí .”

“Đừng!” Nước mắt nó cuối cùng cũng b.ắ.n : “Đừng cắt chân tay gì của ! Lần gãy xương một , một năm mới khỏi. cô, theo cô, nguyện ý thú cưng của cô!”

“Thôi , ai thèm nuôi con điểm nào dễ thương như ngươi!” ghét bỏ liếc nó, thuận tay nhổ một sợi tóc hóa thành sợi dây thừng mảnh, buộc chặt eo nó: “Cùng lắm tù binh!”

“Cái ... thể buộc lỏng chút , eo to.”

“...”

Lúc , bầu trời vốn nắng nhạt bỗng âm u, lưng truyền đến tiếng bước chân nặng nề.

phắt . Xa xa, một bóng cao gầy, áo trắng bay bay, trong lòng dường như đang bế ngang một khác, chậm rãi về phía .

nấp tảng đá xanh bên cạnh, trơ mắt bóng ngày càng rõ, ngày càng quen mắt.

Vẫn là khuôn mặt tinh tế tì vết , chỉ là thêm vài phần tang thương; vẫn là hình cao ráo , chỉ là lưng thẳng tắp như trong ký ức ; vẫn là đôi mắt điên đảo chúng sinh , chỉ là còn thần thái, chỉ còn sự mệt mỏi. Nếu tô màu vàng cho chiếc áo bào trắng đang bay ngược gió của , đàn ông chính là một chiếc lá khô tiêu điều tùy ý bay qua.

Đến giờ vẫn nhớ như in đàn ông chiếc bàn kính, ánh mắt cũng chê . Rõ ràng là cùng một khuôn mặt, cùng một hình, đàn ông đang tới biến thành một khác rõ rệt như thế...

Nhạc của Hoa Nguyệt Giai Kỳ, Nguyệt Lão Định Ngôn trong miệng Quỳ Nhan, hung thủ nhét cả nhà hộp đang ở ngay gang tấc, mòn gót sắt tìm thấy, đến khi gặp chẳng tốn công. Xem , cú kéo cuối cùng của đạt mục đích. Đối với tên đầu sỏ chỉ một câu: Bà đây xuống địa ngục thì ngươi cũng đừng hòng ở thiên đường. Ai bảo ngươi chọc giận bà chủ!

mà, dường như phát hiện sự tồn tại của , vẫn chuyên chú bế trong lòng.

trộm qua khe đá. Người dựa lòng chắc là một phụ nữ, dáng nhỏ nhắn, áo choàng bọc kín, chỉ lộ một đoạn váy lụa màu xanh nhạt. Một đôi chân nhỏ giày thêu trắng lấp ló váy, khẽ đung đưa. Gió nhẹ thổi qua, một lọn tóc bay từ vành mũ trùm đầu, trắng như tuyết sương.

Có lẽ bế lâu cũng nặng, dừng bước, xốc con gái trong lòng lên cao hơn chút. Chính động tác nhỏ cánh tay giấu áo choàng của cô gái trượt xuống. Tay áo rộng bay lên, thấy bàn tay ngọc ngà, chỉ còn xương trắng.

Tim thót một cái, tên khốn thế mà ôm một bộ xương trắng?!

Dừng một chút, tiếp tục về phía , giẫm lên cỏ xanh và hoa dại rực rỡ, lên con dốc phía .

Khi bóng dần biến mất đỉnh dốc, vội rón rén theo, ba bước hai bước nhảy lên con dốc dài chia đôi bãi cỏ . Chưa vững, một luồng khí mát lạnh dễ chịu ập mặt, như thể hàm lượng oxy trong khí đột ngột tăng gấp mười . Một hồ nước lớn ngang ngửa Tây Hồ lặng lẽ ở thế giới con dốc. Hoa sen màu chàm rải đều mặt nước lấp lánh, nhuộm cả hồ nước trong vắt thấy đáy thành cùng một màu. Xa xa, núi non ẩn hiện trong mây mù. Gió qua hoa khẽ động, núi xa in bóng nước, tuyệt đối là bức tranh thiên nhiên tả xiết. Người hoa sen nắng đỏ rực rỡ, nhưng hoa sen ở đây màu chàm trầm tĩnh mà hoa lệ thế , quả thực hiếm thấy.

Tên xuống chân dốc, thẳng về phía bến đò nhỏ bên hồ. Một chiếc thuyền con buộc ở đó, khẽ dập dềnh.

Đây là định đưa bộ xương trắng du thuyền ngắm hoa ?!

Quả nhiên, cẩn thận đặt bộ xương khô trong lòng lên thuyền, bản cũng nhảy lên, cởi dây thuyền. Chiếc thuyền con thuận dòng nước, từ từ trôi .

vội đuổi theo xuống, tính toán nhanh xem tốc độ bơi của nhanh hơn con thuyền trông vẻ chậm chạp .

Tên rốt cuộc định gì? Nhìn vẻ thâm tình chăm chú của , cứ như thứ ôm xương trắng, mà là cả thế giới trân trọng.

