Chẩm Thượng Thư Ngoại Truyện - Chương 5
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:33:42
Lượt xem: 347
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bích Hải Thương Linh là một nơi thần kỳ. Từ mười vạn năm khi Thạch Cung dựng lên thì quy về trướng của Đông Hoa, trở thành đất riêng của , từ đầu đến cuối nó vẫn luôn duy trì dáng vẻ y hệt ban đầu. Mười vạn năm nay, nương dâu hóa thành bao nhiên bãi bể, đến biên giới của năm tộc cũng vẽ bao nhiêu , mà duy chỉ mỗi lá cây ngọn cỏ lầu gác đình đài ở Bích Hải Thương Linh vẫn y như cũ, hề đổi một li một tí nào.
Chưởng sự tiên giả Phi Vy của Bích Hải Thương Linh, một thời gian cực kỳ ngưỡng mộ vị tiên giả Phụng Hành chưởng quan bên chỗ Thần Thiếu Quán. Vì Phụng Hành sống ở núi Chương Vỹ, mà vị thần Thiếu Quán thích bố trí trận pháp, cũng thích trồng vườn tạo cảnh, núi Chương Vỹ cơ hồ mỗi năm đều sẽ trùng tu một , vì mỗi năm đều sẽ biến thành một dáng vẻ khác . Phi Vy ngưỡng mộ Phụng Hành mỗi năm đều thể sống ở một mới mẻ, ngưỡng mộ đến đứt ruột đứt gan, cũng từng vòng vo hỏi thử ý đế quân mấy bận, rằng lúc nào đó thử đổi một diện mạo mới cho Bích Hải Thương Linh , đế quân luôn trả lời dứt khoát, khiến triệt để bỏ luôn cái ý nghĩ , vì ngài lười tốn công chuyện đó.
Bích Hải Thương Linh cảnh tự nhiên hùng vỹ, thiên nhiên chạm trổ, chớp mắt trôi qua mười vạn năm, vốn cho rằng cả đời cũng thể thấy diện mạo mới của nó, nhưng mà điều thần kỳ thế mà phát sinh. Hắn chỉ mới ngoài truyền tin một chuyến bốn năm ngày, bên trái Thạch Cung, nơi mà đế quân gọi là vườn hoa còn gọi là khu vườn hoang dã, bây giờ thế mà biến thành một vườn hoa đúng như ý nghĩa của thế tục.
Trong vườn trồng đủ các loại hoa kiều diễm xinh , hành lang quanh co uốn lượn, ngọn giả sơn chạm trổ tinh xảo như nét vẽ tự nhiên, còn một hồ sen bé nhỏ, cũng khác gì với vườn hoa ở núi Chương Vỹ.
Phi Vy gọi Cổn Cổn bấy giờ đang thả diều trong vườn hoa hỏi, thỉnh giáo tiểu Cổn Cổn xem ở đây rốt cuộc xảy chuyện gì.
Tiểu Cổn Cổn bày bộ dáng như thầy thiên hạ, đặt chiếc diều xuống chút khiêm tốn : "Là thế ." Bé giải thích cho Phi Vy: "Bốn ngày , mẫu trò chuyện với phụ quân. Mẫu rằng thích khu rừng đó, mà thích vườn hoa thiết kế hơn, trong vườn hoa núi sông còn hồ sen và vườn rau, thực dụng xinh .
Bé khoa tay múa chân: "Nói xong mẫu vẽ một bức thiết kế cho phụ quân xem. Phụ quân xem xong cái chê mẫu phẩm vị, cái loại vườn hoa phổ thông như thế thể sánh với khu rừng thiên nhiên tự tạo thanh nhã của phụ quân. Sau đó, phụ quân chặt luôn khu rừng đó thành khu vườn theo bức vẽ của mẫu ."
Phi Vy trầm mặc hồi lâu: "Tiểu chủ nhân, nội dung từ " đó" của ngài hình như tiếp nối với nội dung đó..."
Bởi vì môn văn của bé cho nên Cổn Cổn nay vẫn luôn quan tâm đến ngữ pháp trợn lớn mắt: "Hả, thật ? Vậy thì , ngươi ? Ta, nên thế nào đây?"
"Điều đó cũng cần thiết lắm." Phi Vy sờ đầu Cổn Cổn: "Đây là vấn đề của tiểu chủ nhân ngài, đây là vấn đề của đế quân."
Đế quân quả thực vấn đề.
Theo như Phi Vy , đế quân thực là một vị thần ít khi đổi thói quen, thậm chí lúc còn cảm thấy ngài tẻ nhạt vì thế cho nên luôn dễ hầu hạ.
gần đây, đế quân còn dễ hầu hạ như thế nữa.
