CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 88
Cập nhật lúc: 2026-07-31 16:33:44
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng pháo nổ vang rền, pháo hoa rực rỡ nở rộ bầu trời đêm. Vong Xuyên đêm giao thừa bao trùm trong bầu khí vui mừng nhất trong năm.
Cửa lớn và cửa sổ Bất Đình dán đầy câu đối và chữ Phúc. Trong nhà, một đám yêu quái vây quanh nồi lẩu ăn uống thỏa thích, khí nồng nặc mùi ớt, hương liệu, rượu vang và rượu trắng.
“Thịt của ? Ai ăn mất ?” Ngao Sí khỏi hẳn, cầm đũa la hét khuấy loạn trong nồi.
Giáp Ất cắm cúi đầu, nhanh chóng lùa miếng thịt bò giấu rau xanh miệng, tiếp tục bộ như chuyện gì.
Cửu Quyết và A Thấu đang đàm phán mấy thiện về việc ai nên ăn đóa nấm hương cuối cùng.
Bạch Câu cần ăn uống chạy từ cái bát đang ở nhờ, kết đồng minh với Chỉ Phiến, bay qua bay ngửi mùi.
Bát Thiên Tuế ăn quên tiếp thị bát của với từng : "Bát sứ xương, hàng hiệu, chỉ 998 chỉ 998!" Linh Thượng bên cạnh cũng chịu thua kém: "Dao phái thép tinh luyện, c.h.é.m sắt như bùn, chỉ 598 chỉ 598!"
Cố Vô Danh và Triệu công t.ử tránh xa bàn ăn, đèn bàn thảo luận “Tam Quốc Diễn Nghĩa” với tư thế văn học thanh niên, ánh đèn chiếu xuống đất đổ bóng một bộ giáp và một bộ xương đang say sưa đàm đạo...
A Liêu chu đáo nhất, mang đến cho đủ loại t.h.u.ố.c bổ cho bà bầu, lúc đang ở trong bếp hầm canh thất bảo gì đó, tên thấy cao cấp .
lười chen chúc với bọn họ, sô pha xem Xuân Vãn bóc thiệp chúc mừng. Năm nay thiệp nhận nhiều nhất từ đến nay. Ngoài đám bạn cũ, còn thiệp gửi từ một thôn núi xa xôi nào đó, từ trường trung học Kapusen, và cả từ Châu Phi.
“Trà đắng, nhưng . Cảm kích vô cùng, tân xuân đại cát.” - Đây là của trong thôn.
“Nói với đó, nếu thi súng, lẽ chắc thắng, nhưng thi toán cao cấp với , thua chắc. các là yêu quái . Chúc các yêu quái Trung Quốc như các bạn một tiết mùa xuân vui vẻ.” - Đây là của trường Kapusen.
“ chọn cây bao báp tầm nhất , đợi cả nhà các bạn đến!” - Đây là của Châu Phi.
Mấy tấm thiệp đều để tên.
mấy ngóng địa chỉ Bất Đình từ , nhưng, món quà năm mới nào hơn, quý giá hơn những tấm thiệp mỏng manh .
Còn nữa, Quỳ Nhan cũng gửi chuyển phát nhanh đến, một tấm danh to tổ chảng dày cộp bằng vàng ròng ít nhất một ký! Bên khắc dòng chữ “Cố vấn đặc biệt Cẩm Tú Duyên”, còn kèm một bức thư ngắn: “Năm mới vui vẻ, sớm sinh quý tử. Quỳ Nhan và Định Ngôn cùng chúc (Tiền vàng là bỏ , tên Định Ngôn đó bảo tiền!!)”
Lúc ôm cục vàng to đùng , thực sự cảm thấy Quỳ Nhan là đáng yêu nhất đời. Thật lòng đấy.
Cho nên, cái Tết thực sự viên mãn.
mà, vẫn còn một tên ngó xem ...
sân , Triệu công t.ử và treo đèn lồng rực rỡ, hoa cỏ trong đêm đông chiếu sáng như bảo vật rơi dải cầu vồng.
A Tùng co ro trong nhà của nó, đĩa sủi cảo lớn chuẩn cho nó vẫn chất đống, động một miếng.
