CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-07-31 16:26:56
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối năm nay, lẽ là cái cuối năm bận rộn nhất mà Nguyệt Lão từng trải qua.
Dưới sự đốc thúc của Cửu Quyết, dùng Tình Khởi Tiễn vật dẫn, chế tạo mười cây kim thêu, mười cái kéo nhỏ giao cho các bà mối trong điện Nguyệt Lão. Dựa theo danh sách khách hàng của Hoa Nguyệt Giai Kỳ mà chúng tìm , phàm là ai buộc nhầm tơ hồng thì cắt đứt; ai chịu nổi ái hận giày vò tự cắt đứt tình tuyến thì vá . Cứu bao nhiêu bấy nhiêu.
Thời gian , những cao nhân tinh mắt một chút chắc chắn sẽ thường xuyên thấy các tiên nữ xinh những gia đình khác . Một tai họa lớn nhỏ, cứ thế lặng lẽ hóa giải.
Vĩnh Hoan ở Bất Đình vài ngày cáo từ. Chiều hôm khi , cô cùng bên cửa sổ ngập nắng, : “ cứ tưởng trói buộc , rời nửa bước, chính là yêu. Hóa . Bà chủ, cô thể giải thích cho , rốt cuộc thế nào mới là thực sự yêu một ? Làm thế nào để mũi tên trong tim tổn thương khác?”
“Câu hỏi khó quá.” cuộn trong ghế sô pha, uống một ngụm : “Có lẽ, huyền cơ ở thời điểm buông tay và buông tay chăng.”
“ hiểu.” Vĩnh Hoan bối rối: “Lúc thì bảo nỗ lực giành lấy, lúc bảo buông tay, rốt cuộc là thế nào?”
“Định Ngôn từng , tình yêu là thứ duy nhất đời thể dùng nỗ lực mà .” ánh nắng chiều ngoài cửa sổ: “Câu của đồng ý. Lời khuyên của là, khi cô bày tỏ rõ tâm ý với đối phương, nhưng vẫn nhận hồi đáp, thì hãy buông tay. Đừng những chuyện ngu ngốc như đeo bám lao đầu lửa, bản dễ chịu, khác cũng khó xử. Còn về việc buông tay, cô cứ nghĩ đến Đoan Ngọ là hiểu, dù cô ghét bỏ đến thế, từng buông tay cô một nào, luôn ở bên cạnh khi cô cần che chở và cứu giúp.”
Vĩnh Hoan sững sờ.
“Thôi, đừng phí công nghĩ mấy chuyện nữa. Cái chủ đề sến sẩm vô thảo luận bao nhiêu năm , cũng chẳng đáp án thống nhất , cô và cũng cần xoắn xuýt. Thẩm T.ử Cư cũng , Vi Lan cũng thế, chắc đều là những kẻ tình tuyến mọc chỉnh. Hơn nữa tin, đời tuyệt đối chỉ một Thẩm T.ử Cư và Vi Lan, đương nhiên, cũng chỉ một cô và Đoan Ngọ. thể kể cho cô như trong truyện cổ tích rằng ai đời cũng tình yêu, lương thiện và bình thường, thế giới bao giờ là cổ tích. Cho nên chỉ thể với cô, gặp sai , đó là tai họa gì, gặp sai mà còn cứ lặp lặp đó, đó mới là tai họa.”
“Nói , Tẫn Loan chỉ tồn tại trong chiếc hộp của các .” Định Ngôn lặng lẽ bước từ ngoài cửa, chỉ n.g.ự.c : “Ở đây của mỗi , đều nguy cơ xuất hiện Tẫn Loan.”
“Sao đến đây? Không bảo Đế Đô cùng vợ chồng Quỳ Nhan ?” tức giận liếc . Hôm đó trở về Bất Đình, mệt lả ngủ một đêm, sáng sớm hôm cùng Quỳ Nhan rời , chẳng để gì cho , chỉ để A Tùng - con lợn rừng đến giờ vẫn đang c.h.ử.i bới .
“Ngày mai mới khởi hành.” Anh xuống cạnh , quan sát cửa tiệm: “Ở trong đó mấy trăm năm, thế giới đổi quá nhiều so với , đến yêu quái cũng thể đường hoàng mở tiệm kiếm lời.”
