Chẩm Thượng Thư Ngoại Truyện - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:33:41
Lượt xem: 413

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phượng Cửu dụi dụi mắt dậy, cảm giác lúc dậy khó chịu, cúi đầu mới phát hiên thế mà hiện về nguyên hình . Nàng lâu dùng nguyên hồ ly để ngủ , cảm kỳ quái lắc hóa thành hình , bước xuống giường xỏ dép đến cửa sổ.

Vầng trăng tròn treo cao bầu trời phía đôn, sương tím vây quanh núi, bích hải đầy vảy sóng, là khung cảnh quen thuộc của Bích Hải Thương Linh.

Hai tiểu tiên đồng hồi sáng lúc cho nàng uống Thanh Tâm , cẩu thả lấy nhầm rượu mạnh để nước, rượu và t.h.u.ố.c trung hòa nàng lập tức ngủ say sưa, lúc tỉnh đầu óc trở nên mơ mơ hồ hồ, quên mất chuyện nàng bước pháp trận của Tổ Thị để xuyên về tìm con trai Bạch Cổn Cổn, còn tưởng rằng cả nhà nàng đến Bích Hải Thương Linh sống một thời gian.

Phượng Cửu mượn ánh trăng đ.á.n.h giá căn phòng một hồi, nhận đâylà sảnh phụ.

Nàng ngủ ở sảnh phụ thế ?

Cơn buồn ngủ kéo đến, nàng đưa tay lên che miệng ngáp một cái, cũng lười suy nghĩ thêm về vấn đề , xỏ giày bước ngang qua hai tiểu tiên đồng đang ngủ say như c.h.ế.t, quen đường quen lối về phía tẩm điện của đế quân.

Cửa lớn của Tuế Hàn điện đẩy , đế quân đá tỉnh . Gió đêm lành lạnh len trong điện mang theo mùi hương thơm của nữ tử.

Đế quân ngây .

Ngủ đến nửa đêm gặp một nữ t.ử bò lên giường , thứ chuyện như thế cả vạn năm thực sự từng gặp qua.

Mấy vạn năm , vì dùng huyết khí của Ma Tộc nuôi dưỡng kiếm Thương Hà, từng chuyển đến ở Nam Hoang một đoạn thời gian. Nữ t.ử Ma Tộc lớn gan phóng túng, thường bò lên giường của , khiến kịp đề phòng phiền phức c.h.ế.t. Lúc đó những cô nương Ma Tộc lúc nào cũng cách để phá vỡ kết giới mà lập để bò lên giường, một phần cũng là bởi vì những kết giới chỉ do tùy tiện bố trí, kết giới ở trúc xá quá chặt vì sợ huyết khí thì nuôi dưỡng kiếm Thương Hà. Cho nên lúc đó những nữ t.ử Ma Tộc thể xông trong trúc xá cũng tính là chuyện kỳ lạ.

mà bây giờ, là đang ở Bích Hải Thương Linh, cấm chế của Bích Hải Thương Linh trò đùa trẻ con nhưkết giới , nữ tiên nữ yêu nữ ma nào thể nửa đêm xông tẩm điện của ?

Nghĩ đến đây, đế quân đột nhiên hình.

Mà hình như thực sự một .

Đó chính là mẫu của Bạch Cổn Cổn hiện đang sắp xếp ngủ ở sảnh phụ.

Ánh trăng m.ô.n.g lung, cách một bức màn chỉ thể thấy một nữ t.ử mặc hồng y, tư diễm lệ, vài bước trong điện, cho dù tư thái tùy ý nhưng ưu nhã dịu dàng.

Nếu như là ngày thường gặp tình huống thì động thủ , ít nhất thì cũng tạo một kết giới để ngắn nữ t.ử ở bên ngoài. mà lúc bất cứ điều gì, chỉ yên lặng bóng hình đang chậm rãi bước về phía .

Hắn thực nàng dáng vẻ như thế nào.