“Chỗ sủi cảo là do Triệu công t.ử liều mạng giật từ móng vuốt Ngao Sí đấy, sủi cảo nhân thịt rau bí truyền ngon nhất.” xổm cửa nhà nó, tiếc rẻ đĩa sủi cảo còn bốc nóng.
“Cút.” Kẻ trong nhà ồm ồm .
“ đủ tròn trịa, lăn .” dứt khoát kéo cái ghế xuống: “Đêm giao thừa, hôm nay chúng hòa bình một chút, đừng c.h.ử.i nữa, tùy tiện chuyện ?”
Trong nhà phản hồi.
“Cách đây lâu chuẩn một món quà cho đứa con chào đời của , một cuốn hồi ký.” tự lẩm bẩm một : “Cậu chuyện về ? Tuy cách nhiều năm, nhưng kể cũng dài lắm.”
Trong nhà tiếp tục phản hồi.
cũng mặc kệ nó giả c.h.ế.t , kiên nhẫn kể cho nó từ chuyện là cái cây đến khi thành , nương tựa T.ử Miểu đau khổ đến c.h.ế.t, từ thù địch đến bạn bè thành vợ chồng với Ngao Sí, từng chuyện cũ một.
“ hiểu nỗi đau thể chịu đựng khi cắt đứt sợi tơ hồng sai trái.” ánh sáng rực rỡ xung quanh: “ chắc hiểu, khi dựa dẫm tin tưởng nhất, lúc và một cô gái khác cùng gặp nguy hiểm, đó theo bản năng chọn cứu cô gái , tâm trạng đau đến tận xương tủy đó ; cũng chắc hiểu, khi đó coi là vật thế, đến dung mạo cũng tạo theo hình mẫu phụ nữ yêu nhất, nỗi phẫn nộ và tuyệt vọng đến co rút tim gan đó . những chuyện , thực sự xảy với .”
Dây xích động đậy, trong nhà truyền giọng trầm thấp của A Tùng: “Cô g.i.ế.c ...”
“Cậu nghĩ nên g.i.ế.c đúng ? Rồi g.i.ế.c cả vợ con cho hả giận?” lắc đầu : “Dù thế thì chứ, thứ thuộc về vẫn thuộc về . Ngược chính , vì một sai lầm như thế mà biến thành kẻ điên méo mó, gánh thêm một tội nghiệt, vĩnh viễn giải thoát. Món nợ , tính toán rõ ràng lắm.”
“ cô.”
“ cũng cơ hội gặp đúng đắn giống . Tiền đề là chịu nhận lấy cơ hội .”
A Tùng im lặng.
“Chẳng lẽ phát hiện , khi hao tâm tổn trí nhốt Định Ngôn Tẫn Loan, chính cũng kẹt trong Tẫn Loan bấy nhiêu năm ? Cậu tưởng đ.á.n.h bại Định Ngôn, thực luôn đ.á.n.h bại chính .” cái bóng đen trong nhà: “Sự chấp nhất với Trí Nguy, nỗi căm hận với Định Ngôn, tạo nên Tẫn Loan của . Cậu lặp lặp trong đó dứt, giống như bao nhiêu thất tình, ngủ, tỉnh, ngày nào cũng với bản một lời thoại duy nhất: Tại như ? Tại thứ ? Tại yêu ? Lặp , lặp lặp . Nếu tàn nhẫn với bản một chút, chẳng là bước tiếp , chẳng là đầu , quá khứ qua , thứ thuộc về thì buông tay . Như , Tẫn Loan còn trói buộc ?”
Trong nhà tiếp tục im lặng.
“Câu chuyện của kể xong .” dậy: “Đừng quên, yêu là một năng lực bẩm sinh, dễ vài tổn thương phá hủy . Tất cả những ai cảm thấy thể yêu nữa, đều là ảo giác tạm thời; tất cả những kẻ nhân danh tình yêu tổn thương khác và chính , đều là những kẻ khốn hiểu tình yêu; tất cả những ai cắt đứt tình tuyến, đều là những kẻ hèn nhát ngốc nghếch, bao gồm cả Định Ngôn. Cái bao che cho , dễ dàng từ bỏ một thế giới phong phú thế , nhiều thế , quá lỗ vốn!! May mà, vẫn còn cứu .”
