CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 4 - Chương 2: Long Vương 2

Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:08:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh trai con ?" Nhân chứng đầu tiên cần thẩm vấn đương nhiên là Vị Tri đang mê mẩn trong đống dụng cụ.

Cô nhóc lắc đầu: "Con thấy. Vèo một cái là biến mất tiêu ."

dở dở : "Sao vèo một cái là biến mất?"

"Mẹ hỏi chị kìa." Vị Tri bĩu môi A Quân đang phía : "Chị tới là Tương Hồ biến mất luôn."

A Quân suýt chút nữa quỳ xuống mặt , gấp đến mức lắp bắp: "Thiếu chủ phu nhân, chuyện liên quan gì đến em ! Em chỉ mang quần áo tới thôi..."

"Được , liên quan đến em." ngắt lời cô bé, liếc bộ quần áo mới cô mang đến vẫn còn đặt bàn. Đó là hai bộ đồ lụa nhỏ màu đỏ may thủ công hảo, n.g.ự.c còn thêu hai con rồng nhỏ màu vàng trông ngộ nghĩnh.

mỉm , trong lòng nắm chắc tám phần, bèn nhảy thẳng khỏi cửa sổ.

Phía tẩm cung là một hành lang uốn lượn cổ kính dài, điểm cuối nối liền với một đình mát mẻ độc đáo. Nằm lọt thỏm giữa các công trình kiến trúc mang phong cách siêu thực mà nó hề tỏ lạc lõng. Hai bên hành lang cây cối xanh , kỳ hoa khoe sắc, tiên khí lượn lờ giữa những tán lá, trông cứ như một chốn bồng lai tiên cảnh hiếm . Ăn tối xong luôn dẫn hai đứa nhỏ đến đây dạo, cảm giác nơi mới là góc gũi nhất trong cung điện rộng lớn .

Hả? Sao Ngao Sí dạo cùng con á? Thực tế thì từ ngày đến Long cung, thường xuyên Long vương lôi chính điện bàn luận chuyện đại sự quốc gia. Hai ông cháu cùng với các đại thần Long cung chẳng bàn bạc chuyện gì. Tóm luôn về tẩm cung muộn, mà sắc mặt thì lúc nào cũng cực kỳ khó coi. hỏi đám Thiên giới khó dễ bọn họ , bảo bọn chúng dám, mười hai khối Thần thạch trả về chỗ cũ nguyên vẹn, nếu còn kiếm chuyện sẽ c.h.é.m c.h.ế.t lão già Thiên đế . Thế là yên tâm.

Trong lòng , chẳng rắc rối nào lớn hơn việc đối đầu với Thiên giới cả. Đã chuyện đó thì chẳng gì đáng để bận tâm. Thế nhưng vẫn tò mò hỏi rốt cuộc vì vui. Hắn chỉ bảo gì, dù gì thì cũng giải quyết , chỉ việc ăn ngủ chơi đùa với con, những chuyện khác cần lo.

Thôi , thì thể lo, nhưng đứa trẻ Tương Hồ thì quản cho nghiêm .

thong thả bám dọc theo hành lang bên trái, đến cây cột thứ năm thì đột nhiên nhảy ngang t.h.ả.m cỏ bên ngoài. túm lấy nhánh của một cái cây nhỏ lùn mập, nhướng mày : "Còn trốn ?"

Một luồng sáng lóe lên, cái cây nhỏ biến mất. Ngao Tương Hồ mất tích đang yên tại chỗ, véo tai.

Thằng bé vẻ chán nản, ngẩng đầu hỏi : "Mẹ ơi, nào cũng tìm con ?"

"Nói con thông minh thì con thông minh thật, nhưng con ngốc thì con cũng ngốc gã hệt bố con luôn!" buông tai thằng bé , búng nhẹ lên trán nó: "Con xung quanh xem, là cây cao như thế, chỉ con như một trái bí lùn mọc ở đây! Hơn nữa, đừng nào cũng hóa thành cùng một kiểu cây. Lần mua bách khoa thư thực vật cho con mà, bao nhiêu loại cây để con bắt chước cơ chứ."

"Dạ, con hiểu ." Tương Hồ nghiêm túc gật đầu.

bế thằng bé lên về, dặn dò: "Sau đừng như nữa, chị A Quân suýt chút nữa con hù c.h.ế.t đấy."

Tương Hồ bĩu môi: "Con thích bộ quần áo đó. Màu đỏ mặc lên trông cứ như cây xúc xích ."

phá lên.

Thằng bé Tương Hồ nay vốn thích màu sắc sặc sỡ xanh đỏ tím vàng. Chỉ cần lấy quần áo màu đen trắng xám thì nó sẽ ngoan ngoãn mặc , còn lấy đồ màu mè là nó lăn lộn ăn vạ giả c.h.ế.t, nhất quyết chịu mặc.

