CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-07-31 15:24:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thất sắc thạch, tam sinh ước, trường tương thủ, vĩnh hoan hỉ. Đãi đáo điến hà triển tiếu nhan, tái chấp thủ, túy thu sơn.”*
*Đá bảy màu, hẹn ba sinh, mãi bên , luôn vui vẻ. Đợi đến khi sen chàm nở nụ , nắm tay , say giữa núi thu.
Những từ ngữ bình thường nhất, thốt từ đôi môi đỏ mọng của cô đều mang theo ba phần linh khí, khiến liên tưởng vô hạn.
“Thế nào?” Trong sân Ẩn Phương Lư, Thẩm T.ử Cư ngắm cô tĩnh lặng xích đu. Góc nghiêng linh lung trong suốt ánh trăng, ngắm mãi chán.
“Anh dạy tận tâm.” Cô gấp gọn tờ giấy Tuyên Thành những câu từ , đặt tay : “Người thô kệch như Đoan Ngọ mà giờ những câu thế , cũng coi như đạt đến cực hạn .”
Anh lắc đầu : “Cũng thằng nhóc động tâm tư gì, chẳng chút thiên phú nào mà cứ quấn lấy đòi dạy thơ phú.”
“Tự nhiên là trong lòng .” Cô kìm che miệng khẽ. Đôi chân nhỏ lớp váy lụa xanh điểm nhẹ xuống đất, chiếc xích đu bằng dây leo khẽ đung đưa. Mái tóc đen dài quá eo và lớp voan mỏng váy vẽ nên những đường nét uyển chuyển. Gió nhẹ lướt qua, ngoài hàng rào tre, hoa sen chàm mặt hồ lay động theo gió, cùng phong tình của cô tôn vinh lẫn .
“Vậy ?” Anh : “Thế thì tìm cơ hội tra khảo kỹ càng mới .”
Cô mặt . Đôi mắt dài rạng rỡ dường như luôn phủ một lớp lân quang mê ly, chỉ một ánh cũng đủ khiến say đắm: “Cách bày tỏ tình yêu của một là thách thức những việc ngoài khả năng.” Cô ngừng một chút, khuôn mặt trắng như mỡ đông ửng hồng thoáng qua một tia khinh miệt: “Tiếc là những thường quá ngu dốt, khó mà như ý nguyện.”
“Tại ?” Anh hiểu.
Cô ngẩng đầu nửa vầng trăng sáng trời, : “Chỉ tình yêu, là thứ thể dùng nỗ lực mà .”
Một câu khiến hụt hẫng vô cớ, nâng chén rượu bàn uống cạn một .
“Nhỡ thể thì ?” Anh .
Cô nghiêng , vươn ngón tay trắng nõn thon dài như hành lá vuốt nhẹ khuôn mặt trai của , mỉm : “Không 'nhỡ ' , đồ ngốc.”
Cô luôn như . Bất kể mặt ai, bất kể đối mặt với cảnh nào cũng đều bình thản gợn sóng, đến nụ cũng nhàn nhạt, thật xứng với cái tên Vi Lan.
Quen ba năm, trong Ẩn Phương Lư sâu bên Bờ Hồ Thu Sơn lưu giữ bao thời gian tươi hoa trăng, quấn quýt mặn nồng của họ. Dù cô từng với nửa chữ “yêu”, cũng ngăn ý nghĩ điên cuồng ở bên cô của .
Năm đầu tiên, lấy hết can đảm với bà nội cưới một phụ nữ. Thẩm lão phu nhân hỏi: Người ở ? Cha nghề gì? Bao nhiêu tuổi? Anh trả lời câu nào. Anh dồn hết tâm sức và thời gian đắm chìm trong nhan sắc và tài hoa, sự quyến rũ lúc gần lúc xa của cô, còn tâm trí để ý đến những vấn đề trần tục . Vì thế, lời thỉnh cầu của dĩ nhiên kết thúc bằng sự phản đối kịch liệt của Thẩm lão phu nhân. Ngày từ chối, say khướt ở Ẩn Phương Lư, gục mặt đầu gối cô, tủi như đứa trẻ bắt nạt. Cô trách mắng, cũng an ủi, chỉ rót cho hết chén đến chén khác, cho đến khi bất tỉnh nhân sự.
