CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 4 - Chương 1: Long Vương 1

Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:07:58
Lượt xem: 3

"Phía là nơi nào?"

"Nơi giao của tứ hải trong Long vực, là Ngư Môn Quốc."

"Ta là quốc quân ?"

"Phải."

"Có lời nào dặn dò ?"

"Có một câu báo cho quốc chủ."

"Là gì?"

"Địa ngục vị , thệ bất thành Phật."*

*Nguyện Lực Của Bồ Tát Địa Tạng: Bồ Tát Địa Tạng, một trong những vị Bồ Tát quan trọng trong Phật giáo, phát nguyện rằng "Địa ngục vị , thệ bất thành Phật", nghĩa là Ngài sẽ thành Phật cho đến khi địa ngục còn chúng sinh nào.

là một gốc Thụ yêu sinh đỉnh núi Phù Lung một ngày tháng mười hai tuyết bay ngợp trời. từng mở quán, cũng từng bán hàng rong. Dù là bán đồ ngọt, kinh doanh nhà trọ bán thì tên quán vẫn hề đổi, Bất Đình mãi mãi từng dừng . Ly mang tên Phù Sinh ở trong quán cũng bao giờ nguội lạnh.

gả cho một con rồng ở Đông Hải, đến cuối năm ngoái thì chính thức thăng cấp của hai đứa nhỏ. Cảm tạ trời đất là hai đứa con Tương Hồ và Vị Tri nhà lớn lên trông vô cùng trộm vía, trắng trẻo mập mạp. Quan trọng nhất là ngay từ khi sinh chúng mang hình hài con , đỡ hẳn cái bước rèn luyện khổ cực để hóa hình .

Đương nhiên chúng vẫn một chút khác biệt xíu xiu so với con , chẳng hạn như chiếc lá nhỏ n.g.ự.c Tương Hồ đôi sừng rồng trán Vị Tri. thế chăng nữa thì vẫn còn khác xa với cái quả thanh long và con đông trùng hạ thảo mà đám khốn nạn từng đồn đoán!

Cho đến tận bây giờ vẫn khinh bỉ bọn họ sâu sắc! Hứ!

Thôi , lời thoại rập khuôn mỗi năm xong.

Bây giờ là kỳ nghỉ thăm của gia đình bốn chúng .

Nếu bạn từ chỗ chúng ở mà thấy một con hải sâm màu hồng mặc váy cỏ Hawaii đang uốn éo ngang qua, con cá đồng tiền đeo tai lẩm bẩm một , hoặc một con cua xanh khổng lồ ôm cùng lúc ba chiếc iPad xem thị trường chứng khoán thì xin đừng hoảng hốt, cũng đừng nghĩ là hoa mắt. Bởi vì đây là sào huyệt của Long tộc Đông Hải, nơi ở của Long vương và thuộc hạ, Đông Hải Long Cung.

và Ngao Sí quen cả ngàn năm, kết hôn bốn năm, nhưng đây mới là đầu tiên đặt chân đến Đông Hải Long Cung.

Ngoại trừ sự xa hoa lộng lẫy giống gã như tưởng tượng, đến mức cái đinh treo tranh cũng mài từ kim cương thì quê hương của Ngao Sí khác xa với Long cung trong các truyền thuyết ở nhân gian.

Nơi là một đại gia đình đáy biển với muôn vàn bong bóng bảy màu, san hô tuyệt và các loài sinh vật biển bơi lội tung tăng hòa thuận.

Ngược , đây là một cung điện hoành tráng với phong cách kiến trúc siêu thực hiện diện khắp nơi, cửa sổ và lối đa phần tạo nên từ ánh sáng và dòng nước.