“Đây là thái độ dành cho ân nhân cứu mạng đấy hả?” trừng mắt : “ mở tiệm ba năm, từng vụ nào lỗ vốn thế ! Liều cái mạng già , còn suýt mất cả chồng, thế mà một chữ cảm ơn cũng .”
“Lỗ vốn?” Định Ngôn ha hả: “Mười hai viên thần thạch đều túi, cô còn kêu lỗ vốn?”
“Thứ đó tác dụng gì? Đổi thành vàng ?” hậm hực .
“Cô một trái tim bằng vàng .” Định Ngôn nhún vai.
“Xì!” giậm chân: “Rốt cuộc đến gì?”
“Thực đến thăm A Tùng.”
Thấy , ngay lòng chẳng báo đáp mà, trong lòng tên khốn , lợn còn quan trọng hơn ...
dùng xích kim cương xích cái tên cứng đầu ở sân . Để chứng tỏ ngược đãi động vật, còn đặc biệt mua cho nó một cái chuồng ch.ó cỡ lớn cực kỳ lộng lẫy để che mưa chắn gió, tốn tận năm trăm tệ đấy! Tiện thể nó còn ăn cực khỏe, Triệu công t.ử ngày nào nấu cơm cho nó cũng dùng cái nồi to nhất.
Mỗi thấy , nó nhe răng trợn mắt hét: “Cút ! Mụ già yêu quái!”
Cho nên nào cũng kìm nén ý định bảo Triệu công t.ử nó thành xúc xích lợn.
Lúc , thấy Định Ngôn lưng , nó lập tức phát điên: “vút” một cái lao về phía , dây xích kéo ngã lộn mấy vòng, bò dậy tiếp tục lao tới, bất chấp tất cả như giật đứt xích c.ắ.n c.h.ế.t .
Thâm thù đại hận thực sự a. Haizz!
thật xa, xem từ biệt con lợn rừng hận thể khiến hồn phi phách tán thế nào.
“Cậu hận đến thế ?” Định Ngôn dừng cách nó đầy nửa thước.
A Tùng , trong miệng phát tiếng khò khè giận dữ.
“Hòa ?” Định Ngôn đôi mắt nhỏ của nó: “ cắt tơ hồng của , nhốt trăm năm. Trí Nguy hóa thành tro bụi, Vi Lan hóa thành xương trắng. Cậu vẫn còn phẫn nộ thế ?”
A Tùng dừng động tác, nghiến răng nghiến lợi: “! vẫn hận !”
“Được , cứ tiếp tục hận . định đến giảng hòa với , xong những gì , sẽ rời khỏi đây.” Định Ngôn nhạt: “Đến hôm nay, cũng định xin .”
Tiếng khò khè của A Tùng to hơn.
“ chỉ đến với một tiếng, năm xưa , thể dung túng một sợi tơ hồng mọc sai. Thực phía còn một câu nữa, nhưng .” Anh dừng : “ vốn định , mọc tơ hồng, thì cũng thể, đàn ông , xứng với cô nương như .”
sững sờ, tiếng khò khè của A Tùng cũng im bặt, trong đôi mắt nhỏ đầu tiên ánh lên sự phẫn nộ mà là sự ngỡ ngàng.
“ khi đó tình tuyến, cảm thấy câu quan trọng đến thế, nên .”
Anh dậy: “Ừm, chỉ thế thôi. Cậu cũng đừng c.h.ử.i bà chủ suốt nữa, nếu năm xưa gặp cô , tình cảnh sẽ hơn gặp gấp trăm . Cho nên, ở đây cho , bắt đầu .”
“Anh luôn ?” Trong đại sảnh, gọi giật .
“Không thì ?” Anh .
“ , nếu rơi Tẫn Loan, liệu lặp trăm năm nữa ?” hỏi.
“Không .” Anh đầu: “ cũng hỏi cô một câu, với tình cảm hiện giờ của hai , nếu một ngày Ngao Sí cũng ăn thịt , cô sẽ thế nào?”
“Tự tay g.i.ế.c .” bình tĩnh trả lời: “Nếu đổi là , cũng sẽ tương tự.”
“Lời thật?”
Định Ngôn dường như tin, ngay cả Vĩnh Hoan bên cạnh cũng lộ vẻ nghi hoặc.