Nữ t.ử nhanh đến giường, nhác thấy nàng định đưa tay vén bức rèm giường, nhưng tay vẫn đưa lên thì đột nhiên khẽ giọng a lên một tiếng, giống như đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó, lẩm bẩm: "Phải đồ ngủ ." Nói lập tức nhẹ nhàng vòng qua chiếc giường ngọc, bước về phía tủ y phục của . Tiếp đó thanh âm mềm mại vang lên nữa: "Ấy? Đồ ngủ của , đồ của đế quân thế ? Là cái tủ sai mà. Thôi bỏ , buồn ngủ quá , đồ ngủ của cũng ." Sao đó là âm thanh y phục sột soạt vang lên.

Đế quân dậy phất tay một cái, một chiếc vỏ sò ở cuối giường dần dần mở , một viên minh châu lớn tầm quả trứng gà đang trong đó tản ánh sáng dịu dàng.

Ánh sáng tuy rằng yếu ớt, nhưng mà tràn ngập cả căn phòng.

Tiếng bước chân nhanh nữa vang lên, bức rèm giường trong chốc lát liền vén . Dáng vẻ của nữ t.ử hiện rõ ràng mồn một ánh sáng dịu dàng của viên minh châu. Đế quân khẽ ngẩng đầu, ánh mắt hai chạm giữa trung.

Đó là một gương mặt quá đỗi thanh tú, vẫn còn hàm chứa nét trẻ con, thể nàng vẫn là một thiếu nữ. Mái tóc như mây buông xuống lưng, lông mày đen thanh mảnh, đôi mắt mơ màng, sống mũi cao thẳng, màu môi tựa như hoa đào. Cho dù là đế quân nay hề đặt mỹ sắc ở trong mắt cũng thể thừa nhận khuôn mặt thanh tú mỹ lệ đến mức rung động lòng . Đóa hoa nhỏ giữa trán là cố ý vẽ lên là vết bớt bẩm sinh, một đóa hoa đỏ diễm lệ, tựa như một đoá phượng linh dịu dàng khép , vì phần thanh lệ càng tăng thêm vài phần diễm sắc, như vẽ rồng điểm mắt.

Đế quân cảm thấy bản hai mươi sáu vạn năm mắt cũng tồi, chỉ điều tuổi tác cách biệt cũng quá...

Thiếu nữ hề phát giác ánh mắt thăm dò của đế quân. Ánh mắt nàng trong sáng cũng tự nhiên, cũng giống như việc nàng mặc đồ ngủ của bên giường là một chuyện quá đỗi bình thường mà nàng từng qua vô trong đời . Nàng tự nhiên đưa tay lên che miệng ngáp: "Đế quân vẫn ngủ , đang đợi đó ?"

Đế quân đang nghĩ xem nên trả lời câu hỏi của nàng thế nào, đồng thời cách nào mới thể dùng câu khách khí nhất mời nàng khỏi tẩm điện của , nhưng còn nghĩ thì nàng đá giày bò lên giường, tự nhiên chui trong lòng , lầm bầm: "Buồn ngủ quá." Sau đó đến ba cái búng tay thấy tiếng thở đều đặn của nàng trong lòng

Đế quân nhất thời nên gì, hiếm khi cảm thấy nên gì cho . cuối cùng cũng đẩy nàng .

Trong trướng dần tản thở ngọt ngào của thiếu nữ.

Thời gian một nén hương , đế quân phát hiện một vấn đề.

Lúc sáng khi nàng còn là một tiểu hồ ly phát giác , lúc khi biến thành hình rúc trong lòng , cách gần đến thế , thở nàng thanh thuận dễ ngửi. Điều khiến cảm thấy kinh ngạc hơn nữa đó là trừ mùi hương tựa như hoa của thiếu nữ thì tận sâu trong thể và huyết mạch của nàng tản khí tức của . Mùi hương Bạch Đàn thoang thoảng, khí tức chỉ thể nuôi dưỡng dựa m.á.u xích kim trong cơ thể mà thôi. Nàng hẳn là uống ít m.á.u của .