Nói xong, rời , vài bước ngoái đầu, : “Đợi khi nào nghĩ thông suốt, cứ với , thể thả bất cứ lúc nào. thấy với sự kiên nhẫn, chút khôn vặt và sức ăn kinh của , tu luyện một sợi tơ hồng khó . Năm mới vui vẻ!”
Đi vài bước, giơ tay lên, ngón út của . Chẳng bảo yêu quái tình tuyến phát triển nên khó mọc tơ hồng , ngón tay , sợi tơ hồng nào ? Chắc là nhỉ, hơn nữa chắc chắn còn bền? Nếu trói con nghiệt long Đông Hải ... Không đúng, là tơ hồng của quá mạnh, nên mới trói ?!
Haizz, càng nghĩ càng hồ đồ, kệ tía tơ hồng gì đó, dù thì, chúng vẫn luôn bên , thế chẳng đủ ?
Đang định bước khỏi sân , chợt thấy tiếng “phù phù” lưng, đầu , con lợn rừng chui từ bao giờ, đang ngấu nghiến ăn sủi cảo... Xì, giả bộ cái gì, thừa đói meo !
hì hì, chui đại sảnh.
Vừa đến nơi, thấy đám bỏ mặc nồi lẩu, vây quanh tivi. Mỗi cầm một tờ giấy trông như vé , im phăng phắc những quả bóng lượt rơi hộp màn hình.
“11! 23! 18! Á, trúng ba ! Giải khuyến khích!!” Linh Thượng hưng phấn vỗ vai Bát Thiên Tuế bồm bộp.
“ chỉ trúng hai .” A Thấu bĩu môi.
“ trúng một .” A Liêu hì hì.
“ quên mua...” Cố Vô Danh hối hận.
“Xì! Chẳng trúng nào!” Ngao Sí phẫn nộ xé nát nắm vé trong tay.
Thế mà cả Giáp Ất cũng cầm mấy tờ vé , ở góc sô pha, lặng lẽ ném mấy tờ trúng thùng rác.
Đám ... nhớ , đây là xổ phúc lợi đặc biệt phát hành dịp Tết, mở thưởng đêm giao thừa, trúng tám là giải đặc biệt, giải thưởng năm nay lên đến một trăm hai mươi triệu lận!
Hình như hôm qua lúc ngoài, cũng tiện tay mua một tờ ở quầy xổ ngoài chợ, còn là loại máy tự chọn. chắc chắn cửa , loại như cào hóa đơn ăn uống cao nhất cũng chỉ trúng năm tệ, cái may mắn đó .
vẫn móc hai tờ vé nhăn nhúm từ túi quần , đến lưng bọn họ, thuận miệng hỏi: “Ra những nào thế?”
“3! 10! 26! 23! 18! 19! 35! 17!” Ngao Sí làu làu một dãy , mặt đưa đám: “Mua năm trăm tệ, đến cái giải khuyến khích cũng ... Buồn quá.”
bảo nữa.
Năm giây , chằm chằm tờ vé của , : “Ngao Sí , mau đỡ em!”
Ngao Sí thấy: “vút” một cái nhảy từ sô pha lên, căng thẳng đỡ vai , liên tục hỏi: “Sao thế thế? Đau bụng ? Sắp sinh ?”
Tất cả đều căng thẳng.
chớp mắt, đưa tờ vé đến mặt : “Độc độc... độc đắc!”
Ngao Sí sững sờ, chộp lấy tờ vé xem, lập tức phát điên, múa tay múa chân hét lớn: “Độc đắc, độc đắc ! Vợ trúng độc đắc ! Một trăm hai mươi triệu a a a!”
“Năm tăng lương đúng ? đúng bà chủ?” Chỉ Phiến phản ứng nhanh nhất.
“Người thấy phần! lì xì!!” Cửu Quyết mặt dày vô sỉ.
“Bà chủ mua hết đống d.a.o phay mang đến !” Linh Thượng vội đổ đống d.a.o phay trong vali mặt .
