CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Quyển 3: Đào Nguyên - Dẫn Nhập: Cửu Thập Bát

Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:43:46
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cửu Thập Bát là một chú lừa con, sinh cành đào thứ mười hai ở khu chữ Ninh của Đào Nguyên. Ngày chú chào đời, cây đào khéo kết trái thứ chín mươi tám. Vì thế, vị lãnh đạo cao nhất của Đào Nguyên - một ông lừa xám kính trọng gọi là Thầy - cái tên "Cửu Thập Bát" sổ hộ khẩu của Đào Nguyên, thực chất là một tấm ván gỗ đào to tướng.

Cư dân Đào Nguyên đều thấy cái tên khó . Dù thì chú lừa đực mới sinh trông cũng lanh lợi, bộ lông ngắn trắng muốt như trận tuyết đầu mùa, đỉnh đầu một chỏm lông đỏ rực, như đốm lửa nhỏ vô tình rơi nền tuyết. Vừa ngoan cường khiêm tốn, nồng nhiệt nhưng bỏng tay ai. Đã lâu lắm Đào Nguyên mới xuất hiện một chú lừa khôi ngô tuấn tú đến thế.

Bản Cửu Thập Bát thì chẳng quan tâm tên dở, chú chỉ quan tâm xem tháng Ba hàng năm, cây đào kết những quả mọng trắng hồng, ngọt lịm đúng hẹn . Cây đào ở Đào Nguyên giống bên ngoài, chúng kết hai loại quả: phía đón nắng sẽ cho những trái đào xanh biếc, cư dân Đào Nguyên đều từ những trái đào nhảy ; còn phía khuất nắng sẽ mọc những quả mọng trông chẳng giống đào mà giống bánh trôi nước.

Đào Nguyên cũng món ngon, cư dân ở đây ba bữa đều no nê thỏa thích. Quả mọng cũng coi là món ăn vặt ngon lành yêu thích. Thế nhưng, chỉ Cửu Thập Bát là đam mê lứa quả đầu mùa.

Thực lứa quả đầu tiên mùi vị chẳng ngon lành gì, quả trắng hồng nhưng vẫn còn vương chút xanh, vị chát, quả bé, khiêm tốn giữa những tán lá. Phải đợi đến khi lứa quả thứ hai chín mọng mọc , đẩy chúng rơi xuống đất.

Trước khi Cửu Thập Bát xuất hiện, lứa quả đầu tiên quét bao tải vứt . Mọi bảo đó là những quả chín muồi, ăn ngon. Vĩnh Tụy - chú lừa sinh cùng ngày với Cửu Thập Bát - thậm chí còn chẳng thèm ngửi.

Cửu Thập Bát cứ khăng khăng là ngon. Mỗi Thầy Lừa Xám thấy chú say sưa gặm những quả mọng đó, ông hiền từ xoa đầu chú, bảo " lắm, lắm".

Cửu Thập Bát chẳng hiểu "" của thầy nghĩa là gì, chú chỉ ăn thôi. Loại quả chua chua ngọt ngọt , với chú còn ngon hơn những quả chín nẫu, vị giác biến hóa khôn lường đầu lưỡi, mỗi quả là một trải nghiệm khác biệt.

Đào Nguyên là nơi bốn mùa đều , hạ oi bức, đông chẳng giá rét, xuân hoa rực rỡ, thu quả ngọt lành. Cư dân ở đây quanh năm suốt tháng chỉ mấy việc: ngắm hoa thưởng nguyệt, ăn ngon uống say, hoặc lăn ngủ, hoặc kể chuyện. Đào Nguyên quá nhiều sách, cuốn khắc đá, cuốn khắc thẻ tre, nhưng nhiều nhất là lá đào xâu bằng chỉ. Nơi chứa nhiều sách nhất Đào Nguyên chính là Tàng Thư Quán nơi Thầy Lừa Xám ở.

Trong vùng đất lớn cũng chẳng nhỏ , chia bốn khu Bình, An, Khang, Ninh. Tàng Thư Quán ngay giao điểm bốn khu, cũng là nơi náo nhiệt nhất. Cư dân ở đây dành phần lớn thời gian "tranh đấu" và "tính toán" việc sách, chẳng giống thế giới bên ngoài thích ngược .