Ví như , đế quân còn là đế quân thể ăn liên tục một món ăn mười năm như nữa. Đế quân mười vạn năm nay từng bước chân nhà bếp để hỏi thực đơn, gần đây chuyện gì sẽ hỏi bữa ăn hôm nay định nấu những món gì, thỉnh thoảng còn thảo luận về thực đơn với . Hắn là một trực nam, gì nấu ăn, đây cứ xào cái xào cái , đế quân cũng dị nghị gì, nhưng gần đầy đế quân những bắt đầu món mà ngài bắt đầu yêu cầu với việc nêm nếm nữa.
Lại nữa, đế quân nay yêu cầu qua cao vói y phục trang sức, Tứ Hải Bát Hoang giờ đây đang chiến trận, thể ăn no mặc ấm thôi tồi , cho nên vấn đề trang sức y phục cũng theo trào lưu gì. Vì thế để tiện lợi, Phi Vy may một lúc tận mấy trăm bộ y phục để cho đế quân thường, cùng một loại vải cùng một kiểu dáng thậm chí là cùng một màu sắc, đế quân mặc cả vạn năm nay cũng từng gì. gần đây, đế quân đột nhiên hứng thú với với chuyện mặc y phục, chuyện gì sẽ đốc thúc ngoài tìm kiếm chất liệu màu sắc hoa văn mà ngài định .
Đối diện với những đổi mới mẻ của đế quân, bảy tám ngày đầu Phi Vy quả thực cảm thấy mù mờ, còn tưởng rằng đế quân trúng tà .
Ngày thứ tám, hai tiểu tiên đồng vì ăn nhiều trái cây quá nên đau bụng nên thế hầu đế quân và tiểu bạch cô nương dùng bữa trưa, Phi Vy tiên giả bản tính thông minh cuối cùng cũng hiểu nguyên nhân đế quân vì đột nhiên để tâm đến phương diện ăn uống như thế .
Kỳ thực đế quân vẫn là vị đế quân cho gì ăn nấy của thôi nhưng mà tiểu bạch cô nương là một nữ t.ử tinh tế, nữ t.ử tinh tế thì cần đối đãi một cách tinh tế, thể tùy tiện để nàng gì ăn nấy .
Ngày thứ chín, lúc thấy y phục mà tốn hết tâm tư tìm về đang khoác tiểu Bạch cô nương, thì Phi Vi tiên giả nay chỉ thôi thông suốt chuyện hiểu thêm một vấn đề vì đế quân đột nhiên biến thành một để tâm đến việc lựa chọn y phục như thế.
Kỳ thực đế quân vẫn là đế quân gì mặc nấy như đây thôi, nhưng mà tiểu Bạch cô nương là một nữ t.ử tinh tế, mà nữ t.ử tinh tế thì cần đối đãi một cách tinh tế, thể tùy tiện gì mặc nấy .
Phi Vy quan sát nửa tháng trường. Ngoài mặt thấy đế quân chỉ đối xử bình thường với tiểu Bạch cô nương. Ví như đế quân thích chẹn họng , đáng sợ là đế quân cũng đối xử khác gì với tiểu Bạch cô nương, vì thế thường xuyên khiến cho tiểu Bạch cô nương tức giận, lúc tức quá cả ngày cũng thèm để ý đến ngài.
Phi Vy thở dài nghĩ, Tiểu Bạch cô nương thể vẫn còn cho rằng đế quân đối xử với nàng , nhưng đế quân ít chuyện cho Tiểu Bạch cô nương, bất cứ việc nhỏ nhặt gì cũng đều lo lắng chu cho nàng. ngày ngày đế quân chẹn họng như thế cũng khiến cho Tiểu Bạch cô nương , gì còn đế quân quan tâm đến nàng như thế nào nữa, còn tưởng rằng cho nàng ăn ngon mặc dỗ dành nàng là chưởng sự tiên giả Phi Vy chu đáo. Hắn gì mà chu đáo như thế.
Đối với sự hiểu lầm của Tiểu Bạch cô nương, đế quân hình như cũng quan tâm mấy, còn kêu đừng bừa ngoài. Đế quân vì như thế? Trừ khi là do đế quân nay từng theo đuổi nữ t.ử nào, ngài thích Tiểu Bạch cô nương nhưng ngàn vạn mối tâm tư đều giấu hết trong lòng thế nào, cho nên mới những việc khó hiểu như thế chăng?
Tiếp tục quan sát gia đình họ thêm nửa tháng, Phi Vy cảm thấy quả nhiên đoán sai, chút nghi ngờ chính là một lanh lợi, nhưng mà cũng gan đến chỗ đế quân hỏi ngài rằng rốt cuộc là một lanh lợi , đoán đúng thế giới nội tâm khó dò của ngài .
Thời gian trôi nhanh như thoắt, chớp mắt qua ba tháng.
Trong ba tháng , trời đất xảy vô chuyện lớn.