“Bát của ngài cũng bao hết ! Trong kho còn nhiều hàng tồn lắm!” Bát Thiên Tuế kích động nắm lấy tay .
“Mười ba tháng lương của ...” Giáp Ất chằm chằm tờ vé .
Ông trời đối với thực sự quá ! Đêm giao thừa thế , ném một trăm hai mươi triệu mặt ! Nỗi bi thương nhỏ nhoi vì cả năm bán mấy hộp lập tức gột rửa sạch sẽ.
hát nhảy chúng là dân thường hôm nay thật vui! Thật vui a thật vui...
Khoan , thấy lắm?
Một luồng khí nóng bất ngờ chạy loạn trong bụng, đau, chỉ thấy nóng, như ai đổ một phích nước sôi lục phủ ngũ tạng .
“Ngao Sí... bụng em...” túm chặt lấy chồng đang nhảy cẫng lên, hoảng hốt : “Bụng em hình như !”
Ngao Sí giật , vội ôm lấy , tay theo bản năng đặt lên bụng vợ, biến sắc: “Sao nóng thế ?!”
Tất cả đều sợ hãi.
Một sức mạnh khổng lồ tức thì đè lên , cực kỳ cực kỳ nặng, khiến hai chân mềm nhũn, trượt theo Ngao Sí ngã xuống đất.
Lúc , hai luồng sáng hình vòng cung, một đỏ một xanh, thế mà xuyên qua quần áo, xoay tròn ngày càng nhanh bụng . Độ sáng cũng ngày càng tăng, bắt đầu nghi ngờ ai đó lắp hai cái đèn pha siêu tốn điện bụng !
Nóng, cái nóng thể kìm nén, đột nhiên biến thành lạnh, cái lạnh đủ để đông cứng thành tảng băng — hai cảm giác cực hạn phiên xuất hiện, ngay cả mặt cũng lúc đỏ lúc xanh.
Mặt Ngao Sí trắng bệch, chỉ ôm chặt lấy , luống cuống tay chân hét: “Làm đây đây? Gọi 120 119? Đưa bệnh viện ? Cửu Quyết, Giáp Ất, mấy gì chứ!”
“, , !” Cửu Quyết lắp bắp: “ đẻ bao giờ !”
“Đừng căng thẳng, hít sâu.” Giáp Ất xuống nắm lấy tay : “ học tivi đấy. Cô thử xem.”
“Mau tìm yêu quái nào từng đẻ con ?” Bát Thiên Tuế sốt ruột : “Ít nhất cũng chỉ đạo kỹ thuật chút!”
“Gấp thế tìm!” A Thấu chạy vòng quanh: “A, đúng , núi con hồ ly cái đẻ con, để tìm...”
“Đó là hồ ly a đại ca, phu nhân là con của thụ yêu và rồng! Chủng loại khác xa quá !” Linh Thượng bất lực .
Ồn quá ồn quá! Trong tai “ong ong ong ong” tiếng bọn họ!
Vừa nóng khó chịu lạnh c.h.ế.t, gầm lên một tiếng: “Cút hết ngoài cho !”
Dứt lời, dường như thấy tiếng chuông điểm mười hai giờ vang lên tivi, tiếng pháo bên ngoài cũng đợt cao hơn đợt . Lúc , sức mạnh đè nặng lên đột nhiên rời khỏi cơ thể, hai luồng sáng xoay càng lúc càng nhanh: “vút” một cái chui ngoài, bay lên giữa trung.
Khoảnh khắc hai luồng sáng rời , cảm thấy cơ thể như đột nhiên rút rỗng, nhẹ nhõm vô cùng.
Nhìn lên trung, ánh sáng đỏ và xanh hòa , nhanh tách thành hai vòng sáng đỏ xanh xen kẽ. Giữa vòng sáng, một cái bóng vàng nhỏ xíu ngày càng lớn, ngày càng rõ nét, kèm theo những tia sáng hình tia chớp...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-88.html.]
Tất cả đều chớp mắt chằm chằm hai vòng sáng nối hình “8” ngang , ai nấy đều há hốc mồm, tim như nhảy ngoài.
Đột nhiên, hai vòng sáng như vỏ trứng đập vỡ: “tách” một cái tan thành những mảnh vụn, lấp lánh trôi nổi trong trung, như một dải ngân hà rơi xuống nhà .