Bàn tay trắng nõn mảnh khảnh nắm chặt lấy y phục , ngón tay đeo một chiếc nhẫn khiến cách nào chú ý . Chiếc nhẫn lưu ly đỏ như máu, mặt nhẫn còn khắc một đôi phượng linh giống với vết bớt trán nàng, trong màu đỏ chói mang theo một chút màu xích kim. Hắn cơ hồ một cái nhận đó là pháp khí hộ thể khí trạch của . Pháp khí giống như bình thường, tất nhiên là tạo thành từ m.á.u thịt của , mới thể tiên trạch to lớn đến mức khí tức của hiện rõ ràng như thế.

Hắn hai mươi sáu vạn năm bản rốt cuộc dùng tâm trạng gì để trân trọng bảo vệ thiếu nữ xinh bên cạnh , chiếu cố nàng đến mức khiến cho khác lập tức nàng là một bộ phận của . Hắn cuối cùng cũng hiểu rõ thiếu nữ ung dung tự tại bước Bích Hải Thương Linh như thế. Khí tức xung quanh nàng đều là của , thứ của tự nhiên cũng là thứ của nàng, chỉ cần là kết giới mà bố trí, thì cho dù là tinh quang pháp giới cao minh nhất trong các kết giới thì cũng chắc thể ngăn cản nàng.

Hắn hiểu rõ những điều , trừ việc lúc đầu kinh ngạc thì cũng đặc biệt kinh ngạc, chỉ cảm thấy thể tưởng tượng nổi, còn hoang mang.

"A, nóng." Thiếu nữ đang ôm chặt lấy đột nhiên xoay nhích khỏi một chút, mơ mơ hồ hồ kéo cổ áo . Áo ngủ của mặc nàng vốn rộng, lúc nàng kéo áo lót che phần ngực, lộ xương quai xanh và làn da trắng nõn. Đế quân một cái, lập tức dời mắt .

Nàng ở bên cạnh lúc thì thành hình chữ nhất, lúc thì giống chữ nhân, cuối cũng lăn trong lòng . Áo ngủ nàng lăn qua lăn nhàu thành cái dạng gì, đế quân nhắm mắt giúp nàng kéo áo . Cổ áo lúc mới che kín, chân nàng chịu yên gác lên eo , chiếc đùi trắng bóc lộ bộ đồ ngủ của , gác lên eo . Nhìn tướng ưu nhã của nàng đó và tướng ngủ bây giờ, thực khiến nhất thời thể gộp chung thành một .

Đế quân tuy rằng gần nữ sắc, nhưng cũng quan niệm nam nữ gì, cầm lấy chân nàng kéo khỏi eo , cảm giác mềm mại khi chạm khiến hỏi hoảng hốt, thở ngưng , bàn tay rời khỏi chân nàng. Có thể là phát giác sự đụng chạm của , nàng động đậy, đó lập tức thu chân , nhưng mà chỉ yên trong chốc lát hai tay liền vòng lên .

Đế quân trầm mặc hồi lâu, lay lay cho nàng tỉnh: "Ngủ yên, đừng động đậy."

Thiếu nữ lay m.ô.n.g lung, những vẫn là dáng vẻ mơ hồ đó: " thoải mái."

"Không thoải mái chỗ nào?"

"Giường cứng."

Nàng ngủ thoải mái, lật động lật tây, thực thể kêu nàng dậy đến sảnh phụ ngủ, nhưng mà giây phút đó đế quân quả thực quên mất còn một lựa chọn như thế, tận tâm tận lực giúp nàng giải quyết vấn đề giường cứng, tựa như việc theo mong cầu của nàng mới là cách giải chính xác nhất của vấn đề . Hắn nâng tay lên, giường lập tức nhiều hơn một tấm đệm mây, bảo nàng dậy, lót thêm mấy mấy bên cho nàng, nàng xuống thử, chớp chớp mắt: "Hình như mềm ."

Hắn gật đầu, kêu nàng dậy nữa, lấy bớt hai tấm đệm mây, kêu nàng thử xem: "Bây giờ chứ?"

