Chẩm Thượng Thư Ngoại Truyện - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:33:40
Lượt xem: 399

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cổn Cổn tỉnh phát hiện đang một mảnh đất trồng đầy hoa Bà Lợi Sư Ca, bồn hoa trắng tinh tản mùi hương hoa nồng đậm, trong hương hoa vẫn còn phảng phất chút ẩm ướt cơn mưa. Bé nhịn mà hắt xì một cái, dậy xung quanh mới phát hiện thế mà đến Bích Hải Thương Linh .

Bạch Cổn Cổn đột nhiên cảm thấy m.ô.n.g lung. Mười năm lúc tiêu diệt Yêu tôn Miễu Lạc, phụ quân và Cửu Cửu đều thương, Cửu Cửu uống nhiều m.á.u của phụ quân phối hợp với đan d.ư.ợ.c của Chiết Nhan thượng thần điều dưỡng mấy tháng liền mới còn gì đáng ngại nữa, chỉ là tiên lực nhất thời cũng thể hồi phục . Cửu Cửu mà, tiên lực của lúc nào thể hồi phục , điều quá quan trọng. Vấn đề của phụ quân cũng mất tiên lực, việc hồi phục của là đại sự mà cả Thần Tộc đều vô cùng quan tâm. Trọng Lâm ca ca , thực nếu như phụ quân thể chuyên tâm một lòng ngủ say điều dưỡng tầm mấy trăm năm thì thể khỏe , nhưng mà Cửu Cửu chỉ mới đến Cửu Trùng Thiên sống một , bỏ lỡ quá trình trưởng thành của tiểu Cổn Cổn, vì thế chọn lựa việc mỗi năm bế quan một từ ba đến năm tháng, dùng một ngàn năm thời gian để hồi phục dần tiên lực mất.

Hôm nay là ngày mà phụ quân bế quan hàng năm. Phụ quân bế quan tại Ngưỡng Thư Các sâu trong Thái Thần Cung. Mỗi năm mấy tháng phụ quân bế quan, Cửu Cửu đều sẽ đưa bé về Thanh Khâu. Lúc Cửu Cửu còn đang tình ý nỡ rời với phụ quân, bé tự cảm thấy đó chút dư thừa, cho nên lén lút chuồn ngoài, đang định lên các cung thất Tam Thập Lục Thiên để chào tạm biệt với các tiểu tiên đồng thiết với bé. Lúc ngang qua Nguyên Cực Cung, bé nghĩ tuy rằng Nguyên Cực Cung tiểu tiên đồng nhưng mà Liên Tam thúc thúc của Nguyên Cực Cung giờ đối xử với bé , bé sắp về Thanh Khâu thì cũng nên chào một tiếng mới . Ai mà mới bước Nguyên Cực Cung thì lập tức một luồng ánh sáng bổ tới, đó bé bất tỉnh nhân sự luôn...

thế, chuyện phát sinh một khắc lẽ là như thế.

Kết quả mới nhắm mắt mở mắt , bé đến Bích Hải Thương Linh, cái nơi cách xa Cửu Trùng Thiên tận mười vạn tám ngàn dặm , cổng lớn của Bích Hải Thương Linh còn một đám thần tiên vây quanh, vài vị thần tiên còn vung đao múa kiếm giống như đến dỡ nhà bé, cứ ngừng c.h.é.m cấm chế của phụ quân.

Cư nhiên thần tiên dám động thủ ở Bích Hải Thương Linh, đây là tình huống gì đây?

Bạch Cổn Cổn đầu đầy sương mù bước đến gần, tìm một vị trí dễ chú ý xổm xuống ngưng thần quan sát, đó hai tiểu thần tiên ca ca đang bàn luận.

Tiểu ca ca giáp về phía thở dài: "Bất kính với đế quân như thế, nếu như quả thực kinh động đến đế quân thì chúng đều kết cục gì ?"

Tiểu ca ca ất kích động với lời của ca ca giáp: "Chỉ cần đế quân thể ngoài, chúng kết cục thì chứ? Thần Tộc sớm chiều gặp nguy, chúng nếu như thể mời đế quân ngoài thì cho dù c.h.ế.t thì cũng đáng!"

Tiểu ca ca giáp trí trí khuyên can: "Nghe các vị trưởng lão cũng phó thác Chiết Nhan thượng thần đến để thỉnh ngài , chúng ở ngoài cứ cung kính chờ đợi, nếu như đến cả Chiết Nhan thượng thần cũng cách nào gặp đế quân thì cảm thấy chúng cũng cần dùng đến cách kịch liệt như thế ...."