Giữa “ngân hà”, hai đứa bé ở truồng, còn là một nam một nữ! Tim đứa bé trai một chiếc lá xanh biếc, đầu đứa bé gái mọc hai cái sừng rồng màu tím nhạt, trong ánh sáng lưu chuyển, từ từ mở mắt...
che miệng, Ngao Sí cũng che miệng, tất cả ai phát tiếng động nào.
Đứa bé xinh quá, giống trẻ sơ sinh loài nhăn nheo như ông cụ bà cụ non. Tuy kích thước cũng sàn sàn như thế, nhưng ngũ quan đầy đặn, từ đầu đến chân chỉ thể dùng từ “phấn điêu ngọc trác” để hình dung, còn đáng yêu hơn cả kim đồng ngọc nữ trong tranh Tết!
“Sinh... sinh... sinh đôi?!” Ngao Sí lắp bắp , ngây ngốc hai sinh vật nhỏ bé : “Anh... ... bố ?!”
“Đáng... đáng yêu quá!” Cửu Quyết cũng lắp bắp: “ thế mà cha nuôi !!”
“Đứa bé xinh quá!”
“Có sừng! Còn lá cây! Thú vị quá!”
“Hóa con của họ ho thế !”
“Hóa đẻ thanh long cũng đông trùng hạ thảo a!!”
“Chúng chứng kiến hai kỳ tích... Một trăm hai mươi triệu và sự đời của một cặp song sinh!!”
Tai còn rõ họ gì nữa, trong mắt chỉ hai sinh linh bé bỏng , nước mắt kìm nữa: “tí tách” rơi xuống. Nhóc con của , nhóc con cùng trèo đèo lội suối mạo hiểm khắp nơi suốt cả năm trời, hóa là hai đứa! Cảm giác hạnh phúc hơn cả trúng độc đắc trong các loại độc đắc!
... thực sự !! túm lấy áo Ngao Sí, òa lên.
Ngao Sí ôm chặt lấy , vỗ lưng vợ, kích động đến mức nên lời.
“Bố... Mẹ...”
Giữa trung vang lên giọng non nớt và ngọng nghịu.
ngoắt đầu . Hai đứa bé vẫn đang lơ lửng giữa trung thế mà chính xác và Ngao Sí, chớp đôi mắt to lấp lánh, híp mắt vẫy vẫy đôi tay mũm mĩm về phía chúng , như đang đòi bế. Dáng vẻ quả thực tan chảy trái tim .
Ủa, đúng, chúng vẫn lơ lửng giữa trung?! Thế mà chẳng ai nhớ bế chúng xuống!
“vút” cái bò dậy, triệu chứng yếu ớt sinh nào, đưa tay định bế hai bảo bối của . , tay chạm , hai đứa nhóc thế mà “vút” cái bay mất. Chúng còn khanh khách vui vẻ, đuổi theo, chúng chạy, cố tình trêu chơi đây mà.
“Để bố!” Ngao Sí lao tới, kịp gần, hai đứa nghịch ngợm “vút” cái vọt lên trần nhà. Lại vồ tới, hai đứa trốn đèn chùm. Dù thì bất kể và Ngao Sí nhảy nhót đuổi bắt thế nào cũng tóm . Chúng càng đuổi càng gấp, hai đứa nhỏ càng vui, độ hiếu động quả thực là hai mươi dấu cộng!
“Bắt chúng xuống cho !” hét lên với đám quần chúng đang vây xem!
Thế là, đại sảnh Bất Đình nhanh chóng rơi tình trạng hỗn loạn nghiêm trọng nhất trong lịch sử. Tất cả đều nhảy lên nhảy xuống vây bắt hai sinh vật nhỏ tự trang chế độ bay . Bàn lệch, tủ đổ. Ngay khi Cửu Quyết tóm chân nhỏ của bé trai nhà , một dòng nước nóng hổi khách khí phun thẳng mặt . Cửu Quyết lỏng tay, để nó chạy mất.
“Sao con thể tè mặt thế?!” Cửu Quyết lau mặt lau nước mắt: “Không bắt nạt cha nuôi thế chứ!”
