CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 79
Cập nhật lúc: 2026-07-31 15:35:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thuốc của hôm nay đây, cầm cho chắc .”
Ông chủ tiệm cầm đồ với khuôn mặt bóng nhẫy dầu đưa một gói giấy buộc kỹ qua ô cửa nhỏ. Đoan Ngọ vội vàng đón lấy, cẩn thận nhét trong n.g.ự.c áo, lí nhí cảm ơn vội vã rời .
Chân trái của ngày càng yếu, mỗi bước đều đau thấu tim gan. Vừa khỏi tiệm cầm đồ bao xa, một cô gái trẻ với mái tóc dài quá thắt lưng bất ngờ ghé sát hỏi: “Xin ... cho hỏi là một con Lam Giao ?”
Cậu hoảng hốt phụ nữ lạ mặt, như gặp ma, lập tức bỏ chạy thục mạng. Cậu chạy một mạch đến ngã ba đường cách Đông Ly Tiểu Trúc xa mới dám dừng . Đoan Ngọ dựa lưng gốc cây lớn, trượt bệt xuống đất, mệt đến mức tưởng chừng sắp c.h.ế.t ngất.
Sao nhận chứ?! Người phụ nữ đó rốt cuộc là ai, thể thấu nguyên hình của ?
Chuyện thể nào xảy . Ở thời đại , đừng đến thể nhận Lam Giao, ngay cả đến sự tồn tại của tộc cũng chỉ đếm đầu ngón tay.
Cậu ôm lấy trái tim đang đập loạn xạ, thầm thấy may mắn vì chạy đủ nhanh. Nếu cô gái ý đồ , bản mệnh hệ gì cũng , nhưng Vĩnh Hoan thế nào? Mắt cô vẫn lành, tuyệt đối thể xảy chuyện.
Nói thật bi thương, tộc Lam Giao từng hùng mạnh là thế, đến ngày hôm nay chỉ còn sót và Vĩnh Hoan.
Ba năm , sự tin tưởng của tộc trưởng dành cho con đổi lấy một con tàu lớn chứa đầy t.h.u.ố.c s.ú.n.g và vũ khí xông thẳng lãnh địa. Đồng bào đa phần bắt sống, nhốt lồng sắt và chuyển khắp nơi.
Vĩnh Hoan là con gái của tộc trưởng, còn chỉ là một tên tạp dịch lo việc quét dọn, nấu nướng cho cô. Vĩnh Hoan bao giờ thích , bởi là kẻ dị loại trong tộc Lam Giao, sinh tàn tật, nửa khuôn mặt bên trái méo mó như ngọn nến nung chảy. Từ nhỏ cô gọi là đồ quái vật xí. Mỗi khi nổi giận, vớ cái gì cô cũng ném , từ vỏ ốc, cành san hô, thậm chí cả con d.a.o găm sắc bén. Cậu chỉ dám lén cô thêm vài khi cô ngủ say.
Tộc trưởng cũng từng khuyên răn Vĩnh Hoan vài , bảo cô hãy đối xử với hơn, nể tình cha mất sớm vì bệnh tật, là cần cù chịu khó.
“Con chịu!” Vĩnh Hoan bướng bỉnh đáp: “Con chuyện với , càng thấy cái mặt xí đó! Cha, cha đổi khác đến chăm sóc con ?”
“Đừng loạn nữa!” Tộc trưởng gõ nhẹ đầu cô: “Không con tộc sinh tồn gian nan thế nào. Ở đây ai cũng việc của , dốc lòng bảo vệ mái nhà khó khăn lắm mới , gì còn dư cho con chọn lựa? Thằng bé Đoan Ngọ , con đừng khó nó nữa.”
“Hứ!” Cô phụng phịu mặt , từ đó cũng nhắc đến chuyện đổi nữa.
Cậu nấp bụi san hô, rõ mồn một cuộc đối thoại của hai cha con. Cậu hề buồn, ngược còn thấy vui vì vẫn tiếp tục ở bên cô.
Cô cũng lúc nào cũng tính như . Đã nhiều thấy cô thầm trong những đêm khuya thanh vắng. Trong mơ, cô gào : “Thả !”, đôi tay nhỏ bé quờ quạng trong trung. Lần nào cũng đợi nắm lấy tay cô, ngân nga khúc hát ru dịu dàng, cô mới bình tĩnh , rúc cái đầu đẫm mồ hôi lạnh lòng , cuộn tròn hình nhỏ bé mà tìm bình yên từ cơn ác mộng.
Những lúc , thường dám cử động dù chỉ một chút vì sợ cô thức giấc, cho dù cơ thể tê cứng cũng kiên trì đợi đến khi cô chủ động xoay sang phía bên giường.
So với kẻ mồ côi từ bé như , nỗi đau mất yêu thương giữa đường đời lẽ còn đau đớn gấp ngàn . Mỗi khi nghĩ đến cảnh cô tận mắt chứng kiến những kẻ man rợ bắt khi còn quá nhỏ, thể bao dung vô điều kiện cho tính của cô.
Tháng ngày lẽ cứ êm đềm trôi qua như thế, nếu tộc trưởng vì lòng mà cứu mạng một gã thương nhân suýt c.h.ế.t đuối. Nếu , chẳng câu chuyện “lấy oán báo ơn” sáo rỗng đến tột cùng xảy . Kẻ cứu mạng , khi rời khỏi vùng biển mê cung âm thầm đ.á.n.h dấu, mang về lời cảm tạ, mà là một tai họa diệt vong thực sự.
