Chẩm Thượng Thư Ngoại Truyện - Chương 9
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:33:46
Lượt xem: 322
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phượng Cửu tỉnh phát hiện đang ngủ ở Tuế Hàn điện của Bích Hải Thương Linh, mà ở Bát Diệp điện của Thái Thần cung. Nàng chậm rãi dậy, liếc mắt thấy một tiểu hồ ly bằng sứ đặt ở bên cạnh bàn để đàn. Sau cuộc đại chiến với Miểu Lạc, lúc nàng mới tỉnh , đế quân vì nàng vui liền tăng nàng một tiểu hồ ly bằng sứ.
Phượng Cửu sửng sốt.
Lập tức hiểu , đây là Thái Thần cung của hai mươi sáu vạn năm . Nàng... .
Tổ Thị thần thời cơ đến thì nàng và Cổn Cổn sẽ từ thời Hồng Hoang về hiện thế. Nàng day day thái dương cố gắng nhớ nửa ngày, nghĩ đó nàng đang cùng đế quân đến học cung Thủy Chiểu Trạch ở Thọ Hoa Dã... lẽ nào.... động tác day thái dương của nàng ngừng , lẽ nào là cái hộp đựng đồ từ ngọc Phù Lệ , chính là cơ duyên mà Tổ Thị thần nhắc đến?
Nàng xếp bằng giường, tỉ mỉ suy nghĩ nữa cảm thấy hơn phân nữa chính là như thế .
Đế quân dự định đến học cung Thủy Chiểu Trạch, là khi cái vị Hậu Chấn thượng thần lên ngôi, vị thần vương của Cửu Trùng Thiên đời thứ ba, rằng nhân lúc Hậu Chấn tạm thời tâm lực để đưa học cung trở thành tư vật của , y một bước đến lấy một vật.
Đế quân nay nhắc đến chính sự, nhưng Phượng Cửu nếu như hỏi đến, đế quân nhất định sẽ giấu nàng, nàng nếu như hiểu đế quân vẫn kiên trì mà giải thích cho nàng. Phi Vy , đế quân kỳ thực là loại nếu như cảm thấy đối phương đủ trí thông minh thì sẽ lười chuyện với họ, theo hầu đế quân hơn mười vạn năm, đây là đầu tiên thấy đế quân nhẫn nại với một như thế.
Phi Vy thật thà những lời vốn là cho đế hậu vui, nhưng hiển nhiên ý thức việc vô tình đặt đế hậu cùng một loại với những thông minh. Đế hậu khả năng là chút ngơ ngơ, gì, vì thế cũng cảm thấy chuyện gì ghê gớm, nhưng xui cho là những lời vô tình đế quân đúng lúc ngang qua . Đế quân ngay lập tức lấy quyển sách tựa đề là "Cùng Chiết Nhan thượng thần học tập lời ăn tiếng " , phạt Phi Vy chép ba mươi . "Cùng Chiết Nhan thượng thần học tập lời ăn tiếng ", là Chiết Nhan thượng thần đầu tiên đến thăm hỏi đế quân ở Bích Hải Thương Linh và đế quân cho nghẹn họng đến mức hoài nghi cuộc đời về đúc kết thành một cuốn sách gửi đến cho đế quân.
Chiết Nhan thượng thần khả năng cũng ngờ , cuốn sách của cuối cũng tác dụng như thế.
Bởi vì đế quân giấu nàng bất cứ điều gì cho nên Phượng Cửu mới vật đế quân lấy là một cuốn pháp trận, di vật mà thần nữ Thiếu Quán để .
Theo như đế quân , mắt đó là pháp trận duy nhất thể khắc chế pháp trận Càn Nguyên của y, cũng là pháp trận mà thần Thiếu Quán sáng tạo, tên là Giới T.ử Tu Mi trận. Liên quan đến sự tồn tại của trận pháp , thế gian chỉ ba , một là y, một là Thiếu Quán, một khác nữa là đang giữ trận pháp , đó là Mặc Uyên thượng thần.