“Là một yêu quái kết hôn, tuy sống bao nhiêu năm, thấy bao nhiêu tang thương nhân thế, nhưng vẫn thể định nghĩa rốt cuộc thế nào mới là 'yêu' đúng đắn nhất.” họ, nhớ từng chút một giữa và Ngao Sí: “ cảm thấy, tình yêu nhất, nhất định là tổn thương khác, cũng tổn thương chính . Thẩm T.ử Cư, Vi Lan, A Tùng, thậm chí cả , đều trong . Con , phàm là tự nhốt trong cái Tẫn Loan cầu , tham mới nới cũ, tư tâm chiếm hữu, cừu hận dứt, sẽ chỉ càng lúc càng rời xa tình yêu.”
“Không tổn thương , tổn thương ?” Định Ngôn nghiền ngẫm sáu chữ .
“Yêu là một chuyện khiến vui vẻ, nếu nỗi đau xuất hiện trong một mối tình lớn hơn niềm vui, thì đó là thời khắc quan trọng nên tự kiểm điểm xem rơi Tẫn Loan .” nháy mắt với : “Chậc chậc, cựu Nguyệt Lão , cắt đứt tình tuyến đúng là hành vi ngu ngốc nhất, kẻ vô ái thể việc hữu ái, gặp hữu ái chứ? Trên đời chỉ một Vi Lan, đầy rẫy cô nương , hà tất vụ buôn bán lỗ vốn thế ?”
“Cô đang an ủi ?” Định Ngôn : “Một con yêu quái chỉ điểm cho cựu Nguyệt Lão cách yêu?!”
“Là nhắc nhở đừng ngã cùng một cái hố nữa.” “hừ” một tiếng: “Nể tình đưa 'Tình Khởi Tiễn' cho .”
“Được . Có lẽ nên cùng đám Quỳ Nhan quen thế giới , học cách một Nguyệt Lão dân gian.” Định Ngôn nghĩ ngợi: “Quyết định thế . Sau nếu cô cần Cẩm Tú Duyên bọn giúp đỡ, bọn tính nửa giá.”
cởi dép ném về phía : “Cút! Anh trù với Ngao Sí ly hôn hả? Đồ thất đức!”
“Ý là cô là khách VIP của bọn !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-87.html.]
“Ai thèm khách VIP cái tiệm rách nát của các ? Cút!”
“Được , cảm ơn Ngao Sí một tiếng, còn nữa, lọ t.h.u.ố.c chuyên trị vết đâm, bây giờ chắc cũng chẳng khá hơn cái tổ ong là bao.” Định Ngôn ném cho một lọ thuốc, chuồn thẳng cửa.
đỡ lấy lọ thuốc, chợt nhớ một chuyện, vội hét lên: “Đứng cho !”
Định Ngôn dừng , đầu : “ cút mà!”
lấy một bình Phù Sinh ném cho , : “Dù cũng ở Bất Đình một đêm, cho quà khuyến mãi, mang về từ từ uống.”
Anh đỡ lấy bình sứ, : “Cảm ơn. Có duyên gặp , sớm sinh quý tử!”
biến mất ở cửa Bất Đình, kìm lắc đầu , một bình Phù Sinh, là lời chúc phúc lớn nhất thể dành cho .
Lúc , Vĩnh Hoan tới từ biệt .
“Cô cũng ?” xa: “Không đợi Cửu Quyết về ?”
“Không .” Vĩnh Hoan ngượng ngùng , trong đôi mắt to hiện lên một sự mong chờ khác: “ việc quan trọng hơn .”
“Việc gì?”
“ tìm cây Giao Cốt Cầm năm xưa.” Cô : “Tiện thể, nhiều nơi hơn, quen nhiều hơn, cũng để nghiền ngẫm lời của cô.”
“Cũng .” gật đầu, dang hai tay: “Vậy ôm cái nào. Hy vọng cô sẽ là con Lam Giao cuối cùng đời.”
“Sau lẽ sẽ , hy vọng lúc đó còn là kẻ khiến các đau đầu nữa.” Cô ôm lấy : “Còn về thứ đó, phiền cô bảo quản .”
“Yên tâm.”
