“Bác, ngày nào bác cũng đây , cái gì ?” Đứa trẻ chỏm tóc trái đào lau khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, tò mò cạnh lão, nương theo ánh mắt lão mà xa. Một mảnh đồi chè điệp trùng, xanh ngắt như ngọc, kiên cường vươn cái nắng chói chang chút gió.
Hôm nay trời còn nóng hơn cả hôm qua. Mặt trời như thiêu như đốt khiến bọn ve sầu rúc trong bóng cây cũng ỉu xìu. Lúc chúng kêu râm ran thì thấy phiền, nhưng khi chúng im bặt, thứ nơi sơn dã , bao gồm cả lão đang bờ ruộng, vẻ đơn độc, trống trải lạ thường.
“Ta đang vườn chè của .” Lão già giấu chiếc nón lá, nhả một làn khói trắng mỏng manh từ tẩu t.h.u.ố.c nhuốm màu năm tháng.
“Tại nó ạ?” Đứa trẻ ngơ ngác hỏi.
“Có , chúng sẽ mọc hơn.” Lão mỉm .
“Hả? Cha cháu cũng ngắm vườn rau nhà cháu, nhưng rau vẫn cứ còi cọc, vàng úa.” Đứa trẻ bĩu môi: “Bác, trồng chè kiếm nhiều tiền hơn trồng rau ?”
“Cũng , nhưng cũng rõ nữa.”
“Thế bác còn trồng nhiều thế? Lần cha cháu trồng hoa bán lỗ vốn, cháu c.h.ử.i cha suốt cả mùa xuân. Bà bảo thà cứ đàng hoàng mà trồng rau còn hơn!”
“Haha, cháu còn gì nữa?”
“Ưm, bà bảo, nghèo để giàu, bớt sinh con, trồng nhiều cây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/ngoai-truyen-mua-he-dac-biet-tra-quoc.html.]
“Mẹ cháu quả là cực kỳ thông minh. Thế nhé, đợi khi nào chè của xong, sẽ biếu cháu một hũ.”
“Thật ạ? Bình thường cha cháu chỉ uống nước giếng thôi, bảo mua chè tốn tiền, tiết kiệm đồng nào đồng nấy.” Đứa trẻ mừng rỡ mặt: “Hôm nọ cháu theo cha chợ, thấy mấy lái buôn rao bán đủ loại chè, mỗi loại tên gọi khác , nào là Bích Loa Xuân, Long Tỉnh, Phổ Nhĩ, còn là từ vườn nào vườn nào, chừng lợi hại lắm. Bác, vườn chè và chè của bác tên ?”
“Có chứ.” Lão rít t.h.u.ố.c cuối cùng, gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c đế giày giắt lên thắt lưng, đáp: “Vườn chè của tên là Bát Khổ Viên, hiện giờ đang ươm trồng một loại chè, tên gọi là Phù Sinh.”
“Bát Khổ Viên?” Đứa trẻ ngây ngô cau mày: “Vậy của bác chắc chắn là đắng lắm nhỉ?”
“ , đắng, cực kỳ đắng.” Lão đưa tay bóp nhẹ đôi má phúng phính của đứa trẻ: “Cháu còn tới tuổi uống loại .”
“Uống cũng phân biệt tuổi tác nữa ?”
“Tất nhiên . Chưa đủ tuổi, nếm trải sự đời đủ nhiều, sẽ thể thấu dư vị trong chén .”
“Ồ... Ái chà, con trâu của cháu chạy mất ! Bác, ngày mai cháu đến thăm bác nhé!”
“Chạy từ từ thôi, cẩn thận kẻo ngã.”
Lão mỉm bóng lưng nhỏ bé hớt hải chạy . Một cơn gió hiếm hoi thoảng qua, tay áo bên trái trống rỗng của lão khẽ lay động.
Chảo lửa bầu trời từ từ ngả về tây. Bọn ve sầu hồi phục thể lực bắt đầu bản hòa tấu râm ran. Hàng vạn chiếc lá chè trong vườn khẽ xào xạc theo từng cơn gió thoảng qua, tự tấu nên một khúc nhạc thanh tao, mát lành.