Kỳ thực trận pháp đồ đó y để lộ cho Phục Anh thượng thần, cũng là tác dụng, chỉ cần tìm ba mươi sáu cơ quan trong đó điều chỉnh một chút, thì thể thực sự khắc chế trận Càn Nguyên của y . so với Giới T.ử Tu Mi trận của Thiếu Quán, thì trận đồ đó cũng chỗ bằng. Giới T.ử Tu Mi trận, Tu Mi nạp Giới Tử, Giới T.ử nạp Tu Mi, trong cái lớn cái nhỏ, trong nhỏ lớn, là trận pháp lấy nhu khắc cương lấy ít thắng đông. Muốn lấy lượng binh lực ít khắc chế đại trần Càn Nguyên cần binh lực lớn, thế gian duy chỉ Giới T.ử Tu Mi trận thể .
Phượng Cửu tuổi tác tuy nhỏ nhưng dù cũng là nữ quân Thanh Khâu, lúc nào cũng ngơ ngơ ngáo ngáo, suy nghĩ một hồi lập tức hiểu . Giới T.ử Tu Mi trận nếu như công dụng mà đế quân lúc lấy nó thì chứng tỏ đế quân lúc ý Cửu Trùng Thiên, mà giống như miêu tả lịch sử, cho đến ba ngàn năm thiên địa sẽ còn loạn hơn nữa đế quân sợ đại chiến khởi lên mới quyết định rời núi, thống nhất ngũ tộc nữa chấp chưởng quyền trượng.
Sách lịch sự còn cái gì nữa ?
Ồ, đúng , sách lịch sự ghi chép, Hậu Chấn thượng thần chấp chưởng quyền trượng Trú Độ Thụ, trở thành thần vương đời thứ ba, Ma tộc, Quỷ tộc, Yêu tộc vì khiếp sợ uy lực của trận Càn Nguyên nên dám càn. Khắp Tứ Hải Bát Hoang, nghênh đón thời kỳ hòa bình dài nhất từ khi năm tộc hỗn chiến đến nay. Ba ngàn năm , sinh linh tứ tộc đều tu dưỡng lấy sức. Ba ngàn năm , một trong thất quân Ma tộc Cám Chi ma quân thể thiết kế pháp trận thể giải trận Càn Nguyên. Càn Nguyên trận phá, quân đội Thần tộc còn là vô địch nữa. Cám Chi ma quân liền xé "Liên minh Chương Vỹ", liên hợp bảy quân Ma tộc cùng tuyên chiến với thần tộc. Trận chiến với thần tộc từ đó vén màn, Bát Hoang nữa rơi đại loạn.
Phượng Cửu chia sẻ cho Phi Vy đoạn lịch sử : "Trên sách sử đế quân nay tâm tư chiếm lấy thiên hạ, nhưng Ma tộc hủy hiệp ước liên minh phát động cuộc chiến Bát Hoang khiến cho sinh linh đồ thán, Hậu Chấn thượng thần vô năng cách nào thu xếp cục diện, đế quân từ tâm thể Bát hoang nữa gặp đại loạn, cho nên nữa mở Bích Hải Thương Linh cùng với bảy mươi hai tướng sĩ trướng thống lĩnh trăm vạn binh sĩ, lượt xử lý hai tộc ." Đồng thời nàng cũng đề cập đến nghi vấn của : "Bất quá cảm thấy đế quân dường như dự liệu đến việc một ngày thiên hạ nữa xảy đại loạn, sớm quyết ý sẽ tham gia trận chiến , vả bắt đầu chuẩn sẵn cho cuộc chiến , đúng ?"