Năm thứ hai, Thẩm lão phu nhân giao thêm nhiều việc kinh doanh của gia đình cho quản lý. Anh ngày càng bận rộn, nhưng vẫn cố gắng dành nhiều thời gian nhất thể để đến bên cô, ngắm cô chèo thuyền hái sen, cô gảy đàn cây đàn cổ ngàn năm. Thỉnh thoảng vẫn nắm tay cô, dù thế nào cũng sẽ thuyết phục bà nội cưới cô về.
Năm thứ ba, cưới Nhạc Như Ý. , vẫn coi Ẩn Phương Lư là nhà. Ngày thứ ba tân hôn, say bí tỉ mặt cô, lặp lặp : Thân bất do kỷ.
Lời hứa lớn nhất thực hiện , nhưng bản nhạc Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ hứa, thành đúng một ngày khi đón Nhạc Như Ý về dinh. Sở thích lớn nhất của Vi Lan là gảy đàn, cô luôn chê bản nhạc Xuân Giang cổ nhân để đủ ưu mỹ uyển chuyển. Anh am hiểu âm luật, bỏ công sửa chữa một bản nhạc hảo dù cũng dễ hơn thuyết phục bà nội, nên nghiêm túc. Khi xem bản nhạc, cô cũng vô cùng hài lòng, ôm cổ vui vẻ xoay mấy vòng.
Tuy nhiên, niềm vui do bản nhạc mang kéo dài bao lâu. Hôm đó, cô cau mày, thở ngắn than dài cây đàn danh tiếng ngàn năm lịch sử, bảo nó mãi đạt đến độ nhất, tấu khúc nhạc mỹ nhất. Anh sự cố chấp của cô với sở thích duy nhất . Cây đàn là cây đàn nhất thể tìm . Anh bảo, thì tìm danh sư chế đàn, đến khi cô hài lòng mới thôi. Cô lắc đầu, bảo đàn nhất thế gian là thể gặp thể cầu. Nhìn vẻ mặt thất vọng của cô, chế tạo một cây đàn tuyệt thế bỗng chốc trở thành tâm sự để tâm nhất.
“Vi Lan, em rốt cuộc là thế nào?” Chén rượu cạn, ánh mắt ngà ngà say của đung đưa theo chiếc xích đu của cô, lời cũng trở nên mê loạn: “Đôi khi, cảm thấy em là một con yêu quái, bao giờ thuộc về nhân gian, quá khứ cũng chẳng bàn tương lai.”
Xích đu chậm , cô : “Sao là yêu? Chẳng lẽ xứng Cửu Thiên tiên nữ?”
Anh trả lời . Tiên nữ cũng , e là còn bằng dung nhan của cô, nhưng cứ cảm thấy cô giống một con yêu quái mê hoặc chúng sinh, rõ thể đến gần nhưng thể ngừng yêu.
Cô bước xuống xích đu, uyển chuyển lên đùi , mật bên tai : “Đồ ngốc, yêu, cũng tiên, là đấy.”
Anh ôm chặt lấy cô: “Vi Lan, chúng ở bên cả đời ?”
Cô , nhẹ nhàng đẩy : “Đêm khuya , nên về nhà thôi, đừng để phu nhân nhà phòng gối chiếc.”
Anh lắc đầu mạnh: “Không, về. Tại bắt về?”
“Cô mới là phu nhân của .”
“Cô phu nhân của !!” Hơi rượu xộc lên não, mắt đỏ ngầu, giận dữ : “Đám ngu xuẩn ở chợ Diêm La, kẻ đáng g.i.ế.c g.i.ế.c, đến việc ai sống sót cũng , bạc của thà đem cho lợn ăn còn hơn!”
“Hả? Họa ở Hắc Hồ Lĩnh năm xưa là tay?” Cô che miệng , cố ý vẻ ngạc nhiên, nhưng ngay đó “phì” một tiếng: “Hà tất thế? Hơn nữa, đám sát thủ săn tiền thưởng ở chợ Diêm La đời kém hơn đời , tìm bọn họ chỉ tổ phí tiền. ngạc nhiên đấy, dựa mấy vai phụ mà g.i.ế.c mười nhà họ Nhạc, chậc chậc!”