Nàng lăn qua lăn tấm đệm hai vòng: "Hình như cũng , nhưng mà thử nữa xem thử ." Nói liền lăn thẳng lòng .

Hắn sững một chặp: "Ngươi chê nóng ?"

Cả cái đầu nhỏ của nàng vùi trong lòng : "Không ."

"Vậy thì lạnh ?"

Nàng ngáp một cái nữa, buồn bực : "Không lạnh thì thể ôm ?" Nàng nghi hoặc ngẩng đầu : "Có hết thích ?"

Đế quân hiếm khi trả lời câu hỏi .

Nàng cũng thế nào, lệ nóng doanh tròng chỉ chực rơi xuống.

Đế quân nay từng gặp chuyện bỗng chốc cứng cả : "Ngươi... đừng ."

Nàng m.ô.n.g lung một hồi, đột nhiên bật : "Lừa đó."

Nàng dậy, đắc ý hếch chiếc cằm nhỏ lên: "Đế quân, bây giờ khả năng giả vờ của đạt đến trình độ giống như thật, lừa luôn nè? Thiếp luyện lâu đó!"

Hắn cũng dậy. Nàng lừa , hề cảm thấy tức giận, ngược còn cảm thấy đôi mắt của nàng sinh động đáng yêu: "Ngươi luyện cái gì?"

"Bởi vì đây lừa đó?" Nàng trừng mắt , cố trợn tròn đôi mắt hạnh: "Con , thật sự xa, giả một chút cũng thương xót cho , còn kêu lớn lên chút nữa, còn thích nhất là cho khác ."

Giả lừa còn khiến khác xót thương, khác đau lòng thì tức giận, điều rõ ràng là vô lý loạn mà.

lúc những lời , vẻ mặt ngây thơ của nàng quả thực đáng yêu động lòng .

Nàng giả vờ trừng mắt , đ.ấ.m nhẹ một cái: "Chàng còn hối cải!" ngẫm nghĩ một hồi: "Trước đó kỹ năng của , thấu, cho dù , thì bây giờ thể dựa bản lĩnh thực sự thương xót , lợi hại nào?"

Hắn trả lời câu hỏi ấu trĩ của nàng, chỉ hỏi ngược nàng: "Lúc nãy ngươi xa, đối xử với ngươi ?"

"Hả... cái ." Nàng đột nhiên liền trở nên ngượng ngùng, cúi đầu lẩm bẩm: "Không , , xa, thực sự xa, mà bởi vì đáng ghét, thường xuyên chọc ghẹo , nhưng mà vẫn luôn ."

Nói những lời xong, dáng vẻ nàng vẫn còn hổ, đó lấy hết dũng cảm đưa tay nắm lấy tay , đó đưa lên má nàng dụi dụi, là động tác mật với của một tiểu hồ ly, tiếp đó đôi môi đỏ mọng của nàng liền mật dán lên mu bàn tay , động tác thì là động tác của tiểu hồ ly nữa . Tay run rẩy, mu bàn tay tựa như lửa quét qua.

Nàng phát giác sự khác thường của , đưa tay vòng qua cổ , lúc nhấc tay lên ống tay áo rộng thùng liền trượt xuống , cánh tay mềm mại dán chặt lên cổ , thở như hương hoa lan vương vấn bên tai, thanh âm của nàng cũng mềm mại như sương mù lướt qua, thấp giọng nũng với : "Chúng đừng nữa, buồn ngủ ."

"Vậy thì ngủ thôi." Rất lâu , mới thấy tiếng trả lời của chính . Thanh âm như bình tĩnh, nhưng lúc lọt tại cảm thấy gì đó thật cho lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cham-thuong-thu-ngoai-truyen/chuong-4.html.]

Tối đêm nay, cảm giác của giống như vốn thể nắm bắt tựa như chân thật cho lắm.

Thiếu nữ bên cạnh xuống chiếc giường mây một nữa, lâu đế quân mới định thần .

Xem quả thật là tự nguyện cưới nữ t.ử .

Tình cảm của họ cũng .