Vì cách nào thỉnh đế quân rời khỏi Bích Hải Thương Linh, cho nên các trưởng lão của thần tộc nữa nghị sự, cuối cùng vẫn quyết định để cho Hậu Chấn thượng thần tạm thời lên ngôi thần chủ. họ cũng sợ thượng thần Phục Anh phục sẽ gây nội đấu, vì thế đem cả vùng Bắc Hoang phong cho Phục Anh thần quân, cho phép đấy một vị tôn thần tự tại, chỉ cần đụng đến Cửu Thiên là .
Các trưởng lão tự cảm thấy xử trí như thế cũng coi như là thỏa. Phục Anh tuy rằng trong tay nắm hùng binh nhưng lượng thể địch nổi binh lực tay Hậu Chấn thượng thần và nhóm trưởng lão, nếu thực sự đ.á.n.h thì nhất định sẽ thắng . Họ cũng nhượng bộ cho , cho phép xưng bá cả vùng Bắc Hoang , kẻ thức thời đương nhiên sẽ chấp nhận sự nhượng bộ , hẳn cũng đến nổi sẽ gây nội đấu, dẫn đến một trận sống mái .
Suy tính của các vị trưởng lão thực cũng đạo lý, nhưng mà họ tính đến việc Phục Anh là một kẻ thích đại sự, cứ khăng khăng thích thử thách những vấn đề nan giải.
Hắn quả thực mang theo thuộc hạ về Bắc Hoang, nhưng mới đến Bắc Hoang lập tức liên lạc ngay với Quỷ Tộc và Yêu Tộc, đưa lợi ích cho hai tộc , sức mạnh của ba phái nhanh tổ thành một đại quân liên hợp công đ.á.n.h lên Cửu Trùng Thiên, tiêu diệt nhóm trưởng lão, phế Hậu Chấn, đưa Phục Anh lên ngôi vị cao nhất Bát Hoang, trở thành thần vương đời tiếp theo.
Hậu Chấn và các trưởng lão vội điều binh khiển tướng lên kháng định, hai quân đ.á.n.h với vô ngày đêm, tranh chấp với chút nhượng bộ tại vùng Dặc Thủy.
Chúng Thần Tộc trong lòng hoang mang tột độ, trận chiến sẽ về .
Chiết Nhan thượng thần vì chuyện đến Bích Hải Thương Linh thêm hai chuyến nữa, lâu Hậu Chấn thượng thần cũng đến Bích Hải Thương Linh, đó các trưởng lão cũng tục lục mò đến..
Hậu Chấn thượng thần và nhóm trưởng lão ở bên ngoài Bích Hải Thương Linh cả thảy bảy ngày đế quân mới chịu cùng họ rời núi, tạm thời lên ngôi vị thần chủ, thống lĩnh đại quân thần tộc ứng chiến với liên quân ba tộc Phục Anh, Quỷ tộc và Yêu tộc.
Đế quân bắt đầu bận lo đại sự, vì thế mà thời gian gặp mặt với Phượng Cửu và Cổn Cổn cũng ít , vốn một ngày sẽ cùng ăn ba bữa cơm, nhưng bây giờ một ngày thể cùng ăn một bữa thôi cũng coi như là tồi .
Phi Vy vốn cho rằng Tiểu Bạch cô nương sẽ quen, nhưng ngờ rằng Tiểu Bạch cô nương tuổi còn nhỏ như thế nhưng hiểu chuyện, đế quân chính sự cần , từng chủ động phiền, chỉ tự tìm niềm vui riêng, còn chơi đến cực kỳ vui vẻ.
Nhân lúc đế quân đang bận, Tiểu Bạch cô nương mang theo Cổn Cổn dạo khắp Bích Hải Thương Linh, xong còn tranh thủ về Thanh Khâu một chuyến, từ xa ngắm Bạch Chỉ hồ đế và Ngưng Thương hồ hậu. Mấy ngày nay còn dự định đưa Cổn Cổn đến núi Chương Vỹ thám hiểm.
Chuyện , Phi Vy đương nhiên hỏi ý kiến của đế quân, vì núi Chương Vỹ thể về trong ngày giống Thanh Khâu, núi Chương Vỹ cách Bích Hải Thương Linh tận mười vạn tám nghìn dặm, với tu vi của họ thì đến ba bốn ngày căn bản là thể về .
Đế quân lúc đang trong thư phòng sắp xếp các bản đồ trận pháp, thể lập tức ngẩng đầu lên : "Nàng vì đến núi Chương Vỹ thế?"
Phi Vy thật thà trả lời: "Tiểu Bạch cô nương nữ t.ử thời đại của nàng một ai là sùng bái Thiếu Quán nữ thần cả, khó khăn lắm mới về thời đại , nàng cho dù thế nào chăng nữa cũng chiêm ngưỡng nơi ở cũ của Thần Thiếu Quán."