Bạch Cổn Cổn một hồi, nghi hoặc. Nghe ý của hai tiểu ca ca , phụ quân bé bây giờ thế mà đang ở trong Bích Hải Thương Linh? mà phụ quân bé bây giờ đang bế quan , vì đến Bích Hải Thương Linh ?

dậy về phía các vị thần tiên đang dùng lực phá bỏ cấm chế của phụ , nhưng dám đến quá gần chỉ đành tìm một nơi an nữa xổm xuống.

Những thần tiên hình như chuyện gì gấp gặp phụ quân thì , nhưng mà họ cứ đ.á.n.h c.h.é.m bừa bãi như thế thì thể động đến cấm chế của phụ quân chứ?

Chỉ là Bạch Cổn Cổn cũng hiểu chuyện, với tiên lực của bé bây giờ căn bản thể nào là đối thủ của các vị thần tiên cao to vạm vỡ , bé cũng chủ động lên tiếng khuyên họ đừng phá nhà bé nữa.

Cho đến khi các vị thần tiên c.h.é.m mệt , bé mới dậy ngang qua, lễ phép gật đầu với họ: "Xin hỏi, các vị c.h.é.m mệt nghỉ ngơi một chặp ?"

Đám thần tướng đang định xuống nghỉ ngơi đột nhiên thấy một đứa bé bước đến, ngươi , mờ mịt.

"Ồ, thì xin các vị nhường đường cho." Nói xong, Bạch Cổn Cổn cẩn thận len qua giữa các vị thần tướng tiến trong.

Thần chúng trơ mắt đứa bé xuất hiện từ ung dung trong kết giới mà họ c.h.é.m nửa năm cũng c.h.é.m một kẽ hở, tốn chút sức lực nào đến cổng lớn của Bích Hải Thương Linh, cứ thế trơ mắt thấy đứa bé chậm chạp móc từ cổ áo một chiếc chìa khóa, nhón chân lên cắm trong ổ khóa bằng ngọc cửa, cạch một tiếng, nhẹ nhàng mở cánh cổng mà họ thủ tận ba năm, dùng tâm huyết và trí tuệ của bốn mươi chín , thử qua hơn một ngàn chín mươi lăm ngày đêm cũng cách nào đụng đến một góc.

Mọi đều cảm thấy mờ mịt.

Bạch Cổn Cổn hề cảm nhận khí kỳ lạ đằng , cứ như thế tự nhiên thoải mái đẩy cổng bước trong, lúc , cách một tầng kết giới còn gật đầu với chúng thần tướng đang trợn mắt há mồm ngây ngốc bé, lễ phép : "Cảm ơn các vị nhường đường cho ." Sau đó trong lúc chúng thần đang tin mắt , dùng ánh mắt hoài nghi , ung dung đóng cổng .

Bạch Cổn Cổn quen đường thuộc lối bước lên một chiếc thuyền nhỏ xuyên qua biển hoa Mộc Phù Tô, khi gần đến chỗ Thạch Cung bé mới cảm thấy gì đó đúng lắm: Vườn hoa nối liền với bên trái Thạch Cung và biển hoa thấy nữa , đó là một rừng cây nhỏ rậm rạp; mà tấm biển treo cung môn của Thạch Cung là bức bé năm ngoái với phụ quân mà khắc những chữ gì đó mà bé .

Đang lúc rơi trầm tư, một tiểu ca ca mà bé từng thấy bay xuống, ngăn cản đường bé , tự xưng là Phi Vy tiên quan, tiên giả chưởng sự của Bích Hải Thương Linh.

Bạch Cổn Cổn cảm thấy vô cùng rối rắm.

Phi Vy tiên gia, bé , đó là vị chưởng quản đầu tiên của Bích Hải Thương Linh, cũng chính là gia gia của Trọng Lâm ca ca, mấy mươi vạn năm vũ hóa .

Khi Phi Vy tiên giả cẩn thận mà hiếu kỳ hỏi bé rốt cuộc là ai, thể bước trong Bích Hải Thương Linh, Bạch Cổn Cổn cảm thấy mờ mịt, đầu tiên trong đời lắp: "Ta... là, phụ quân , cũng chính là đế quân, cũng chính là Đông Hoa đế quân, ... là con trai của , tên là Bạch Cổn Cổn."

Sau đó Phi Vy tiên quan cùng mờ mịt chung với bé.