Nàng là một nữ nhân xinh , tinh ranh, hồ đồ và thích nũng, khi đôi mắt tựa như ngàn , biểu cảm tràn đầy sự sùng bái.

Trong thở của nàng khí tức của , cần đồng ý , chút cố kỵ xông kết giới của , gần như một thói quen, ôm lấy , nũng với , dán mặt lên tay .... Hắn đưa tay lên ấn trái tim dường như nảy lên một nhịp của .

Hắn thể phủ nhận sự đáng yêu của nàng.

Hắn vì cưới nàng?

Hình như đây còn là một bài toán khó giải nữa.

Lúc Phượng Cửu tỉnh thấy gương mặt đang say ngủ của đế quân đang cách gần, theo thói quen nhích lên hôn một cái, đột nhiên nhớ đế quân bế quan , nàng còn đích tiễn đến Ngưỡng Thư phòng nữa, áp mặt đến gần, nhác thấy sắp chạm môi của thanh niên nàng mới kịp phản ứng , giật nhổm dậy ngay ngắn bên cạnh.

thế, nàng quả thực tiễn đế quân đến Ngưỡng Thư các để bế quan, đó nàng khỏi Thái Thần cung để tìm Cổn Cổn, chuẩn đứa nó về Thanh Khâu. Kết quả chưởng sự tiên nga Thiên Bộ của Nguyên Cực cung vội vã chạy đến Liên Tam điện hạ chuyện gấp cho mời nàng đến. Nàng theo Thiên Bộ đến Nguyên Cực cung, mới Cổn Cổn cẩn thận xông pháp trận bế quan của Tổ Thị thần, cho nên đưa về thời đại Hồng Hoang của hai mươi sáu vạn năm .

Tổ Thị thần an ủi nàng rằng may điều cũng chuyện gì lớn lắm, căn cứ d.a.o động của pháp trận, quỹ đạo truyền tống Cổn Cổn thì nhiều nhất thì tầm bốn trăm bốn mươi chín ngày Cổn Cổn sẽ xuyên về thôi. Tổ Thị thần chuyện lớn gì mà thấy qua, cảm thấy chuyện cũng chẳng gì to tát, nhưng nàng dám cho là như thế, nàng cứ như đống lửa như đống than lo lắng xin Tổ Thị đưa nàng cùng đến đó.

Thuật pháp quả thực là thành công, nàng cũng quả thực là xuyên về , nhưng mà nàng nhớ pháp trận hình như là đưa nàng đến chỗ bên cạnh hồ Kim Kính mà, lúc nàng giường đế quân thế?

Đầu óc nàng loạn thành một mớ, những chuyện xảy tối qua nhẹ nhàng lướt qua đầu khiến cho đầu óc vốn loạn của nàng càng loạn thêm. Chính lúc , thanh niên cũng tỉnh tại, dậy yên tĩnh nàng.

Điều duy nhất mà Phượng Cửu bây giờ, đó là thanh niên mặt nàng chính là đế quân của hai mươi sáu vạn năm , quen nàng. Nàng lắp ba lắp bắp thử giải thích: "Nói, lẽ tin, là đế hậu của , là từ hai mươi sáu vạn năm xuyên qua đây, chủ yếu là đến đây tìm con trai , cũng, cũng chính là con trai , nó cẩn thận xông pháp trận của Tổ Thị thần nên xuyên đến đây. Nếu như tin lời thì." Da đầu nàng căng cứng tiếp: "Thiếp thể cho , eo của một...."

"Ta tin." Đế quân ngắt lời nàng: "Cổn Cổn mà ngươi tìm cũng ở trong Thạch Cung."

Biết Cổn Cổn bình an nàng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời nàng cũng ngạc nhiên: "Chàng thế là tin ?"

Nàng ngây : "Chàng dễ tin như thế?"

Đế quân bình tĩnh : "Dù gì thì phía eo quả thực một nốt ruồi."

Phượng Cửu cảm thấy thực là chẳng lòng cảnh giác gì cả: "Vậy lỡ như là do lén lúc tắm thì ?"

