CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-07-31 16:17:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Rốt cuộc em gì với cô ?”
“Đã bảo đừng hỏi nữa, đợi !”
“Em...”
“Nói thêm một chữ nữa thì tự mà sinh con!”
“...”
đá Ngao Sí sang một bên, chuyên chú chờ đợi.
tin Vĩnh Hoan, và cũng tin phán đoán của .
Trước đó, cởi dây trói cho đám cá xanh, coi như thả tự do cho tất cả bọn chúng.
“Các ?” Con cá xanh chân , đúng hơn, nên gọi nó là “một phần của Đoan Ngọ”?!
“Các tiếc lắm nhỉ, nhịn đói .” xổm xuống, chọc đầu nó.
“Nếu thể, khi ngoài hãy phong ấn nơi vĩnh viễn nhé.” Con cá xanh nghiêm túc .
sững sờ: “Tại ?”
“ sợ , nuôi một gã khổng lồ nữa, thế là chúng tiêu đời.” Con cá xanh , quanh: “Ở đây lâu thế, cũng hiểu một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“'Vòng lặp' là chuyện tồi tệ nhất đời . Dù đói bụng, cũng thấy những khổ đau lặp nữa.”
nên khen ngợi nó, hiếm việc chúng trải qua bao biến cố và sinh t.ử mà vẫn biến thành những cỗ máy cố chấp, vẫn còn khả năng tư duy. Vì thế, xoa đầu nó: “Được thôi. Cậu sợ đói thì sẵn lòng giúp.”
“Cảm ơn nhé!”
“Đi .” vẫy tay chào bọn chúng: “Chưa từng thấy tinh linh nào trông vi phạm quy tắc giao thông thế ...” Năm tên khúc khích, nhảy nhót chạy về phía xa.
Nhìn bóng dáng chúng biến mất, nụ của dần tắt. Phong ấn Tẫn Loan khó, cái khó là phong ấn tất cả “Tẫn Loan” thế gian.
Mười phút , Quỳ Nhan đang trong trạng thái chờ đợi nôn nóng bỗng nhảy dựng lên, chỉ lên đầu: “Nhìn kìa! Chín ngôi sáng !”
Chúng ngẩng đầu , bầu trời đêm gần chúng , chín ngôi bạc xếp thành đường cong đang tỏa sáng rực rỡ. Giữa luồng sáng, một sợi dây mây mềm mại màu trắng bạc “vút” một tiếng rơi xuống bãi cát cách chúng chỉ vài mét.
mừng rỡ, xem Vĩnh Hoan thành công .
“Cô bảo Vĩnh Hoan tìm ai thế?” Cửu Quyết ngạc nhiên vui mừng hỏi.
: “Chị Đào.”
“Ai là chị Đào?” Ngao Sí gãi đầu: “ từng em quen nào như thế.”
“Là bà chị cùng thang máy với chúng ở tòa nhà Đào Diệp .” vỗ ngực: “Đừng hỏi nhiều nữa, leo nhanh lên!”
“ đúng, nhanh lên, ai cái dây mây tuyết biến mất bất thình lình .” Quỳ Nhan là đầu tiên đưa tay , thử nắm lấy sợi dây, kìm hít hà một lạnh: “Lạnh thật! Như tảng băng ! Mọi cẩn thận chút.”
Nói xong, dùng sức tay, leo lên đầu tiên.
Sau đó là , đến Ngao Sí, Cửu Quyết và Định Ngôn, Giáp Ất cuối cùng. Ồ, còn cả A Tùng ếm bùa ngủ say, buộc lưng Cửu Quyết.
Quỳ Nhan sai, mỗi leo lên một đoạn, tay mất một chút cảm giác. Sợi dây mây tuyết lạnh quá, nhưng leo lên tốn sức lắm, vì dây luôn một lực hướng lên , đưa chúng . Hơn nữa, lấy Giáp Ất ở cuối hàng ranh giới, đoạn dây mây tuyết chúng leo qua đều biến mất. Nhìn xuống , mặt đất vốn biến thành đại dương và bãi cát vô tận do Định Ngôn tỉnh , giờ biến mất , chỉ còn một màu đen đáy.
Rất nhanh, vòng sáng tròn giống như lối đầu ngày càng gần, chúng leo cũng ngày càng nhanh.