Đế quân trầm ngâm một hồi: "Ồ, cũng ."
Phi Vy cảm thấy đế quân thể là sẽ yên tâm cho Tiểu Bạch cô nương xa như thế, hết sức hùng hồn mà thể hiện lòng trung thành: "Đế tọa ngài yên tâm, chuyến thần nhất định sẽ bảo vệ cho Tiểu Bạch cô nương, Tiểu Bạch cô nương và tiểu chủ nhân nhất định sẽ tổn hại gì."
Đế quân nữa trầm ngâm trong chốc lát, đó ngài cuộn trận pháp trong tay , tựa như tùy tiện với : "Không , lúc đó cũng một hội nghị, cùng đường với các ngươi."
Phi Vy thật thà tin luôn.
Hội nghị do Hậu Chấn thượng thần chủ tổ chức, vốn nghĩ đến đế quân nên tổ chức ở Bích Hải Thương Linh, cuối cùng đành đổi nơi cử hành thành núi Chương Vỹ cách đó tận mười vạn tám ngàn dặm.
Các vị thần chúng dồn dập chạy đến hỏi thăm vì đột nhiên đổi thời gian địa điểm, mới đế quân hội nghị hóa là hội nghị , cái " " mà đế quân , gì cái gì mà cơ chứ.
Chúng thần rụt rè đến hỏi nguyên nhân. Hắn cũng nên gì, cũng thể rằng là vì Tiểu Bạch cô nương đến thám hiểm núi Chương Vỹ nhưng đế quân yên tâm cho nên mới chuyển hội nghị đến núi Chương Vỹ , điều lợi đối với sự minh của đế quân.
Phi Vy nghĩ vắt óc mới nghĩ câu trả lời: "Có lẽ là vì để kỷ niệm tình bằng hữu giữa đế quân và Thiếu Quán thượng thần..."
Chúng thần nghi xong, thế mà tin luôn: "Đế quân thực là một trọng tình trọng nghĩa!" Sau đó đồng loạt cảm động đưa tay lên chùi nước mắt rời .
Phi Vy lau mồ hôi lạnh đầy trán, cảm thấy bản thật cơ trí.
Phượng Cửu đương nhiên là chuyện , còn tưởng rằng hội nghị tổ chức tại núi Chương Vỹ thật, đế quân quả thực trùng hợp cùng đường với , vì thế suốt chặng đường vui vẻ hứng khởi theo đế quân đến núi Chương Vỹ.
Lúc Đế quân tham dự hội nghị, thì nàng mang theo Cổn Cổn dạo khắp nơi núi, khi dạo xong về nơi ở, thấy Phi Vy đang chuyển hành lý của nàng ngoài, nên tới hỏi thử, mới các tiên bộc đến việc phận của nàng, tưởng nàng là nô tỳ của Bích Hải Thương Linh, cho nên mới sắp xếp nàng đến nơi ở của cacs nô tỳ. Phi Vy đang chuyển đồ đạc của nàng đến chỗ ở của đế quân.
Phượng Cửu dù gì cũng là một đời nữ quân Thanh Khâu, thỉnh thoảng liệu sự cũng khá cẩn thận chu đáo, cảm thấy nơi đây dù gì cũng là Bích Hải Thương Linh, nếu như thế khó tránh khỏi quá mức khoa trương, nhất định sẽ gây phiền phức cho đế quân, vì thế dặn dò Phi Vy chỉ sắp xếp một phòng đơn ở chỗ các tỳ nữ là . Lại đế quân vẫn đang nghị sự cũng , cảm thấy chắc là đế quân đang mệt mỏi mới chế sâm nhờ Phi Vy đưa qua cho ngài.
Phi Vy cẩn thận bê sâm rời .
Phượng Cửu về phòng, dỗ cho Cổn Cổn chơi mệt cả ngày ngủ, về sắp xếp hành lý, đang dọn dẹp, đột nhiên nghĩ đến việc đế quân chỉ mang theo Phi Vy, Phi Vy chỉ vòng quanh nàng và Cổn Cổn chỉ sợ còn dọn dẹp hành lý cho đế quân nữa.
Lúc ở Thái Thần cung, đế quân nếu như kịp đến pháp hội của các vị Phật Đà ở Phạm Cảnh, nay đều là nàng lo lo giúp thu xếp hành lý, đế quân cũng thích nàng thế. Nghĩ đến đây, nàng lập tức quyết định đến phòng của đế quân xem thử, xem xem gì cần nàng thu xếp giúp .
