Chẩm Thượng Thư Ngoại Truyện - Chương 1:
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:33:38
Lượt xem: 829
Thời Hồng Hoang, đất trời chỉ là một vùng hỗn độn hình dáng giống như một quả trứng gà, trong quả trứng đó nuôi dưỡng một vị cổ thần, cũng chính là nguồn gốc của chúng thần, tên Bàn Cổ. Vị thần Bàn Cổ khi mở mắt vì chịu sự mờ mịt của hỗn độn, cánh tay hóa thành lưỡi rìu khổng lồ c.h.é.m trời đất thành hai nửa, từ đó thế giới Bát Hoang bắt đầu sự phân chia giữa trời và đất.
Tuy , việc phân chia trời đất dù cũng là một việc cực kỳ tốn sức cho nên khi trời đất phân chia lâu thì vị Bàn Cổ thần bởi vì sức cùng lực kiệt mà tịch diệt[1], khi ngài tịch diệt thì linh khí lập tức trở về trời đất, đản sinh lứa thần tiên sớm nhất.
Vị thần sức mạnh lớn nhất trong chúng thần tôn xưng là Phụ Thần và Mẫu Thần, sinh linh thức, lúc hóa tự động tiếp nhận y bát của Bàn Cổ, dựa thiên đạo mà di chuyển tứ hải[2], dựng lên bát hoang[3] lục hợp[4], khiến cho thế giới hỗn độn khi trời đất dần dần sinh thêm mặt trời mặt trăng, bầu trời ánh , thiên nhiên bốn mùa, núi sông biển hồ, cây cối rừng rậm.
Thế giới thần tiên tứ hải bát hoang cũng tứ đó sinh từ đó. Nối gót theo đó là sự sống của sinh linh năm tộc, trong đó gồm Thần Tộc, Ma Tộc, Quỷ Tộc, Yêu Tộc và Nhân Tộc. Sinh linh của năm tộc nam nữ , họ cùng tồn tại trong tứ hải bát hoang và nhanh chóng trở nên lớn mạnh.
Nói đến mười năm vạn năm đầu khi mà năm tộc mới sinh sống với hòa thuận, nhưng vì nhân khẩu của các tộc càng ngày càng nhiều lên, nhắm thấy địa bàn của các nơi còn đủ dùng nữa cho nên các tộc mới bắt đầu mưu đồ với những noiw thuộc địa của tộc , từ đó bức màn của những trận chinh chiến liên miên giữa các tộc vén lên.
Tuy là cuộc chiến giữa năm tộc nhưng thực tế chỉ là chiến trường của ba tộc mà thôi, ba tộc đó gồm Thần Tộc, Ma Tộc và Quỷ Tộc. Yêu Tộc và Nhân Tộc đều là những quần thể yếu ớt, họ chỉ thể dựa dẫm ba tộc để níu lấy một chút khả năng sinh tồn, trong thời gian hoang phí kéo dài liên miên đó, lúc chiến lúc nghỉ. Trong những cuộc chiến giống như vĩnh viễn điểm dừng đó, hầu như bất cứ kẻ nào quyền lên tiếng cả. Nhất là nhân tộc, họ dường như vẫn luôn đưa tế phẩm đầu tiên của chiến tranh.
Lúc phụ thần gần như bước đến năm tháng cuối đời, tuy rằng vẫn cảm thấy buồn phiền những cuộc chinh chiến , thế nhưng ngài cũng sức để ngăn cản nữa, khi suy nghĩ nhiều , ngài đưa quyết định sẽ mở một học cung ở phía đông Thọ Hoa Dã tại núi Côn Lôn, đặt tên là Thủy Chiểu Trạch, mời gọi các vị tài tuấn của năm tộc đến học, hi vọng con cháu hậu duệ của các tộc thể thông qua việc học chung tiếp xúc mà hiểu rõ lẫn , ít nhiều gì cũng giảm ít nhiều bớt tranh chấp giữa các tộc.
