CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-07-31 15:39:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Phu nhân, canh ba , còn nghỉ ngơi ?” Nha Tiểu Xuyến ngáp ngắn ngáp dài, Nhạc Như Ý vẫn đang miệt mài từng mũi kim thêu.

Từ khi cô về dâu đến nay hơn một năm, bao đêm đều trôi qua như thế . Cả phủ họ Thẩm đều Công t.ử và Thiếu phu nhân “tương kính như tân”, nhưng mà “tương kính” quá mức, chẳng giống vợ chồng mà giống đôi bạn bè nửa lạ nửa quen hơn. Hơn nữa, Công t.ử thường xuyên về nhà ngủ, chỉ khi nào Lão phu nhân mặt mắng mỏ “ thể thống gì”, ngài mới chịu khó về nhà ngủ thêm vài . May mà Thiếu phu nhân bà chằn sư t.ử Hà Đông, bao giờ hỏi han hành tung của phu quân, thậm chí đến một cái nhíu mày oán trách cũng . Phải nhà họ Thẩm đúng là tu tám kiếp mới cưới con gái hiền lương thục đức như .

“Em buồn ngủ thì ngủ .” Nhạc Như Ý ngẩng đầu lên, cây kim thêu tay vụng về đưa qua đưa tấm lụa đỏ, thêu uyên ương mà trông như con vịt. Đã bao nhiêu năm , cô vẫn học nổi việc nữ công gia chánh mà một phụ nữ nên .

“Không ạ, Thiếu phu nhân ngủ em dám ngủ, Lão phu nhân nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t em.” Tiểu Xuyến vội lắc đầu, cố mở to mắt, vỗ vỗ má.

lắc đầu, đặt kim chỉ xuống: “Trông em tội nghiệp kìa. Thôi , em chuẩn nước tắm cho .”

“Vâng ạ!” Tiểu Xuyến vui vẻ chạy xách nước nóng. Thiếu phu nhân của cô ưa sạch sẽ, tối nào cũng tắm nước hoa thơm phức mới chịu ngủ. Người tuy đủ nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, nhưng mùi hương cơ thể cũng đủ say đắm khối đấy.

“Khoan .” Cô bỗng gọi giật Tiểu Xuyến : “Bát yến sào bàn, em uống giúp .”

“Hả?!” Tiểu Xuyến sủng ái mà lo sợ: “Em uống á? Đây là Lão phu nhân hầm cho mà!”

Nhạc Như Ý bát yến chưng đường phèn bàn: “Hôm nay khỏe, uống. Nếu em chê thì đành đổ .”

“Đừng đừng, phí của giời lắm ạ!” Tiểu Xuyến l.i.ế.m môi chạy đến bên bàn, bưng bát yến sào mà bình thường mơ cũng ăn, uống một cạn sạch.

“Ngon ?” Cô hỏi.

“Ngon c.h.ế.t !” Tiểu Xuyến l.i.ế.m sạch sành sanh chừa một giọt: “Hồi nhỏ em bảo yến sào là thứ ngon mà thần tiên mới ăn! Mà nhà em đến thịt còn chẳng mấy bữa. Cho nên , ước mơ lớn nhất hồi bé của em là ăn một bát yến!”

“Vậy là ước mơ của em thành hiện thực , giờ còn gì hối tiếc nữa nhé.” Nhạc Như Ý rút khăn tay, ân cần lau vết vụn dính khóe miệng cô bé tham ăn: “Tiểu Xuyến, năm nay em bao nhiêu tuổi ?”

“Mười lăm ạ.” Tiểu Xuyến thật thà trả lời, khuôn mặt tròn trịa như quả táo lấp lánh sức sống thanh xuân ánh nến.

“Ở nhà còn nào ?”

“Chẳng còn ai ạ, năm đó dịch bệnh, ở quê c.h.ế.t hết cả, là thím họ dắt em chạy nạn đây, em bán nhà họ Thẩm nha đầu.” Tiểu Xuyến thấy lạ, hôm nay Thiếu phu nhân hỏi nhiều quá, giống tác phong thường ngày.

Cô gật đầu, mỉm : “Không gì nữa, em chuẩn .”

Tiểu Xuyến tung tăng chạy ngoài.

