CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:08:45
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Câu chuyện của kể xong . Bây giờ, chị thể giải đáp cho ?"

Xuân Lô mặc xong quần áo, bàn cũng nguội ngắt.

"Cậu xem, tại ông trời ban cho con hai con mắt?" hỏi ngược .

Xuân Lô lắc đầu: "Chắc là để cho ."

"Hai con mắt, một con để thấy, một con để thưởng thức." ngừng một chút, đàn ông như khúc gỗ bên cạnh: “Nếu che mất một con, bảo sẽ thế nào?"

Xuân Lô : "Việc liên quan gì đến chuyện tu thành ?"

"Không thưởng thức điểm của khác đồng nghĩa với việc thể tiến bộ." dậy, thẳng đôi mắt vẻ vô tội của Xuân Lô: “Tu luyện bản chất là quá trình cầu tiến bộ. Cậu từng tiến bộ, tu thành ?"

phất tay, một luồng lửa bay , trong nháy mắt bao trùm lấy " trai" của Xuân Lô.

Xuân Lô hét lên thất thanh, định lao tới nhưng chặn .

Trong chốc lát, bộ da thịt hảo cháy rụi, lộ bên chỉ là một đống đất sét nặn hình .

"Còn lừa dối đến bao giờ?" lạnh lùng : “Cậu đến bản còn chỉnh, lấy gì chỉnh cho khác? Hay tưởng thế là Tống Dật vẫn còn ở bên cạnh ? Kẻ thất bại!"

Xuân Lô run rẩy dữ dội, vết bớt mắt đỏ rực lên, cô ngẩng phắt đầu, đôi mắt tú lệ như phun lửa.

Một phụ nữ tóc dài, một mắt mở một mắt nhắm, trần truồng, chui từ vai của Xuân Lô, một bàn tay trắng bệch che kín mắt của cô .

Là nó , cái bóng mờ mờ ảo ảo dán lưng Xuân Lô mà thấy ngay từ đầu.

Yêu quái ẩn sâu trong cơ thể khác luôn cần những cảm xúc cực đoan, ví dụ như phẫn nộ, mới dụ khỏi vật chủ. Mấy việc kỹ thuật , yêu quái già như rành nhất.

"Cô cũng lúc ghen tị , thấy trong tim cô bóng dáng một phụ nữ, ả với cô khuôn mặt y hệt ." Con yêu quái lanh lảnh.

" bao giờ hận cô , cũng bao giờ điên cuồng trừ khử cô cho khuất mắt."

: “Có lẽ đó là lý do vì hơn cô."

"Cô nên đến đây!" Nó nghiến răng nghiến lợi.

Dưới chân rung chuyển, cả căn phòng bắt đầu lắc lư. nắm chắc phần thắng mười mươi khi thu phục con yêu quái , nhưng thật sự thể cái thứ tạo ghen tị hại khác nữa. Nhìn đám thôn Thạch Vưu xem, bác Tống, vợ bác Tống, cô gái da đen, hầu như ai vai cũng một con đất đó, một tay che mất mắt của họ.

Bác Tống bài trừ cái mới, thật sự là vì sợ sỉ nhục tay nghề tổ tông ? Chẳng qua là ghen tị. Bản đạt trình độ đó, từng nghĩ đến đổi, ngoài cố chấp ghen tị thì chẳng gì cả.

Đám vợ bác Tống và cô gái da đen do dự lấy vật tế, thật sự là để giúp thím Ngọc Thanh tìm con ? Chẳng qua là ghen tị. Con mắt còn chỉ đố kỵ của họ chịu đựng một phụ nữ trẻ , giàu hơn . Lấy cô vật tế, nhất cử lưỡng tiện.

"Nên đến , do cô quyết định." nó, chuẩn sẵn sàng cho một trận ác chiến.

Hành trình về phía Bắc, đá tìm thấy mà đ.á.n.h . Tên định đối phó thế nào đây? Mượn sức mạnh của Xuân Lô biến thành tượng đất chắc?

" khó khăn lắm mới tìm chốn dung , con ranh vô cớ dẫn cô tới! Cô nên , ai cũng !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-8.html.]