Nơi ở của đế quân thực sự lớn, nàng rẽ hoa đến phòng ngủ của , đó xổm xuống thạch môn khóa kỹ. Cấm chế và kết giới của đế quân nàng nay đều thể tự tại chướng ngại, nhưng đây là Bích Hải Thương Linh, cửa ở đây dựa cấm chế kết giới mà dựa ổ khóa. Phi Vy ở bên cạnh, nàng căn bản mở thạch môn mặt, đang định buông tay thì đột nhiên giọng tiếng mềm mại vang lên: "Ngươi là ai, ở đây gì?"
Trong Hòa Khí điện, đế quân hiện đang nghị sự cùng chúng thần thì thấy T.ử Tranh công chúa vội vã xông .
T.ử Tranh công chúa là nữ nhi duy nhất của Hậu Chấn thần quân, Hậu Chấn thượng thần vô cùng yêu quý. Cho nên nay nàng kiêu ngạo phóng túng đến quen thói.
Khác với Phục Anh thượng thần lúc nào cũng về pha đối kháng, Hậu Chấn thượng thần là một võ thần, luận về lĩnh binh đ.á.n.h trận thì thể địch với Phục Anh thượng thần, nhưng đầu óc của dùng . Có lời đồn rằng bảy trăm năm lúc Mặc Uyên thượng thần bắt đầu khởi sự, Hậu Chấn thần quân từng ý nghĩ gả con gái cho Mặc Uyên, hi vọng thể cột chặt quan hệ giữa tộc với Mặc Uyên thượng thần.
Đây đều là những biểu hiện mà một đầu óc nhanh nhạy nghĩ đến. Đáng tiếc T.ử Tranh công chúa nay chỉ ái mộ Đông Hoa, thà c.h.ế.t cũng phục tùng. Thực gả cho Đông Hoa cũng , Hậu Chấn hình như cũng khá là ủng hộ, đáng tiếc năm trăm năm đó Đông Hoa về vườn quy ẩn. Chỉ là gần đây đế quân cũng rời núi, Hậu Chấn thần quân bắt đầu suy nghĩ nữa.
T.ử Tranh công chúa tự ý xông Khí Hòa điện, ai đây là màn kịch mà phụ nữ hai để gây sự chú ý với đế quân ?
Chư thần nghị sự ở đây đều là những tinh , ai cũng hỏng chuyện của Hậu Chấn thượng thần, cho nên hẹn mà đều cùng ngừng nghị luận, mắt mũi mũi tim chờ đợi chuyện sắp xảy đến.
mà chuyện thực sự chút liên quan gì đến Hậu Chấn thượng thần cả, cũng cảm mờ mịt, thấy nữ nhi tự ý xông , trầm mặc : "Chư vị thần tôn đang bàn luận chính sự với đế quân, ai cho phép con đến đây loạn, còn mau lui !"
T.ử Tranh công chúa chút sợ sệt: "Nữ nhi là chính sự, vả là chính sự cần đế quân chủ?" Nói vỗ vỗ tay, hai tiên bộc cường tráng áp tải một nữ tiên , hai tay nàng trói bằng khổn tiên tác bước .
Nữ tiên tóc đen mềm mại búi cao, làn da như tuyết, khoác hồng y, tuổi tác cũng lớn lắm, dung mạo xinh đến mức khiến khác chấn động. Chúng thần ngươi ngươi , thấy vị tôn thần nãy giờ vẫn ung dung nghịch thanh trấn chỉ[*] ngừng tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cham-thuong-thu-ngoai-truyen/chuong-5.html.]
[*] thanh đè giấy để thư pháp
Phượng Cửu hề sợ tình cảnh , nàng chỉ cảm thấy thật mất mặt thôi. Ba vạn tuổi thực sự là quá nhỏ, cho dù trong các thần tiên đồng lứa nàng cũng tính là nhân tài kiệt xuất, nhưng trận chiến với Miểu Lạc tiên lực mà nàng mất vẫn hồi phục hết, tình cảnh đối chiến với T.ử Tranh công chúa tuổi tác còn lớn hơn nàng cả ba giáp, nàng cũng thực sự là lực bất tòng tâm.
Nàng lén lút nhướng mắt lên đế quân. Tầm mắt đế quân cũng rơi nàng, hình như là đang Khổn Tiên Tác tay nàng.
Nàng rầu rĩ nghĩ, đế quân nhất định là cảm thấy nàng yếu đuối, coi thường nàng , càng nghĩ càng rầu, cho nên cúi đầu càng thấp.
T.ử Tranh lạnh lùng Phượng Cửu, về phía Đông Hoa, bẩm báo: "Thần nữ thấy nữ t.ử lén la lén lút cửa tẩm điện của đế quân vô cùng khả nghi, lên hỏi chuyện nàng cư nhiên nàng là thị nữ hầu hạ bên cạnh ngài, cho nên mới xuất hiện ở đây." T.ử Tranh nhạt: "Tứ Hải Bát Hoang ai mà đế quân từng dùng tỳ nữ dung mạo xinh như thế , cho nên nàng khẳng định là thám t.ử do Phục Anh phái đến, thần nữ lập tức bắt nàng đến thỉnh đế quân trách phạt!"