“Kẻ đáng c.h.ế.t vẫn sống! Hung hiểm như thế mà cô vẫn sống.” Anh tiếp tục tức giận: “ bà nội thích cô , thích.”
“Ừ.” Cô vuốt tóc : “Nào, dậy , đưa lên thuyền.”
Một chiếc thuyền con từ từ rời khỏi Ẩn Phương Lư. Cô ở mũi thuyền, tay cầm sào trúc, tắm trong ánh trăng, xuyên qua tầng tầng lớp lớp sen chàm, đưa đàn ông nửa say đến bến đò Bờ Hồ Thu Sơn.
Từ khi tìm nơi yên tĩnh ẩn sâu trong hồ nước , cô vui mừng khôn xiết. Cô thích tất cả những gì đẽ mới mẻ, bất kể cảnh. Cô ở một nơi quá lâu, cũng lưu bên cạnh một đàn ông quá lâu. Cô tận hưởng niềm vui liên tục “đổi mới”. Sau khi Ẩn Phương Lư xây xong, kế hoạch của cô là ở đây tối đa năm năm. Năm năm, cảnh cũng ngắm chán, cũng chán .
Thẩm T.ử Cư luôn tưởng rằng chính phát hiện viên minh châu là cô giữa biển mênh mông. Mùa hè ba năm , đường về nhà, cứu cô đang một khỏi tay ba tên lưu manh. Một ánh mắt e thẹn, một tiếng “cảm ơn” yểu điệu, cùng mùi hương hoa nồng nàn tỏa từ cô, dễ dàng khiến sa chốn dịu dàng lối thoát, là cô bỏ bùa cũng quá. Anh từng phát xuất từ đáy lòng cảm tạ trời xanh cho gặp con gái như , cuộc đời như bơm màu sắc rực rỡ của hoa tươi, còn chỉ công việc ăn bao giờ hết, những lời càm ràm mãi xong, và một vị hôn thê đến mặt mũi cũng nhớ.
Mỗi khi nghĩ đến dáng vẻ chịu đ.ấ.m , Vi Lan buồn . Người đàn ông đúng là thư sinh bẩm sinh, đến mấy tên lưu manh bằng giấy mỏng cũng đ.á.n.h .
Thẩm T.ử Cư lẽ là đàn ông đầu tiên cô thích khi đến thành Tây An. Cô ham tiền, ham danh, cũng quá để ý ngoại hình đủ tuấn tú . Khúc Phượng Cầu Hoàng ngẫu hứng gảy lầu cao là lý do hàng đầu cô chọn . Cô luôn thiên vị những đàn ông am hiểu âm luật. cũng chắc, lúc cô ưng ý những võ biền múa đao lộng thương, oai phong lẫm liệt. Cho nên , chọn đàn ông thế nào để yêu, cũng là tùy tâm trạng cô.
Cô cho cơ hội “ hùng cứu mỹ nhân”. Cô quen dùng những cuộc “ngẫu nhiên gặp gỡ” khác để đưa cuộc đời những đàn ông khác , trong thời gian dài đằng đẵng, tận hưởng niềm vui “yêu và yêu”.
Thuyền cập bờ, cô dịu dàng dìu xuống, đưa một chiếc đèn lồng cho : “Sương đêm ướt lạnh, cẩn thận chân.”
“Đi cùng một đoạn nữa ?” Anh kéo tay áo cô, nửa say nửa nũng nịu trách: “Lần nào cũng chỉ tiễn đến bờ. Hoang sơn dã địa, sợ xảy chuyện ?”
“Người đến chợ Diêm La thuê sát thủ sẽ xảy chuyện.”
Cô duyên gạt tay , nhẹ nhàng nhảy lên thuyền. Sào trúc chống một cái, giai nhân xa, bỏ một Thẩm T.ử Cư mất hồn mất vía, luyến tiếc rời.
Mãi đến khi bóng dáng cô biến mất trong màu xanh chàm , Thẩm T.ử Cư mới thất vọng về. Vừa nghĩ, đợi món quà chuẩn cho cô thành, liệu cô vui đến mức đời đời kiếp kiếp rời xa ?