Chẳng ai Đào Nguyên rốt cuộc , điều duy nhất khẳng định là lối Đào Nguyên chỉ là một cái ngưỡng cửa, một vạch xanh biếc dịu dàng trong gian mà mắt thường thấy , chắn ngang đó cả ngàn vạn năm.

vẫn đến sự tồn tại của Đào Nguyên, và cũng trong Tàng Thư Quán ở trung tâm Đào Nguyên một bảo vật trân quý nhất - Quả Trí.

Loại quả chứa đựng bộ trí tuệ của vũ trụ, ăn nó , vấn đề thế gian đều còn là vấn đề nữa.

Quả Trí đặt trong chậu hoa ở tầng ba Tàng Thư Quán, chuyện bí mật. Thầy Lừa Xám thậm chí chẳng thèm dùng két sắt. Ông chỉ ban bố một quy định: Phàm là cư dân chạm quả Trí, một khi phát hiện sẽ lập tức trục xuất khỏi Đào Nguyên. Mọi đều , chỉ cần bước qua ngưỡng cửa Đào Nguyên sẽ từ lừa biến thành , vĩnh viễn lưu lạc ở thế giới bên ngoài. Chuyện đó đáng sợ bao, biến thành con suốt ngày đ.á.n.h đ.ấ.m lẫn !

Thế là bao năm qua chuyện vẫn bình yên. Cư dân Đào Nguyên qua các đời dường như quên mất sự tồn tại của quả Trí.

, khi Vĩnh Tụy ném khỏi ngưỡng cửa Đào Nguyên, Cửu Thập Bát kinh ngạc bao.

Vĩnh Tụy và Cửu Thập Bát sinh cùng ngày cùng một cái cây. Sự đời của cũng từng gây xôn xao Đào Nguyên, bởi từng chú lừa nào màu đỏ như hồng ngọc xuất hiện cả! Hơn nữa, cực kỳ thông minh. Tất cả sách vở ở Đào Nguyên chỉ một là thuộc lòng, tính toán tốc độ vận hành của các vì , giải những bài toán khó nhất trong Tàng Thư Quán, còn đào bẫy và tính chính xác Cửu Thập Bát bao nhiêu bước thì rơi xuống hố.

Tóm , cư dân Đào Nguyên đều thích, thậm chí cưng chiều . Dù câu cửa miệng của dần dần chỉ còn : "Cậu ngốc thật!", cũng chẳng chấp nhặt. Chỉ Thầy Lừa Xám là ít khi khen , chỉ bảo hãy chơi và sách cùng Cửu Thập Bát nhiều hơn. Thầy bảo, hai đứa mọc từ cùng một cái cây, em .

Câu Vĩnh Tụy thường nhất với Cửu Thập Bát là: "Sao ngu thế hả!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/quyen-3-dao-nguyen-dan-nhap-cuu-thap-bat.html.]

Khi Vĩnh Tụy đang tính toán tinh vi quỹ đạo các vì , thì Cửu Thập Bát bận rộn thỉnh giáo thím Lừa cách bắt sâu cho cây đào hiệu quả. Bất kỳ cuộc thi nào ở Đào Nguyên, Vĩnh Tụy đều nhất, còn Cửu Thập Bát khi chẳng nổi chung kết. Lừa ở các khu khác thích nhất là trêu chọc Cửu Thập Bát, dùng quả mọng dụ chú ngã hang đầy sâu ngứa, lén bỏ cua chăn chú... Lần nào cũng là Vĩnh Tụy đến giải vây, mắng chú ngốc, dạy chú dùng loại thảo d.ư.ợ.c nào để tránh sâu ngứa.

Lần nào Cửu Thập Bát cũng khà khà, bảo .

Vĩnh Tụy ốm nặng, Cửu Thập Bát chạy suốt ba ngày ba đêm đến ngọn núi xa xôi tìm t.h.u.ố.c về. Vĩnh Tụy mắng chú ngốc, chú chỉ bảo: "Anh em mà."

Năm đó, đến kỳ tuyển chọn giữ cửa Đào Nguyên. Ngưỡng cửa Đào Nguyên luôn cần canh giữ, thế hệ nối tiếp thế hệ .

