Chẩm Thượng Thư Ngoại Truyện - Chương 6
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:33:43
Lượt xem: 291
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là bảy tháng đó.
Ở Bích Hải Thương Linh, Phi Vy kể cho Phượng Cửu những chuyện cũ khi đế quân còn cầu học ở Thủy Chiểu Trạch, đến môn trận pháp mà phụ thần đích truyền thụ.
Khi hai quân đối chiến, việc bày binh bố trận là một việc quan trọng, nếu bố trận thì thể khắc chế kẻ địch, tạo nên kỳ tích mới thắng lợi. Nói lúc đó học giỏi môn trận pháp nhất đó là Mặc Uyên và Đông Hoa. Hai đều tác phẩm của riêng . Tác phẩm tiêu biểu của Đông Hoa ngài quên mất chuyện đặt tên, phụ thần thấy thế bèn đặt giùm, gọi là Càn Nguyên. Càn Nguyên, nghĩa là nguồn gốc thiên đạo. Ý của phụ thần là bao nhiêu đạo lý của trận pháp đều bao hàm ở trong nguồn gốc thiên đạo, đó lấy phần vô tình tàn khốc nhất chế tạo thành một bộ đại trận thể khắc chế tất cả những trận pháp trong thiên hạ, bá đạo đến thế cho nên xưng là Càn Nguyên. bởi vì quá tàn khốc bá đạo nên khi bản vẽ thành, phụ thần thấy lập tức phong ấn nó , trận nếu như dùng ngoài thì sẽ gây bất lợi đối với chúng sanh.
Chỉ là phụ thần vẫn cho điểm cao bộ trận pháp , tuy cao bằng trận pháp của Mặc Uyên thượng thần. Mặc Uyên thượng thần qua hai bộ trận pháp, cảm thấy thực trận pháp của Đông Hoa hơn một bậc, hỏi phụ thần vì cho điểm thấp hơn, phụ thần biểu thị bởi vì Đông Hoa quên đặt tên cho trận pháp, cho nên mới mất điểm quan trọng nhất.
Từ đó về đế quân quả thực quên việc đặt lên cho đồ của nữa. Thực sự là cảm tạ phụ thần.
Phượng Cửu đến đây, đề xuất một kiến giải lúc còn ở trong Thái Thần cung linh sủng, đế quân đặt tên cho nàng, chỉ gọi nàng là tiểu hồ ly. Phi Vy ồ, đó là bởi vì đối với đế tọa, Tiểu Hồ Ly chính là cái tên ngài đặt cho , vì thế nên vẫn tên đó, chừng ngài còn cảm thấy cái tên đáng yêu, trong lòng còn đắc ý nữa cũng nên.
Quay vấn đề , Phi Vy nhắc đến chuyện với Phượng Cửu chỉ là nhàn rỗi chơi, mà là hiểu rõ nguồn gốc của trận Càn Nguyên, nàng mới thể hiểu thế cục mắt; hiểu thế cục mắt thì nàng cho dù nàng lệnh cho trong Bích Hải Thương Linh ngoài cũng đến nỗi lo lắng cho đế quân.
Thế cục mắt là khi kết thúc hội nghị ở núi Chương Vỹ bảy tháng , đế quân Cửu Trùng Thiên, nữa mở cửa Thái Thần cung, tiếp đó thế vị trí thần chủ. Sau khi nắm lên quyền trượng Trú Độ Thọ, tượng trưng cho quyền lực nhất Bát Hoang, đế quân giải trừ phong ấn của phụ thần với pháp trận Càn Nguyên, lúc phát giác trận pháp, việc thống lĩnh trăm vạn đại quân Thần tộc đến nửa năm thể ép cho bộ liên quân tam tộc trướng Phục Anh thượng thần Bắc Hoang.
Sau khi Phục Anh thượng thần về Bắc Hoang, dùng một vùng đất của Bắc Hoang dựng lên một tòa kết giới, bao trùm bộ Bắc Hoang trong đó, lĩnh quân lùi trong kết giới đóng cửa ngoài. Kết giới dùng địa khí của Bắc Hoang dựng lên, nếu như cường địch công kích thì khi kết giới phá, địa khí hủy, cả Bắc Hoang đều sẽ biến mất , Phục Anh là cược Thần tộc mất vùng đất màu mỡ Bắc Hoang. Thần tộc quả nhiên dám như thế, tập trung quân đội ở ven bờ sông bên ngoài kết giới.