Ngay khi Quỳ Nhan còn cách lối đầy ba mét, sợi dây mây tuyết vốn bình thường bỗng mọc chi chít những cái gai cứng.
Quỳ Nhan kịp đề phòng buông lỏng tay, cả mất thăng bằng, cắm đầu rơi xuống. Theo bản năng đưa tay tóm lấy , ai ngờ còn lo xong, ngược còn rơi xuống cùng . May mà Ngao Sí phản ứng nhanh, một tay nắm chặt dây mây, một tay tóm cổ tay .
Cạm bẫy đến quá mãnh liệt, dây mây lắc lư dữ dội. Cửu Quyết định tóm Quỳ Nhan nhưng vồ hụt, Định Ngôn túm tay áo , nhưng lớp áo mỏng manh chịu nổi: “rẹt” một tiếng, nửa ống tay áo của Quỳ Nhan đứt lìa, còn kéo theo cả Cửu Quyết và Định Ngôn cùng ngã xuống.
Một khi rơi xuống, vĩnh viễn lối ...
Đầu óc “ong” lên một tiếng, tim gần như ngừng đập, hét lớn: “Không!”
Đừng hỏi tại dùng pháp thuật, từ lúc leo lên sợi dây quái quỷ , linh lực trong chúng như đóng băng, chẳng thi triển phép nào. Điều duy nhất thể là miễn cưỡng hóa tóc thành một cành cây dài, nhanh chóng quấn lấy eo Cửu Quyết ở gần nhất. Làm ơn , cũng hóa thêm vài cành nữa, tiếc là linh lực đủ, giữ một Cửu Quyết vất vả lắm .
May mắn , Giáp Ất ở cuối cùng tóm chặt lấy chân Quỳ Nhan, còn Quỳ Nhan đang treo ngược rốt cuộc cũng túm cánh tay Định Ngôn.
Đông Hải Long Tộc, Thiên niên thụ yêu, cựu Nguyệt Lão, đương kim Tiên quan, cộng thêm một đạo sĩ vĩnh viễn cao thâm khó lường, giờ đây trông như một đám khỉ xui xẻo, treo lủng lẳng ở đó trò cho thiên hạ!!
“Mấy tên khốn bên đừng lắc nữa!” Ngao Sí hét lên: “Nghĩ cách bám dây mây !”
“Không , bám !” Cửu Quyết dùng tóc xích đu, đu qua đu mấy định tóm lấy dây mây nhưng đều hụt, dây mây xuyên thẳng qua lòng bàn tay như tồn tại.
thử tóm lấy, kết quả cũng y hệt.
Giáp Ất dùng hết sức bình sinh, một tay kéo hai gã , tay nắm chặt dây mây kéo lên, gai cứng đ.â.m da thịt, m.á.u tươi tuôn , rên một tiếng.
dám cử động nữa, đến thở mạnh cũng dám.
Xung quanh trở nên cực kỳ yên tĩnh, chỉ thấy tiếng Ngao Sí và Giáp Ất nỗ lực leo lên.
Vài giọt chất lỏng nóng hổi rơi xuống mặt . Cả cánh tay của Ngao Sí gần như nhuộm đỏ, chẳng hề nhíu mày, thỉnh thoảng còn với : “Sắp , sắp ! Chỉ còn một chút nữa thôi!”
khó chịu, dám đáp lời, sợ phân tâm.
“Cậu chịu nổi đấy?” Quỳ Nhan ngửa đầu hỏi Giáp Ất.
“Ôm chặt cái tên là .” Mặt Giáp Ất đỏ bừng. Nếu ngày thường luyện thể cường tráng, e rằng ba bọn họ sớm rơi về chỗ cũ vĩnh viễn siêu sinh .
Áp lực của cũng lớn, tóc lợi hại đến mấy cũng đang buộc một gã to đùng cộng thêm con lợn rừng nhỏ, da đầu đau nhói từng cơn. , c.h.ế.t cũng buông tay a!
Ngay khi Ngao Sí leo đến nơi cách lối đầy hai mét, tất cả chúng đều thấy một âm thanh ai nhất “rắc rắc”, dây mây phía đầu Ngao Sí nứt một đường ngang, đang từ từ mở rộng.
thực sự c.h.ử.i thề . Một cái dây quái dị thể áp chế linh lực, thế mà chịu nổi trọng lượng của sáu một lợn?! Có cần kiêu kỳ thế ?!