Đế quân nhẫn nại : "Ta cảm thấy ngươi khả năng hề cái bản lĩnh lén tắm xong vẫn còn vẹn mà rời ."

Phượng Cửu ngẫm : "Cũng đúng." Nàng : "Chỉ là cũng khả năng là ..."

Đế quân ngắt lời nàng: "Ngươi rốt cuộc là tin tinđây?"

Phượng Cửu hình một lúc: "Đương, đương nhiên là tin ."

Đế quân gật đầu bước xuống giường: "Ta tin ngươi, bây giờ sẽ đưa ngươi tìm Bạch Cổn Cổn."

Hắn ngừng một lúc, cảm xúc gì, chỉ giống như chỉ tùy tiện hỏi một câu: "Sau đó ngươi sẽ lập tức đưa nó về, ?"

Phượng Cửu lắc đầu: "Tổ Thị thần chúng đại khái sống ở đây bốn trăm bốn mươi chín ngày nữa để đợi cơ duyên, cơ duyên đến mới thể về."

"Ồ." Đế quân sửa ống tay áo : "Còn đợi hơn bốn trăm ngày nữa." Hắn nàng: "Vậy hơn bốn trăm ngày các ngươi định thế nào?"

Trong lúc đế quân đang , từng mảnh ký ức tối hôm qua cuối cùng cũng dần ghép trong đầu nàng.

Phượng Cửu khẽ a lên một tiếng.

Đế quân mặt nàng , vẻ như điềm nhiên xa cách, giống như tuyết trời thể nhưng thể đụng . trong ký ức đêm qua, vị thanh niên tóc bạc vẻ như dễ gần dường như dễ gần đến thế.

Là bởi vì sớm nàng là thê t.ử đến từ tương lai của cho nên mới đối xử khoan dung với nàng như thế, chỉ cho phép nàng ngủ cùng một giường với , mà còn quan tâm nàng hỏi nàng ngủ thoải mái , an ?

Ồ, đế quân nay vẫn luôn trông rộng, cũng khả năng lắm.

Bất quá, bỏ , những điều đều quan trọng, điều quan trọng là, cho dù hề thiết với nàng, nhưng vẫn đối với nàng dung túng. Điều đủ khiến cho hài lòng .

Nàng vui.

Đây là thời thanh niên của đế quân mà nàng vốn cách nào thấy hai mươi sáu vạn năm. Niềm vui và sự hưng phấn lan đến tận đáy lòng. Lại đế quân hỏi nàng hơn bốn trăm ngày nàng sẽ thế nào. Làm thế nào ư? Hehe. Nàng đè tiểu ác ma trong lòng đang rạo rực ngoi lên xuống, nhảy một cái giường, nhảy thêm cái nữa cưỡi lên đế quân, hai tay vòng qua ôm lấy cổ , hai chân kẹp eo .

Đế quân giống ngây ngốc cả , nhưng vẫn theo bản năng lập tức đưa tay ôm lấy eo nàng sợ nàng ngã xuống đất.

Nàng nhướng mày, híp mắt thanh niên tóc bạc tuấn tú mặt: "Định thế nào , đương nhiên là định ăn của mặc của còn sống ở chỗ chứ nữa, đó lấy trả nợ, cùng đế quân trải qua hơn bốn trăm ngày ngọt ngào lãng mạn!"

Đế quân cứng , thần sắc trở nên trống rỗng, hơn nửa ngày cũng nên gì.

Trước đây lúc nào cũng là đế quân chọc ghẹo nàng, chuyện nàng chọc ghẹo đế quân thành công cơ chứ, nàng thực sự là vô cùng đắc ý, vốn đục nước béo cò hôn đế quân một cái xem phản ứng của thế nào, chu miệng lên mới phát hiện gì đó đúng, cúi đầu xuống nhịn mà c.h.ử.i thề một câu.

Đế quân thế mà biến nàng về nguyên hình hồ ly .