Phi Vy hổ là tiên giả chưởng quản mà đế quân tín nhiệm nhất, sự việc trong ngoài đều nắm bắt rõ ràng, điều gì cũng . Phượng Cửu thể dự định của đế quân, tất nhiên là bởi vì đế quân gì giấu diếm nàng, nhưng nàng thể quan tâm hiểu đến thế cũng khiến cho Phi Vy cảm thấy vô cùng thưởng thức , ngay lập tức trải lòng hết những điều mà , giấu diếm gì: "Sở trường của Ma tộc là trận pháp, xem qua pháp đồ đế quân lộ trong trận đ.á.n.h Phục Anh, cho dù ngu hơn nữa thì nghiên cứu ba ngàn năm lẽ cũng sẽ nghiên cứu cách chính xác để phá trận, như thế thì cũng tính là dễ hiểu."
Hắn tiếp tục : "Kẻ địch cuối cùng của Thần tộc kỳ thực chính là Ma tộc, một khi Ma tộc phá giải trận Càn Nguyên thì Thần tộc đương nhiên sẽ nữa khơi mào chiến tranh. Đế quân quả thực sớm tính đến điểm .
Phượng Cửu giống như đang suy nghĩ gì đó gật đầu.
Phi Vy khẽ: "Khắp Tứ Hải Bát Hoang duy chỉ đế quân mới thể chủ của các tộc , đám trưởng lão và Hậu Chấn thần quân đều hiểu, còn cho rằng tính kế đế quân thì thể vững vàng vị trí thần chủ. Nếu như họ hiểu thì cứ nhân cơ hội đó khiến cho họ triệt để hiểu , đây chính là tác phong hành sự dứt khoát nay của đế quân."
Phượng Cửu trầm mặc một hồi: "Ta đế quân nay thích đ.á.n.h cờ, thể xem thiên địa Bát Hoang trở thành một ván cờ... đế quân chính là một dốc lòng vì sự nghiệp như thế ?"
Phi Vy cũng trầm mặc một hồi, đó khe khẽ thở dài: "Nếu đế quân sớm lòng tranh đoạt thiên hạ thì sớm nuôi dưỡng chiến tướng và quân đội đắc lực cho ? Nếu binh lực sung túc vì đợi đến mấy ngàn năm mới thu phục Thần tộc giáng phục Ma tộc? Lúc Mặc Uyên thượng thần còn tại thế, đế quân quả thực thể lười quản những chuyện , cũng thừa nhận Mặc Uyên thượng thần chính là vì thần vương lựa chọn nhất. Người Phụ Thần lựa chọn, thiên địa chính thống, ai dám thần phục? Mặc Uyên thượng thần , mà Tân Thần Kỷ dù cũng là tâm huyết của Mặc Uyên và thần Thiếu Quán gầy dựng nên, họ đến bước , cuối cùng để cho đám dở đó hủy cục diện , thật sự là quá đáng tiếc."
Phượng Cửu sửng sốt nửa ngày: "Lúc đế quân là hai mươi sáu vạn năm , đế quân về lánh đời của Thái Thần cung chỉ lưu cho hậu thế một bóng lưng vô địch sử sách. Chàng hình như chuyện gì cũng dễ dàng, vả gì là . Ta hóa đế quân cũng ẩn nhẫn suy tư nhiều thứ, một chuyện cũng tính toán chu đáo như thế."
Phi Vy : "Dù gì thì đây quả thực là một chuyện khó khăn."
Sau khi cùng Phi Vy bàn luận chuyện , Phượng Cửu đề cập với đế quân, chỉ âm thầm quyết định trong lòng, lúc đế quân đang việc cần chuẩn , cho nên ở bên cạnh y bây giờ như nàng nhất định càng tận tâm hơn nữa mới , tuy rằng thể cũng cách nào chia sẻ với đế quân, nhưng ít nhất thể để cho y hao tâm vì . Vì thế đế quân Thủy Chiểu Trạch chính sự, nàng vốn theo xem náo nhiệt nhưng ngẩn ngơ đó dám nhắc đến.
Chỉ là đế quân chủ động đưa nàng theo, là nàng dọc đường thể tiện chăm sóc cho y. Lý do , Phượng Cửu hề cự tuyệt, huống hồ nàng thực sự đến cái nơi học cung thần bí khi nàng sinh chìm sâu xuống đáy biển .