Chiến sự căng thẳng, Phượng Cửu cũng nửa năm thấy đế quân, trận chiến cũng thể kết thúc trong một sớm một chiều , nàng lúc nào mới thể gặp đế quân.
Kết quả ngày thứ bảy khi chuyện với Phi Vy về trận chiến thì hai vị thần tướng đến Bích Hải Thương Linh, phụng mệnh đế tọa thỉnh nàng đến Giáp Thủy gặp mặt.
Đến Giáp Thủy, thì trời đêm. Trong tưởng tượng của Phượng Cửu, khi hai quân chạm trán nơi đây nhất định sẽ bầu khí căng thẳng đầy sát khí, ai nó ở trong trạng thái nghỉ ngơi tu dưỡng.
Phía đông Giáp Thủy, vạn đỉnh doanh trướng, một vòng doanh trướng ở giữa đèn đuốc sáng trưng đầy hỉ khí, hỏi mới hôm nay tướng sĩ thành .
Phượng Cửu cảm thấy vô cùng kinh ngạc, hiếu kỳ hỏi Phi Vy: "Trên chiến trường còn thể thành ?"
Phi Vy cũng ngạc nhiên: "Bát Hoang một khi chiến sự khởi lên, hai quân chạm trán với thường sẽ đối địch cả mấy trăm năm, lúc thậm chí hơn cả ngàn năm, dù thì cũng chuyện gì, để cho các thần tướng thành cũng thì quá tàn nhẫn ."
Thời đại mà Tiểu Bạch cô nương ở là thời thái bình thịnh trị, căn bản cái gì gọi là chiến trường, liên quan đến những tri thức về chiến tranh thì đều từ trong học đường. Những phu t.ử về chiến tranh thời Hồng Hoang cổ đại chủ yếu cũng là về các việc thần tướng bày binh bố trận thế nào, binh hành quỹ đạo , về những lúc hai bên chạm trán , thời gian rảnh rỗi cũng thể đảm bảo hạnh phúc cho các tướng sĩ.
Đây là điểm mù trong tri thức của Tiểu Bạch cô nương, Tiểu Bạch cô nương ngẩn một hồi nên đáp trả thế nào. Cuối cùng nàng gãi gãi đầu, chút ngại ngùng : "Khả năng là do kiến thức hạn hẹp."
Hai đang , Phi Vy thấy ảnh của đế quân xuất hiện bên bờ sông, y đang về phía , vội vàng lui , khi còn nháy mắt hiệu với Phượng Cửu.
Được Phi Vy nhắc nhở, Phượng Cửu nâng mắt qua. Nước sông Giáp Thủy chảy dài, bởi vì thời tiết lạnh lẽo mà một tầng sương mù nổi trôi m.ô.n.g lung mặt sông, ánh trăng sáng rỡ phản chiếu mặt nước. Phía xuất hiện một ảnh như ẩn như hiện. Vị tôn thần áo tím tóc bạc đang tắm ánh trăng, rẽ sương mù bước đến chỗ nàng, tựa như bước từ trong giấc mộng.
Cách đó xa là doanh địa náo nhiệt, ở giữa là đống lửa cực lớn, các tướng sĩ quanh đống lửa ca hát nhảy múa, đôi nam nữ khoác đồ đỏ ở giữa lẽ là tân lang và tân nương. khi đến gần thanh niên tóc bạc, Phượng Cửu cảm thấy, những hoan thiên hỷ địa náo nhiệt ở đằng tựa hồ như xa tận chân trời, Hồng Hoang đại địa, duy chỉ còn lưu sự yên tĩnh và tiếng tim đập rộn ràng của nàng. Tuy rằng thời gian ở cùng đế quân cũng tính là ngắn, nhưng bất luận là lúc nào chỉ cần thấy ảnh của y thôi cũng khiến lòng nàng rối như tơ vò, chợt nhớ đến cảm giác lúc đầu khi mới thích đế quân, theo đuổi mấy ngàn năm, thật sự khó khăn, nhưng cho dù khó khăn đến nữa, nàng cũng cách nào thực sự buông xuống , nghĩ lẽ đây chính là nguyên nhân.