Phượng Cửu thể phản bác cho : "Vậy, cho dù là tỳ nữ hầu cạnh đế quân là do tự dát vàng lên mặt , nhưng mà thực sự là tỳ nữ của Bích Hải Thương Linh mà!" Nói đế quân một cái, trong lòng thầm nghĩ thông minh nghĩ một cách giải thích khiến cho việc đến nổi chuyện bé xé to như thế , đế quân phối hợp gật đầu một cái thì thể kết thúc , chắc sẽ đến nỗi xảy chuyện gì sai xót nữa.
Không nghĩ đến việc đế quân thực sự chuyện sai xót, y gật đầu như nàng nghĩ mà còn nàng nhíu mày : "Xuất hiện phòng ? Ngươi đến đó gì?"
T.ử Tranh tức giận: "Nàng tất nhiên là đến thám thính mấy điều cơ mật !"
"Ta thực sự mà", Phượng Cửu vội lắc đầu, trong lòng thầm hận đế quân vì chịu phối hợp, nhịn mà nhấn mạnh phận tỳ nữ hầu cạnh thêm: "Bởi vì là một tỳ nữ, chức trách là hầu hạ đế quân vì thế đến giúp đế quân sắp xếp hành trang..."
T.ử Tranh lạnh: "Thế vì ngươi tẩm thất của đế quân?"
Phượng Cửu nghẹn lời: "Ta... chìa khóa..."
T.ử Tranh lạnh nữa: "Tỳ nữ hầu cạnh phụng mệnh sắp xếp hành trang cho đế quân, chìa khóa tẩm thất của đế quân ?"
Hai ngừng tranh chấp, đế quân bên cạnh yên lặng đột nhiên nổi lên linh hồn nghi vấn: "Nàng rốt cuộc là tỳ nữ hầu cạnh , dựa các ngươi thể tranh chấp thì tra điều gì cơ chứ? Lẽ nào trực tiếp hỏi sẽ càng dễ hơn ?"
Theo lý, thì quả thực chính là cái lý đó, T.ử Tranh sững phản ứng , thần sắc bỗng dưng trở nên vô cùng đặc sắc, kinh ngạc nghi hoặc Đông Hoa: "Vì thế nàng quả thực là tỳ nữ của đế tọa..."
Đế quân day day trán: "Nàng ."
T.ử Tranh thở phào nhẹ nhõm, cao giọng: "Vậy nàng là một mật thám !"
Đế quân gõ gõ ngón tay: "Nàng là phu nhân của ."
Phượng Cửu ngờ đến y tùy ý điều như thế, đột nhiên cảm thấy kinh ngạc đến sững .
Chúng tiên cũng sửng sốt, chỉ đế quân vẫn bát phong động về phía nàng và T.ử Tranh: "Không chuyện gì khác nữa thì lui ." Thấy nàng lời định rời : "Tiểu Bạch đợi chút." Nói lấy từ ống tay áo một dãy chìa khóa, thấy Khổn Tiên Tác vẫn còn trói tay nàng lập tức nhíu mày, Khổn Tiên Tác chớp mắt biến mất.
Đế quân ném chìa khóa qua, Phượng Cửu ngẩn nhận lấy: "Đây là..."
Đế quân giống như hiểu nổi nàng vì nghi vấn thiếu não như thế: "Nàng sắp xếp hành trang cho nhưng chìa khóa ?"
Thấy nàng lộ biểu cảm hiểu rõ, hổ : "À, ..." Tựa như nàng đang cảm thấy thật buồn , nhưng cho phép khác phát giác nên chỉ mím mím môi, giọng cũng thoải mái hơn một chút: "Được , lui ." Lại bổ sung thêm một câu: "Sau đừng lừa khác bừa bãi nữa."
Phượng Cửu chúng tiên trong điện giờ đây hóa đá, gật đầu nhận lấy chìa khóa rời . Ra khỏi Khí Hòa điện, đế quân bất nhẫn với T.ử Tranh: "Vì ngươi vẫn còn ở đây?"
Giọng T.ử Tranh mang theo chút nức nở: "Đế quân thành hôn lúc nào, vì thần nữ từng , nữ tiên nàng, nàng gì ...."
Phản ứng của đế quân là gọi Hậu Chấn thần quân một tiếng.
Tiếp đó trong Khí Hòa điện truyền một trận âm thành sột soạt.
Phượng Cửu lén liếc một cái, thấy chúng tiên bộc vội vàng gánh T.ử Tranh công chúa đang lóc ngoài.
Phượng Cửu trong họa phúc, sống trong tẩm thất của đế quân. Lời đồn sải dài như cánh chim, đến thời gian một ngày truyền khắp Bát Hoang.