Ánh sáng đa sắc lấp lánh rủ xuống nhẹ nhàng và mềm mại, khiến cho những công trình mang màu kim loại lạnh lẽo thoạt vẻ gần gũi hơn đôi chút. Các loài sinh vật biển cũng đủ cả, chỉ là chúng hề giống với tôm cua cá trong vùng biển ở nhân giới. Không chỉ ngoại hình mà đến cả tập tính của chúng cũng nhân hóa quá đà, cứ con hải sâm nhảy điệu Hawaii và con cua chơi chứng khoán thì . Thế nhưng, bọn họ chỉ phép hoạt động trong khu vực chỉ định chứ vượt qua ranh giới quy định.

Ngay ngày hôm khi đến đây, tận mắt chứng kiến một con rùa biển mai xanh say xỉn loạng choạng khu vườn bên ngoài tẩm cung của Long vương, đó liền hai cận vệ của ngài áp giải mất. hỏi họ định đưa con rùa , hai gã vũ phu trông giống con nhưng phủ vảy bạc bảo rằng con rùa vi phạm quy củ, giải đến phòng hình phạt để chịu đòn roi.

ngạc nhiên hỏi , uống say nhầm đường thôi mà cũng đòn ? Cận vệ đáp, dù nguyên nhân là gì thì kẻ vượt quá giới hạn chắc chắn phạt. Đông Hải Long Cung thần thánh tôn quý nhường nào, thể để kẻ khác tùy tiện mạo phạm. hỏi, thế lỡ ai đó thực sự lạc thì , cũng đ.á.n.h ? Bọn họ mặt biến sắc gật đầu, bảo quy củ là quy củ.

Nhìn theo bóng lưng của bọn họ và con rùa xui xẻo khuất, phần nào hiểu tại năm xưa Ngao Sí thà tắm ở Đoạn Hồ chứ nhất quyết chịu về Long cung.

Thế giới quả thực những điểm chung, phàm là nơi nào gắn thêm chữ cung, bất kể là hoàng cung long cung thì đều chẳng là nơi khiến thích thú.

Có điều, họ đ.á.n.h đòn một con rùa biển cái chỗ nào cơ chứ? Mang theo thắc mắc buồn , việc đầu tiên khi về đến tẩm cung là cảnh cáo Tương Hồ và Vị Tri chạy lung tung. Mặc dù đây là địa bàn của ông cố các con, nhưng lỡ hai đứa mà phạm quy thì cũng sẽ kết cục giống hệt con rùa thôi, mà hai đứa mai...

cũng , do gen của Đông Hải Long tộc và Thụ yêu ngàn năm quá mức kỳ quặc , mà hai đứa nhỏ mới qua trăm ngày trở thành hai tiểu ma vương phá phách lanh lợi cãi chem chép . Chỉ thông minh và tốc độ nhận thức thế giới của chúng chính cũng kinh ngạc.

Đánh c.h.ế.t các cũng tin là thằng bé Tương Hồ đam mê những con trời sinh sớm còn thỏa mãn với bảng cửu chương nữa. Giờ đây, bất kỳ bài toán cấp ba nào cũng chẳng khó nó. Trò chơi yêu thích nhất của nó là tự nhốt trong góc phòng để vật lộn với các con .

So với trai thì Vị Tri hoạt bát hơn nhiều.

Con ranh con ngoài cái tật cuồng máy robot hút bụi gã như bố nó thì còn cực kỳ đam mê tháo tung đồ điện trong nhà thành tám mảnh lắp ráp , chơi vui chán.

Hai tiểu ma vương , một tĩnh một động, tuyệt đối dạng hiền lành gì.

Thế nhưng đây dẫu cũng chẳng hậu viện quán Bất Đình, đến còn kiêng dè ba phần chứ gì đến hai đứa nhóc vắt mũi sạch mới chân ướt chân ráo tới đây. Nếu quản giáo cho t.ử tế, dẫu mang danh là chắt nội của Đông Hải Long Vương thì một khi cái mũ thiên t.ử phạm pháp tội như thứ dân chụp xuống, e là m.ô.n.g hai đứa sẽ đ.á.n.h nở hoa mất.