Đằng Linh Thượng tóm chân bé gái, kịp hành động tiếp theo, một ngọn lửa vàng xanh phun từ miệng con bé, đốt cháy luôn quần ...
Linh Thượng vội buông tay, lăn mấy vòng đất dập lửa. Sau khi dập tắt, cái quần đốt rách tả tơi, chỉ bé gái đang khanh khách trần nhà: “Bé tí thế dám phóng hỏa! Xem con đ.á.n.h đòn con !”
“Cái nết giống .” nín , sang với Ngao Sí, ai ngờ chồng ở lưng.
Khi đang bó tay tập với hai tiểu ma đầu, cùng với tiếng động cơ ầm ầm, Ngao Sí tay cầm máy hút bụi lao , hét lớn: “Tránh hết!”
Chưa đợi ngăn cản, ông bố chĩa đầu hút bé trai đang ôm đèn chùm đ.á.n.h đu.
Trong tiếng vù vù, chỉ “bụp” một tiếng, m.ô.n.g bé trai dính chặt đầu hút lệch . Thằng bé thế mà thấy thú vị, Ngao Sí ngừng, miệng còn đứt quãng gọi: “Bố bố...”
Cái ông chồng điên rồ , thể nghĩ cách dùng máy hút bụi đối phó với con chứ?! Hành động nguy hiểm, khán giả cấm bắt chước!
“Mau bế !”
vội lao tới ôm lấy bé trai, ấp lòng.
Ngao Sí y như , hút bé gái xuống, ôm lòng , tiện thể vỗ nhẹ hai cái cái m.ô.n.g nhỏ đỏ lên của con bé, sầm mặt : “Đừng tưởng bố các con hạnh phúc mụ mẫm đầu óc! Ở nhà chúng , việc đầu tiên học là giữ quy tắc! Tuyệt đối bay bằng lái!”
Bé gái trố mắt, chu cái miệng nhỏ bố nó một lúc, ... tè ướt ...
Mọi câm nín.
Vào đến lòng , bé trai dường như mới ngoan ngoãn , những chạy nữa, còn liên tục cọ cổ và mặt . Làn da mềm mại như miếng kẹo bông đáng yêu, cọ gọi “Mẹ !”, coi tóc là đồ chơi, túm qua túm , túm qua túm ...
Chiến sự cuối cùng cũng bình ... Một đám yêu quái già nhờ sự trợ giúp của máy hút bụi thắng hiểm hai tiểu ma đầu đời?!
“Nào nào, cho bế chút?” Cửu Quyết lau khô chất lỏng mặt vội vàng sán gần: “Chưa bao giờ bế đứa bé nào nhỏ thế , căng thẳng quá!”
“Cẩn thận chút!” giao bé trai cho .
Chưa đầy ba giây, Cửu Quyết . Cậu tè ướt ... Cửu Quyết trả bé trai cho , thở dài thườn thượt: “Đông Hải Long Tộc, giỏi nước giỏi lửa... Cô xem cái khác di truyền, cứ nhè hai cái thuộc tính của Ngao Sí mà di truyền thế?! Phẩm chất ưu tú của cô hết ?”
Phẩm chất ưu tú của ?!
: “Vừa thấy trúng một trăm hai mươi triệu là chạy ngừng nghỉ, thế còn gọi là kế thừa phẩm chất ưu tú của ?”
Mọi xong thì bừng tỉnh đại ngộ.
Tiếng pháo bên ngoài càng lúc càng náo nhiệt, cả thành phố đang ăn mừng mùa xuân mới đến. Tin rằng Bất Đình lúc , tuyệt đối náo nhiệt hơn bất kỳ gia đình nào. Chúng chỉ đón chào một năm mới, mà còn đón chào hai sinh mệnh mới...