Gió đêm thổi qua gò má nóng bừng của , cơn say tỉnh quá nửa. Anh khép chặt áo khoác, rảo bước về phía bên sườn núi, tâm trạng cũng từ chao đảo mê ly trở về bình lặng bình thường. Trong nhà còn nhiều việc . Bà nội bảo sắp tới mở thêm một tửu lầu nữa, để tâm nỗ lực hơn; nghĩ đến Nhạc Như Ý, ít , mỗi khi bà nội sốt ruột bảo bế cháu, cô cũng chỉ hổ . Người vợ như hơn nhiều so với dự tính của : lời, hiền lành, trầm lặng. Cứ coi cô là ly nước lọc, để đó cảnh cũng . Dù thì, bớt lo, bà nội cũng vui, ảnh hưởng đến việc đến Ẩn Phương Lư. Vẹn cả ba đường, tội gì ?
Khi bóng lưng Thẩm T.ử Cư biến mất trong màn đêm, từ trong bóng tối bên bờ hồ chậm rãi bước một bóng trắng.
Một đám mây trôi qua, ánh trăng mờ , nhưng cũng mờ khuôn mặt trăng. Dù đến bây giờ, phong thái của cũng từng giảm sút nửa phần vì phận đổi. Hắn dùng nhiều thời gian để theo Thẩm T.ử Cư rời , đến khác đè nén ý định khiến vạn phần chán ghét nhưng khao khát xuống. Rất vất vả.
Hắn hít sâu một , quỳ xuống bên bờ hồ, vốc nước hồ lạnh băng vỗ lên mặt mấy cái.
Nước chảy dọc theo lông mi nhỏ xuống. Hắn vô thức đưa tay lau, nhưng ngón tay dừng lâu ở mắt trái… nơi đó, từng một vết sẹo.
Lúc , thứ nhớ nhất chính là vết sẹo đó. Tiếc là, mất năng lực tìm nó .
Ánh trăng sáng trở . Cô đỗ thuyền xong, thướt tha về phía nơi ở của . Trong tay cô ôm một bó sen chàm mới hái, hoa soi hồng nhan, quyến rũ động lòng .
Cô về Ẩn Phương Lư mà vòng qua cổng chính, men theo hàng rào tre đến một bãi cỏ hình vuông. Giữa bãi cỏ dựng một tấm bia gỗ, bên là nét chữ do chính tay cô khắc: “Lạc Hoa Mộ”.
Cô đến bia mộ, nhẹ nhàng đặt bó sen trong tay xuống, cỏ dại mọc tươi chân, : “Bây giờ đang là lúc sen chàm nở nhất trong năm, hái một ít đến, các em chắc chắn sẽ thích.” Nói xong, cô im lặng một lát, với khí: “Nếu nhớ nhầm, đây là thứ một ngàn tám trăm tám mươi hai hỏi , cứ theo , thấy chán chút nào ?”
“Tặng hoa cho c.h.ế.t chẳng chán hơn ?” Hắn lưng cô, lạnh lùng bóng lưng thướt tha của cô.
Bao nhiêu ngàn năm trôi qua, dung mạo cô hề đổi mảy may.
“Đồ tự nhiên chia sẻ nhiều.” Cô đầu, mắt chứa ý : “Họ giúp , bày tỏ chút lòng ơn, gì ?”
“Cô từng áy náy?” Hắn dời mắt , cố tình tránh ánh của cô.
“Anh đúng là đàn ông nhất từng gặp.” Cô , chút sợ hãi đến mặt , mở to mắt, dùng ánh mắt ngây thơ vô tội nhất ngắm nghía khuôn mặt : “Anh rốt cuộc là ai nhỉ?! Nếu lấy mạng thế thiên hành đạo thì hoan nghênh bất cứ lúc nào. theo hơn mười năm , từ Giang Nam đến Lạc Dương, đến đây. Anh tay, cũng sốt ruột đấy.”
Hắn lùi một bước, vẫn mắt cô, : “ sẽ bắt dừng .”
“Anh?!” Cô cong ngón tay lan hoa, bao giờ sảng khoái đến thế: “Anh sẽ g.i.ế.c ?”
Hắn đáp.
Cô hạ tay xuống, kiễng chân, ghé môi sát tai : “Anh g.i.ế.c , g.i.ế.c là những đàn ông bên cạnh .”