"Ông cố sẽ đ.á.n.h m.ô.n.g chúng con ." Vị Tri cầm một cây tuốc nơ vít sáng loáng, hành hạ cái máy hút bụi hỏng : "Chỉ những yêu thích mới đ.á.n.h thôi, nếu ông cố thích chúng con thì chơi với chúng con chứ."

Đấy, khả năng ngôn ngữ và tư duy logic của con ranh đỉnh đúng . Bộ đồ nghề tay nó là do chính Đông Hải Long Vương hôm qua mới tặng, một bộ công cụ chuyên dụng cho trẻ em đặt độc quyền, từ cờ lê, tuốc nơ vít cho đến búa nhỏ cái gì cũng . Trông vẻ bình thường, khác xa với mấy dụng cụ bằng thép gỉ của phàm, nhưng Ngao Sí kể với rằng lai lịch nguyên liệu của bộ đồ nghề hề nhỏ. Đó là do Long vương sai lấy từ bí cảnh Đông Hải về, dày công chế tạo thành, mang theo sức mạnh huyền diệu thể diễn tả bằng lời. Hồi bé từng một thanh kiếm từ chất liệu gã hệt, nhưng vì lỡ mất nên Long vương nổi trận lôi đình, nhốt vách Tuyệt Tư để kiểm điểm lầm suốt một tháng trời. Đủ để thấy nguyên liệu quý giá đến mức nào. Giờ ngài tặng Vị Tri một bộ công cụ như , chứng tỏ trong lòng ông lão, vị trí của hai đứa chắt quan trọng nhường nào.

Tuy nhiên, đối với mấy lời khoác lác của Ngao Sí, xưa nay chỉ tin một nửa. Với cái nết của thì Đông Hải Long Cung là quê nhà, e rằng đến một hòn ngói cọng cỏ cũng vống lên thành thần khí mất. hỏi vật liệu xịn xò thế rốt cuộc lai lịch , cứ ấp a ấp úng chẳng lý do nào hồn, chỉ chốt một câu tóm là đồ .

Xì, ai mà tin!

"Mẹ ơi, đ.á.n.h m.ô.n.g thì cũng là đ.á.n.h m.ô.n.g Tương Hồ thôi." Con nhóc đang tập trung sửa máy hút bụi thế mà vẫn quên bồi thêm cho trai một nhát, giọng điệu non nớt cất lên: "Cái đồ thích cũng chẳng thích vận động, chỉ khoái đếm , ai mà thèm thích chứ."

Nghe , Tương Hồ đang chăm chú giải toán bảng liền đáp trả: "Gọi trai , cái đồ lớn nhỏ như em mới chẳng ai ưa, tự cho là đúng." Trong lúc phản công, tốc độ đưa bút tay thằng bé hề chậm chút nào, phân tâm.

Haiz, mới là đứa trẻ trăm ngày tuổi thôi mà, chẳng những chạy loanh quanh khắp nơi mà còn đấu võ mồm với nữa. Cái đặc tính thật chẳng di truyền từ ai, nghĩ và Ngao Sí hồi bé xíu xiu thế chắc ngay cả mấy ngón tay cũng đếm xong chứ.

À đúng, lúc một trăm ngày tuổi thì ngón tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-4-ylnv/chuong-1-long-vuong-1.html.]

Nói chung là từng thấy nhà ai trẻ con mới trăm ngày mà thành oan gia ngõ hẹp đá đểu thế .

Đối mặt với hiện tượng đó, Ngao Sí chẳng những lo lắng ngăn cản, mà mỗi hai em cãi cọ, cái tên bố ruột còn giữa đổ thêm dầu lửa.