Có lẽ ông trời rủ lòng thương, che chở cho Vĩnh Hoan, may mắn tìm đường thoát giữa làn mưa b.o.m bão đạn, trải qua bao gian khổ mới trốn lên bờ. Cậu tính sẽ trốn bờ một thời gian tính tiếp đường lui. Vĩnh Hoan chịu, cô lóc đòi về nhà tìm cha. Cô thể mất mất cả cha, càng thể mất ngôi nhà nơi lớn lên!
Lần đó, là duy nhất trong đời nổi giận với cô. Cậu tát cô một cái thật mạnh, quát: “Nếu cô , tộc Lam Giao sẽ thực sự chỉ còn là truyền thuyết giấy mà thôi!”
Cuối cùng, cô cũng ép lôi , hướng về một nơi nào đó trong đất liền. Trà trộn đám đông con lẽ là cách lánh nạn an nhất lúc bấy giờ. đ.á.n.h giá quá thấp sự hiểm ác và lòng tham của nhân loại.
Vĩnh Hoan suốt dọc đường, nước mắt rơi xuống đều hóa thành trân châu, ngừng cũng ngừng . Cô chịu với nửa lời, trút hết đau thương và phẫn nộ lên kẻ xí mà cô vốn ghét cay ghét đắng. Cũng trách vận họ may, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, thoát s.ú.n.g đạn của kẻ sát nhân nhưng thoát những kẻ tiểu nhân hám tiền.
Gã “chú bụng” cùng đường chỉ dùng một gói t.h.u.ố.c mê cướp Vĩnh Hoan khỏi tay . Khi tỉnh trong quán trọ tồi tàn nơi thôn dã, Vĩnh Hoan biệt vô âm tín.
Cậu điên cuồng tìm kiếm, mãi đến hai năm mới tìm thấy Vĩnh Hoan trong một gánh xiếc ở thành Lạc Dương. Lúc , cô nhốt trong bể nước để triển lãm, đôi mắt mù lòa.
Nhìn cô gầy gò ốm yếu, đôi mắt xám ngoét trong bể nước, hận thể lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả những kẻ hại cô. lý trí buộc bình tĩnh, nhẫn nhịn đến tận rạng sáng mới lén đột nhập gánh xiếc định cứu Vĩnh Hoan.
Tiếc , thủ quá kém, kinh động đến bọn chúng. Kết quả, coi là một tên trộm vụng về đ.á.n.h cắp “cây hái tiền” của gánh xiếc. Gã chủ gánh giận dữ sai tay chân lôi hẻm đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Có lẽ mạng tận. Khi đang ngàn cân treo sợi tóc, một công t.ử trẻ tuổi say khướt với mái tóc màu xanh hồ nước hiếm thấy nhảy từ tường xuống, hì hì trách bọn họ quá ồn ào, hỏng nhã hứng uống rượu thưởng trăng của .
Cậu cũng , rõ ràng vô cùng e sợ con , nhưng sự xuất hiện của khiến hét lên một cách vô thức: “Tiên sinh cứu ! Đám bắt cóc của !”
Đó thực sự là một hành động quá mạo hiểm. Nếu gã tóc xanh lo chuyện bao đồng, chắc chắn sẽ bỏ mạng tại đây. hiểu cảm thấy một khí trường khó tả, tuyệt đối kẻ đầu đường xó chợ. Tuy vẻ ngoài phóng túng bất cần nhưng đáng để gửi gắm trọng trách. Cậu đ.á.n.h cược rằng nhất định sẽ tay nghĩa hiệp.
Kết quả, cược đúng.
Đám thô lỗ của gánh xiếc gã tóc xanh trói gô với dễ như chơi. Khi vớt từ trong bể nước cái “quái vật” nửa nửa cá chỉ còn thoi thóp tàn, chỉ trợn tròn mắt, tò mò thốt lên: “Ái chà, đây là Lam Giao ?”
Cậu quỳ xuống dập đầu tạ ơn, kể vắn tắt về cảnh ngộ của họ, chỉ là gia đình gặp biến cố, đưa em gái lánh nạn nhưng may gặp kẻ , đại loại như .
“Cậu cũng là Lam Giao ?” Gã tóc xanh hít hít mùi yêu khí nhàn nhạt trong khí, : “Quả nhiên là thế. Chậc chậc, thời buổi Lam Giao hiếm gặp lắm đấy.”
Cậu cũng chẳng gì, chỉ liên tục cảm ơn, bế Vĩnh Hoan định rời .
“Khoan .” Gã tóc xanh gọi giật : “Em gái gầy đến mức chỉ còn nửa cái mạng, nếu nghỉ ngơi tẩm bổ, e là cô chẳng sống bao lâu nữa . Cậu chỗ nào để ? Có tiền mua t.h.u.ố.c bổ ?”
Cậu sững sờ: “Chuyện ... sẽ cố gắng tìm cách.”
Gã tóc xanh bộ dạng rách rưới của từ đầu đến chân, lắc đầu: “Thôi bỏ . Nhìn bộ dạng thế , e là nửa chỉ nhân sâm cũng mua nổi. Lam Giao các tuy là yêu, nhưng ăn uống cũng chẳng khác con là bao. Em gái yếu đến mức , ít nhất cũng tuyết liên Thiên Sơn nhân sâm ngàn năm mới bù đắp .”
“Vậy ?!” Cậu Vĩnh Hoan đang hôn mê bất tỉnh trong lòng, đau đớn tột cùng: “Đều tại nhất thời sơ ý mới kẻ gian hạ thuốc, hại cô lưu lạc chịu bao đắng cay.”