Tim như côn trùng độc đốt một cái.
Cô thẳng , như giành một chiến thắng thoải mái: “ sẽ tiếp tục yêu thế giới theo thói quen của , sống hơn hoa, vui hơn thần tiên. Tuy nhiên, cũng hoan nghênh đến g.i.ế.c bất cứ lúc nào.”
Để một nụ nhạt, một làn hương thơm, cô ung dung lướt qua , về thế giới nhỏ của .
Hắn ngẩn ngơ tại chỗ, bia mộ ánh trăng chiếu trắng bệch.
Xương khô của bốn thiếu nữ ngay lòng đất, lẽ còn trắng hơn cả ánh trăng.
Họ thành cho dung nhan già và sinh mệnh đằng đẵng của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-78.html.]
Từ ngày cô học trộm cấm thuật trường sinh, cứ mùng một hằng năm, đời một thiếu nữ mất mạng, chỉ còn xương trắng, m.á.u thịt đều trở thành bữa ăn trong bụng.
Hắn đếm xuể bao nhiêu đứa trẻ chôn ở bao nhiêu nơi. Vi Lan là phụ nữ thực sự, nhưng còn yêu nghiệt hơn cả yêu quái.
Ý định g.i.ế.c cô lởn vởn vô khi lên Thiên giới. Cứ tưởng từ nay gặp là bình an vô sự, chỉ hận tên nhiều chuyện , tại tung tích của cô, xóa vết thương của ! Chỉ hận chân và tim đ.á.n.h , tim thua chân, đưa về bên cô!
Hắn quá lâu ôn tập mùi vị của yêu và hận. Mà mười năm nay, tình cảm nhiều nhất của chính là hận cô.
Hận?!
Hắn hận cô cái gì?
Hận cô vẫn xinh như xưa? Hận cô tàn hại vô tội? Hay là hận cô nhân danh tình yêu, mới nới cũ, bên gối đổi như trăm hoa, tuyệt trùng lặp?
Hắn bước ngoài, từ xa Ẩn Phương Lư lấp ló ánh đèn, thậm chí còn vọng tiếng đàn du dương. Trăm ngàn mùi vị quấn chặt trong lòng.
Ngẩng đầu trăng sáng trời, chợt nhớ lâu lâu về , Tiểu Viên già tuổi một tuần tra nhân gian theo lệ, trở về “Nhật ký công việc tiên quan điện Nguyệt Lão” một câu thế : “Cái hận khó chịu đựng nhất, nhất định là đối phương khác trong lòng, cũng nhất định là tổn thương đến mức còn da thịt lành lặn, mà là khi gặp , đó ngay cả là ai cũng nhớ.”
Khi đó, thần chức tại , Nguyệt Lão miễn dịch với yêu hận, đối với lời cảm thán của tên tiểu tiên quan trướng cũng chỉ cho qua. Giờ xem , Tiểu Viên quả thực tố chất Nguyệt Lão hơn . Nó luôn nỗ lực cảm nhận và phân tích, giống , cắt đứt tình tuyến, xong hết chuyện.
, Vi Lan nhớ là ai. Không vì mất trí nhớ, chỉ là từng chiếm giữ nửa phần vị trí trong lòng cô. Bị lãng quên quá dễ dàng.
...
Trên đỉnh Lăng Nguyên, sư phụ râu dài đến đầu gối với đám đồ : “Mọi ở đây tuy là phàm nhưng đều tuệ tâm. Nếu thể khổ luyện tu hành, thượng giới chọn thần quan cũng khả năng.”
Sư phụ sai. Thời đại đó, Nữ Oa thượng thần tạo con cũng bao lâu. Trên bốn biển bờ cõi, kẻ ăn lông ở lỗ , kẻ đầu óc ngu dốt , thông minh dùng lửa cày cấy cũng . , các sư sư tỷ đỉnh Lăng Nguyên khác. Họ là những xuất sắc sư phụ lai lịch bất phàm đích lựa chọn, ai nấy đều tâm tư linh hoạt, mang trong dị thuật. Dù thần tiên cũng là rồng phượng trong loài , đặt ở cũng là nhân vật thể tạo nên một đoạn lịch sử.