Tối hôm đó, Phượng Cửu đang gật gù chờ đế quân trở về tẩm thất, giờ hợi qua đợi đế quân đợi đến một vị cô nương Ma Tộc trèo lên lên giường.
Cô nương bịt miệng nàng : "Ấy, đừng kêu, đừng kêu, đến bò giường ." Cô nương giải thích: "Ta chỉ đến để xem thử đế hậu trong truyền thuyết dáng vẻ như thế nào thôi."
Phượng Cửu mục đích thực sự của cô nương vì chút thất vọng. Nàng từng Chiết Nhan thượng thần , trong thời Hồng Hoang và Viễn Cổ, đế quân là tình lang trong mộng của nhiều cô nương, các cô nương Ma Tộc bạo gan, thường nhiệt tình bò lên giường của đế quân, nàng từng thấy tình cảnh đó, còn cảm thấy chút hiếu kỳ.
Cô nương Ma Tộc tự xưng là Tân Tân thả Phượng Cửu , đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân một lượt, nhịn mà gật đầu: "Ôi chao, hóa là một mỹ nhân khuynh thành đến thế , Tân Tân cam nguyện chịu thua." Nói tự nhiên xuống bên giường, ghé đầu trò chuyện với Phượng Cửu: "Chỉ là đế tọa giống như là một thần tiên từ đá , vô tình vô dục, các cô nương ma tộc chúng bò lên giường ngài cũng mấy trăm năm nay, thế mà một nào bò thành công, nàng rốt cuộc thế nào mà thế?"
Phượng Cửu lùi phía , cách xa Tân Tân : "Ta bò lên giường."
Tân Tân vỗ bốp lên đùi, nàng vỗ mạnh quá, Phượng Cửu cũng cảm thấy đau giùm nàng nhưng tân Tân cảm thấy đau: "Không nàng trèo lên giường, nàng xem, là thế nhé, chúng chỉ ngủ với đế tọa thôi, chỉ ngủ với ngài cũng thể thành công, nhưng nàng thể cho đế tọa cưới . Chuyện thao tác hề đơn giản như việc chỉ đơn thuần ngủ với ngài như chúng , vì thế mới tò mò, nàng rốt cuộc mà thế?"
Phượng Cửu nay mơ hồ với chuyện vì đế quân thích , đây hời hợt quá để tâm, cảm thấy quan tâm gì đến chuyện vì , đế quân thích nàng thì nàng kiếm món hời lớn , suy cho cùng thì cũng chẳng ý nghĩa gì. Lúc khác hỏi đến, nàng cũng hàm hồ, chắc chắn mà chia sẻ kinh nghiệm cho Tân Tân: "Có thể là bởi vì là hồ ly, đến bên cạnh linh sủng mấy trăm năm, đó là nên rung động, vì thế mới thử qua với ." Nói ngẫm nghĩ, cảm thấy lý do cũng đáng tin đó, riết nàng cũng tin luôn, hai tay đ.ấ.m , khẳng định mà với Tân Tân: "Ta đoán lẽ là như thế , ngươi cũng cảm thấy cảm động ?"
(Chỉ nàng tự thấy cảm động chính thôi, hảo ma)
Tân Tân cảm động, Tân Tân đơn giản tổng kết giúp nàng: "Là nàng theo đuổi đế quân mấy trăm năm cũng thể ngủ với y, điều cũng chê, cho nên tiếp tục theo đuổi y vì thế mới y rung động?" Tân Tân kinh ngạc tán thán, giơ ngón cái lên với nàng: "Mấy trăm năm ngủ với y mà vẫn bỏ cuộc, ngươi thực sự là lợi hại đó nha, hổ là thể đế hậu!"
Phượng Cửu nhất thời nên gì, che miệng ho vài cái: "Thần tộc chúng , quá để tâm đến việc ngủ , chúng vẫn tương đối để tâm đến việc đạt trái tim của một , chủ yếu là khiến cho đối phương thích ."
Tư duy của Tân Tân tương đối kỳ lạ, bất cứ chuyện gì cũng thể liên hệ đến chuyện ngủ . Nàng tiếp tục kinh ngạc, tổng kết giúp Phượng Cửu nữa: "Vì thế ý của ngươi là đến bây giờ ngươi vẫn ngủ với đế quân ?" Đến nàng cũng chính cho ngẩn , nghĩ một hồi vỗ mạnh lên đùi một cái: "Không đúng, hai đến con trai cũng với ?"
Phượng Cửu trầm mặc hồi lâu: "...Ngủ thì ngủ đó."
Mặt Tân Tân quả nhiên biểu cảm như thế, tò mò hỏi tiếp: "Vậy đế quân dễ ngủ ?"
Phượng Cửu trừng mắt Tân Tân: "Ngươi hỏi cái gì?"