Phượng Cửu ngẩn ảnh của thanh niên đang từng bước đến gần , nàng đương nhiên , yên tại chỗ đợi đế quân chủ động bước đến gần nàng mới biểu hiện nàng là kín kẽ. nàng kiên trì đến ba cái búng tay thì kiên trì nổi nữa, chạy đến chỗ đế quân nghĩ, hừ, đều trách chậm thôi.
Nàng lúc giống như một tiểu hồ ly, mà giống như một chú chim, giống như một cánh bướm, ngọt ngào nhanh nhẹn bổ thẳng lòng đế quân, thuận thế ôm lấy cổ y, ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên ánh sáng động lòng , nửa thật nửa giả oán trách: "Sao chậm thế!"
Thanh niên trả lời câu oán trách của nàng, cúi mắt đ.á.n.h giá nàng: "Nàng thì ? Sao thích ôm như thế?"
Mắt nàng cong cong: "Cho chiếm tiện nghi ?"
Y nhướng mày: "Rốt cuộc là nàng chiếm tiện nghi , là chiếm tiện nghi nàng thế?"
Điều quả thực là một vấn đề khiến cho Phượng Cửu mù mịt, chỉ là ngay lập tức nghĩ: Đế quân của hai mươi sáu vạn năm tuy rằng vẫn là phu quân nàng, nhưng dù cuối cùng cũng sẽ trở thành phu quân của nàng thôi, nên nàng chiếm tiện nghi của thì chứ? Chỉ cần đẩy nàng , thì nàng cứ thích chiếm tiện nghi đó.
Vì thế nàng lập tức trừng mắt với y: "Được , là chiếm tiện nghi ." Thè lưỡi: "Thiếp cứ chiếm đấy." Như cố ý đối đầu với y, nàng nhón chân lên dán chặt cả hình y, thế còn hừ một tiếng: "Thiếp cứ chiếm đó."
Cơ hồ cả nàng đều dán chặt đế quân, đế quân đỡ eo nàng, lo nàng vững, quả thực là phí sức.
Gần đó hai tiểu binh sĩ ngờ nghệch đến gần, bất ngờ gặp đế quân đế hậu ở đây lập tức lùi hai bước, vội vàng né tránh nhưng hiếu kỳ lén lút đầu họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cham-thuong-thu-ngoai-truyen/chuong-6.html.]
Bị tiểu binh thấy, sự hổ thẹn đến muộn của Phượng Cửu đột nhiên phát tác, nàng ngượng ngùng lùi một bước, chu miệng lẩm bẩm: "Ở đây của lui tới, chúng tìm một nơi ." Nói đầu về phía đám cỏ lau bên bờ sông.
Đám cỏ lau một tảng đá lớn, hai liền đến đó . Vừa xuống, nàng nhích qua. Đế quân phát hiện, lúc hai ở riêng với nàng thực sự thích dính lấy y.
Thiếu nữ nhích đến bên cạnh y, ôm lấy cánh tay y, ngẩng đầu, đôi mắt hạnh tràn ngập sự hiếu lỳ, ánh sáng trong đôi mắt giống như những vì bầu trời: "Trước đây cho đến đây, vì bây giờ gọi đến thế?"
Y cúi đầu nàng: "Nàng là thử chiến trường bây giờ thế nào ? Trước đây quá nguy hiểm, gần đây tương đối yên bình, còn tướng sĩ thành hôn, cũng náo nhiệt, nghĩ nàng sẽ thích."
"À, thế ." Nghe câu trả lời, nàng đầu về đám đang vây quanh đống lửa, xem hứng khởi: "Ừm, thực sự thích." Nói xong câu , giống như nghĩ đến gì đó, nụ mặt đột nhiên chút nặng nề.
Y mẫn cảm phát giác sự đổi của nàng, hỏi: "Sao thế?"
Nửa ngày , nàng mới mở miệng, biểu cảm ngưỡng mộ trống rỗng: "Chỉ cảm thấy nếu như chúng thể thành hôn như thế thực sự , khi cùng bái tế thiên địa sẽ cùng vui vẻ chúc mừng, nhận lấy lời chúc phúc của , thật ngưỡng mộ quá."
Y quan sát biểu cảm của nàng, nhíu mày: "Vì ngưỡng mộ họ?" Ngừng một lát tiếp: "Hôn lễ của chúng , lẽ nào lớn hơn bọn họ ?"