Trên đường Phi Vy tiên giả đưa bé đến gặp phụ quân, tiểu Cổn Cổn thông minh hiểu . Ba năm chuyện xảy Côn Lôn Hư, Quang thần Tổ Thị quy vị, hiện đang bế quan dưỡng thương trong Nguyên Cực Cung. Nghe vì Tổ Thị Thần, Liên Tam thúc thúc liền biến cả Nguyên Cực Cung thành một pháp trận bế quan. Hẳn là sáng nay lúc bé Nguyên Cực Cung, cẩn thận xông trong pháp trận, vì thế bây giờ bé giống như các tiểu tỷ tỷ trong thoại bản của Bạch Thiển cô lão lão thích xem, xuyên . Vì Tổ Thị thần dù gì cũng năng lực nghịch chuyển thời gian. Bé xông trong pháp trận của Tổ Thị, cho nên đưa đến thời đại mà gia gia của Trọng Lâm ca ca còn sống, điều đó cũng hợp lý hợp tình thôi.

Lúc đây, Bạch Cổn Cổn đang mặt đế quân. Phi Vy tiên giả hóa một chiếc ghế nhỏ cho bé, bé đặt tay lên thanh gác bằng ngọc, chút hiếu kỳ phụ quân đang mặt. Bé vội nghĩ đến việc thế nào khi mà chính pháp trận của Tổ Thị đưa về mười mấy hai mươi mấy vạn năm . Trước mắt là phụ quân của bé, phụ quân ở đây, bé cảm thấy an , cảm thấy phụ quân nhất định thể đưa .

Phụ quân trẻ tuổi mắt bé một hồi lâu mới mở miệng : "Ngươi ngươi là con trai của bổn quân? bổn quân nhớ là bổn quân từng thành ."

Bạch Cổn Cổn ngạc nhiên, bé kinh ngạc vì phụ quân thế mà nhận bé: " mà, nhưng mà con là tiểu tiên đồng tóc bạc nè, thôi là con trai của ."

cho dù bé đưa một chứng cứ hùng hồn như thế, phụ quân bé giống như hề quan tâm: "Trường Ba, Vụ Khước của Ma Tộc, Oánh Vô Trần của Yêu Tộc, còn Trừng Huy của Thần Tộc cũng đều tóc bạc."

Bạch Cổn Cổn nghĩ đến, ở thời đại , khắp Bát Hoang Tứ Hải ngoại trừ phụ quân của bé , còn nhiều yêu ma quỷ quái tóc bạc như thế bé kinh ngạc hồi lâu: " con xinh như thế , trừ phụ quân những thúc thúc a dì khác đều xứng một đứa bé xinh như con."

Phụ quân bé bé hồi lâu: "Ừ, điều thì đồng ý." Y dừng một chốc : " mà, quả thực từng thành ."

Bạch Cổn Cổn lúc mới nhớ : "Ồ, con quên với phụ quân." Bé cố gắng sắp xếp lời , giải thích rõ chuyện với phụ quân: "Con là con trai của phụ quân của bây giờ, nhưng con là đứa con tương lai của . Sáng nay lúc con và mẫu đến tiễn bế quan, con đến Nguyên Cực Cung để chào tạm biệt Liên Tam thúc thúc, cẩn thận xông pháp trận bế quan của Tổ Thị thần, cho nên pháp trận đó đưa đến đây."

"Tổ Thị? Tổ Thị vẫn còn sống?" Câu phụ quân bé hỏi mà là Chiết Nhan thượng thần nãy giờ vẫn một bên uống hỏi. Lúc Bạch Cổn Cổn di chuyển tầm đến chỗ , Chiết Nhan thượng thần vô cùng kinh ngạc nhưng mà thái độ ôn hòa về phía bé hỏi: "Tiểu Cổn Cổn, con con đến từ tương lai, thì con con đến từ bao nhiêu năm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cham-thuong-thu-ngoai-truyen/chuong-3.html.]

Bạch Cổn Cổn là một đứa bé sống , bé dự định sẽ trả lời từng câu hỏi của Chiết Nhan: "Hồi Chiết Nhan thượng thần, Tổ Thị Thần quả thực vẫn còn sống, lâu đó mới quy vị." bé dù cũng là một đứa bé nên sẽ dễ quên đông quên tây, trả lời xong vấn đề , liền chút quên mất câu hỏi tiếp đó của Chiết Nhan thượng thần là gì, bé ngước mắt lên chớp chớp mắt . Chiết Nhan thượng thần nhắc cho bé, mới nhớ : "Ồ, con cũng con đến từ bao nhiêu năm nữa." Bé suy nghĩ một hồi: " mà con lúc con mới sinh thì phụ quân con bốn mươi vạn tuổi ."