“Quỳ Nhan, buông tay!” Định Ngôn đột ngột lên tiếng.
“Không buông!” Quỳ Nhan giận dữ: “Vất vả lắm mới lôi !”
“Không buông tay thì cả sáu chúng đều c.h.ế.t.” Định Ngôn cũng nổi giận: “Bớt trọng lượng một , dây mây sẽ cầm cự lâu hơn! Dù về cũng chẳng việc gì , ở đây cũng chẳng gì !”
“Được.” Quỳ Nhan bất ngờ gọi Giáp Ất: “Anh trai mặt liệt, buông . Lần gây rắc rối cho Bất Đình , thả bọn , các nhanh !”
“Thứ đàn bà các lên Thiên thần thế?” Giáp Ất lạnh: “Trừ phi tay đứt, nếu thói quen buông tay.”
Thiện cảm của với Giáp Ất đột ngột tăng năm mươi phần trăm. Cảm thấy đúng là thuê định mệnh của , nếu sống sót ngoài nhất định sẽ trả thêm mười ba tháng lương cho ! Nhất định!
mà, thiện cảm thể hàn gắn vết nứt dây mây a!
quá căm ghét cái tình tiết cẩu huyết chỉ trong phim phiêu lưu ! Lẽ nào nhất định hy sinh bộ phận để bảo đại cục?! Không , ở đây đều quan trọng với , thiếu bất kỳ ai cũng là bi kịch.
Phải ?
Ngao Sí và Giáp Ất đều thành nửa máu, nơi bò qua, dây mây trắng nhuộm đỏ tươi.
Tẫn Loan, dễ khó quá!
Vết nứt mở rộng một nửa, nếu cứ cố leo tiếp, tuyệt đối trụ đến lối !
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Ngao Sí bất ngờ gầm lên một tiếng, thế mà tung cả lên . Chưa đợi tiếng hét của thoát khỏi cổ họng, một luồng khí nóng bất ngờ bao bọc lấy . Mở mắt , Ngao Sí hiện nguyên hình há miệng ngậm chuẩn lấy , cũng nhanh chóng quấn chặt lấy dây mây, dùng sức siết , tạm thời đè lên vết nứt, ngăn nó tiếp tục mở rộng.
“Mau giẫm lên bò qua!” Hắn rít lên qua kẽ răng.
Cửu Quyết thấy thế, lập tức đu mạnh một cái, bám vảy lấy đà, giẫm lên thể đang quấn quanh dây mây của nhanh chóng leo lên. Vì đầu Ngao Sí chỉ cách lối đầy một mét, Cửu Quyết giẫm lên sừng rồng nhảy nhẹ một cái là chui khỏi vòng sáng. Ngay lập tức nhoài , đưa tay hét về phía : “Đưa tay đây!”
Ngao Sí dùng sức ngẩng đầu, để gần Cửu Quyết hơn, cho đến khi tay nắm chặt lấy , kéo mạnh lên.
Có cái thang thịt rồng , Quỳ Nhan và Định Ngôn cũng lượt leo lên.
Người cuối cùng đầu là Giáp Ất, khoảnh khắc nhảy , một câu: “Cậu cũng đến nỗi vô dụng lắm.”
Nếu đau nhức cộng thêm kiệt sức, Ngao Sí nhất định sẽ ấn tên xuống đất dùng dép lào tát miệng !
Ngay khi Ngao Sí hóa hình , hai tay bám mép vòng sáng, dây mây đứt lìa. Dưới chân lơ lửng chỉ thấy một màn sương đen, vô tận đáy, thêm một cái cũng khiến dựng tóc gáy.
và Cửu Quyết dùng sức kéo tay , may mắn lôi lên đủ chân đủ tay.
Khi cả đám vật đất, chúng mới rõ, bên ngoài vòng sáng hóa chính là phòng cầu nguyện nơi chúng đến. Trên sàn nhà trơn bóng, một luồng khí đen khổng lồ đang xoay tròn thu nhỏ , nhanh biến mất dấu vết. Còn chiếc hộp ngọc trắng đáng sợ đang mở to trong tay Vĩnh Hoan, ánh xanh lóe lên. Cùng lúc lối mặt đất biến mất, nó cũng “cạch” một tiếng đóng , còn thấy kẽ hở nào.