Thấy nàng yên tĩnh một hồi mới : "Quả thực là lớn, Bích Hải Thương Linh trang trí , chúng Thần Tộc ai ai cũng đều đến chúc mừng." Nàng c.ắ.n môi: "Chỉ là ngày thành ... đế quân xuất hiện."
Hẳn sững : "Gì cơ?"
Nàng đột nhiên tức giận: "Cũng của ." Nói là của y thế mà tức giận, cũng là đang giận ai: "Chỉ là cứu , đó cứu về gặp một chuyện nguy hại đến chúng sanh cần xử lý, cho nên mới bỏ lỡ hôn lễ của chúng . Thiếp đợi thật lâu cũng . Lễ phục của may , vô cùng mặt nó, nhưng mà cuối cùng cũng mặc . cũng của , là tạo hóa trêu ngươi thôi." Nói xong thở dài. Gương mặt nàng xinh trẻ trung như thế bày vẻ mặt già dặn mà thở dài, chút buồn nhưng khiến cho nổi, ngược còn cảm thấy xót xa.
Y yên tĩnh nàng lâu: "Sau đó cũng đền bù cho nàng ?"
Nàng giờ như nhẹ nhõm nhún nhún vai: "Chàng rằng sẽ tổ chức bù cho , nhưng mà ngày thành tuy rằng ở đó, Trọng Lâm cũng sắp xếp thứ vô cùng thỏa đáng, hôn sự cũng ghi chép trong sổ tịch nhân duyên của Nữ Oa , vì thế theo lý mà thì chúng thành ." Nàng chuyện mạch lạc rõ ràng đấy, xem là suy nghĩ nhiều: "Tuy hôn lễ xảy đủ các vấn đề, nhưng mà chư thần Bát Hoang đều chúng thành , thành thêm nữa kỳ quái , cho nên từ chối ."
Y mắt nàng: "Nàng là thật lòng từ chối ?"
"Ừ." Nàng âu sầu : "Tuy rằng..." Lại c.ắ.n môi: " thực sự kỳ quái, vì thế vẫn nên thôi ." Rồi tự an ủi chính ôm chặt lấy tay y: "Thực thể ở bên đế quân thôi thì mãn nguyện lắm , cũng tiếc nuối vì lễ thành của chúng mỹ."
Xinh , thông minh, lúc ngốc nghếch, nhưng lúc nào đều hiểu chuyện đến mức khiến đau lòng, đây chính là nữ t.ử mà trong vận mệnh mà y đến lâu lâu mới gặp . Y run rẩy, vô thức đưa tay lên sờ đầu nàng.
Trò chuyện lâu như thế, nàng giống như mệt , khẽ ngáp một cái, dùng giọng mềm mại chút phòng nũng với y: "Đế quân, buồn ngủ ."
Y nữa đỡ trán nàng: "Vậy thì đùi một lúc ."
Nàng khép hờ mắt, thẳng dậy: "Ngủ đùi ?" Giống như cảm thấy khó thể tin , vẻ mặt ngây ngốc: "Đế quân hôm nay dễ chuyện như thế..."
Thế nào gọi là dễ chuyện, y lúc nào dễ chuyện hả?
Trước đây ở Bích Hải Thương Linh, đêm nào y cũng cho phép nàng cùng ngủ chung một giường với ? Nàng lúc ngủ thích chui lòng y, y đêm nào đẩy nàng ? Chỉ là cái cô tiểu hồ ly vô tâm vô phế , cứ ngủ dậy quên hết.
Y vẫn trả lời nàng, nhân lúc nàng còn ngây thì đưa tay ôm lấy nàng, đặt nàng xuống để nàng trọn trong lòng y. Lại tự nàng mềm yếu, hóa một cái giường mây đặt nàng trong đó. Làm xong thứ, y nâng tay che mắt nàng: "Nằm thế thoải mái ?"
Cảm giác lông mi mềm mại của nàng cọ cọ trong lòng bàn tay , là đang khẽ gật đầu, thở dài: "Vậy thì ngủ ."
Nàng sột soạt đưa tay khỏi mền mây kéo lấy ống tay áo y, thấp giọng hỏi y: "Vậy ở đây ?"
Y cúi mắt nàng, đưa tay nắm lấy bàn tay của nàng đặt lên môi: "Ừ, sẽ luôn ở đây."
Ánh trăng bạc treo bầu trời Hồng Hoang cô tịch, nếu là tình thì dù là cách cả chân trời cũng thể gặp .