Vị Tri thì ngược , hận thể nhét đủ loại màu sắc chói lóa. Nếu A Quân mang đến quần áo màu đen chứ màu đỏ thì mất tích là Vị Tri chứ Tương Hồ.

"Tương Hồ, xem bộ lễ phục nhỏ đó , tuy là màu đỏ nhưng lắm đó. Mặc thử xem nào?" Cười xong, bắt đầu khuyên nhủ cái đứa cứng đầu .

Thằng bé lắc đầu nguầy nguậy.

"Chỉ mặc một buổi tối hôm nay thôi."

Tương Hồ tiếp tục lắc đầu.

"Con mặc quần áo màu đen, khác thấy sẽ vui ."

"Quần áo của con, tại để khác vui?"

"Vậy, nếu ông cố cũng vui thì ?"

"Ưm..."

đôi mắt to ngập ngừng của thằng bé: "Tương Hồ, con nhớ kỹ, mỗi nơi đều quy củ của nơi đó. Nơi là Đông Hải Long cung của ông cố chứ quán Bất Đình của . Ở đây, chúng là khách, thì tuân theo quy củ ở đây. Con hiểu ?"

Thằng bé bĩu môi suy nghĩ hồi lâu hỏi: "Mẹ ơi, quy củ là một thứ ?"

"Là một thứ khiến chán ghét." thành thật trả lời: " nhiều lúc nó thì ."

Nó hiển nhiên hiểu lời lắm, nhưng vẫn cố gắng suy nghĩ. Tương Hồ là thế, so với việc ngừng đặt câu hỏi nhờ lớn giúp đỡ, nó thích tự mày mò suy nghĩ vấn đề hơn.

Một lúc , nó hỏi : "Ông cố thực sự sẽ vui ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-4-ylnv/chuong-2-long-vuong-2.html.]

"Ừm. Màu đen hợp với quy củ tối nay." gật đầu.

"Chỉ mặc một buổi tối thôi ạ?"

"Chỉ một buổi tối."

"Vâng ạ."

Cuối cùng vẫn là một đứa trẻ hiểu chuyện, thơm lên má nó một cái.

Thực hôm nay vui chẳng riêng gì Tương Hồ. Nếu "buổi lễ nhập tịch" tối nay quá trang trọng và quan trọng thì cũng chẳng buồn tham gia.

Ba ngày Ngao Sí thông báo với rằng Long vương quyết định tổ chức một buổi yến tối nay.

Dưới sự chứng kiến chung của Tứ hải Long tộc, và Tương Hồ, Vị Tri sẽ chính thức đưa gia phả của Đông Hải Long tộc. Lúc mới cứ tưởng đây chỉ là chuyện nhỏ nhặt giống như nhập khẩu hộ khẩu nhà . Ngao Sí đây tuyệt đối chuyện nhỏ. Sau khi thành nghi thức , con sẽ thực sự sở hữu phận của Đông Hải Long tộc, trở thành một thành viên của nhà họ Ngao. Từ nay về , dù là nhân vật như Thiên đế thì cũng kiêng dè ba phần, dám lấy danh nghĩa yêu quái tùy tiện mạo phạm xử trí nữa.

suy nghĩ một phút hỏi nghi thức phiền phức , tam bái cửu khấu cắt m.á.u ăn thề gì ?

Hắn lườm một cái: Em tưởng lên núi sơn tặc chắc!

Đã phiền phức, mà từ chuyện chẳng thấy chỗ nào lợi cho con , nên đồng ý.

Loài câu thế , nhiều lúc bạn gả chỉ cho một đàn ông, mà là cho cả gia đình . Dù luôn quá đồng tình với câu , nhưng sờ lương tâm mà nghĩ thì Long vương đối xử với quả thực . Việc ngài thể tổ chức nghi thức căn bản là sự công nhận và yêu thương lớn nhất dành cho . Mối ân tình sâu nặng , chối từ thì quả là bất kính.

Về phần Tứ hải Long tộc mà Ngao Sí nhắc đến khơi gợi trong nhiều hứng thú hơn. Hóa đời chỉ một Đông Hải Long tộc. Ngao Sí thì chế nhạo sự kinh ngạc của , bảo dùng ngón chân cái cũng thể nghĩ , Đông thì Tây, Nam thì Bắc. Đông Hải Long tộc ba nhóm em thì gì kỳ lạ. Mọi ai lo việc nấy, chung sống hòa bình, chỉ là do ngày thường ở xa nên qua thường xuyên lắm thôi. Thế nên cũng hiếm khi nhắc đến mặt . buổi lễ nhập tịch , cả Tứ hải Long vương đều sẽ mặt.

hỏi, nể mặt ?