Kết quả trong Thủy Chiểu Trạch, họ cư nhiên gặp vị Mặc Uyên thượng thần đồn là mất tích trong truyền thuyết. Nhìn dáng vẻ của đế quân hình như cũng hề cảm thấy kinh ngạc đối với chuyện Mặc Uyên thượng thần ẩn cư tại đây.
Mặc Uyên thượng thần là sư phụ của cô cô Bạch Thiển, từ khi Mặc Uyên thượng thần tỉnh khi phong ấn Quỷ quân Kình Thương ngủ say bảy vạn năm, Phượng Cửu cũng chỉ từng gặp vị thượng thần mấy . Ấn tượng của nàng đối vị tôn thần đó là một trầm tĩnh trọng, tịch nhiên ẩn dật. Khiến cho khác lập tức sinh tâm sùng kính; vị tôn thần đó của lúc trong Thủy Chiểu Trạch, dáng vẻ tuy khác gì với hai mươi sáu vạn năm , nhưng khí chất bất đồng.
Nếu Mặc Uyên của hai mươi sáu vạn năm là một miếng cổ ngọc trầm tĩnh, thì lúc vị tôn thần giống hơn với một tranh đao nhuộm đấy m.á.u tươi, bởi vì mệt mỏi mà che giấu góc cạnh, tranh với đời; giống như gốc hoa lan nhúng máu, ở thâm sơn cùng cốc tâm như là địa ngục của thế gian.
Sử sách từng ghi chép về nguyên do Mặc Uyên khi sáng lập Tân Thần Kỷ liền mất tích, vì thế Phượng Cửu chuyện liên quan gì đến thần Thiếu Quán , lúc thấy dáng vẻ của vị tôn thần , trong lòng tuy chút hiếu kỳ nhưng cũng lúc là thời cơ đế hỏi đế quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cham-thuong-thu-ngoai-truyen/chuong-9.html.]
May Mặc Uyên thượng thần tuy ý tàn tâm lạnh đối với chuyện của thiên hạ, nhưng thấy mục đích đế quân tìm Giới T.ử Tu Mi trận, hề khó gì y, trong tàng thư các một vòng, nhanh tìm lấy một chiếc hộp Phù Ngọc tinh mỹ, Pháp Trận đặt trong chiếc hộp .
Hộp Ngọc do Thiếu Quán chế tạo , mà là cho Tổ Thị tặng cho nàng, bởi vì góc bên trái của chiếc hộp đề tên của Tổ Thị.
Phượng Cửu chiếc hộp ngọc tinh mỹ, khi đế quân mở để lấy trận pháp đồ, dự định cầm lên xem thử; Kết quả tay mới chạm , hộp ngọc đột nhiên ngân quang toả chói mắt, lấy tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai cuốn nàng trong; mà trong lúc nàng cuốn ngân quang đó thì bất tỉnh nhân sự, khi tỉnh về thế giới hiện tại .
Trong điện Bát Diệp, Phượng Cửu chống cằm bên mép giường, từ trong hồi ức trở . Vừa mới hồi thần tiếng bước chân vội vã của ai chạy đến, ngẩng đầu lên mới phát hiện đó là đế quân vốn đang ở trong Ngưỡng Thư Các bế quan. Phượng Cửu hoảng hốt. Đế quân chăm chú nàng, thấy nàng đang giường mới giống như thở phào nhẹ nhõm bước đến, đưa tay lên chạm trán nàng: "Có chỗ nào thoải mái ?"
Phượng Cửu ngẩn hồi lâu, đột nhiên mỉm , hai tay nắm lấy tay đế quân đang đặt đầu . Khẽ lắc đầu, ngẩng đầu lên đế quân: "Nói lẽ tin, đế quân, hình như xuyên về hai mươi sáu vạn năm , gặp năm mười bốn vạn tuổi."