Một lúc trong nội thất, cửa phòng khóa trái chặt chẽ. Thùng tắm bằng gỗ lớn bốc nghi ngút, những cánh hoa tươi rải kín mặt nước, cộng thêm bột hương đặc chế, mùi thơm nồng nàn đến mức khiến nghẹt thở.

Cả căn phòng chỉ thắp một ngọn nến, ánh sáng yếu ớt, mờ mờ ảo ảo.

“Bịch”!

Dường như vật nặng đổ xuống đất.

Sau đó là tiếng nước “ào ào”, phụ nữ khỏa dìm trong thùng tắm. Nếu thể, cô hy vọng từng sợi tóc của đều thơm ngát.

Bên cạnh thùng tắm, một phụ nữ khác đang đó, im lìm như c.h.ế.t. Ánh sáng yếu ớt soi rõ khuôn mặt chút máu, trắng bệch pha lẫn sắc xanh, tuy chút đáng sợ nhưng vẫn chính là... khuôn mặt của Nhạc Như Ý.

Muốn duy trì cái xác c.h.ế.t quả thực chuyện dễ dàng gì, nhưng cô sẽ kiên trì, nhất định sẽ .

Bởi vì, cô đang một việc vĩ đại bao.

Ánh nước lay động phản chiếu lên lồng n.g.ự.c trắng ngần, nơi đó một vết sẹo sâu hoắm khắc nghiệt, như thể từng một mũi tên sắc nhọn đ.â.m xuyên qua. Một vòng sáng bảy màu lấp lánh ẩn hiện vết sẹo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-80.html.]

Ngón tay thon dài chậm rãi vẽ những vòng tròn vết sẹo . Từ xa xăm, hai giọng từ sâu trong ký ức vọng về:

Hắn cần , cần !

Cậu?!

, !

Tại ?

Việc , sẽ . Hơn nữa thể hơn.

...

Cậu hậu quả của việc chứa chấp ?

sớm sợ hai chữ “hậu quả”.

Kể cả khi trong tim vĩnh viễn găm một mũi tên?

Ha ha, nỗi đau vạn tiễn xuyên tâm còn chịu , một mũi tên thì sá gì?

Cũng , dù thì rơi tim ai đối với cũng chẳng gì khác biệt.

Giọng dần xa, nến cháy tàn, trong phòng chỉ còn tiếng nước lạnh lẽo vang vọng...

Chập tối hôm , Tiểu Xuyến xách giỏ tre rời khỏi Thẩm phủ. Có hỏi cô , cô bảo Thiếu phu nhân sai cô bờ hồ Thu Sơn hái vài đóa sen xanh tươi.

chuyến , cho đến tận sáng hôm cũng thấy Tiểu Xuyến trở về.

Thẩm Lão phu nhân mắng nhiếc tất cả trong nhà, bảo rằng đến một con nha đầu cũng trông nổi. Tiểu Xuyến vốn tính hoang dã, đợi nó về nhất định đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t!

Nhạc Như Ý mặt Thẩm Lão phu nhân một lời, vẻ mặt đầy hối .

Thấy bộ dạng cô như , Thẩm Lão phu nhân nén giận : “Con cũng cần tự trách, khi con ranh mải chơi ở cũng nên. Vài hôm nữa T.ử Cư lấy hàng về bàn xem nên báo quan .”

“Là tại con , tự dưng bắt em bờ hồ, ngộ nhỡ trượt chân...” Nhạc Như Ý bỗng che miệng, đau lòng như chực .

“Ngộ nhỡ trượt chân...” Thẩm Lão phu nhân lắc đầu: “Thì cũng chỉ trách nó khổ.”

Tiểu Xuyến cũng ở trong phủ bao nhiêu năm, đột nhiên mất tích...” Cô rụt rè Lão phu nhân.

“Mua đứa khác là chứ gì.” Thẩm Lão phu nhân chẳng bận tâm: “Con đừng buồn, thiếu hầu hạ con .”

Nhạc Như Ý cúi đầu, gì thêm.

Ở nơi khuất mắt, vài tiếng lạnh lẽo.

Thỉnh thoảng cô cũng tự hỏi, gia đình thế nào mới nuôi dạy một kẻ như Thẩm T.ử Cư, giờ xem đáp án quá rõ ràng.

Con mà, chẳng đều như thế ...

 

 

Loading...