Hừm, mặc dù Ngao Sí vẫn đang đắc ý với cái máy hút bụi của , mặc dù Cửu Quyết vẫn đang lải nhải với về bộ đồ Armani của , mặc dù Giáp Ất từ đầu đến cuối chẳng gì chỉ một bên xem náo nhiệt, mặc dù Triệu công t.ử phấn khích đến mức nung thủng cả đáy nồi, mặc dù Chỉ Phiến hát mấy câu “Tối Huyễn Dân Tộc Phong” chọc bé trai, mặc dù đông đảo yêu quái luống cuống tay chân nên gì cho , mặc dù Bất Đình loạn như nồi cháo, nhưng, đây cũng là một nồi cháo quá quá quá hạnh phúc!!
Vĩ thanh:
Gửi Tương Hồ và Vị Tri yêu:
Đây là tất cả những chuyện xảy trong một năm và các con sớm chiều bên . Nói thì, các con mười hai hòn đá bầu bạn cho đến khi chào đời, điều khiến cảm thấy an ủi.
Hy vọng và dũng khí, lạc quan và hào phóng, thành thật và thiện lương, đây là những sức mạnh ẩn chứa trong những hòn đá, cũng là món quà trọn đời tặng cho các con.
Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là cách yêu thế giới .
Mẹ thể giống như giải toán, đưa cho các con một đáp án tuyệt đối về vấn đề “yêu”. Chỉ thể với các con rằng, tình yêu chân chính là tổn thương khác, bất luận lúc nào, ở , với bất kỳ ai.
Bố các con hôm qua hỏi một câu ngớ ngẩn: Nếu bố c.h.ế.t, thế nào?
Mẹ bảo: Thứ nhất, nếu hung thủ cố ý hại bố, dù liều mạng cũng cho đối phương , sai thì chịu trừng phạt.
Thứ hai, nếu bố ngốc quá mà c.h.ế.t, sẽ mộ bố to hai tiếng.
Thứ ba, dù thế nào nữa, cũng sẽ mang theo phần của bố, sống thật .
Bố các con xong, đ.á.n.h m.ô.n.g ... ôm một tiếng: “Cảm ơn.”
Các con xem bố các con chắc chắn là ngốc , trong cuộc đời ngông cuồng của bố, dường như ít khi với hai chữ .
Thực , , nếu một ngày còn nữa, bố các con cũng sẽ mang theo phần của mà sống thật .
Bởi vì đây chính là cách chúng thể hiện tình yêu.
Đối với các con cũng , luôn , đời sẽ quá nhiều truyện cổ tích thực sự. Dù là con , yêu quái thiên thần, các con luôn 50% xác suất gặp , hoặc . Có sẽ yêu các con, sẽ tổn thương các con. Tình yêu sâu sắc nhất bố dành cho các con, chính là đưa câu chuyện về những hòn đá cuộc đời các con. Bố cho các con núi vàng núi bạc, cũng cho các con hoàng t.ử tuấn tú công chúa xinh . Nếu các con , hãy tự nỗ lực. Bố chỉ hy vọng thể trong mỗi ngày gia đình bốn chúng cùng chung sống, tặng cho các con một trái tim vĩnh viễn tuyệt vọng.
Đến một ngày, khi các con hiểu câu chuyện của từng hòn đá, tin rằng, các con sẽ “bùa hộ mệnh” quý giá nhất trong đời. Bất kể hôm nay các con đang ở trong đầm lầy tồi tệ thế nào, nó đều sẽ đưa các con đến con đường tươi .
Cố lên nhé, các con là huyết mạch của bà chủ trải qua vô tang thương loạn thế nhân tình ấm lạnh, trúng mấy mũi tên mà c.h.ế.t; là hậu duệ của Đông Hải Long Tộc kiêu hãnh bảo vệ thế giới , đến thần cũng bái phục. Các con là con của rồng và cây, hãy dùng sức mạnh của khiến những kẻ đoán già đoán non các con là đông trùng hạ thảo run rẩy !
Tiện thể, các con thực sự quá nghịch ngợm ! Dù nhà trúng một trăm hai mươi triệu, các con cũng tùy tiện tè ướt áo sơ mi của cha nuôi Cửu Quyết chứ! Mẹ ghét nhất là đền tiền! Cái gì cần tiết kiệm nhất định tiết kiệm! Nhớ hả? Hừ!
Cuối cùng, bố yêu các con, cảm ơn ông trời đưa các con đến với gia đình .
Yêu các con, Bố và Mẹ.