“Được , , đừng mấy lời thoại sến sẩm vô dụng đó nữa.” Gã tóc xanh vội ngắt lời, tìm bút mực một bức thư ngắn và vẽ một tấm bản đồ đơn giản đưa cho : “Từ đây đến thành Tây An cũng quá xa. Nếu các sợ bán thì cứ theo bản đồ , đến Đông Ly Tiểu Trúc tìm một tên là Thẩm T.ử Cư. Đưa thư cho , tự khắc sẽ sắp xếp cho các một chỗ ở t.ử tế. Khi nào rảnh sẽ ghé thăm, còn rảnh thì thôi.”
Cậu nắm chặt bức thư và tấm bản đồ, kịp thêm tiếng “cảm ơn” thì gã tóc xanh biến mất trong ánh bình minh.
Cậu thậm chí còn tên ân nhân, chỉ đành hướng về phía biến mất dập đầu thật mạnh ba cái. Cho dù cả thế gian đều lừa dối , thì nhất định thể tin tưởng. Ý nghĩ trong vô cùng kiên định.
...
Tộc trưởng từng , gặp một thể tâm ý tin tưởng là phúc khí lớn lao. Trước khi con tàu của gã thương nhân tấn công, tộc trưởng vỗ vai , nghiêm nghị : “Đoan Ngọ, con lớn lên, bản tính của con định sẵn con là một kẻ đáng tin cậy vô điều kiện. Vì , chỉ yên tâm giao Vĩnh Hoan cho con chăm sóc, mà còn một thứ, lẽ cũng giao cho con bảo quản.”
Nhớ chuyện , vô thức sờ lên ngực. Ở nơi sát lồng n.g.ự.c nhất, dùng sợi dây chắc chắn nhất treo một chiếc hộp ngọc trắng vuông vức chừng hai tấc.
Cậu từng tận mắt chứng kiến, khi con tàu lớn ập đến, tộc trưởng lấy chiếc hộp , niệm một chuỗi thần chú. Chiếc hộp tự động mở, b.ắ.n vô tia sáng xanh. Tám, chín tên man rợ ở mũi tàu lập tức những tia sáng nhuộm xanh, “hút” trong hộp.
Cậu từng trong tay tộc trưởng thứ “vũ khí” lợi hại đến thế. Nếu thì kẻ địch đến đông bao nhiêu cũng chẳng cần sợ nữa?!
Thế nhưng, tộc trưởng tác dụng của nó chỉ là tạm thời uy h.i.ế.p kẻ địch. Bởi vì, chiếc hộp mỗi ngày chỉ thể mở hai , mỗi tối đa “nhốt” chín sống.
Chiếc hộp tên là “Tẫn Loan”.
Nó lưu giữ linh hồn của tất cả những Lam Giao khuất.
Vốn dĩ, Lam Giao yêu thế giới và con trong đó như yêu chính sinh mạng . Họ lượt đến mặt con , khao khát trở thành yêu hoặc bạn bè, nhưng kết quả luôn khiến thở dài: chân tình địch những viên trân châu trắng muốt. Mỗi con Lam Giao c.h.ế.t đều mang theo nỗi bi thương sâu sắc và sự hối tiếc khôn nguôi, vì thế linh hồn mãi an nghỉ.
Ngày qua tháng , những năng lượng tàn dư tụ tập , hấp thụ linh khí nhật nguyệt phong thủy mặt biển, ngưng kết thành một chiếc hộp trắng như ngọc trai. Lão tộc trưởng bảo, bên trong chiếc hộp chứa một gian khác, là nơi bi thương đáng sợ, tuyệt đối đừng để rơi đó, nếu chắc chắn sống bằng c.h.ế.t. Còn câu thần chú mở hộp, chỉ tộc trưởng mới , đời đời truyền . , giữa tiếng pháo nổ ầm ầm từ con tàu lớn, tộc trưởng giao cả “Tẫn Loan”, câu thần chú và Vĩnh Hoan cho .
“Dù quân diệt, cũng để chút gì đó” - Đó là câu cuối cùng tộc trưởng với .
Tẫn Loan và Vĩnh Hoan, một bên khắc ghi nỗi đau, một bên khắc ghi tình yêu của Lam Giao. Và sinh mạng của từ nay về chỉ tồn tại vì hai điều đó.
Cậu cởi áo khoác bọc kỹ cho Vĩnh Hoan, tỉ mỉ lau khô đuôi cá của cô, chiếc đuôi dần biến thành đôi chân , cõng cô lên, kiên quyết bước về phía .
Con đường đưa đến mặt Thẩm T.ử Cư.
Sau khi đến Đông Ly Tiểu Trúc, mới hiểu tại con câu “vật họp theo loài, chia theo nhóm”. Gã tóc xanh chẳng hề ngạc nhiên về phận của họ, đến bạn của , khi họ con cũng chẳng coi họ là dị loại. Hắn chỉ bảo họ cứ yên tâm ở , cần t.h.u.ố.c men tẩm bổ gì sẽ lo liệu tất cả.
Con quả là sinh vật phức tạp, , thiện ác, tùy thuộc việc bạn gặp ai.
Đối với hai vị “quý nhân” trong đời , báo đáp thế nào, điều duy nhất thể là mỗi ngày đều thầm cầu phúc cho họ, mong họ bình an trường thọ.