Hắn là bình thường nhất. Không cưỡi mây bay lượn, cũng rải đậu thành binh. Hắn chỉ một đôi mắt đặc biệt, thể thấy ba “điểm” giấu mắt trái, tim và ngón út của mỗi . Chính cũng , màu đỏ, tươi. Đôi khi, sẽ một sợi chỉ đỏ mọc từ điểm thứ nhất, nhanh hoặc chậm mọc đến điểm thứ hai, điểm thứ ba, cuối cùng từ ngón út của họ sinh một sợi tơ hồng đẽ. Mấy sư sư tỷ đều sợi dây như , nhưng rõ ràng thấy họ bình thường thích châm chọc nhất. Sau mới , đó gọi là liếc mắt đưa tình.
Sư phụ bảo, cái thấy là Tình Tuyến của con , cho nên, đôi mắt quý giá.
Ngày tiểu sư Vi Lan đến đỉnh Lăng Nguyên, tất cả sư đều ngây . Chưa từng thấy cô gái nào đến nhường . Nơi cô qua, hoa đến mấy cũng ảm đạm thất sắc. Trong mười năm cô ở đỉnh Lăng Nguyên, hoa tươi gần đó cũng tròn mười năm nở. Hậu thế gọi là trăng thẹn hoa nhường, Vi Lan thể xưng là thủy tổ.
Cô hiếu học, thông minh, mồm miệng ngọt ngào, khen luôn đúng chỗ, khiến thoải mái mà thấy là nịnh nọt. Một nụ tùy ý cũng thể khiến các sư tỷ dốc hết tuyệt học truyền ngoài dạy cho cô. Mà cô chỉ cần kéo cánh tay họ nũng một cái là thể khiến họ thỏa mãn vô cùng, dư vị vô tận. Ngược , các sư tỷ thích cô lắm. Mấy sư tỷ đều hiềm khích ngầm hoặc công khai với cô, nhưng đều cô hóa giải từng cái một. Quan trọng nhất là sư phụ cũng thích cô, bảo cô trái tim thất khiếu linh lung, tài năng bác học, ắt nên việc lớn.
Hắn luôn trốn cây tùng đó, lén cô tu tập nội công đài đá. Sương mù nhàn nhạt lơ lửng quanh cô, bao phủ khuôn mặt bình thản an tường của cô. Không tiên nữ cũng là tiên nữ.
Vi Lan luôn ngọt ngào gọi là “Tiểu sư ca”. Hai tuổi tác tương đương, đồ gì ngon cô nhất định cũng chia cho một phần. Dù , vẫn câu nệ, luôn dám thẳng mắt cô. đồ cô đưa, dù là quả xanh chua đến c.h.ế.t, cũng thể mặt đổi sắc nuốt hết. Vì thấy chua, chỉ thấy ngọt, ngọt.
Hắn bản lĩnh gì để dạy cô. Cô cứ chằm chằm mắt hỏi: “Muội sư bảo thể thấy tình tuyến của ? Vậy của ? Dây tơ hồng của mọc ? Tò mò quá !”
Hắn trả lời cô thế nào. Chẳng lẽ bảo cô, chỉ thấy cô hai điểm tình tuyến, điểm tim, cô ?
Đến giờ, cô là duy nhất gặp chỉ hai điểm tình tuyến.
Hắn rõ điều nghĩa là gì, chỉ bảo cô: “Cũng một chốc một lát là mọc , còn nhỏ, vội gì?”
Cô hì hì, nghiêng đầu dựa vai , tinh nghịch : “Muội thích yêu.”
“Có lẽ, yêu ”, nuốt câu trở . Cho đến ngày cô gả cho Tam sư , cũng .
Tam sư là niềm tự hào lớn nhất của sư phụ. Luận về bản lĩnh ngoại hình, đỉnh Lăng Nguyên chỉ mới xứng đôi lứa với tiểu sư Vi Lan.
Ngày cô xuất giá, gốc tùng uống cạn một vò rượu. Chỉ cần nghĩ đến việc lúc cô đang trong vòng tay đàn ông khác, lồng n.g.ự.c như bốc cháy.