…
Trên bàn trang điểm trong phòng ngủ, gập cuốn sổ dày cộp , thở phào nhẹ nhõm.
Ngoảnh , Tương Hồ và Vị Tri mỗi đứa một bên cánh tay duỗi thẳng của Ngao Sí. Ba bố con đều ngủ chảy nước miếng, là sức mạnh của huyết thống...
Lợi ích lớn nhất của sinh đôi là, bất đồng về việc đặt tên giữa và Ngao Sí giải quyết tận gốc.
Bé trai theo ý chồng gọi là Tương Hồ (Hồ dán), bé gái đương nhiên theo ý gọi là Vị Tri (Chưa ).
Tuy nhiên vấn đề chúng đau đầu là đứa nào đời , cho nên rốt cuộc là em chị em là một bí ẩn, cuối cùng đành tung đồng xu quyết định quan hệ em của chúng.
Một tuần nữa là hai em đầy tháng. Sự đặc biệt của hai đứa trẻ chỉ ở chỗ sinh gọi “bố ”, trêu chọc khác. Tương Hồ tỏ vô cùng hứng thú với con , đồ chơi yêu thích nhất là máy tính, hôm còn cả bảng cửu chương lên tường. Triệu công t.ử bảo từng cho Tương Hồ một lúc chơi đùa...
Vị Tri thì khác, suốt ngày đòi chơi máy quét nhà, hễ bế nó khỏi máy quét nhà là gào ngừng. Ép quá thì nó khởi động chế độ phun lửa, sô pha trong nhà nó đốt hỏng hai cái !
Còn nữa, Bất Đình hiện tại chất đầy quà tặng từ bạn bè thích các nơi gửi đến, điện thoại tin nhắn reo ngừng mỗi ngày. Bất Đình biến thành trạm trung chuyển mỗi ngày vô yêu quái , đến bọn Quỳ Nhan cũng bảo sẽ tìm thời gian về thăm chúng .
Và, ngày mai chúng sẽ lên đường Đông Hải thăm . Từ khi Long Vương đến Bất Đình thăm chắt dạo , ông cụ thế mà chẳng về Long Cung nữa, suốt ngày ăn vạ ở Bất Đình, như một lão ông tinh nghịch cùng Tương Hồ đếm , cùng Vị Tri chơi điên cuồng.
Các bạn , khi thuộc hạ của Long Vương tìm đến Bất Đình mời ông cụ về xử lý chính sự, Đông Hải Long Vương oai phong lẫm liệt ngọc thụ lâm phong khi đang cùng Ngao Sí và Vị Tri mỗi cưỡi một cái máy quét nhà cỡ lớn đời mới nhất thi xem ai chạy nhanh hơn... Báo hại đến suýt tự chọc mù mắt! Cuối cùng chúng ngon ngọt và hứa khi hai đứa đầy tháng sẽ về Đông Hải thăm nhà, Long Vương mới bịn rịn rời khỏi Bất Đình.
Tóm , cuộc sống của và Ngao Sí hai sinh vật nhỏ cho rối tung rối mù!
, thế nào cũng thấy vui.
rón rén dậy về phía giường, khuôn mặt ngủ say của một lớn hai nhỏ , mỉm , nhẹ nhàng kéo chăn lên cho ba bố con, cúi , từ lớn đến nhỏ, lượt hôn từng một.
Trong tiếng ngáy như sấm của Ngao Sí, bàn trang điểm, mở cuốn sổ , nghĩ ngợi một chút, nắn nót hai chữ lên trang bìa: “Gửi Tình Yêu”.
Sau đó, gập sổ , cẩn thận cất ngăn kéo.
Đêm đầu xuân vẫn cực kỳ lạnh giá. cửa sổ, thấy trong màn đêm lác đác tuyết rơi. Nơi xa xa, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, bình yên tĩnh lặng như khi, thứ đều . Đứng cảnh sắc thế , lòng bình yên như biển cả, nhưng cũng lạnh thật...
Điều hòa hỏng , kịp sửa.
vội chạy giường, chui trong chăn ấm áp. Thời tiết , vẫn là ở cùng ba cái lò sưởi tự nhiên mới hạnh phúc nhất!!
(Hết văn)