Ví dụ như hôm nay đứa nào cãi thắng thì bố sẽ cho ăn sinh tố dâu tây mấy lời khốn nạn đại loại thế, thật sự một đá một phát! Cứ tưởng lên chức bố Ngao Sí sẽ trưởng thành hơn, ít cũng chín tám phần chứ? Ai ngờ vẫn chỉ là một miếng bít tết mới chín hai phần.

Chán.

Hôm nay là ngày thứ hai mươi ba chúng trở về Đông Hải.

chiếc ghế dài bằng san hô rực rỡ sắc màu bên ngoài tẩm cung của Long vương, ánh mắt vô hồn lên bầu trời.

Nếu bạn nghĩ xung quanh Đông Hải là nước biển thì lầm to . Khu vực Long cung tọa lạc, ngẩng đầu lên là thể thấy một bầu trời pha lẫn sắc xanh trắng, cúi đầu xuống là mặt đất nhẵn bóng cấu tạo từ các khối tinh thể bán trong suốt màu trắng. Ngoại trừ những vệt sáng xanh nhạt lơ lửng trong gian mang chút cảm giác kỳ ảo , nơi khác gì mấy so với đất liền.

Có điều hiểu của về bộ Đông Hải vẫn còn thiển cận, nơi rộng lớn và sâu thẳm đến , thậm chí ở vị trí nào thế giới , đều trả lời .

Trước luôn nghĩ Đông Hải chẳng qua chỉ là một khu vực ẩn náu trong góc khuất nào đó của đại dương bao la Trái Đất, nhưng giờ mới , căn bản thể dùng khái niệm địa lý thông thường để định nghĩa Đông Hải.

cúi đầu, đưa tay trái , hình xăm bằng đồng xu năm mươi xu cổ tay vẫn sắc nét như , một con rồng vẽ bằng hai màu xanh đỏ cuộn da thịt theo cách trừu tượng và đơn giản nhất. Không chỉ mà Tương Hồ và Vị Tri cũng . Đây là Bàn Long phù ấn do chính tay Ngao Sí khắc cho chúng . Trước khi rời khỏi Bất Đình, Long vương để cho một con dấu hình tròn trong suốt chứa một giọt m.á.u rồng bên trong. Trước khi cả nhà khởi hành đến Đông Hải, dùng món đồ nhỏ đóng dấu lên từng , bảo rằng Bàn Long phù ấn là chìa khóa Đông Hải. Không nó, bất kỳ dị tộc nào cũng thể bước đây, thậm chí còn tìm thấy lối . Vậy nên đây coi là thẻ của Đông Hải. Nói thật chứ lúc đóng dấu cũng nóng rát một chút, Vị Tri còn vì thế mà gào một trận, ăn hết ba ly sinh tố dâu tây mới nín.

Nói cũng , ngoài tìm thấy lối Đông Hải cũng là lẽ đương nhiên, vì ai mà đoán Đông Hải Long tộc thần bí mở cửa chính nhà bức bích họa của một khách sạn tồi tàn chứ!

, khi Ngao Sí đưa con đến một khách sạn chuỗi ven biển một con phố nhỏ trong một thành phố nội địa giáp biển, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng ngờ bức tranh trang trí khổ lớn treo chễm chệ giữa sảnh khách sạn là cánh cửa tiến Đông Hải Long tộc.

cam đoan đó chỉ là một bức tranh rách trông cực kỳ bình thường, vẽ cảnh trời xanh mây trắng biển rộng, thậm chí viền khung tranh còn bám đầy bụi.

Trước sự ngạc nhiên của , Ngao Sí chỉ nhạt nhẽo một câu: "Làm khiêm tốn, rồng càng khiêm tốn hơn."

Công việc ăn của cả khách sạn khá , khách tấp nập. Lúc chúng đến là nửa đêm, giám đốc sảnh thấy Ngao Sí bày vẻ mặt vô cùng cung kính. Sau khi Ngao Sí dặn dò hai câu, gã vội vàng bước quầy, liếc khách khứa qua xung quanh quả quyết ấn chiếc chuông để bàn hình dáng đồ trang trí đặt cạnh máy tính.