Đồng thời, phụ thần cũng thuận theo quy luật của trời đất và thời vận, khi Bàn Cổ tịch diệt tại một nơi ngoài Tứ Hải Bát Hoang, một loại hoa sinh nhờ uống m.á.u tiên thể của các vị cổ thần, tên gọi là Bát Đầu Ma. Hoa Bát Đầu Ma còn gọi là Xích Liên Hoa[5]. Cánh của Xích Liên Hoa kế tục sức mạnh sáng thế của thần Bàn Cổ, mỗi một cánh hoa đều là một thế giới, phân chia mỗi một vùng đất bên ngoài Bát Hoang. Ba ngàn thế giới mười ức thế gian cũng sinh từ đó.
Mà ba ngàn thế giới vì sinh từ Xích Liên Hoa cho nên từ khi sinh mang đầy khí tức ô trược.
Mấy vạn năm tiếp đó phụ thần điều phục những khí tức ô trược ở ẩn trong học cung Thủy Chiểu Trạch để truyền giáo cho chúng tử. Với hi vọng đám t.ử của thể yêu thương giúp đỡ lẫn , để khi trở về với vị trí vốn trong tộc vẫn sẽ mang theo cả tấm lòng hữu ái kính trọng đối đãi với tộc khác. Ngoài ngài cũng suy nghĩ và yêu cầu cao hơn cả việc , đó là ngài cảm thấy nếu như thể bồi dưỡng vài nhân tài tiếp nhận y bát của để thể bảo vệ nhân tộc trong thời loạn thế. Để họ vì yếu đuối mà diệt tộc, nếu như thế thì càng .
Điều may là khi phụ thần còn tại thế, hai kỳ vọng đó của ngài đều thể thực hiện .
Thậm chí trong một trăm năm cuối cũng của cuộc đời, ngài còn tận mắt thấy một trong những t.ử mà hài lòng nhất ở Thủy Chiểu Trạch, và cũng chính là đích t.ử của ngài, thần Mặc Uyên, thấy chút do dự bước lên con đường mà ngài thể chấp nhận nhất, con đường chiến tranh những cuộc chiến ngừng nghỉ, con đường dùng chiến tranh để kết thúc chiến tranh, và cho đến khi ngài vũ hóa cũng từng thấy đầu.
Phụ thần tuy thích Mặc Uyên tay dính m.á.u tươi, nhưng Mặc Uyên chỉ mới bước chân chiến trường của năm tộc bảy trăm năm mà thể thống lĩnh chư thần chinh phục triệt để Quỷ Tộc và Yêu Tộc, khiến cho cuộc hỗn chiến kéo dài hơn mười vạn năm của năm tộc kết thúc triệt để, cuộc chiến hoang phí kéo dài liên miên của thiên địa cuối cũng một dấu chấm hết.
Từ đó, Quỷ Tộc, Yêu Tộc đều thần phục tay Thần Tộc, bộ nhân tộc yếu đuối đều sự che chở của Thần Tộc. Trong khi Mặc Uyên trở thành chủ đạo của cuộc hỗn chiến giữa ngũ tộc thì Ma Tộc ngay lập tức rời khỏi cuộc chiến, tuy cần thiết cống nạp và xưng thần với Thần Tộc và hai tộc cũng ký kết một quy ước gọi là "Liên minh Chương Vỹ", nhưng Ma Tộc từ đó về chỉ ở trong đất Nam Hoang, khó những tộc khác.
Sau hơn mười vạn năm sống chung với hỗn loạn, trời đất giống như sắp nghênh đón một sự bình an kéo dài, nhưng trong lúc vị Thượng Thần Mặc Uyên ở đỉnh Cửu Thiên lễ phong thần Bát Hoang, kết thúc Cựu Thần Kỷ mở Tân Thần Kỷ, xác lập trật tự mới của thiên địa, thì vị nữ thần Thủy Tổ của Ma Tộc Thiếu Quán nay vẫn luôn đồng tình với nhân tộc nhân lúc thần tộc Cửu Thiên đang tổ chức đại lễ phong thần, khi mà kịp trở tay nhất, dùng niết bàn chân hỏa của Phượng Hoàng thiêu rụi cánh cửa Nhược Mộc - nơi phân cách giữa Tứ Hải Bát Hoang và mười ức nhân gian, đó đưa nhân tộc đến phàm thế, còn chính nàng cũng hao vì thế tổn hết tiên lực, may vũ hóa tan thành tro bụi.