Tuy nhiên, khi đuổi đến bờ hồ, chiếc thuyền con đang dập dềnh giữa hoa và nước bỗng hóa thành một vòng ánh sáng xanh mảnh, và bộ xương trắng của , bao gồm cả chiếc thuyền, cứ thế biến mất khỏi tầm mắt trong nháy mắt. Chỉ để một khối tinh thể bán trong suốt màu đen hình giọt nước mắt: “treo” lơ lửng mặt nước.

Không là phát hiện theo dõi nên chạy trốn chứ?!

Vừa nghĩ thế, mặt hồ phẳng lặng một bóng bỗng nhiên “ùng ục ùng ục” sủi bọt.

Tù binh của đột ngột ôm c.h.ặ.t c.h.â.n , sợ hãi răng va cầm cập: “Gã to xác đến ! Gã to xác đến ! Nữ hùng mau đưa trốn! Nhanh!!”

Động tĩnh mặt hồ ngày càng lớn, như nước sôi sùng sục, sắp đuổi kịp quy mô Ngao Sí loạn ở Đoạn Hồ năm xưa . Chẳng lẽ, trong hồ ẩn giấu một con quái vật ngang ngửa tộc Rồng Đông Hải?!

Cá xanh cuống đến đỏ cả mặt, vây cá ôm chặt bắp chân : “Cầu xin cô! Mau trốn ! Trốn ! Đừng để gã to xác thấy !”

Được , xem nỗi sợ hãi của cá xanh đến giới hạn. quanh, tìm đại một tảng đá lớn đủ che để nấp.

Nước hồ cuộn trào càng lúc càng dữ dội. Đột nhiên, bọt nước b.ắ.n lên cao ngất, một con quái vật béo ngậy phát ánh sáng xanh nhảy vọt lên từ mặt nước, đớp trọn khối tinh thể hình giọt lệ .

thò một con mắt tảng đá, kinh ngạc con quái vật to hơn cả voi Châu Phi , con cá xanh đang run lẩy bẩy ôm chân . Cái ... hai tên ngoài kích thước chênh lệch thì chỗ nào cũng giống hệt mà!

mà, to xác hình như cũng bớt hài hước . Ít nhất, tự tin thể dùng một sợi tóc trói gã khổng lồ , cũng dám tùy tiện chọc bụng nó...

Nuốt xong tinh thể, gã to xác ợ một cái no nê, đôi chân mập mạp hai lá sen, giơ vây vươn vai. Thân hình vốn khổng lồ thế mà to thêm một vòng. Ăn cám tăng trọng cũng lớn nhanh thế ... Khối tinh thể đen cao cấp quá!

Cá xanh đến ngoài tảng đá cũng dám, cứ run cầm cập, còn dùng vây bịt miệng , sợ tiếng thở thấy.

Mũi bỗng ngứa, kìm hắt một cái.

Đầu con cá quái vật lập tức “vù” một cái . Ngũ quan mặt trở nên cảnh giác và dữ tợn lạ thường.

vội rụt về tảng đá.

May mà nó chỉ một cái, tới, mà lăn lộn mấy vòng mặt hồ “ùng ục ùng ục” chìm xuống.

Rất nhanh, mặt hồ khôi phục vẻ yên tĩnh đó. Cá xanh thở phào nhẹ nhõm, “bộp” một cái rơi từ bắp chân xuống, bệt cỏ, vây vỗ ngực, luôn miệng : “Nguy quá nguy quá! May mà ăn thịt.”

“Đó là cái gì?” cũng vỗ ngực, nãy sợ đ.á.n.h với con quái vật nhớp nháp đó lắm.

“Gã to xác mạnh nhất Tẫn Loan đấy.” Cá xanh vẫn còn sợ hãi: “Nó cướp 'tuần ' của đúc, bữa nào cũng no nê nên càng ngày càng lớn, còn coi đồng loại là đồ ăn vặt, gặp là ăn. Cư dân trong Tẫn Loan ăn gần hết . khó khăn lắm mới tìm một cái tuần , nhưng đó chẳng bao lâu chịu nổi tự sát, ăn miếng nào. Haizz, khó khăn lắm mới gặp nữ hùng cô, tưởng no bụng, ai ngờ cô đến cái bã cũng chừa cho ...”

Lời nó quá nửa là hiểu. Cái gì đúc, cái gì tuần , mà phát cáu. giật mạnh dây thừng: “Người đúc là cái gì? Người tạo gian ?”

“Cũng coi là thế mà cũng thế.” Cá xanh dang vây: “Người đàn ông biến mất chính là đúc.”

vẫn hồ đồ, xách cổ cá xanh lên quát: “Sắp xếp suy nghĩ, dùng cách hiểu trình bày nữa!”

Cá xanh khó xử : “Chức năng ngôn ngữ của bẩm sinh , thế nào cô mới hiểu đây?”

“Nói thế nào ?” kìm chọc bụng mỡ của nó, giậm chân: “Vậy bắt đầu từ cái hồ !”

“A, bắt đầu từ Bờ Hồ Thu Sơn ?”

“Chỗ còn tên?!”

“Có chứ, nơi ở thế giới bên ngoài Tẫn Loan cũng tồn tại. Nói cách khác, đúc chép tất cả những gì trong ký ức của Tẫn Loan.”

“Được , thế về cái Bờ Hồ Thu Sơn .”

 

Loading...