Thẩm T.ử Cư sắp xếp cho họ ở tại một viện nhỏ thanh tịnh nhất trong Đông Ly Tiểu Trúc. Ngoài đưa cơm ba bữa mỗi ngày, ai phép phiền họ. Còn về các loại t.h.u.ố.c bổ đắt tiền, cũng chẳng hề keo kiệt. Chưa đầy nửa năm, Vĩnh Hoan trở là cô gái xinh như hoa năm nào. Chỉ điều, t.h.u.ố.c bổ thể cứu vãn sinh mạng và dung nhan, nhưng đổi đôi mắt sáng. Cô vẫn thấy thế giới .
Theo lời cô kể, khi bắt cóc, cô bán một gia đình giàu . Nữ chủ nhân nhà đó nhốt cô trong cái bể nước chật hẹp, ngày nào cũng bắt cô . Cô thì bà dùng tay véo mạnh mặt, vẫn thì dùng kim châm. Mắt cô càng càng đau, nước mắt càng ngày càng ít. Thế là bọn chúng càng tàn nhẫn hơn, dùng sắt nung đỏ dí vai và lưng cô. Chưa đầy một năm, cô cuối cùng cũng nặn giọt nước mắt nào nữa. Một buổi sáng nọ, cô tỉnh dậy cơn ác mộng và phát hiện mắt chỉ còn là một màn đêm đen kịt. Là một kẻ mù lòa vô dụng, gia đình đó dứt khoát bán cô cho gánh xiếc để vớt vát vài lượng bạc.
Khi cô kể quá khứ , chỉ tim đau như d.a.o cắt, mà ngay cả Thẩm T.ử Cư vốn nho nhã cũng đập bàn quát mắng đám khốn kiếp đó. Sau đó, Thẩm T.ử Cư cũng tích cực tìm danh y về chữa trị cho cô, tiếc rằng tất cả đều bó tay.
Từ khi chuyển Đông Ly Tiểu Trúc, Cửu Quyết cũng ghé qua một hai . Cậu Thẩm T.ử Cư gọi mới tên của ân nhân từng tự giới thiệu . Hành tung của phiêu lãng, thoắt đến thoắt . Ngoài việc uống rượu trò chuyện với Thẩm T.ử Cư, chỉ hỏi thăm tình hình của họ qua loa, thậm chí còn chẳng hỏi tên cô gái mù tội nghiệp là gì. Hắn chỉ dặn, cần gì cứ tìm Thẩm T.ử Cư, nhiều tiền, cần tiết kiệm .
Khi các đại phu đều chữa mắt cho cô, Cửu Quyết ngẫm nghĩ bảo vốn ngao du sơn thủy, sẽ cố gắng ngóng xem cách nào chữa mắt cho cá , nhưng đảm bảo thành công. Nếu tìm phương pháp, sẽ báo ngay cho Thẩm T.ử Cư chuẩn d.ư.ợ.c liệu.
Cậu cảm tạ bèo nước gặp thế nào. Trước khi Cửu Quyết rời , đuổi theo gọi , bất ngờ nắm lấy tay trái , ấn mạnh một vật lấp lánh lòng bàn tay .
“Cậu cái gì ?” Cửu Quyết rút tay , nhưng trong lòng bàn tay chẳng gì cả.
Cậu nghiêm túc : “Đó là vảy của . Sau nếu ân nhân gặp nguy hiểm, chỉ cần gọi tên ba , dù c.h.ế.t cũng sẽ chạy đến.”
Cửu Quyết dở dở : “Cậu đang trù ẻo trù ẻo chính thế?”
“Đương nhiên là .” Cậu vội vàng thanh minh.
Cửu Quyết ha hả, vỗ vai : “Được , cũng đừng lúc nào cũng canh cánh chuyện báo ơn. chỉ tiện tay việc thiện thôi. Đừng lo cho , lo chăm sóc cho cô em gái mù của . Cáo từ!”
Lần mất tăm mất tích lâu. Nghe chỉ ghé qua phủ Thẩm T.ử Cư một ngày đại hỷ của bạn .
Quả là cao nhân thần long thấy đầu thấy đuôi. Nếu một nửa bản lĩnh, một nửa sự tiêu d.a.o của , Vĩnh Hoan chẳng chịu nhiều khổ cực đến thế.
Lúc , dòng hồi ức hỗn độn của Đoan Ngọ cắt ngang bởi tiếng vó ngựa lanh lảnh. Chưa kịp để lồm cồm bò dậy, chú ngựa trắng dừng ngay mặt, lắc lư cái đầu. Cửu Quyết lưng ngựa hì hì trêu chọc: “Chà chà, trời hôm nay nóng , chui gốc cây gì thế?”
Cậu vui mừng dậy: “Lâu gặp! Cảm ơn phương t.h.u.ố.c ngài gửi về, hiệu quả lắm.”
“Vậy thì .” Cửu Quyết nhảy xuống ngựa, quan sát sắc mặt : “Sao khí sắc tệ thế ? Thẩm T.ử Cư cho ăn cơm ?”
“Không , , Thẩm công t.ử luôn đối đãi với chúng hậu hĩnh.” Đoan Ngọ vội thanh minh, hỏi: “Lần ngài ở lâu ?”
Cửu Quyết lắc đầu: “Ghé qua xem chút ngay. Dạo bận quá, sắp một nơi xa, khi ba năm bảy năm nữa cũng chẳng thành Tây An .”
“A, đường nhớ bảo trọng nhé!”
“Cái đó là đương nhiên, khỏi lo cho .”
“Vâng. Thẩm công t.ử đến từ sáng sớm, chắc vẫn , ngài đến thật đúng lúc.”