Trên bàn ăn sáng của Bích Hải Thương Linh, Cổn Cổn thấy mẫu lập tức cảm thấy vui vẻ, bữa sáng cũng ăn nhiều hơn một chén. mà Cửu Cửu hình như khẩu vị cho lắm.

Cổn Cổn nhịn cảm thấy lo lắng, quan tâm hỏi nàng: "Cửu Cửu vui thế? Là thức ăn thanh đạm quá ?" Còn vẻ quan tâm gật đầu: "Con thích ăn khẩu vị nặng hơn một chút chút."

Phượng Cửu lắc đầu: "Cũng ." Trước mặt Cổn Cổn nay nàng vẫn quen thẳng thắn: "Sáng sớm hôm nay vốn định hôn phụ quân con một cái, kết quả phụ quân con biến thành hồ ly, con xem quá đáng ?"

"Ồ." Cổn Cổn ngạc nhiên, nuốt miếng bánh bao trong miệng xuống: "Con Thành Ngọc, , Tổ Thị Thần , như thế gọi là hiểu phong tình." Rồi liếc phụ quân bé đầy hàm ý, tiếp: "Tổ Thị Thần còn , nam nhân hiểu phong tình xác định là cô độc cả đời, ba đời ba kiếp cũng đừng mong thê tử."

Đế quân nhướng mắt: "Nếu như thê t.ử thì ngươi từ đến?"

Cổn Cổn nhất thời đáp trả , Phượng Cửu một bên nhai màn thầu, thấp giọng giúp Cổn Cổn: "Cho dù , thì cũng nhanh sẽ mất thôi!"

Đế quân nhàn nhạt nàng: "Ta mới ngươi đến một ngày, còn kịp quen mất hình như cũng chẳng cả."

Phượng Cửu: "..."

Cổn Cổn: "..."

Mẫu t.ử hai bốn mắt , nên thể nào để phản hồi cục diện , chỉ đành âm thầm ăn cơm.

Sau bữa sáng, Phượng Cửu đưa Cổn Cổn lên tiên sơn thả diều.

Cổn Cổn là tiểu tiên đồng sinh ở phàm giới, sinh hai trăm năm từng thấy phụ quân, hai trăm năm Cửu Cửu đưa lên Cửu Trùng Thiên, đó mới về Thái Thần cung quy tông nhận tổ. Cũng chính tại lúc đó bé mới gặp phụ quân đầu tiên. từ khi Cổn Cổn đầu tiên gặp phụ quân, thấy phụ quân vô cùng yêu thương bảo hộ Cửu Cửu. mà sáng hôm nay bàn ăn, phụ quân cư nhiên Cửu Cửu cũng , điều khiến Cổn Cổn cảm thấy lo lắng, nhịn mà hỏi riêng Phượng Cửu: "Trước lúc con đời phụ quân hóa khó nhằn đến thế ư?"

Cửu Cửu cỏ ngậm một nhánh cỏ thở dài: " thế, phụ quân con thực sự là siêu cấp khó nhằn." Lại khoe khoang với bé: " mà mẫu con vẫn thể cưa đổ , con xem mẫu lợi hại ?"

Cổn Cổn sùng bái gật đầu, nhưng bé vẫn cảm thấy lo lắng: " bây giờ phụ quân đối xử với Cửu Cửu lãnh đạm, nếu như lành thì Cửu Cửu ?"

Phượng Cửu trọng : "Không cả, cho chúng ăn, cho chúng ở là đủ ." Nàng mỉm mỉm : "Ta xem thử lúc còn trẻ phụ quân con rốt cuộc dáng vẻ , quan tâm bây giờ đối xử với , dù thì ở lúc thích hợp nhất, đế quân nhất !"

Cổn Cổn cái hiểu cái , Phượng Cửu sờ đầu bé.

Chỉ là lúc Phượng Cửu vẫn hiểu , căn bản cái gì gọi là thời gian thích hợp nhất và đế quân nhất, bởi vì đế quân của lúc nào cũng đều là đế quân nhất.

nhanh thôi nàng sẽ hiểu thôi.

 

 

Loading...