Dân quốc năm nào đó, tại một thành phố nọ.
Trong tòa nhà hoa lệ, đôi vợ chồng trung niên run rẩy quỳ gối mặt , trong lòng ôm chặt đứa con trai độc nhất đầy mười tuổi, nghẹn ngào cầu xin: “Vợ chồng già mới mụn con, đây là giọt m.á.u duy nhất của dòng họ, xin ngài đại phát từ bi, tha cho cả nhà chúng ! Nó cố ý tấn công ngài !”
Hắn bên cửa sổ. Áo quần , lưỡi hái trong tay, cùng một màu với ánh trăng khuyết trời. Một vết thương rách toạc bên sườn vẫn đang rỉ máu.
Dưới chân là một cái túi vải dính đầy bùn đất, miệng túi mở toang, lộ một đống xương trắng hếu.
“Nó sống, là hạnh phúc của các ?” Dưới vành nón rộng, đôi mắt đen láy của khẽ mở, ánh sáng phản chiếu từ lưỡi hái di chuyển đến khuôn mặt đờ đẫn của đứa trẻ.
“Nó là tất cả của vợ chồng !” Hai vội vã trả lời: “Hảo hán, ngài lấy gì cũng ! Tất cả tài bảo trong nhà đều là của ngài! Chỉ xin ngài ngàn vạn đừng hại con !”
Hắn đôi vợ chồng đáng thương, lắc đầu, xổm xuống, vươn tay, đầu ngón tay lướt qua mặt đứa bé, hỏi: “Các thích lừa gạt, đúng ?”
Câu hỏi chẳng . Vợ chồng , ôm con chặt hơn.
“Các là ai?” Hắn hỏi.
“... họ Ngô, ba đời buôn bán đá quý, mười năm sinh con, đặt tên Tiểu Bảo, gia đình hòa thuận đến nay... Chúng là nhà ăn đàng hoàng, bao giờ chuyện phạm pháp!” Người chồng lúng túng trả lời.
Hắn thở dài, dậy, lắc đầu: “.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/quyen-9-ngoc-quan-dan-nhap.html.]
Mũi d.a.o sáng loáng chỉ thẳng đứa bé.
Một tiếng thét xé lòng vang lên trong căn phòng. Máu đỏ thẫm từ từ loang sàn nhà.
Hắn xách cái túi vải lên, đổ “ào” đống xương trắng mặt đôi vợ chồng đang đau đớn tột cùng, lạnh lùng : “Vậy những kẻ ăn thịt , là ai đây?”
Hắn đôi nam nữ gần như sụp đổ, một nữa giơ cao lưỡi hái trong tay...
Trong hậu viện mưa như trút nước, dùng đá xây một cái miếu nhỏ, bên trong thờ một bức tượng đá. Tượng mặt tròn râu dài, vẻ mặt từ bi, tay cầm như ý. Trên bia đá cạnh miếu khắc ngay ngắn bốn chữ: “Phúc Lão phù hộ”.
“Phúc Lão...” Hắn lạnh một tiếng, tay nâng d.a.o hạ, c.h.é.m nát cả miếu lẫn bia đá.
Có lẽ do dùng sức quá mạnh, vết thương bên sườn rách . Hắn ôm chặt vết thương, rảo bước rời khỏi tòa nhà.
Trong mưa lớn, nhanh hơn, nhưng cơ thể cuối cùng cũng chịu lời, ý thức ngày càng mơ hồ. Bóng đêm và phố xá mắt biến thành những vệt sáng hỗn loạn. Quả nhiên là già , thế mà để đ.á.n.h lén thành công?
Khoảnh khắc ngã xuống, trong tầm chao đảo của , lờ mờ thấy một phụ nữ tới. Khuôn mặt trắng như sứ, bộ sườn xám màu ráng chiều...
Sáng hôm , nhà họ Ngô phát hiện vợ chồng chủ nhân ngất xỉu ở phòng khách. Hai một vết thương, hô hấp bình thường, chỉ điều sàn nhà mặt họ là một đống da thịt của loài vật nào đó rõ tên, ngập trong vũng m.á.u đen ngòm...