Tiếng leng keng lanh lảnh vang dội trong khí tĩnh mịch của nửa đêm. Tiếp đó, tất cả những xung quanh ngoại trừ chúng đều sức mạnh từ âm thanh cho bất động.

Giám đốc sảnh cúi chào chúng , lùi sang một bên bức tranh, cúi đầu : "Mời Ngao Sí đại nhân và phu nhân."

Phu nhân... Trong lòng run lên một nhịp, thật sự quen với cách xưng hô lắm.

Tiếp đó là cảnh mỗi bế một đứa trẻ, cứ như chợ mua rau, nhàn nhã bước trong bức tranh giữa gian ngưng đọng chủ ý.

Chỉ cảm thấy cơ thể se lạnh, giống như một cơn gió lướt qua mặt, và các con thực sự và triệt để bước chân thế giới của loài rồng.

Bờ cát vàng lấp lánh trải dài phía , nước biển xanh thẳm tách đôi để lộ một con đường bằng phẳng sáng láng. Vị Long vương đại nhân trẻ trung tuấn tú nhưng ở cấp bậc ông cố nhảy xuống khỏi con ngựa đen sừng rồng, nhảy tưng tửng chạy về phía chúng . Ông một tay ôm lấy một đứa tiểu ma vương của chúng dùng sức cọ lên mặt chúng, màng đến việc phía ông còn một hàng dài thuộc hạ oai phong lẫm liệt mặc áo quần rực rỡ đang .

Dù chỉ lướt qua vài ánh mắt vội vã, cũng nhận Đông Hải khác xa với Long tộc miêu tả trong những cuốn tiểu thuyết như Tây Du Ký. Chẳng lấy một con hải sản dị hợm xí nào xuất hiện. Từ đại thần, tùy tùng đến tỳ nữ, ai nấy đều là những nam thanh nữ tú mặt mày rạng rỡ, ngọc thụ lâm phong.

Áo lụa váy là của quan văn và nữ quyến tuy là kiểu tay rộng dáng suông đơn giản, nhưng bộ nào cũng tinh xảo lộng lẫy, từng sợi chỉ thêu đều tỏa tiên khí bồng bềnh.

Áo giáp trường đao của võ tướng và thị vệ thì sáng loáng soi gương , uy nghi hiện diện nơi, chỉ cần đó chẳng cần gì cũng toát lên uy thế lẫm liệt thể xâm phạm.

Đây là nhà của Ngao Sí, đây là quê hương nơi lớn lên. Dù kiến thức rộng rãi như cũng âm thầm hít sâu một . là gần mực thì đen gần đèn thì rạng, một Đông Hải Long tộc mà đến cả tùy tùng tỳ nữ cũng xuất chúng đến , nuôi nấng một Ngao Sí đầy quý khí và ngọc thụ lâm phong quả thực gì khó hiểu. Đương nhiên, lời khen ngợi nho nhỏ chỉ giữ trong lòng thôi, chắc chắn sẽ cho cái tên cuồng máy hút bụi .

Sau đó, ôm hai đứa nhỏ, chiếc xe ngựa phiên bản cực kỳ xa xỉ với mui xe bằng phỉ thúy và hoa trang trí từ đá quý, theo Ngao Sí và Long vương cưỡi ngựa cao to , phong phong quang quang rước Đông Hải Long cung.

Nhìn qua ô cửa sổ bằng lưu ly, ngắm đội ngũ kéo dài lê thê, làn nước biển bao la hai bên đang rẽ đường cho chúng . Chúng kiêu ngạo khó thuần là thế mà lúc trói buộc thành những kẻ tớ thấp hèn, khom lưng uốn gối mất tự do vì một xa lạ. Điểm khiến bỗng dưng cảm thấy vui.