Đạp lên ánh nắng chiều, Vĩnh Hoan giống như cô tiên cá trong truyền thuyết, biến mất trong biển ánh sáng, cô để chiếc hộp chứa đựng nỗi bi thương vô tận, mang một bình Phù Sinh.
nghĩ, cái thích hợp với cô hơn.
Có điều hối hận nhất là, thời khắc chia ly đầy cảm động thế , khiến cô cảm động đến rơi nước mắt, nếu , thứ cô để chỉ mỗi cái hộp... lầm!!
Cầm lọ thuốc, lên lầu phòng ngủ.
Định Ngôn sai, Ngao Sí bây giờ cũng chẳng khác tổ ong là mấy. Gai , , Bé Giấy và Triệu công tử, ba mỗi một cái nhíp nhổ lông lợn, nhổ ba tiếng đồng hồ mới sạch. Giờ sưng đỏ lốm đốm, cả ngày giường giả c.h.ế.t gặp ai, còn thường xuyên lấy cớ là thương bệnh binh vĩ đại để sai bảo , lúc nào cũng đòi ăn sinh tố dâu tây, còn bắt tự tay đút.
Vì thế, các bạn sẽ thường xuyên thấy những đoạn đối thoại như …
“Em trát cái gì lên thế? Hôi quá!”
“Thuốc Định Ngôn đưa. Đừng ồn, rách vết thương em chịu trách nhiệm !”
“Cái tên phế vật đến ? Ngoài thứ t.h.u.ố.c thối , biểu hiện gì khác ? Không tại nên mới nông nỗi ?! Còn con lợn rừng nữa! Suốt ngày c.h.ử.i bới! Tha cho cái mạng hỏa khí còn lớn thế, bảo Triệu công t.ử cho nó ít ba đậu hạ hỏa ! Ái da! Nhẹ tay chút! Còn nữa, em đóng tiền mạng ?! Từ hôm qua mở trang web mua đồ nữa !”
“Anh mua gì?”
“Áo sơ mi hoa chứ gì! Tiệm đó bộ sưu tập mới! Còn máy quét nhà cũng mẫu mới !”
“Anh , bây giờ em đặc biệt tiếc là mấy cái gai đó đ.â.m c.h.ế.t .”
“Xì! Anh dễ c.h.ế.t thế. Dù c.h.ế.t em cũng chẳng tuẫn tình, vụ lỗ vốn . Ái da, em nhéo đau thế?”
Thôi , nhịn . Ai bảo chúng cãi ngàn năm tan, suốt ngày đ.á.n.h nhưng vẫn thể cùng bàn ăn cơm, cùng giường ngáy ngủ chứ? Quan trọng nhất là, chúng dành cho đối phương sự tôn trọng và tự do thực tế nhất, nhưng bao giờ buông tay . Có lẽ mâu thuẫn, nhưng đây đích thực là “đạo yêu thương” của và Ngao Sí.
Bỏ mặc Ngao Sí bôi đầy t.h.u.ố.c cao, c.h.ử.i đổng cầm điện thoại chơi game, đến bên cửa sổ đầy nắng ngoài. Trong sân, Triệu công t.ử đang bận rộn rải củ cải tươi lên mẹt tre, dạo mê củ cải khô tẩm ớt; Giáp Ất bắc thang ở cổng lớn, đang đó dán câu đối Tết, Bé Giấy đầu chỉ trỏ sang trái sang . Sức mạnh của mười ba tháng lương lớn thật đấy, đến tên cũng bắt đầu chăm chỉ lên . khi trở về, ai trong chúng nhắc đến chuyện “ là phụ nữ quan trọng nhất trong lòng ”, và Ngao Sí nhất trí cho rằng, đó là kế ly gián mà A Tùng cố ý tung lúc đó. Dù thì, bao giờ thấy tên thuê “tình ý” gì với cả!! Trừ phi, là một kẻ kỳ quái thói quen dùng việc đòi lương để bày tỏ tình yêu...
Dù nữa, đám bận rộn trong nắng ấm mùa đông, xác nhận nữa, những ngày “vòng lặp” quả nhiên mới là hạnh phúc nhất. Chỉ tiếc là, thể phong ấn Tẫn Loan của Lam Giao, nhưng phong ấn tất cả những kẻ cứ bám riết lấy nỗi đau và mất mát trong quá khứ buông tay. Thế gian bao nhiêu khổ đau giày vò và giải thoát, chẳng qua là các tự xây cho một cái “Tẫn Loan” bi ai mà thôi.
thần, càng tình cảm và năng lực phổ độ chúng sinh. Trong lòng cũng từng một cái Tẫn Loan, cũng suýt rơi vòng lặp vô tận, cho nên, cách giải quyết mà bà chủ thể cung cấp và đích thực hiện chỉ sáu chữ…
“Tiến về , đừng đầu.”