“Tốt quá ! Mọi đều !” Vĩnh Hoan nhào tới bên Cửu Quyết, ôm chầm lấy nức nở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-86.html.]
“Mọi , !” Ngao Sí rên hừ hừ đất, đầy m.á.u , còn găm đầy gai gãy từ dây mây: “Dựa cái gì mà chỉ biến thành cây xương rồng?!”
Lúc , điều mong chờ nhất chính là tiếng c.h.ử.i bới, gì khiến chắc chắn hơn điều rằng vẫn còn sống khỏe mạnh.
“Đau lắm ?” quỳ bên cạnh , kiểm tra vết thương.
“Nói thừa!! Đương nhiên đau !! Đau c.h.ế.t đại gia ! May mà đ.â.m mặt!” Hắn trừng mắt , hậm hực : “Cho nên may mà đ.â.m chứ em!”
Mắt nóng lên, chẳng quan tâm bên cạnh bao nhiêu , hôn chụt một cái thật mạnh lên mặt , vô cùng chân thành : “Từ nay mùng một hôm rằm em sẽ cãi với nữa!”
Mọi hóa đá.
“Cảm ơn .” Định Ngôn bước tới, cúi đầu thật sâu Ngao Sí.
“Còn nữa!” Quỳ Nhan cũng dậy, vô cùng nghiêm túc cúi đầu : “Thực áo hoa của cũng khó lắm , rút lời .”
“ cũng cúi đầu , lúc quan trọng vẫn là đáng tin cậy!” Cửu Quyết cảm động rớt nước mắt thành hàng với họ, cúi đầu : “Sau đến Bất Đình ăn uống nhất định sẽ trả tiền!”
“Họ lời .” Giáp Ất từ trong góc: “Bây giờ thể an nghỉ .”
đầy đầu hắc tuyến, đám nhất định dùng cách kỳ quái thế để giải tỏa niềm vui thoát nạn ?!
“Có cần phát thêm bó cúc trắng cho các dâng lên ?” Ngao Sí uể oải bọn họ, đột nhiên đổi sắc mặt gầm lên: “Ngao đại gia c.h.ế.t! Các lễ tiễn biệt thi hài cái gì! Thật lòng báo đáp thì lôi cái 'Tình Khởi Tiễn' cho !” Hắn chỉ A Tùng vẫn đang ngủ say: “Các tự lo liệu !”
Phải , suýt quên chuyện quan trọng nhất! Nếu A Tùng thật, thì hòn đá thần cuối cùng “Tình Khởi Tiễn” đang ở trong cơ thể nó.
“Chẳng lẽ mổ bụng?!” khó xử lẩm bẩm.
Định Ngôn bước tới, sờ lên n.g.ự.c A Tùng, : “Cái đó thì cần. Trong hòn đá bộ thần lực đặt , lẽ thể thử dẫn nó nguyên vẹn.”
“Rốt cuộc nó là cái hòn đá quỷ quái gì ! Sao giống mười một hòn gặp?” nhịn hỏi .
“Năm xưa 'Người ' với , 'Tình Khởi Tiễn' là hòn đá chui từ trái tim của đôi nam nữ yêu đầu tiên thế gian, trời sinh hình dạng mũi tên, nhưng bao bọc bởi màu sắc rực rỡ cân bằng như cầu vồng. Rơi xuống đất thể chạy nhảy năng, như một đứa trẻ ngây thơ. Nghe nơi nó qua luôn thúc đẩy nhiều cặp đôi yêu . 'Người ' bảo, thần thạch khác với mười một hòn , bản tính 'thiện ác bất định', cho nên mới cần trút bộ thần lực đó, đảm bảo nó luôn ở trạng thái cân bằng định, để giúp nhân gian khắp nơi tình nhưng cực đoan, nam nữ yêu nhưng trở mặt thành thù. Người còn bảo, đá tư duy riêng, nếu mất sự kìm kẹp của lực cân bằng, sẽ tự tìm trái tim sống để ký sinh. Nếu ký sinh tâm địa trong sáng, hiểu tình yêu thì , ngược còn mượn thần lực của nó ít việc ; nhưng nếu kẻ hẹp hòi cố chấp, hiểu thế nào là đạo yêu thương chân chính 'thu nhận', thì sẽ là nối giáo cho giặc, ắt họa lây vô tội. ngờ nhiều năm , hòn đá chui từ tìm , còn đòi thu nhận. Lúc đó tâm như nước lặng, vô ái vô hận, căn bản lòng thu nhận. Cộng thêm việc nó tự ý nối tình tuyến của , khiến rối loạn, rơi tâm ma, mới để A Tùng cơ hội gây bao nhiêu chuyện.” Định Ngôn thở dài: “Bất luận là A Tùng, đều thể chịu đựng 'Tình Khởi Tiễn'.”