Tân Tân vội xua tay: "Nàng đừng hiểu lầm, ý gì khác, đó là bởi vì khắp Bát Hoang chỉ nàng từng ngủ với đế quân , nên mới tùy tiện hỏi thôi." Nói đến đây ngừng một lát, nhíu mày: "Chẳng lẽ con trai chỉ là lời đồn, nàng thực sự còn từng ngủ với đế quân ?" Nói xong còn đồng tình Phượng Cửu, thanh âm cũng chút cảm khái: "Điều cũng thể trách nàng , dù gì thì đế quân là một thần tiên từ đá mà..."
Điều kích động lòng hiếu thắng của Phượng Cửu: "Ta thực sự là ngủ với ." Nàng nghiêm túc Tân Tân: "Chàng... cũng ."
Vẻ mặt Tân Tân đầy sự hoài nghi.
Phượng Cửu trịnh trọng: "Thật đó, cũng ."
Tân Tân gật gật đầu: "Cũng ." nàng là một kẻ ngơ ngáo, chỉ dừng ở đây là điều thể, nàng tiếp tục hỏi dồn: "Cũng là ý gì?"
Cửa phòng lúc đột nhiên đẩy cửa , đế quân lời nào cửa. Phượng Cửu và Tân Tân bốn mắt .
Tân Tân kịp phản ứng , nhảy bật dậy bày nụ lấy lòng: "Đế tọa chớ hiểu lầm, , ở ngọn núi kế bên, ở gần mà, cho nên mới đến trò chuyện chơi với đế hậu, , , ác ý." Thấy đế quân bước lên phía một bước, sắc mặt Tân Tân trắng bệch lùi về một bước: "Ta đế tọa từng đ.á.n.h nữ nhân!"
Đế quân gật đầu: "Ta đánh, vì thế ngươi tự cút ngoài là ném ngoài?"
Tân Tân đương nhiên chọn tự lăn ngoài.
Sau khi Tân Tân lăn ngoài, trong phòng nhất thời chỉ còn hai họ, trái tim Phượng Cửu đập liên hồi như trống bỏi, đế quân từng nào cuộc trò chuyện giữa nàng với Tân Tân. Thấy đế quân thẳng phòng tắm, nàng lập tức tự an ủi chính , lẽ chẳng gì cả. Kết quả khi đế quân lau tóc bước khỏi nhà tắm, câu đầu tiên chính là: "Ta cũng hỏi nàng, 'cũng ' là ý gì?"
Phượng Cửu đang trải mền, hỏi thế thì cói lảo đảo, chậm chạp : "Vẫn là đừng nên hỏi nữa..."
Đế quân xuống chiếc ghế ngọc đối diện giường ngủ, vẫn tiếp tục lau tóc : "Cho nên nghĩa là ý gì ?"
Phượng Cửu cạnh giường, cảm thấy nên ở đây mà nên ở cuối giường, lắp bắp : "Không , , đừng lo lắng."
Đế quân đặt chiếc khăn bông xuống : "Ta quả thực lo lắng, nên rốt cuộc là ý gì ?"
Phượng Cửu cúi đầu che nửa gương mặt: "Ý...ý là đấy ạ." Sau đó hung dữ ngẩng đầu lên : "Là ý đó, ?!" Rồi cúi đầu che mặt.
Đế quân dậy đến xuống bên giường, kéo nàng xuống ngay đối diện , giống như bàn luận một chuyện vô cùng nghiêm túc, nàng một lúc nghiêm túc hỏi: "Vậy tại trực tiếp với nàng là ?"
Câu nỏi nên trả lời đây, Phượng Cửu lúc thực c.h.ế.t quách cho xong, mặt nàng đỏ như gấc đó nửa ngày trời, suy nghĩ xem trả lời như thế nào mới khiến cho đế quân ngậm miệng.
Một lúc lâu , nàng mới : "Bởi vì chuyện một tuyệt vời như thôi đủ khiến cho hận c.h.ế.t , nếu như họ thêm .... còn tuyệt vời đến thế nữa, thì sẽ càng hận , cho nên cảm thấy nên khiêm tốn một chút mới ."
Đế quân nàng hồi lâu, đó mới gật gù : "Cũng đúng."
Thật sự ngậm miệng .
Hai bỗng dưng gì nữa, cứ yên lặng mà ngủ như thế. Đợi đến khi thấy hô hấp Phượng Cửu đều đặn, say giấc, đế quân mới chậm rãi mở mắt, khuôn mặt vẫn hết ửng đỏ của thiếu nữ, nở nụ trêu chọc.
Thanh niên thiếu nữ trong lòng, lâu mới hôn lên trán nàng một cái.
Bên ngoài ánh trăng tròn vành vạnh chiếu qua ô cửa sổ, trung thực mà ghi thời khắc .