Cách tuyển chọn cũng đơn giản, chọn những chú lừa trẻ khỏe nhất từ bốn khu, oẳn tù tì quyết định. Khóa , Cửu Thập Bát và Vĩnh Tụy đại diện cho khu Ninh cùng tham gia. Cửu Thập Bát thua, vì búa.

Lúc tan cuộc, Thầy Lừa Xám gọi chú . Chưa kịp hỏi gì, Cửu Thập Bát : "Vĩnh Tụy là kẻ yên , giống con, chỉ cần quả mọng đầu mùa để ăn thì ở con cũng chịu ."

Thầy Lừa Xám gật đầu, im lặng hồi lâu mới : "Hãy canh giữ ngưỡng cửa Đào Nguyên cho . Sau , năm nào cũng sẽ sai mang lứa quả đầu tiên đến cho con."

Người mà Cửu Thập Bát kế nhiệm là một ông lừa đen tên Lão Bạch. Lão Bạch giữ cửa bao lâu chính lão cũng nhớ nổi. Tóm , ngày Cửu Thập Bát nhận việc, thấy Lão Bạch biến thành một khối ánh sáng cỡ nắm tay, tan trong ngưỡng cửa xanh biếc - giữ cửa nào cuối cùng cũng sẽ như . Chân của họ ngay từ đầu sẽ "mọc" dính ngưỡng cửa, ngày đêm canh giữ lối duy nhất . Đến ngày cuối cùng của sự nghiệp, cả cơ thể và linh hồn sẽ hóa thành ánh sáng, trở thành một phần của ngưỡng cửa.

Tuy nhiên, chỉ cần mỗi năm ăn lứa quả chín muồi đầu tiên, giữ cửa Cửu Thập Bát chẳng nửa lời oán thán. Làm giữ cửa tuy bất tiện, nhưng ngày nào cũng ngắm thế giới hoa lệ bên ngoài, Thầy Lừa Xám cũng thường đến thăm, trò chuyện và mang sách đến cho . Cuộc đời giữ cửa của Cửu Thập Bát vẫn phong phú và vui vẻ. Ít nhất tự thấy thế.

Chỉ là, khi Vĩnh Tụy ném khỏi Đào Nguyên, ngã văng khỏi ngưỡng cửa đang canh giữ, thấy trong mắt Vĩnh Tụy một Vĩnh Tụy xa lạ: lạnh lùng, căm hận, ngạo mạn coi ai gì...

Cậu đuổi theo, nhưng .

Thời gian trôi qua, đến ngày Cửu Thập Bát cũng hóa thành ánh sáng, mệt mỏi chìm giấc ngủ trong ngưỡng cửa, bốn bề chỉ thấy một màu xanh biếc chuyển động.

Cậu đây cái c.h.ế.t, chỉ là giấc ngủ vô tận. Trong ngưỡng cửa Đào Nguyên nhiều giữ cửa đang ngủ như . Họ cũng giống , từng đuổi những kẻ ngoại lai xâm nhập, từng ngăn cản đồng loại lẻn ngoài, và tất nhiên, cũng ngộ nhiều điều mà khác hiểu nổi.

Điều Cửu Thập Bát ngờ tới là giấc ngủ của một kẻ mời mà đến cắt ngang. Kẻ đó dùng pháp thuật đ.á.n.h ngất giữ cửa kế nhiệm, nhưng hại đối phương, cũng ý định xông Đào Nguyên. Hắn chỉ dùng một cái đục nhỏ tinh xảo kỳ lạ, đục lấy một mảnh nhỏ ngưỡng cửa. Không may , Cửu Thập Bát đang ngủ đúng trong mảnh đó. Thế là nhét túi, xóc nảy rời .

Nằm mơ Cửu Thập Bát cũng ngờ rời Đào Nguyên theo cách . Cậu chất vấn kẻ bắt cóc: "Ngươi định đưa ?"

"Đi bầu bạn với một ." Kẻ đó đáp.

"Không !"

"Cô xinh , giọng cũng ."

"Ta chỉ thích ăn quả mọng thôi!"

"..."

 

Loading...