Chiết Nhan thượng thần nhanh tính toán xong, hít một ngụm khí lạnh : "Nói như thế thì con đến từ hai mươi sáu vạn năm ?" Hắn còn lập tức bắt điểm sáng của đoạn bát quái : "Con đế quân bốn mươi vạn tuổi mới con, thế hẳn là con chính là đứa nhỏ nhất nhỉ, con còn mấy vị ca ca tỷ tỷ nữa?"

Bạch Cổn Cổn lắc đầu: "Con ca ca tỷ tỷ, con là đứa con duy nhất của phụ quân, cũng là vị thiếu chủ duy nhất của Thái Thần Cung." Nói xong câu , bé đầu qua với Phi Vy đang bên cạnh: "Phi Vy ca ca chút khát , uống nước."

Phi Vy vội lấy nước.

Đứa bé ánh mắt dò xét của đế quân nâng tách lên ung dung uống từng ngụm một.

Đứa bé tự xưng là Bạch Cổn Cổn quả thực giống y, mà Tổ Thị cũng quả thực vẫn còn sống, nếu như Tổ Thị còn sống thì quả thực đứa bé đến từ từ hai mươi sáu vạn năm , điều quan trọng nhất đó là đứa bé còn ung dung thoải mái vượt qua cấm chế của y. Một đứa bé, cho dù dối cũng thể nào chút sơ hở như thế , thì đứa bé xinh lẽ chính là con trai của y . Đối với chuyện tình ái của hồng trần y hề chút hứng thú nào, khi xác định Bạch Cổn Cổn chính là con trai , y hề hứng thú thê t.ử tương lai của là ai, nhưng khó chịu đối với một chuyện, trầm ngâm nửa ngày mới hỏi đứa bé đang vùi đầu uống nước: "Bốn mươi vạn tuổi? Vì và mẫu ngươi lớn tuổi như thế mới sinh ngươi?"

Bạch Cổn Cổn ngẩng đầu khỏi tách , chớp chớp mắt: "Mẫu bốn mươi vạn tuổi, mẫu còn nhỏ, trong nhà duy nhất bốn mươi vạn tuổi chỉ phụ quân thôi." Bé cẩn thận nhớ Cửu Cửu lúc đó hình dung nàng như thế nào, nhanh nhớ , bàn tay trái nắm chặt khẽ đ.ấ.m nhẹ lên đùi trái một cái, tự tin : "Cửu Cửu cũng còn nhỏ, là tiểu kiều thê của phụ quân."

"Tiểu kiều thê" ba chữ khiến sắc mặt đế quân trở nên trống rỗng.

Chiết Nhan thượng thần bật : "Đứa bé nhỏ như con, tiểu kiều thê nghĩa là gì ?"

Cổn Cổn đặt chén xuống: "Ừm," Bàn tay nhỏ huơ huơ, chút lúng túng đáp: "Con đương nhiên là , Cửu Cửu mới thành niên, chỉ mới bước độ tuổi bàn luận đến hôn sự gả cho phụ quân , tuổi trẻ non nớt xinh như hoa, cho nên mới gọi là tiểu kiều thê."

Thần sắc trống rỗng của đế quân chợt hiện lên sự nghi hoặc: "Cho nên và mẫu ngươi cách bao nhiêu tuổi?"

Cổn Cổn thầm tính toán: "Ba mươi bảy vạn tuổi."

Đế quân trầm mặc hồi lâu, thần sắc ngưng trọng: "Ngươi thừa một chữ vạn ?"

Cổn Cổn lắc đầu, vì để thể hiện là một đáng tin, cũng học theo thần sắc ngưng trọng của phụ quân chắc như đinh đóng cột: "Không ." Bé nghiêm túc cẩn thận giảng giải bài cho phụ quân: "Phụ quân bốn mươi vạn tuổi thì lấy mẫu con, lúc đó mẫu con ba vạn tuổi, bốn mươi vạn trừ ba vạn tuổi, cho nên là ba mươi bảy vạn tuổi." Lại bổ sung thêm một câu: "Không là ba mươi bảy."

Đế quân nữa rơi trầm mặc, biểu cảm giống như hoảng hốt: "Vì tuổi tác của chúng cách nhiều như thế mà còn cưới nàng, ép buộc ?"