Những ngày đó, cô và phu quân sống hạnh phúc, dù tu hành xuống núi ngoài đều như hình với bóng. Đến sư phụ cũng bảo Vi Lan tìm đúng , quả là một đôi thần tiên quyến lữ.
Còn , luôn cố gắng tránh cơ hội ở chung phòng với họ. Không thấy cô thì sẽ đau lòng nữa nhỉ. kiểu gì cũng lúc gặp, khi thấy cô mật đút quả cho Tam sư ăn, bỗng dưng căm ghét đàn ông , ảo tưởng xem hạt quả mắc họng c.h.ế.t quách .
Ý nghĩ thật đáng sợ, chính cũng giật .
Những ngày tháng đỉnh Lăng Nguyên từ đó trở nên khô khan và dài đằng đẵng. Sư thì xuống núi trừ yêu, thì ngao du chín tầng trời. Đến Vi Lan và Tam sư cũng rời khỏi đây, xuống núi lập môn hộ riêng. Chỉ vô công nghề, cả ngày gốc tùng ngẩn ngơ. Thỉnh thoảng cũng ngủ gật, trong mơ Vi Lan tự tay đút quả cho ăn, dựa vai , gọi “Tiểu sư ca”.
Tuy nhiên, điều ngờ tới là chín năm khi vợ chồng họ rời , Tam sư c.h.ế.t. Không hạt quả nghẹn c.h.ế.t, mà là sư phụ đ.á.n.h c.h.ế.t. Bởi vì Tam sư dám lẻn mật thất đỉnh Lăng Nguyên, trộm cuốn Cấm Thuật Liệt Tập. Sư phụ bắt cả lẫn tang vật tại nhà họ, sư phụ thi hành môn quy ngay mặt Vi Lan. Trơ mắt Tam sư từng coi như con đẻ một mạng quy tây, lão nhân gia cũng đau như cắt, ném cho Vi Lan một câu “tự giải quyết cho ” mang xác và tang vật ủ rũ trở về đỉnh Lăng Nguyên. Chưa đầy một năm , sư phụ qua đời vì bệnh.
Lo liệu xong hậu sự cho sư phụ, mới lấy hết can đảm xuống núi thăm Vi Lan, quyết tâm rằng nếu cuộc sống của cô , dù nhảy dầu sôi lửa bỏng cũng cho cô sự an .
sự thật thấy khiến thứ hai rơi xuống vực thẳm. Cuộc sống của cô . Người đàn ông bên cạnh cô là thủ lĩnh một bộ tộc, tuấn dũng mãnh. Quan trọng nhất là thịt và rượu ăn hết, và sự sủng ái dùng cạn dành cho cô. Ánh mắt cô đàn ông khác chút nào ánh mắt Tam sư năm xưa.
Đối với sự xuất hiện của , cô nghiêng đầu nghĩ nửa ngày mới nhớ trai cao gầy tú dật là Tiểu sư ca của cô.
“Về đỉnh Lăng Nguyên với .” Lần đầu tiên mắt cô kiên định như thế.
Cô lắc đầu, : “Muội ở bên . Chàng yêu , cũng yêu .”
“Dễ dàng thế ?” Hắn tức giận: “Tam sư thì ? Muội đặt ở ?”
“Huynh c.h.ế.t .” Cô kéo tay áo như ngày xưa: “Đỉnh Lăng Nguyên hợp với nữa, tìm cuộc sống hơn . Tiểu sư ca, thể thành cho ?”
Hắn đôi mắt sáng lấp lánh của cô, siết chặt nắm đấm, chỉ ngoài hỏi: “Thế còn ? Nếu cũng c.h.ế.t thì thế nào?”
Cô bật “phì” một tiếng: “Thế gian đàn ông nhiều vô kể.”
Trong lòng , một nửa là băng tuyết ngập trời, một nửa là lửa cháy hừng hực, bao giờ khó chịu đến thế.
Hắn tình tuyến của cô. Một sợi tơ hồng yếu ớt bán trong suốt đang lắc lư ngón út của cô. Thiếu điểm tình tuyến ở tim cũng thể sinh tơ hồng ?! Hay là, đây tơ duyên, chỉ là dây nghiệt duyên đời đời kiếp kiếp dứt?!