Dứt lời, đặt tay lên n.g.ự.c A Tùng, nhắm mắt ngưng thần, truyền một luồng linh quang từ đầu ngón tay tim A Tùng, từ từ dùng sức kéo ngoài, “Keng” một tiếng, một mũi tên đá bảy màu nhỏ xíu rơi xuống đất, lăn vài vòng.
“Ái chà! Ai lôi thế? đang ngủ ngon ở trong đó mà!” Hòn đá vui, lải nhải oán trách: “Là ai là ai? Đáng ghét!”
là giọng điệu của một đứa trẻ.
chợt nhận , cái gọi là “tình yêu”, chẳng là một đứa trẻ ? Bạn là tính khí thế nào, sẽ nuôi dưỡng “tình yêu” thế , “Tình yêu” là thứ chúng thường như “tình cảm vĩ đại nhất thế gian”, “bản năng đẽ nhất của loài ”, “tình yêu mang hạnh phúc vô biên”. Nó chỉ là một tờ giấy trắng, chỉ khi gặp vẽ, nó mới trở thành tình cảm vĩ đại và nguồn hạnh phúc. Không tất cả “tình yêu” đều , nếu , tình yêu ban sơ của loài cũng cần xuất hiện hình dạng một mũi tên.
Mũi tên, là thể thương.
Còn về màu sắc của nó, chẳng lên rằng dù nó thể gây thương tích, ít nhất vẻ ngoài cũng rực rỡ sắc màu, gợi mơ mộng ? Và màu cầu vồng là màu cân bằng nhất thế gian, từ nóng đến lạnh đều , mới tạo nên hiệu quả màu sắc hảo nhất. Và chúng yêu một , cũng cần sự cân bằng, nhiệt tình và lý trí, kiêu hãnh và khiêm nhường, thất vọng và hy vọng, dũng khí buông tay buông tay, thiếu bất cứ thứ gì, tình yêu cũng sẽ trở nên ảm đạm thậm chí nguy hiểm.
Thảo nào “Tình Khởi Tiễn” khác biệt đến thế, bởi vì “yêu” vốn là loại tình cảm đơn giản nhất cũng phức tạp nhất của con .
hồn phút thất thần ngắn ngủi, hòn đá đang lải nhải đất, hỏi Định Ngôn: “Nó từng bảo ai thu nhận nó sẽ c.h.ế.t. Chẳng lẽ chúng nhét nó tim ai đó ?”
“Không c.h.ế.t , chỉ ngủ đông thôi.” Định Ngôn tóm lấy hòn đá: “Không ai phá hoại thần lực đặt trong đó, khiến nó mất sự kìm kẹp, chạy lung tung khắp nơi.”
“Giao nó cho .” sợ vật về nguyên chủ, vội : “Nói thật với , tốn gần một năm để tìm kiếm mười hai hòn đá . Có việc gấp!”
“Ồ?” Định Ngôn sang Quỳ Nhan.
“ . tặng 'Thiên Phi khiên' của cho cô .” Quỳ Nhan chứng thực cho : “Dù thế giới định, và cũng sớm thành thường, mấy hòn đá giữ cũng vô dụng, chi bằng cái thuận nước đẩy thuyền, đến Bất Đình ăn uống, bà chủ cũng ngại thu tiền cơm của chúng chứ.”
Định Ngôn , sảng khoái đưa “Tình Khởi Tiễn” cho : “Cầm lấy . Giao cho cô, cũng chẳng gì yên tâm.”