Chiết Nhan thượng thần bình sinh đầu tiên thấy đế quân như thế , buồn c.h.ế.t, thấy Cổn Cổn ngây ngốc trả lời câu hỏi , thể nhịn nổi nữa lập tức bước lên một câu công đạo: "Chưa đến việc hai mươi sáu vạn năm thì hiền ở Tứ Hải Bát Hoang bao nhiêu đức cao vọng trọng, chỉ cần bây giờ thôi thì trời đất cũng chẳng ai dám ép hiền , chỉ thể là do tự nguyện thôi!" Lại qua Cổn Cổn đang ngây ngốc bên : "Hẳn là mẫu con nhiều thứ hơn nhỉ, cho nên mới thể khiến cho đế quân mặc cho tuổi tác cách nhiều như thế thực lòng cưới nàng. , mẫu còn là khuê nữ của nhà nào thế?"

Câu Cổn Cổn , lập tức trở nên phấn chấn, về phía Chiết Nhan thượng thần : "Mẫu con ngài ." Lại nghĩ: "Chỉ là ngài gia gia của mẫu con, gia gia là bạn của ngài, Bạch Chỉ thượng thần."

Chiết Nhan thượng thần phun luôn ngụm trong miệng ngoài.

Vừa vặn phun ướt cả Cổn Cổn.

Cổn Cổn ngây .

Đế quân cuối cũng cũng hồi thần, Chiết Nhan một cái, qua Cổn Cổn, bảo Phi Vy đưa Cổn Cổn một y phục mới

Cổn Cổn theo Phi Vy rời , tán hoa Phật Linh bây giờ chỉ còn hai vị thượng thần trong im lặng.

Rất lâu , Chiết Nhan thượng thần mới mở miệng phá vỡ sự yên lặng tán cây, khuôn mặt tràn ngập ý cộng thêm chút ngạc nhiên: "Huynh thế mà đicưới cháu gái của Bạch Chỉ!"

Chiết Nhan thượng thần xong, đợi đế quân trả lời, thì hai tiểu tiên đồng hoạt bát nhảy nhót chạy , trong tay còn bế một con tiểu hồ ly đỏ rực.

Đế quân hai tiểu tiên đồng mặt, cảm thấy đau cả đầu: "Các ngươi chuyện gì nữa thế?"

Tiểu tiên đồng vui vẻ dâng một tiểu hồ ly chín đuôi lên cho đế quân, ríu rít đòi công: "Đế Tọa Đế Tọa, các nô bộc nhặt một tiểu hồ ly hiếm bên hồ Kim Cảnh, nghĩ đến Đế Tọa thích mấy con vật lông mềm mại, cho nên lập tức mang đến đây, Đế Tọa ngài ôm thử xem!"

Đế quân quả thực thích những con vật lông mềm, chỉ cần thấy chúng sẽ nhịn ôm ôm, bởi vì đây từng ôm một tiểu hồ ly , thấy hai mắt nó nhắm nghiền, ngẩng đầu hỏi hai tiểu tiên đồng: "Nó thế?"

Tiểu tiên đồng đáp: "Lúc chúng nhặt hôn mê thế , nhưng mà gì đáng ngại, bởi vì con cho nó uống Thanh Tâm Hoàn , lẽ sắp tỉnh đấy ạ!"

Đế quân gật đầu, sờ sờ đầu tiểu hồ ly, với hai tiểu tiên đồng: "Vậy cho nó ở trong cung sủng vật , các ngươi xây một cái ổ thoải mái chút."

Bạch Cổn Cổn khi y phục liền Phi Vi kéo bên ngoài, thấy cái từ "ổ" lập tức cảm thấy tò mò, thấp giọng líu ríu: "Cái gì mà ổ cơ." Vừa qua chỗ hành lang thấy tiểu hồ ly trong lòng đế quân, mắt bé liền trợn lớn: "A, mẫu !"

Chiết Nhan thượng thần Bạch Cổn Cổn, đế quân, đó tiểu hồ ly trong tay của đế quân: "A". Hắn : "Một nhà ba đoàn tụ ."

Sắc mặt đế quân nữa trở nên trống rỗng, tiểu hồ ly trong lòng , đặt xuống cũng mà bế như thế cũng xong, nhất thời chính là ai, đang ở , rốt cuộc là đang gì.

Hai vị tiểu tiên đồng khó hiểu, khẽ khàng rụt rè : "Ấy, đế tọa cưới một con tiểu hồ ly , , thì bây giờ cần xây ổ cho nó nữa ạ?"

 

 

Loading...