Hắn còn tâm trí nghĩ nhiều nữa, tim đau như nứt . Khi bỏ , cô kéo vạt áo , dịu dàng gọi một tiếng: “Tiểu sư ca.”
Hắn dừng bước. Chỉ cần cô gọi một tiếng, dù thế nào cũng thể rời .
“Giờ tiện lên đỉnh Lăng Nguyên nữa, phiền Tiểu sư ca đến mộ một tiếng 'xin ' nhé.” Cô áp mặt lưng , khẽ : “Nếu chê vết nhăn nơi khóe mắt khó coi, cũng sẽ vì mà liều mạng trộm vật cấm đó.”
Trên đầu như sấm sét nổ vang. Hắn phắt , cô vẫn như thiếu nữ mười sáu, lúc mới hoảng hốt nhớ , tuổi cô gần ba mươi.
“Muội đó là tội c.h.ế.t.” Hắn siết chặt nắm đấm.
“Muội . nếu trộm, sẽ già, sẽ c.h.ế.t, sẽ mất tất cả.” Cô khẽ chau mày liễu, đáng thương vô cùng: “Huynh cũng nỡ hồng nhan phai nhạt, cũng thế, đúng ?”
Hắn nắm chặt cổ tay cô, chất vấn: “Muội xem ?”
“Chỉ xem phần 'Trường sinh trú nhan' thôi.” Cô mỉm : “Muội kẻ tham lam.”
Hắn chằm chằm khuôn mặt cô hồi lâu, buông tay cô , : “Huynh quan tâm học gì từ đó, nếu hại , ắt tự tay g.i.ế.c .”
Cô lập tức tiếng, vén lọn tóc trán: “Sẽ , đến một sợi tóc của cũng nỡ tổn thương. Nếu , cũng với những lời ruột gan , Tiểu sư ca.”
Sự tự tin sợ hãi.
Từ khoảnh khắc , mới phát hiện , đôi mắt của Vi Lan cũng thấy những thứ khác thấy. Và đáng sợ nhất là, cô còn khả năng tận dụng tối đa “thiên phú” .
Hắn thể đôi mắt gợn sóng của cô thêm nữa, chật vật bỏ chạy.
Đó là gặp cuối cùng của họ.
Hắn trở về đỉnh Lăng Nguyên vắng vẻ, ngủ gốc tùng ba ngày, đưa một quyết định. Yêu hận quá mệt mỏi, chi bằng vứt bỏ.
Con d.a.o găm c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn khắc đầy bùa chú vàng kim, sư phụ từng dùng con d.a.o c.h.é.m đứt đầu mãng xà. Sư phụ bảo, thiên hạ thứ gì nó cắt đứt .
Máu đỏ tươi chảy dọc theo má trái , vết d.a.o sâu hoắm in làn da như ngọc. Hắn cầm dao, thẫn thờ gốc tùng. Trong thế giới biến thành màu đỏ, dường như thứ gì đó quan trọng dần dần xa. Trái tim vốn nặng trĩu bỗng nhiên trống rỗng, còn gì cả, bất kể yêu hận.
Thật nhẹ nhõm.
Hắn ném con d.a.o , mỉm .
Chín ngày khi tự cắt đứt tình tuyến, tự xưng là Tiên quan Thiên giới đến tìm , bảo chọn, nhậm chức Nguyệt Lão, cai quản nhân duyên thiên hạ.
Hắn đến một câu tại cũng lười hỏi, chỉ lấy một dải lụa đỏ, bịt mắt , theo Tiên quan bay lên Thiên giới. Từ đó rời khỏi điện Nguyệt Lão nửa bước.
Vốn tưởng kiếp còn ngày gặp , ngờ biển mênh m.ô.n.g tái ngộ. Càng ngờ, cô “duyệt vô ” sớm quên sạch “Tiểu sư ca” trầm mặc ít đỉnh Lăng Nguyên. Càng ngờ hơn nữa... vẫn hồn xiêu phách lạc vì cô.
Nếu thực sự cô c.h.ế.t, mười năm, đủ để g.i.ế.c cô trăm .
Cách xa ngàn vạn năm, vận mệnh một vòng lớn, độc ác đưa về vị trí cũ. Đứng cô độc bên ngoài Ẩn Phương Lư hồi lâu, thở dài một tiếng, đạp nước rời .