Gạch ngói bụi đất rơi lả tả đầu, bốn bức tường rung lắc dữ dội, như đang trong một thế giới sắp sụp đổ, sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục.

Chỉ "choang" một tiếng, một vật xám xịt từ nóc tủ rơi xuống đất vỡ tan tành. liếc mắt , là con heo đất bằng gốm, một đống tiền xu cổ gỉ sét vung vãi , bên đống tiền lộ một thẻ tre khắc chữ.

Lúc , nữ quái hú lên một tiếng, điều khiển Xuân Lô, tóc đen lưng ả xòe như biển dữ, dốc lực lao về phía .

Ngay khoảnh khắc tập trung tinh thần chuẩn xuất thủ, một đường kiếm sáng như tuyết lóe lên từ lưng ả. Một thanh trường kiếm bán trong suốt khắc hoa văn kỳ lạ c.h.é.m xuống. Trong hỗn loạn, dường như một con vật, trông như con cáo đỏ, nhảy từ mũi kiếm, c.ắ.n phập cổ nữ quái.

Cái ... xử lý đơn giản thế ? trân mắt con cáo đỏ lôi nữ quái khỏi Xuân Lô, nuốt chửng một miếng. Chớp mắt cái nữa, quái vật biến mất, cáo cũng biến mất. Trước mắt chỉ còn Xuân Lô đang hôn mê, một "quả trứng chim" trong suốt như ngọc phát sáng nhàn nhạt, và một đàn ông đang thu thanh trường kiếm hóa thành tia sáng trắng một cái lọ tròn đề chữ "Hộp tăm” chính là thanh niên văn nghệ mặt lạnh !

Khoan , mặc kệ , cái quả trứng chim ... chẳng là Thanh Phách ?! Giống y hệt viên lấy từ trong Hữu Khuất! Đến vết nứt đó trông cũng na ná!

lao tới định nhặt thì một bàn tay khác nhanh hơn cướp mất.

"Của ." Thanh niên mặt lạnh thản nhiên , lấy một cái túi vải, khách khí nhét Thanh Phách .

"Đưa đây!" cuống lên, lao tới túm lấy tay .

" cướp đồ của cô, cũng xin cô đừng cướp đồ của ." Hắn cực kỳ lịch sự, lịch sự đến mức cảm thấy với , nhưng đồ quan trọng thế đưa cho !

chắn ở cửa, giở cái giọng bắt nạt nhân viên ngày thường : "Muốn mang nó , trừ khi bước qua xác ."

Hắn bầu trời sắp hửng sáng: "Cảnh sát sắp đến , cô chứng vạch mặt mấy ném cô xuống sông thì phản đối. Cô xe, nếu cô chịu cho nhờ một đoạn, cũng phản đối."

Hắn lấy đồ vội cắt đuôi , còn đòi nhờ xe?

"Cậu rốt cuộc là ai? Tên gì, lăn lộn ở ?" vẫn chắn đường.

"Cô thể gọi là Giáp Ất." Hắn chỉnh kính râm: “Đến từ Đạo quán Hữu Gian.”

"Đạo sĩ?" từ đầu đến chân: “Đạo quán Hữu Gian? Gian nào?"

"Tên đạo quán là Hữu Gian Đạo Quán."

Cái tên mà toát mồ hôi hột, dù là tên đạo quán tên .

Thằng nhóc nếu là đạo sĩ thì chuyện dễ giải thích .

"Cậu thừa là yêu quái. Đi nhờ xe thấy kỳ cục ?" liếc , yêu quái và đạo sĩ xưa nay đội trời chung: “Hay định nhân lúc mất tập trung lấy thử kiếm?"

"Cô vẫn mục tiêu của ." Hắn cúi đầu , trong kính râm phản chiếu khuôn mặt đầy dấu hỏi của : “Đi ?"

Vài tiếng gà gáy, chân trời hửng sáng một góc, con đường núi xám trắng vọng tiếng còi cảnh sát từ xa.

Ánh mắt rơi Xuân Lô: "Mang cả cô !"

Không đợi trả lời, trong nhà, nhặt thẻ tre rơi từ con heo đất lên, lướt nhanh qua một lượt sững sờ.

 

Loading...