Muốn thì , tin thì tin, chỉ giúp đến đây thôi. Thiện tai thiện tai!
thoải mái vươn vai, từ cảm khái ngắn ngủi trở về thế giới hiện thực yêu. Chẳng mấy ngày nữa là đến Tết , vất vả một năm đến đây, cơ bản thể vẽ một dấu chấm tròn trịa nhỉ?!
Tuyệt Lý Hoa chứa đựng hy vọng, Tiêu Hồ Nhãn thưởng thức, Chi Thượng Tước tự hào cả đời, Đào Viên Hạm bao giờ tự mãn, Phá Thiên Phủ dũng cảm kiên định, Nguyệt Ẩn Nương bình hòa dịu dàng, Kim Ô Linh tin tưởng nghi ngờ, Ngư Vương Thiệt lạc quan vui vẻ, Thiên Chung Thử hào phóng rộng lượng, Minh Vương Quan thành thật dối trá, Thiên Phi khiên trắc ẩn lương thiện cùng Tình Khởi Tiễn thiện ác định, đáng thương đáng tiếc, thể sưởi ấm trái tim cũng thể tổn thương . sớm phát hiện , những hòn đá rõ ràng tương ứng với mười hai điểm yếu trong tính cách con . Bất kể Thiên giới năm xưa xảy biến cố gì, bất kể “Người ” lai lịch , ít nhất mười hai hòn đá hiện đang trong két sắt của . , Giáp Ất thế mà cũng tự giác giao nộp Tiêu Hồ Nhãn chiếm giữ bấy lâu, khi hứa bù cho mười ba tháng lương.
thông báo cho Đông Hải Long Vương đến Bất Đình lấy đá, rắc rối của Đông Hải Long tộc coi như giải quyết.
Tuy nhiên, so với mấy hòn đá , bây giờ quan tâm đến một thứ khác hơn!
sờ bụng , dạo nhóc con vẻ yên tĩnh lạ thường, cho lúc nhảy lên nhảy xuống thường quên mất là bà bầu. Tròn một năm , nhóc con của dường như vội đời. Nếu vẫn cảm nhận rõ ràng nhịp tim và sức sống của nó, suýt nghi ngờ lúc đau bụng vệ sinh nó mất ...
Đáng ghét là, về t.h.a.i kỳ của thụ yêu, ai cho một đáp án chính xác cả, nếu mười năm vẫn đẻ, và Ngao Sí sẽ điên mất thôi?!
nghĩ , khi nào nhóc con chê chúng đón tiếp đủ thành ý nên kiêu kỳ chịu ?!
Cho nên, Tết, một “chuyện lớn”, lôi Ngao Sí và Cửu Quyết về núi Phù Lung, bất chấp trời đông giá rét tuyết rơi đầy trời, hợp sức ba chuẩn cho nhóc con một món quà lớn, một cuốn hồi ký quý giá do ba chúng tự tay gõ : “Phù Lung”. Còn về nội dung, tạm thời giữ bí mật, hê hê.
Dù thì, món quà là lễ mắt chân thành nhất mà thể nghĩ . vấn đề là, từ núi Phù Lung về đến giờ, nhóc con vẫn ý định gặp chúng . Mỗi khi thấy Ngao Sí mở các trang web đồ sơ sinh lặng lẽ tắt với vẻ mặt thê lương, đều thấy đáng thương, bảo Triệu công t.ử chuẩn thêm mấy miếng thịt kho tàu chồng thích bữa tối, lúc nghiên cứu máy quét nhà cũng véo tai nữa.