“Ủa? Dạo đến đây ?”
“Từ lúc ngài gửi phương t.h.u.ố.c về, ngài đến thường xuyên hơn hẳn ngày thường, nào cũng mang theo cả đống t.h.u.ố.c men và đồ tẩm bổ quý hiếm. Nghĩa cử của Thẩm công t.ử thực khiến áy náy.”
“Đừng nghĩ nhiều, thiếu tiền . Một ít t.h.u.ố.c bổ đổi một đôi mắt sáng, cớ gì mà ?”
“Ngài và Thẩm công t.ử đều là hiếm .”
“Hì hì, chắc là .”
“Dù ngài là một con heo thì cũng là ân nhân suốt đời quên.”
“Chuyện ... thể đổi cái so sánh khác ?”
Hai chuyện về phía Đông Ly Tiểu Trúc. Đi một đoạn, Cửu Quyết dáng của , buột miệng hỏi: “Chân trái thế? Sao cứ tập tễnh ?”
“Ồ... cái ...” Cậu vội lấp liếm: “Hôm nọ dạo cẩn thận ngã thôi.”
“Đi dạo?” Cửu Quyết ngẫm nghĩ: “À! Lần Thẩm T.ử Cư , đưa em gái bờ hồ Thu Sơn?”
“Vâng, cứ ở lì trong nhà cũng . Bờ hồ Thu Sơn cảnh sắc tươi , dạo một chút tinh thần cũng phấn chấn hơn nhiều.”
“Cũng , chỗ đó đến một , chỉ riêng đầm sen xanh ngắm mãi cũng chán. Cậu cũng chọn chỗ đấy chứ.”
“Hì hì.”
Đi đến cửa Đông Ly Tiểu Trúc, cần bước thấy tiếng đàn “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ” du dương, như tiếng trời.
Thẩm T.ử Cư một giữa sân, chăm chú gảy cây đàn mới tinh mặt. Mãi đến khi Cửu Quyết tới tận nơi, mới ngẩng đầu lên, tiếng đàn cũng đột ngột dừng .
“Cái tên , từ hôn lễ từ biệt đến nay hơn một năm. Cậu mà đến, cứ tưởng quên mất em chứ.” Thẩm T.ử Cư dậy: “ lúc mới bầu rượu vang Tây Vực thượng hạng, về thật đúng lúc.”
“Hai cứ hàn huyên, xin phép . Còn sắc t.h.u.ố.c nữa.” Đoan Ngọ chào một tiếng vui vẻ rời .
Cậu thưởng rượu, rành âm luật, càng ngâm thơ phú, quả thực hợp để tham gia cuộc trò chuyện của hai họ.
Mỗi khi thấy cảnh Cửu Quyết và Thẩm T.ử Cư uống rượu đàm đạo, luôn nghĩ, con “tâm sinh tướng”, đáy lòng hai đàn ông thuần lương trong sạch đến mức nào mới sinh dung mạo đẽ đến thế. Nhìn bản ... Thôi, nhắc đến thì hơn. Dù thế giới của bây giờ chỉ gói gọn giữa Đông Ly Tiểu Trúc và bờ hồ Thu Sơn, chẳng ai để ý đến khuôn mặt xí ẩn lớp khăn che mặt của , Vĩnh Hoan càng thể thấy.
Trở về phòng, Vĩnh Hoan tỉnh. Cô đang bực bội trong phòng, chốc chốc đá ghế hoặc góc bàn.
Cậu hít sâu một , đổi sang một giọng khác, bước tới đỡ lấy cô: “Làm cái gì thế ? Đá thương chân thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-79.html.]
Nghe thấy giọng , cô lập tức chuyển giận thành vui, nắm chặt lấy tay : “Anh A Cửu, về . Thuốc đắng quá, em uống nữa , chúng hồ Thu Sơn dạo !”
“Thế .” Cậu lắc lắc gói t.h.u.ố.c tay: “Thuốc mới đấy, sắc ngay đây. Uống xong chúng dạo.”
“Thôi .” Vĩnh Hoan ỉu xìu xuống, giơ một bàn tay quơ quơ mắt , vui vẻ reo lên: “Anh A Cửu, em thấy bóng trắng lờ mờ !”
“Thật ?” Cậu mừng rỡ nắm lấy tay cô: “Thật sự thấy ?”
“Vâng, một chút thôi. Chứng tỏ t.h.u.ố.c tuy đắng nhưng hiệu nghiệm thật. Chẳng bao lâu nữa em sẽ thấy thôi.” Cô rút tay , kìm mà đưa tay sờ lên mặt .
Cậu giật thót tim, vội vàng chụp lấy tay cô, giọng hoảng loạn: “Em đây, sắc t.h.u.ố.c .”
Trước ấm t.h.u.ố.c đang sôi sùng sục, cầm quạt nhẹ nhàng quạt lửa.
Cô sắp thấy ?! Đó là điều mong mỏi bao! Vĩnh Hoan của cuối cùng cũng thể trở như xưa.
mà, đây?
Anh A Cửu... một “ A Cửu” vốn dĩ hề tồn tại...
, lẽ một việc tưởng. Với Lam Giao, giả giọng cũng là một sở trường, giống như loài hải yêu - họ hàng xa của họ - cũng giỏi kỹ năng nhất. Ngày hôm khi đến Đông Ly Tiểu Trúc, khoảnh khắc Vĩnh Hoan tỉnh , cũng , đột nhiên đổi giọng. thế, chẳng hề suy nghĩ gì, liền bắt chước giọng của Cửu Quyết, mặt Thẩm T.ử Cư đang ngạc nhiên tột độ, dịu dàng an ủi Vĩnh Hoan, tiện thể bịa một “ A Cửu” hành hiệp trượng nghĩa, cứu từ trong bể nước.