Lúc , khí tức ô trược của mười ức phàm thế tuy điều phục thanh trừ xong nhưng mà vẫn còn hoành hành trong khí, nghiệp hỏa lan tràn khắp nơi là nơi thích hợp để nhân tộc sinh sống.
Chỉ là Thiếu Quán sớm chuẩn từ . Trước khi niết bàn nàng từng đích cầu xin trợ giúp từ vị Quang Thần Tổ Thị đang ẩn cư ở núi Cô Dao.
Tổ Thị nhận sự phó thác của Thiếu Quán, khi Thiếu Quán vũ hóa lập tức đến phàm thế, dùng hiến tế cho hỗn độn, hóa sinh vạn vật, để cho nhân tộc thể an cư, cuối cùng giúp cho nhân tộc triệt để thoát ly khỏi thế giới thần tiên của Tứ Hải Bát Hoang, kết thúc vận mệnh chỉ thể nương nhờ tộc mạnh hơn để tồn tại mấy chục vạn năm, về lâu về dài tất nhiên cũng thể thoát khỏi kiếp nạn diệt tộc.
Thiếu Quán vũ hóa, cửa Nhược Mộc mở, Tổ Thị hiến tế, đó là một sự chấn động đối với trời đất, bốn tộc cũng một phen náo động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cham-thuong-thu-ngoai-truyen/chuong-1.html.]
Yêu Tộc vài vị trưởng lão nay việc thông thấu, khi nghị luận riêng với và đều thống nhất cho rằng theo như tính cách cứng rắn vô tình của thượng thần Mặc Uyên thì thể sẽ nhân lúc Ma Tộc mất thủ lĩnh mà đưa nhân mã đến san bằng Ma Tộc, thành sự nghiệp thống nhất trời đất vĩ đại của ngài, đại lễ phong thần sợ là kéo dài vô thời hạn .
mà bất ngờ , sự việc xảy như dự tính của các vị trưởng lão thông huệ , Thần Tộc hề ý định khởi binh, sáu ngày đại lễ phong thần vẫn cử hành đúng như dự tính ở Cửu Thiên.
Ngày diễn đại lễ, ở phía tòa cao, Mặc Uyên thượng thần khoác một bộ bạch y, mặt mày như ngọc. Vị thần tuấn mỹ bộ chiến giáp nặng nề khoác lên bộ tố bào đơn giản, giống như trở thành vị quý công t.ử ôn nhu nho nhã tựa đóa U Lan của học cung Thủy Chiểu Trạch ngày nào. dù bây giờ cũng vẫn sự khác biệt, bảy trăm năm sát phạt tàn khốc khiến cho đóa Ưu Lan vốn mang khí chất dính chút bụi trần đột nhiên dính đầy mùi m.á.u tanh và lệ khí, sâu trong đôi mắt là uy thế bức , đó là uy thế của một vị thần vương.
Lễ phong thần kéo dài suốt bảy ngày, Hỗn Độn Bát Hoang từ khi Bàn Cổ khai thiên lập địa đến gần năm mươi vạn năm đó, đầu tiên thực hiện việc mà mỗi một vị thần đều chức trách riêng, mỗi một chức vị đều một vị thần cai quản, trời đất cũng đầu tiên một pháp điển thống nhất, quy định trật tự mà năm tộc cần cùng tuân theo. Tất cả những điều đ.á.n.h dấu cho sự chấm hết của những cuộc hỗn chiến liên miên trong thời đại Hồng Hoang.
Các vị thủ lĩnh của ba tộc Thần, Quỷ, Yêu lúc tham dự buổi lễ phong thần Cửu Thiên, đều cho rằng sẽ vị thượng thần trẻ tuổi một tố bào nhưng uy thế bức đang tòa cao khuất phục, họ sâu sắc tin tưởng rằng sự thống lĩnh của vị thần vương , thời đại hỗn loạn khiến tuyệt vọng điểm dừng sẽ kết thúc tại đây và một thời đại hòa bình sẽ mở .
