Người tím nhỏ, tím nhỏ,Nhảy hũ gạo, gạo trắng đầy.Người tím nhỏ, tím nhỏ,Một đồng xu nuôi cả thôn .Người tím nhỏ, tím nhỏ,Toàn báu vật, thế gian say.Người tím nhỏ, tím nhỏ,Mộng thành thật, nhờ đây.
Xa xa, chậm rãi tới từ trong màn sương sớm mỏng như khói, bước chân nhẹ. Bài đồng d.a.o ngân nga khe khẽ bay lên trung, nhảy múa giữa những tán lá trúc xào xạc. Tiếng hát đơn giản, vui tươi, linh, nhưng kéo theo nỗi hoang lương từ tòa thành nhỏ ngày càng gần mắt.
Tòa thành mặt, cũng thấy cơm ăn dở, việc dở, nhưng tuyệt nhiên thấy bóng .
Bên đường, một cô bé xổm ở đó. Áo đỏ giày đỏ, trông như đóa hoa nhỏ mọc nhầm chỗ. Một đồng tiền vàng sáng lấp lánh tung lên hạ xuống trong tay cô bé. Trước mặt cô bé, một đôi nam nữ nhốt trong bong bóng khí màu vàng kim, tay ôm chặt đống tiền vàng, mặt đầy sợ hãi đ.ấ.m đá thành bong bóng, miệng gào thét gì đó nhưng lọt ngoài nửa chữ.
Cô bé họ, vươn ngón tay trắng nõn nà, chọc nhẹ bong bóng.
"Bụp" một tiếng khẽ, bong bóng biến mất, bên trong cũng biến mất theo.
Cô bé xuống, ngó nghiêng trái , khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ thắc mắc.
Từ đầu tiên ném đá bởi sự giận dữ của con , câu hỏi nảy sinh trong đầu cô bé. Cô bé vẫn bôn ba, bận rộn vì nhân gian như , nhưng tại con ngày càng đổi?
Cô bé ôm đầu, hỏi Tiểu Lãnh: Tại ngày càng nhiều tấn công ?
Tiểu Lãnh nghĩ lâu trả lời: Vì cô quá chậm, quá khó. Họ nhanh, càng nhanh càng ; dễ dàng, càng dễ dàng càng .
Cô bé gật đầu, rúc bóng tối: Họ còn mắng keo kiệt... Ta mệt lắm. Ta thích loài như , thích.
Một bóng đen mờ ảo lặng lẽ lẻn Kim Thiềm Cung () luôn rực rỡ ánh sáng, dễ dàng vượt qua chướng ngại, đáp xuống mục tiêu của nó...
Lúc , gió lạnh cuốn theo cỏ khô. Cô bé dựa cọc gỗ bên đường, ôm lấy n.g.ự.c đau, mặt nở nụ mãn nguyện, lẩm bẩm: "Ta học cách hào phóng với các ngươi ."
Trên trời đột nhiên lăn xuống một quả cầu khí màu vàng, bay nhanh đến bên cạnh cô bé, thứ gì đó bên trong : "Chạy mau! Có đến!"
"Ta đến ." Người trong sương sớm cườibtươi tắn mặt cô bé, từ đầu đến chân: “Cô là vị thần chức vị và ngoại hình ăn nhập với nhất mà từng gặp, Kim Lão."
"Chúng quen ?" Cô bé gọi là "Kim Lão" nghịch đồng tiền vàng trong tay: “Hay ngươi cũng giống những kẻ , đến cầu xin ban cho của cải vô tận?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/quyen-8-lanh-lanh-phan-dan.html.]
"Ta cứ tưởng Kim Lão là vị thần hào phóng nhất thế gian chứ." Người mới đến .
"Bây giờ cũng hào phóng mà." Khuôn mặt tú lệ của cô bé lấp lánh đồng tiền vàng đang xoay tít: “Tất cả những đến cầu xin , đều keo kiệt ban cho họ tiền cả đời dùng hết."
"Không, cô biến thành kẻ keo kiệt nhất thiên hạ ." Người đó lắc đầu : “Cô rõ một khi lạm dụng tiền bạc trong tay sẽ mang hậu quả gì cho loài mà."
"Ta chỉ một vị thần hào phóng." Giọng cô bé lộ gai nhọn thiện: “Nếu ngươi tán thành, ngại giúp ngươi biến mất."
Dứt lời, thể cô bé đột nhiên hóa thành cơn gió sắc bén, hung hãn lao về phía đối phương.
cô bé còn chạm vạt áo đối phương thì chìm nghỉm trong một vùng ánh sáng màu tím. Cả thế giới biến thành màu tím. Vô tí hon da tím chui từ các ngóc ngách, híp mắt nhảy lên cô bé, lôi cô bé về phía khối màu tím đậm hơn ở giữa. Cô bé hét , giãy , trơ mắt sức lực của tan biến dần. Tiếng của đám tí hon biến đổi thành những hình thù màu tím khác , bọc chặt lấy cô bé...
"Đừng mà, cầu xin ngài đừng g.i.ế.c cô !"
"Cô cần c.h.ế.t, chỉ cần ngủ trong Thiên Chung Thử (Hạt kê ngàn đấu - tên viên đá) một thời gian thôi, linh hồn của tím nhỏ sẽ bầu bạn với cô ."
"... nhưng cô ngủ bao lâu?"
"Không tính ."
" cùng ? Chúng bao giờ tách rời."
"Vào thì dễ, mới khó. Ngươi chắc chắn ?"
"Bất kể Lãnh Lãnh biến thành dạng gì, và cô bao giờ xa ."
"Ngươi tên là... Tiểu Lãnh?"
"."
"Được thôi."
Âm thanh bên ngoài dần biến mất khỏi tai cô bé.
Một con cóc vàng to bằng nắm tay nhảy từ quả cầu khí, lao về phía khối tinh thể màu tím đang gọn trong lòng bàn tay đó...