“Mấy hòn đá vỡ, gì? Gom đủ cũng triệu hồi trăm tấn vàng thỏi!” bĩu môi, cực nhanh tay đón lấy hòn đá. trong lòng đang gào thét a, một năm vất vả bôn ba coi như uổng phí, mười hai hòn đá hại lên trời xuống biển, còn suýt một xác hai mạng hoặc thành quả phụ! Tại cứ đến cuối năm là hành hạ thế ?!
Lúc , Vĩnh Hoan rụt rè tới, nhỏ giọng : “Còn một việc nữa, thể cần các giải quyết.” Cô chìa tay : “Sợi tơ hồng A Tùng buộc cho vẫn còn. Còn những khách hàng của Hoa Nguyệt Giai Kỳ nữa...”
Thôi xong, vui mừng sớm quá! Chẳng còn chuyện liên quan đến tính mạng con cần giải quyết ngay ?
“Sao thế?” Định Ngôn thấy sắc mặt chúng đổi, nhất là Cửu Quyết, cổ tay như sắp đến nơi.
Quỳ Nhan kể tóm tắt chuyện Hoa Nguyệt Giai Kỳ. Nghe xong, Định Ngôn nhíu mày: “Tự sát?”
“!” gật đầu lia lịa.
“Con nếu cưỡng ép cắt đứt tình tuyến, trong vòng bốn mươi chín ngày nếu khôi phục, sẽ mắc chứng 'Không Vô'.” Định Ngôn : “Nghĩa là, bốn mươi chín ngày, thế giới trong mắt họ chỉ còn một họ, tất cả những khác đều biến mất dấu vết. Cô nghĩ xem, khi một bình thường tỉnh dậy, phát hiện cả thế giới chỉ còn một , sẽ thế nào?”
“Sụp đổ...” .
“Chứng Không Vô chính là căn bệnh nan y đẩy đến chỗ sụp đổ, tự sát. Bởi vì tình tuyến chỉ sinh tơ hồng, mà còn là khởi nguồn của tình cảm con , , yêu, bạn bè, thậm chí cả kẻ thù, đều là sản phẩm của tình cảm. Nếu đứt tình tuyến, cũng đồng nghĩa với việc từ bỏ mối liên hệ với thế giới bên ngoài bản .” Định Ngôn : “Những điều đều là thông tin Tiểu Viên thu thập khi xuống nhân giới khảo sát năm xưa. Cho nên , thích hợp Nguyệt Lão hơn .”
vội túm lấy Định Ngôn: “Nói , những vì đau khổ nhất thời mà tìm đến Hoa Nguyệt Giai Kỳ cắt đứt tình tuyến còn nguy hiểm hơn nhiều so với những buộc tơ hồng linh tinh! Có cách cứu ? Hoa Nguyệt Giai Kỳ hại ít ! Lúc đến còn thấy một phụ nữ cắt tình tuyến!”
Định Ngôn nghĩ ngợi, : “Tơ hồng A Tùng mượn thần lực Tình Khởi Tiễn buộc lung tung, chỉ cần dùng Tình Khởi Tiễn gạch một đường giữa cổ tay hai là cắt . Còn cắt đứt tình tuyến, nếu cô tìm Tiểu Viên, dùng năng lực của Nguyệt Lão đương nhiệm, cộng thêm Tình Khởi Tiễn, nhất định thể vá .”
Còn đợi gì nữa! vội sang Cửu Quyết, kịp gì, cướp lời: “ ! sẽ về Thiên giới tìm lão già c.h.ế.t tiệt đó ngay!” Nói xong, mếu máo sang : “ các cắt cái dây cho !”
Vĩnh Hoan cũng : “Xin các tay.”
Hai sóng vai , cùng đưa cánh tay .
Chính sợi dây vô hình kéo chúng sự kiện rắc rối .
hậm hực bảo Ngao Sí đưa Tình Khởi Tiễn cho , nhắm giữa cổ tay hai , giơ hòn đá lên, gạch mạnh một cái xuống .
Một tiếng “pặc” nhẹ vang lên, sợi dây đỏ vẫn luôn buộc cổ tay Vĩnh Hoan lập tức hóa thành một cụm khói đỏ sẫm, theo làn khói tan biến, mặt Vĩnh Hoan và Cửu Quyết đều hiện lên vẻ trút gánh nặng.