Sau đó, kéo Thẩm T.ử Cư một góc, : “Vĩnh Hoan luôn ghét và hận , hiện tại cơ thể cô yếu ớt chịu nổi kích động, cho nên xin ngài...”
Chưa hết câu, Thẩm T.ử Cư ngắt lời: “Không cần nữa. Từ nay về , ở Đông Ly Tiểu Trúc Đoan Ngọ, chỉ một A Cửu thôi, chứ?”
Cậu cảm kích vô cùng.
xem , lời dối kéo dài bao lâu nữa.
Tuy nhiên cũng một khả năng khác, lời dối thể giữ mãi mãi...
Chập tối, khi Cửu Quyết chuẩn rời khỏi Đông Ly Tiểu Trúc, Đoan Ngọ bất ngờ gọi giật .
Ấp úng hồi lâu, Đoan Ngọ cuối cùng cũng mở lời: “Lần từ biệt bao giờ mới gặp . Nếu mắt Vĩnh Hoan khỏi hẳn, lẽ chúng sẽ lên đường trở về, dù chúng cũng là Lam Giao, rốt cuộc về với biển cả.”
“Cũng , đưa phương t.h.u.ố.c cho bảo quá một tháng là khỏi. Xem kịp tiễn các .” Cửu Quyết : “Vậy chúc các thuận buồm xuôi gió, nhớ cẩn thận hơn, đừng để lừa nữa.”
“ một tâm nguyện nhỏ.”
“Gì cơ?”
“Ngài là ân nhân của , thậm chí là ân nhân của cả tộc Lam Giao. Sau nếu duyên gặp , ngài thể để một bức chân dung cho ?”
Nghe , Thẩm T.ử Cư đang tiễn bèn vỗ tay : “Cái đấy! Nếu chê thì để vẽ cho.”
“Thẩm công t.ử vẽ tranh ?”
Cửu Quyết ha hả: “Trừ g.i.ế.c phóng hỏa đ.á.n.h , cái gì ?”
Thẩm T.ử Cư gượng: “Chẳng ai khen khác kiểu đó cả.”
Rất nhanh đó, một bức chân dung sống động vẽ Cửu Quyết và Đoan Ngọ đời hảo ngòi bút tài hoa của Thẩm T.ử Cư.
“Giữ cho kỹ nhé, mong ngày tái ngộ.” Cửu Quyết nhảy lên ngựa, tiêu sái rời .
Đoan Ngọ nâng niu bức tranh như báu vật.
Khi những vì đầu tiên xuất hiện, vẫn như ngày cẩn thận dìu Vĩnh Hoan dạo chậm rãi dọc bờ hồ Thu Sơn.
Thẩm T.ử Cư quả là phi phàm, ngay cả việc chọn biệt thự cũng mỹ đến thế. Nghe vì đầm sen xanh mới mua mảnh đất , xây dựng tiểu viện đơn sơ mà nhã nhặn. Cuộc sống thế thật đáng ngưỡng mộ.
“Anh A Cửu?” Vĩnh Hoan hít thở bầu khí thoang thoảng hương thơm một cách dễ chịu: “Anh em con đúng ?”
“Ừ.” Cậu gật đầu.
“Có thể... em là con Lam Giao cuối cùng đời.”
“Ừ.” Cậu gật đầu, nhưng lắc đầu ngay: “Nhỡ còn đồng bào sống sót thì ?”
“Không thể còn .” Cô cúi đầu: “Dù còn, em cũng sẽ thừa nhận là đồng tộc của .”
Tim như ai đó bóp nghẹt.
“Tại ?” Cậu giả vờ bình thản.
“Nếu tại , lẽ em cùng cha rời khỏi thế giới . Nếu tại , em bắt , chịu nhiều khổ cực đến thế.” Cô chau mày: “Từ nhỏ em ghét .”
Hóa , cách của cô về bao giờ đổi.
Cậu nén cơn đau nơi lồng ngực, vỗ nhẹ tay cô: “Nếu , em cũng gặp .”
Tâm trạng ủ dột của cô lập tức kéo lên, cô kìm nở nụ ngọt ngào với : “Cũng đúng ha. Thôi , bỏ qua . Cùng lắm gặp , em mắng cho một trận là .”
Cậu : “Em xem, vẫn là sống thì hơn chứ. Cha em bao giờ em cùng ông rời bỏ thế giới .”
Cô im lặng một lát : “Anh lẽ tưởng tượng sự tuyệt vọng và bi thương của em lúc đó . Khi tận mắt chứng kiến và đồng bào con tàn sát hết đến khác, quả thực khó để sức lực mà chống đỡ một . Nghĩ , lẽ là cha ở trời phù hộ em, vì ông sẽ đến bên em.”
Cô đỏ mặt, tựa đầu vai .
Ánh lấp lánh, sen xanh lay động, còn cô nương tựa bên . Nếu thời gian thể dừng ở khoảnh khắc thì bao.
Cậu dìu cô xuống, ấp úng mãi mới ngượng ngùng ghé tai cô thì thầm: “Thất sắc thạch, tam sinh ước, trường tương thủ, vĩnh hoan hỉ. Đãi đáo điến hà triển tiếu nhan, tái chấp thủ, túy thu sơn.”*
*Đá bảy màu, ước ba sinh, mãi bên , luôn vui vẻ. Đợi khi sen xanh nở nụ , nắm tay, say lòng núi thu.