Ngao Sí , sắc mặt nghiêm túc giống hệt như mỗi ngày trở về tẩm cung, bảo: "Anh là đứa cháu trai duy nhất của Đông Hải Long vương, còn em là vợ của . Nên em khả năng lớn sẽ trở thành nữ chủ nhân tương lai của Đông Hải Long cung, mấy lão già đó đương nhiên đến dự ."

Nữ chủ nhân tương lai của Đông Hải Long cung... Bỗng dưng cảm thấy trong đầu ong ong mấy tiếng. Đây phận , chỉ là một con Thụ yêu dẫn con thăm ông cố thôi mà. Thăm hỏi xong là phi về quán Bất Đình của để tiếp tục bà chủ. Dù là bán đồ ngọt bán thì đó mới là cuộc sống của !

gia nhập Đông Hải Long tộc của các ? đột nhiên hỏi một câu ngu ngốc.

Ngao Sí liếc , chậm rãi : "Họ công nhận em, là công nhận ."

Hắn đột nhiên ôm lòng, cằm nhẹ nhàng tì lên đỉnh đầu , : "Dù thế nào nữa, gia đình bốn chúng cũng sẽ ở bên ."

thầm giật , chợt nhận cái gọi là lễ nhập tịch đơn giản như tưởng tượng.

Và đây cũng là nguyên nhân chính khiến cứ ngẩn ngơ ngắm trời trong vườn hoa .

Càng về chiều tối, sự bất an trong càng lớn dần.

Bế Tương Hồ, men theo con đường cũ trở về. Đi mấy bước, một cơn gió lạnh phả mặt. Chỉ là một luồng khí lưu đáng kể, thế nhưng vô cớ khiến hít một ngụm khí lạnh. Cơ thể giống như một thanh đao kiếm sấm sét bằng băng đ.â.m xuyên qua. Vì quá nhanh nên thấy đau, chỉ để sự trống rỗng tê liệt trong khoảnh khắc, dường như cả linh hồn cũng chao đảo hai cái, chực trào khỏi xác . Không chỉ mà ngay cả cây cỏ hai bên đường cũng đồng loạt run lên, như thể chịu một sự kinh hãi tột độ.

"Khí hậu" trong Long cung luôn luôn vô cùng hảo, gần như là một thiên đường hằng nhiệt chút gió giật sóng cuồng. Cơn gió gây khó chịu nhường quả là chuyện hiếm thấy.

điều thu hút sự chú ý của chỉ cơn gió.

Một âm thanh trầm thấp du dương, chẳng rõ vui buồn khó dễ , mà mỗi nốt nhạc mang theo sự u ám chôn vùi sâu lòng đất. Cứ như thể nó đang chầm chậm tuôn trào từ một loại nhạc cụ vùi lấp cả ngàn vạn năm đất sâu, vang lên khắp nơi để tìm kiếm triệu gọi thứ gì đó. Đó tiếng guitar, tiếng sáo tiêu, cũng loại nhạc cụ nào mà thể tưởng tượng .

"Mẹ ơi, con đau tai!" Tương Hồ trong n.g.ự.c cau mày, lấy tay ôm chặt hai cái tai nhỏ xíu.

Đau tai?!

giật , vội tiện tay vứt lấy hai chiếc lá bên cạnh, đưa lên môi nhẩm vài câu thần chú nhét lá tai thằng bé.

"Còn đau ?" hỏi nó.

Nó lắc đầu: "Vừa nãy cứ như con d.a.o nhỏ đ.â.m tai con ."

"Giờ thì ." thơm nó, rảo bước nhanh về phía . Hướng đó cũng là nơi phát tiếng nhạc.

Thật là một kẻ khốn kiếp, dám thổi trấn hồn điệu loạn xạ ở cái nơi sinh vật sống thế !

dám chắc chắn mười phần, nhưng cái giai điệu u ám lạnh lẽo cực kỳ giống với Trấn hồn điệu sinh để xoa dịu hoặc trói buộc những linh hồn vất vưởng. Nhiều năm từng một giai điệu tương tự chỗ bạn của là Minh vương Chung Quỳ. Nhớ lầm thì hồi đó một tên thuộc hạ của cô thổi sáo trúc bài - Lưu ly hồn, thiện ác đạo, một khúc trường ca về sơ tâm...

Thế nhưng đây là Đông Hải Long cung mà! Tương Hồ mới là đứa trẻ sơ sinh đời chạm ngõ nhân gian, mắt và tai vẫn còn quá sức "sạch sẽ". Những âm thanh chứa đựng thứ năng lượng dị thường dư sức khiến thằng bé thấy khó chịu. Càng nghĩ càng thấy tức tối, nhất định lôi cổ cái kẻ kỳ quặc bất chấp an nguy của khác đ.á.n.h cho một trận mới !

Loading...