điều khiến cho sinh linh khắp Bát Hoang ngờ đến đó là ba tháng buổi lễ phong thần kết thúc, khi việc của bốn tộc mới bước quỹ đạo, thì vị thần vương mà họ tin tưởng phụng thờ và ỷ đột nhiên... mất tích.
Chúng thần lật tung cả trời đất, tìm kiếm suốt ba năm, nhưng một ai tìm tông tích của ngài. Chúng sinh linh cuối cùng tiếp nhận việc vị thần vương của bọn họ quả thực mất tích, từ bỏ luôn cả đại nghiệp mà ngài mới xây dựng lên. Và cũng một ai nguyên nhân vì ngài như thế.
Một tiểu thần tiên bình thường thích xem thoại bản và óc tưởng tượng phong phú với đồng bạn về suy nghĩ của : "Thần tọa mất tích chăng là bởi vì Thiếu Quán? Ngươi xem, thần Thiếu Quán vũ hóa lâu thì thần tọa mất tích... Nghe đồn lúc còn ở học cung Thủy Chiểu Trạch, thần tọa và Thiếu Quán cũng một vài phần tĩnh nghĩa..."
Đồng bạn chỉ tin lời mà còn lập tức đưa một chứng cứ phản bác vô cùng hùng hồn: "Có tình nghĩa gì chứ? Tình nghĩa một mất một còn ? Người trong thiên hạ ai chả , thần Thiếu Quán và thần tọa của chúng chính là đối thủ đội trời chung chứ! Thà thần tọa đột nhiên chán ghét việc thống lĩnh bốn tộc nửa đường chạy trốn còn đáng tin hơn điều ! Ngươi xem vị Đông Hoa đế quân ở Bích Hải Thương Linh kìa, cũng như thế , rõ ràng là sánh vai chiến đấu với thần tọa, chinh chiến đang yên đang lành là thế, khi đó còn nghĩ nếu như một ngày nào đó Thần Tộc của chúng thống nhất trời đất thì lão đại rốt cuộc là thần tọa là Đế Quân nữa cơ, ngờ qua bao lâu thì vị Đế Quân đ.á.n.h mệt , về quê hương Bích Hải Thương Linh để ẩn cư."
Tiểu thần tiên đồng bạn nhắc nhở như thế cũng nhớ đến Đông Hoa đế quân, lập tức cảm thấy đồng bạn đạo lý, nặng nề gật đầu: "Thánh quái của Thọ Hoa Dã, nào nấy đều tính cách kỳ quái, thần tọa của chúng cũng là một trong bát thánh, chừng cũng là do tính khí quái gở..."
Cái vị Chiết Nhan thượng thần sống trong rừng đào mười dặm, cũng là đồng bạn đồng liêu của các vị Mặc Uyên Đông Hoa Thiếu Quán mà hai đang nhắc đế , cái vị tôn xưng là thần bát quái đúng lúc ẩn ngang qua, vô tình đoạn đối thoại nhịn mà về phía núi Chương Vỹ chốn xa xăm thở dài một , cảm thấy tiếc nuối cho Mặc Uyên và Thiếu Quán, chỉ cảm thấy hai họ rõ ràng vướng mắc với hơn cả ngàn năm vạn năm, thế nhưng trong thiên hạ khi nhắc đến hai gì ngoài bốn chữ " đội trời chung", trừ điều thì dường còn sót gì cả, khiến cho chán nản thôi.
------
[1]: Tịch diệt là một từ ngữ trong Đạo Phật, dùng để chỉ cho sự c.h.ế.t, nhằm thể hiện sự kính trọng đối với sự của những bậc tu hành đắc đạo.
[2] Tứ hải: Thời xưa, Trung Quốc đặt tên bốn biển theo bốn hướng, gồm Đông Hải Tây Hải Nam Hải Bắc Hải.
[3] Lục hợp: Trên, , đông, tây, nam, bắc.
[4]Bát Hoang: Đông, tây, nam, bắc, đông bắc, tây bắc, đông nam, tây nam.
[5] Xích Liên Hoa: Hoa sen đỏ