Cô sững sờ.
“Anh nhờ Thẩm công t.ử dạy đấy.” Cậu đỏ mặt, năng chút lộn xộn: “Anh vẫn luôn ngưỡng mộ những xuất khẩu thành thơ. Anh các cụ già kể, đời hòn đá thần bảy màu, kết tinh từ tình yêu và tình cảm ấm áp trong lòng con . Ai nó sẽ mối lương duyên mỹ mãn ba đời. Anh tìm hòn đá đó, nhưng đặt nó những câu thơ tặng em.”
Mắt Vĩnh Hoan nóng lên, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y , : “Đọc nữa cho em .”
“Được!”
Nếu thể, nguyện cho em cả đời - câu cứ vang vọng trong lòng Đoan Ngọ.
gì còn cả đời nữa?
Cơn đau lan từ chân trái . Cơ thể bây giờ lẽ chỉ cần va chạm nhẹ cũng sẽ tan rã mất?! Dù thì cũng thiếu mất mấy khúc xương .
Đối với Lam Giao, những khúc xương liên kết với chính là sinh mạng, thiếu bất kỳ khúc nào, cơ thể cũng sẽ dần mất sự chống đỡ, biến thành một đống “cát rời”. Nhiều năm , từng một trong tộc dùng một đốt ngón tay đổi chác với phù thủy đất liền. Cô đạt ước nguyện , chỉ tận mắt chứng kiến cô trở về trong bộ dạng tiều tụy, ngày một yếu . Hơn một tháng , một ngày nọ, cơ thể cô giường bệnh hóa thành một đống “cát” lấp lánh, kết thúc sinh mệnh bằng hình thức sụp đổ .
Tộc trưởng , con đa chỉ tham lam nước mắt Lam Giao, nhưng cũng một bộ phận thèm khát xương của họ. Chỉ khi Lam Giao còn sống tự tay lấy xương , khúc xương đó mới trong suốt như lam ngọc. Mài xương đó thành bột uống , ngoài việc kéo dài tuổi thọ còn công hiệu kỳ diệu giúp câm . nếu ngoài cưỡng ép lấy , thì chỉ thu một khúc gỗ mục vô dụng. Vì thế, tộc trưởng răn dạy họ, dù gặp cám dỗ cảnh ngộ thế nào cũng giữ gìn xương cốt của .
, dễ dàng và chút do dự giao xương của cho ông chủ tiệm cầm đồ.
Ngày hôm đó, khi Thẩm T.ử Cư cầm phương t.h.u.ố.c Cửu Quyết sai gửi về, thấy gì đó . Thẩm công t.ử vốn hào sảng phóng khoáng, khi xem đơn t.h.u.ố.c biến sắc. Cậu xem, ấp úng bảo thể đơn t.h.u.ố.c sai , xem xác nhận chút .
Cậu đầy nghi hoặc, lén đến bên ngoài phòng Thẩm công tử, thấy với một lão bộc: “Vị 'Bách Hoa Chiếu Nguyệt' thật sự chỉ ông chủ Hà của tiệm cầm đồ Vạn Long mới ?”
“Chỉ ông thôi.”
“Cần bao nhiêu bạc?”
“Ông cần bạc. Công t.ử cũng tính tình Hà lão bản quái gở, ông thiếu tiền, chỉ thu nhận kỳ trân dị bảo thế gian.”
“Ông trân bảo gì, chúng đưa cho ông là .”
“Haizz, gã béo dạo gần đây chỉ thu một thứ.”
“Thứ gì?”
“Xương Lam Giao. Nghe tác dụng kéo dài tuổi thọ. chúng tìm bảo vật ở ?”
“Thế , ông tuyệt đối tiết lộ nửa lời với Đoan Ngọ. Tạm thời cứ bốc đại một vị t.h.u.ố.c bổ nào đó thế, sẽ nghĩ cách khác. Chỉ cần tìm , dù khuynh gia bại sản cũng mua về. Ai bảo hứa với Cửu Quyết là sẽ chăm sóc chu đáo cho hai họ chứ.”
“Công tử, chuyện khó lắm. Hà tất rước họa , chúng đối với họ tận tình tận nghĩa lắm .”
“Đừng nữa, ý quyết, cứ như .”
Cậu lặng lẽ rời khỏi cửa sổ phòng Thẩm T.ử Cư, trong lòng dâng trào lo lắng mà là sự phấn khích tột độ.
Bốn khúc xương chân trái đổi lấy đôi mắt sáng cho Vĩnh Hoan, lỗ vốn.
Cậu giấu tất cả , tìm đến tiệm cầm đồ Vạn Long.
Gã ông chủ béo như chuột cống dường như sẽ đến, sớm chuẩn sẵn gói t.h.u.ố.c đưa qua cửa sổ. Một khúc xương, một gói thuốc. Lão , bốn thang “Bách Hoa Chiếu Nguyệt”, c.h.ế.t còn cứu sống , huống hồ là đôi mắt mù.
Hôm nay là gói t.h.u.ố.c cuối cùng . Xem phương t.h.u.ố.c của Cửu Quyết sai, ông chủ tiệm cầm đồ cũng đưa t.h.u.ố.c giả lừa , tình trạng của Vĩnh Hoan đang tiến triển theo hướng nhất đúng như dự đoán.
“Anh A Cửu, em buồn ngủ.” Vĩnh Hoan ôm cánh tay , ngáp một cái : “Em mau chóng thấy .”