Lúc , Cửu Quyết , ôm nhẹ Vĩnh Hoan, : “Xin , năm xưa là chăm sóc các chu đáo. Nếu cô ghét , cũng ngại A Cửu thực sự của cô, ý là tình em thuần túy. Sau việc gì, chỉ cần giúp , cô cứ việc đến quấy rầy.”
Vĩnh Hoan gật đầu. Chưa đợi cô đáp , Cửu Quyết hóa thành một luồng sáng, lao thẳng qua cửa sổ ngoài.
Vĩnh Hoan cửa sổ, vẻ mặt chút hụt hẫng.
Lúc , cánh cửa phòng cầu nguyện đóng chặt đập thình thịch, tiếng chị Đào vọng từ bên ngoài: “Này, cô gái nhỏ, cô còn ở trong đó ? Không chứ?”
Vĩnh Hoan giật , nhỏ: “Á, là chị theo ?”
suy nghĩ một chút, đến cửa sổ xuống, với Quỳ Nhan: “Mọi đưa họ về Bất Đình , dặn dò chị Đào một câu về. Dù bây giờ cũng là rạng sáng, bên ngoài mấy , cứ bay thẳng về. Ngao Sí thương, phiền chăm sóc cẩn thận.”
“Này, em còn gì?” Ngao Sí yên tâm.
vỗ vỗ tay : “Anh về , em chỉ cảm ơn ân nhân cứu mạng của chúng . Nếu cả một phòng đều xuất hiện, em sợ dọa chị .”
“Được , em về nhanh nhé.”
“Ừ, .”
Trước khi , Định Ngôn đập nát tượng Nguyệt Lão bàn thờ.
Mảnh vỡ đầy đất, tượng trưng cho sự kết thúc thực sự của một vòng lặp , hy vọng là .
Đợi họ biến mất, cởi chiếc áo khoác dính ít máu, lau mặt, sảng khoái mở cửa phòng cầu nguyện.
Đèn hành lang chị Đào bật hết lên, thấy bước cánh cửa là , chị giật : “Á, cô gái nhỏ là cô? Còn cô gái nhỏ mặc váy xanh giữa mùa đông ?”
“Cô .” bước , hì hì .
“Đi ?” Chị Đào lạ lùng : “ hình như thấy cô . Cái cô , hùng hục ôm cái hộp trắng tìm , cầu xin bằng giá ngược một câu kỳ quái cô cái hộp. thấy cô gấp quá nên , cô chạy biến. Haizz, thấy cô còn nhỏ, chắc thất tình đến thần trí rõ chứ? Haizz, thấy cô mãi nên qua xem thử. Sao chỗ chẳng bóng nào thế, còn bừa bộn lung tung, công ty ma ?”
“Muộn quá , tan hết mà.” trộm, kéo chị Đào khỏi Hoa Nguyệt Giai Kỳ bừa bộn.
“Sao cô còn ở đây?” Ra đến cửa, chị Đào hỏi .
“À, ban ngày rơi điện thoại ở đây, nên qua tìm.” bịa đại một lý do, lập tức chuyển chủ đề: “Còn một việc nữa, nhờ chị Đào.”
“Lại tìm chuyện kỳ quái ?” Chị Đào nhướng mày: “ già , điên cùng đám trẻ các cô .”
“Không .” : “ mở tiệm, trái cây tiệm cần dùng mỗi tháng, đều tìm chị mua.”
“Thật á?” Chị Đào lập tức mày nở hoa: “Sao với thế? Chúng cũng quen lắm.”
“Tuy quen, nhưng thích phụ nữ tính cách như chị.” ôm lấy chị : “ mặt tất cả cảm ơn chị.”
Chị Đào cho hồ đồ: “Cô cảm ơn cái gì?!”
“Cảm ơn chị buông tay, cảm ơn chị luôn ở bên cạnh .” vỗ lưng chị: “Tạm biệt.”
“Hả?!”
Chưa đợi chị hồn, x.é to.ạc câu đối cửa Hoa Nguyệt Giai Kỳ, xé nát vụn, mới yên tâm xuống lầu.
Trong tình yêu, điều cần thiết nhất chính là “lao đầu lửa”, đây là lời bà chủ đấy.
...