Cũng chính buổi lễ nghênh đón hoành tráng do đích Long vương dẫn đầu khiến trong Long cung đều vô cùng cung kính với , một tiếng thiếu chủ phu nhân, hai tiếng thiếu chủ phu nhân. Việc ăn ở đều chăm sóc chu đáo, chỉ sợ nửa điểm phật ý. từng thử dùng phận bà chủ để trò chuyện hòa nhã thiện ý với bọn họ, nhưng họ chỉ lắng chứ dám đáp lời, cũng chẳng dám bỏ . Thật sự quá gượng gạo, đành xòa để bọn họ rời .

Vì thế, đến ngày thứ ba ở Long cung, bắt đầu nhớ Vong Xuyên và quán Bất Đình của .

Lúc giao Bất Đình cho Cửu Quyết canh chừng, chắc vấn đề gì nhỉ? Còn nữa, rõ ràng gọi điện cho bảo gửi tã lót cho , để địa chỉ khách sạn ven biển đàng hoàng.

Ngao Sí bảo dặn dò đám bên đó , đồ gửi tới sẽ lập tức mang đến đây ngay, thế mà bao nhiêu ngày vẫn bặt vô âm tín!

Tên ngốc Cửu Quyết lẽ gặp chuyện bất trắc trong phòng chứa đồ ?

lờ mờ nhớ cất một cuốn sách nguy hiểm trong đó... chắc xui xẻo đến mức nhỉ?!

Nói chung là, mỗi định nghiêm túc với Long vương rằng ở đây chán quá con về nhà sớm, thì hễ thấy bộ dạng ông lão vứt bỏ sự tôn nghiêm của một Long vương để chơi đùa vui vẻ với Tương Hồ và Vị Tri, nuốt những lời từ biệt bụng. Tuy thời gian tiếp xúc với Long vương lâu, cũng thể gọi là hiểu sâu sắc, nhưng luôn cảm giác vị Long vương già dặn vạn rồng, thậm chí thể sánh ngang với thần linh , thực cũng cô đơn.

Thôi bỏ , cứ ở thêm ít ngày nữa, để hai tiểu ma vương hành hạ ông thêm chút .

nhẩm tính ngày tháng, quyết định ở thêm nửa tháng nữa, nửa tháng đó thì dù thế nào cũng về nhà thôi. nhớ món mì Triệu công t.ử nấu, nhớ quán lẩu mới mở ở phố bên cạnh, và nhớ cả mấy cái bánh bao đậu đỏ hai tệ sáu cái ở con phố cách đó hai con phố. Có điều, nếu Long vương mà lấy thêm mấy món đồ kiểu như hạt ngọc Bích Diêu Thâm Tuyết gì đó tặng thì ở thêm hai ba ngày nữa cũng .

Ngay khi đang trong vườn hoa tiếp tục tương tư thì A Quân mặt mày tái mét lao , bịch một tiếng quỳ phịch xuống mặt , gấp đến mức sắp : "Thiếu chủ phu nhân! Tiểu công tử... ... ..."

Tương Hồ?! giật , vội vàng đỡ lấy cánh tay cô bé: "Có chuyện gì ? Em đừng hoảng, từ từ !"

"Em... em lấy quần áo mới cho tiểu công t.ử và tiểu công chúa , mới rời vài phút đồng hồ mà lúc thấy bóng dáng tiểu công t.ử nữa, tìm khắp nơi cũng thấy!" Giọng A Quân lạc hẳn vì gấp gáp. Là tỳ nữ chuyên lo liệu sinh hoạt hàng ngày cho hai đứa trẻ, cô thừa hiểu vị trí của hai nhóc tỳ trong lòng Long vương. Chỉ cần xảy chút sai sót, cô cả trăm mạng cũng đủ đền.

Hóa chỉ là mất tích... thở phào nhẹ nhõm.

"Đừng hoảng, để xem ." vỗ vai A Quân, xoay về phía tẩm cung.

Loading...