Cửu Quyết đến hai , giả bộ bắt mạch cho xong đều lắc đầu thở dài, bảo nhóc con quả nhiên là huyết mạch của , lợi lộc là chịu đời. Lần nào cũng bảo Triệu công t.ử ném ngoài. Dù dạo cũng đặc biệt bận, ngoài công việc của còn giúp Nguyệt Lão rà soát xem bỏ sót khách hàng nào của Hoa Nguyệt Giai Kỳ . Tin là, từ khi chúng trở về, tin tức dần còn thấy những vụ tự sát tương tự nữa. Nghe Nguyệt Lão còn quấn lấy Cửu Quyết bắt đưa bái kiến Định Ngôn, nhất định cảm ơn ơn chỉ điểm và đề bạt năm xưa. Nói đến chỗ xúc động ông cụ còn “lách tách” rơi nước mắt, thật là tình cảm phong phú. Nói cũng thú vị, hai đời Nguyệt Lão, một cắt đứt tình tuyến vô ái vô tình, lấy phận ngoài cuộc triệt để cai quản nhân duyên; một cả ngày ngâm trong tình cảm, đích trải nghiệm đủ loại cảm xúc của con để tìm cách ứng đối, tuy tỷ lệ chính xác đều cao, nhưng vẫn thích tác phong của ông cụ béo hơn. còn bảo Cửu Quyết photo cho một cuốn “Cẩm nang tình yêu Nguyệt Lão” do ông cụ , nhưng Cửu Quyết cứ quên mãi!
Vĩnh Hoan cũng tin tức gì, tin tức chính là tin , ít nhất cô thể sống mục tiêu. Định Ngôn cùng vợ chồng Quỳ Nhan Đế Đô, lâu nhận email của Quỳ Nhan, việc ăn của Cẩm Tú Duyên hiện tại cực kỳ, cực kỳ . Nhất là khi để Định Ngôn đối tác kiêm đại diện của Cẩm Tú Duyên, khách hàng nữ độc quả thực ùn ùn kéo đến, doanh thu tăng vọt theo đường thẳng. Cho nên năm nay định mở thêm một chi nhánh, tất cả khách hàng VIP đều tặng một tấm poster khổ lớn giới hạn của thầy Định Ngôn! Sau đó là một tràng lời cảm ơn dành cho . lặng lẽ tắt email, thầm nghĩ, đây là cái trung tâm môi giới hôn nhân đáng tin cậy kiểu gì thế ! điều duy nhất cần lo lắng là sẽ còn ai buộc tơ hồng lung tung cắt đứt tình tuyến nữa. Vốn dĩ, duyên vô duyên, thuận theo tự nhiên, chúc các khách hàng của Cẩm Tú Duyên bình an vô sự, hỉ kết lương duyên nhé.
À đúng , Đông Hải Long Vương hôm qua đến Bất Đình, trịnh trọng giao mười hai hòn đá cho ông nội, ngoại trừ Tình Khởi Tiễn vẫn rơi trạng thái ngủ đông, cứ ríu rít nhảm trong hộp, mười một hòn đá khác đều bình thường.
Về việc báo mà thu đủ mười hai hòn đá, Long Vương đại nhân mắng từ đầu đến chân suốt một tiếng đồng hồ, nội dung cốt lõi là cháu dâu gan quá lớn, bừa quá, nhỡ chắt của ông mệnh hệ gì thì . mắng xong vẫn giơ ngón cái với , bảo quả nhiên chỉ “bà chằn” như mới trói cháu ông oán hối, đó còn tặng một món quà năm mới, một bộ quần áo trẻ sơ sinh bằng ngọc trai, cái độ bóng , cái vẻ , chảy nước miếng hỏi thể tặng thêm bộ lớn ... Sau đó ông mắng thêm nửa tiếng vì tội tham lam. Trước khi , ông dặn dò Ngao Sí, hễ con đời báo ngay cho ông, bất kể xảy chuyện gì, nhất định tròn con vuông.
Hóa , trong lòng già trông vẻ trẻ , chỉ nhớ mong đứa chắt đời thôi . Nghĩ đến đây đặc biệt cảm động, cảm thấy dù thế nào cũng thể lãng phí sự yêu mến của ông nội dành cho , cho nên đến Đông Hải Long Cung, nhất định vơ vét nhiều bảo bối về, dù ông cũng tính toán với nhỉ?! Oa ha ha ha.
mà, vui thì vui, mắt thấy những việc thể chúng đều cả , nhưng nhóc con vẫn chịu .
Rốt cuộc là đúng ở chỗ nào nhỉ?