“Đợi mắt em khỏi , đầu tiên em thấy sẽ là .”
“Được! Anh tác phẩm lớn của cho em .”
“Anh mấy chục mà.”
“Nghe chán.”
Gió mát lướt qua mặt hồ, cả đầm sen xanh bỗng chốc hóa thành biển hoa dập dờn, dịu dàng vô hạn.
Cô chìm giấc mộng trong lòng . Trong mơ đang chuyện, đang ngân nga, giai điệu là khúc hát ru quen thuộc nhất...
Ba ngày , Đông Ly Tiểu Trúc mất tung tích của Đoan Ngọ.
Thẩm T.ử Cư phái tất cả tìm nhưng đều kết quả. Hắn lệnh cho tất cả tiết lộ chuyện Đoan Ngọ mất tích cho Vĩnh Hoan, chỉ Lạc Dương tìm một vị t.h.u.ố.c khác cho cô.
Còn Vĩnh Hoan thì ngay cả sức để nghi ngờ cũng còn. Từ khi uống thang t.h.u.ố.c cuối cùng, cô ngủ li bì cả ngày, một giấc ngủ kéo dài quá nửa ngày, tỉnh dậy chỉ một lúc chìm giấc ngủ sâu, ăn cũng chẳng uống, đầu óc ngày càng trống rỗng.
Ngày thứ mười khi Đoan Ngọ mất tích, cũng là ngày thứ ba Vĩnh Hoan chìm giấc ngủ , Thẩm T.ử Cư đặt cô một chiếc “quan tài” bện bằng dây tơ vàng, bốn góc buộc đá tạc hình thú nặng trịch, thả chìm xuống đáy hồ.
Khi những bọt khí mặt hồ biến mất, trịnh trọng cúi chào mặt hồ một cái, : “Cảm ơn nhé.”
Trở về phòng ở Đông Ly Tiểu Trúc, lấy từ trong hộp phương t.h.u.ố.c Cửu Quyết gửi về, đưa ngọn nến đang cháy.
Trên đơn t.h.u.ố.c chỉ vài dòng chữ ngắn ngủi:
“Được trong nghề chỉ điểm, lấy bạch phục linh hai chỉ, mật rắn một chỉ, xuyên bối hai chỉ, lá sen ba chỉ, ba bát nước sắc còn một bát, uống liên tục mười lăm ngày, thể chữa chứng mù lòa do nhiều của cá. Những d.ư.ợ.c liệu cũng , thật là may mắn. Tuy nhiên uống sẽ mắc chứng ngủ nhiều tạm thời, khi ngủ say tỉnh, thể tìm nơi an thả chìm trong nước, ba năm tỉnh , mắt sẽ khỏi hẳn.”
Người ký tên là “Cửu Quyết”.
Một mảng tro tàn rơi xuống chiếc hộp ngọc trắng bàn. Trước khi , Đoan Ngọ chủ động giao thứ cho , nhờ ghi nhớ kỹ một đoạn thần chú ngắn nhưng quái dị trong đầu. Đợi khi Vĩnh Hoan bình phục, hãy giao bí mật của chiếc hộp và câu thần chú mở nó cho cô. Ngoài cái , còn một ống bạc tròn, cũng nhờ đưa cùng. Sau đó, vĩnh viễn đừng để cô ở bên cạnh cô những ngày qua là - kẻ mà cô chán ghét.
Hắn cầm chiếc hộp trông vẻ tầm thường lên, miệng lẩm bẩm: “Tẫn Loan?! Dễ khó , tuần lặp ?!”
Đoan Ngọ , chiếc hộp là dấu tích cuối cùng của tộc Lam Giao để đời, cũng là vũ khí nguy hiểm, xin Thẩm công t.ử nhất định bảo quản thỏa đáng.
Hắn nhất định sẽ bảo quản nó thật , và vĩnh viễn. Thứ thích hợp với Vĩnh Hoan.
Hắn dậy, đến bên tường, từ từ vén tấm vải gấm phủ một vật gì đó.
Một cây đàn mới tinh, ngay cả dây đàn cũng toát lên ánh xanh linh thiêng. Sẽ chẳng ai , bốn góc đế đàn khảm bốn khúc xương Lam Giao - kỳ trân dị bảo của thế gian.
Cổ tịch “Danh Cầm Phổ” : Dưới biển sâu loài yêu tên Lam Giao, nếu lấy xương nó khảm đàn sẽ thành thiên cổ danh khí Giao Cốt Cầm, âm sắc tuyệt mỹ, tiếng trời cũng sánh bằng. xương Lam Giao cưỡng ép lấy thì vô dụng, gặp ánh sáng sẽ biến thành đá cháy đen, chỉ chính tay nó lấy mới giữ hiệu quả kỳ diệu. Cẩn nhớ, cẩn nhớ.
Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua từng sợi dây đàn. Trong tiếng rung khe khẽ, nghĩ, những tộc loài diệt vong âu cũng là lẽ đương nhiên, bởi vì trí tuệ của họ đủ để hiểu thế giới .
Và càng nguyện ý tin rằng, hai con Lam Giao tự tìm đến cửa là món quà quý giá ông trời ban tặng cho , để thêm vốn liếng mà nắm bắt phụ nữ “định mệnh” .
Hắn đậy nắp cây đàn tốn bao tâm huyết , nghĩ đến chuyện sáng mai xa mua hàng, ba ngày mới về. Đến lúc đó khi cô thấy món quà , sẽ vui sướng đến nhường nào...
...