Đế quân thế nhưng gật đầu chút bất ngờ: "Lúc đó thế nào?"
Nàng nghịch nghịch ngón tay : "Lúc đó , thấy bất ngờ gì thế?"
Y gạt mấy sợi tóc tai nàng: "Đưa nàng đến núi Chương Vỹ, đưa nàng đến Thủy Chiểu Trạch, đương nhiên là ."
Phượng Cửu trợn tròn mắt: "Sao, ?!"
Ngày đó Tổ Thị vì cảm thấy tài nghệ hơn nên lá gan cũng nhỏ, lúc Cổn Cổn cẩn thận xuyên về đem Phượng Cửu tiễn về hai mươi sáu vạn năm luôn, vả nàng cảm thấy hình như cũng cần thiết báo cho đế quân gì, may mà tam điện hạ cẩn thận đích đến Ngưỡng Thư Các thông báo cho đế quân. Biết chuyện , đế quân đương nhiên cũng qua đó, nhưng mà y năng lực xuyên về quá khứ, nên chỉ thể đến nhờ Tổ Thị giúp đỡ.
Ý của Tổ Thị là tuy rằng nàng thể nghịch chuyển thời gian, nhưng cũng thể nào vô duyên vô cớ đưa về quá khứ , Tiểu Cổn Cổn và Phượng Cửu thể xuyên về quá khứ, là do nàng thì chi bằng đó là ý trời ; nếu như đế quân cố chấp đuổi theo về thì nàng cũng chỉ thể tận lực mà , còn về việc đế quân thể về hai mươi sáu vạn năm cũng xem cơ duyên của y thế nào . Vả trong thời gian hai mươi sáu vạn năm , tồn tại một vị Đông Hoa đế quân , vì thế một khi y thời đại đó thì sẽ thế bởi Đông Hoa của lúc đó, mà y cũng sẽ giống giữ ký ức của bây giờ như Phượng Cửu và tiểu Cổn Cổn, vì thế y xuyên về , kỳ thực cũng ý nghĩa gì.
Chỉ là đế quân cảm thấy điều ý nghĩa mấy.
Y của thời đại đó quả thực nhớ chuyện của hai mươi sáu vạn năm , đế quân của lúc đó quả thực chính là đế quân của thời đại đó. khi Phượng Cửu chạm hộp ngọc mà Tổ Thị để , cơ duyên giáng xuống, y và Cổn Cổn đang ở Bích Hải Thương Linh cũng vì thuộc về thời đại mà theo ánh sáng của hộp ngọc thế giới hiện tại.
Nghe đế quân nguyên nhân rõ ràng, Phượng Cửu vô cùng ngạc nhiên: "Vốn là như thế ? Tổ Thị từng , một khi và Cổn Cổn xuyên về , thì tất cả dấu vết lưu trong thời gian đó cũng sẽ biến mất, cũng nào nhớ đến chúng nữa." Mắt hạnh lộ thần sắc linh động vui vẻ: "Thiếp vốn đang suy nghĩ, đế quân nếu như nhớ thời gian đó thì thật sự đáng tiếc, nhưng bây giờ cảm thấy quả là may mắn!"
Nàng ôm chặt lấy eo y, cảm thấy vô cùng phấn khởi, đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó, từ eo y ngẩng đầu lên.
Nụ mặt thu , nàng y một hồi kéo y xuống bên cạnh : " một thắc mắc." Trên khuôn mặt yêu kiều như đóa phù dung lộ thần sắc nghi hoặc: "Nếu như đế quân nhớ thì vì đế quân thích nhanh như thế? Vì theo lời thì lúc xuyên về, căn bản quen , chỉ là thê t.ử tương lai của mà thôi, nhưng từ đầu đối xử với ." Nàng cau mày, cảm thấy càng nghi hoặc: "Vì đối xử với như thế, còn thích nhanh như ?" Rồi khẽ c.ắ.n môi: " mà hiện thực như thế, ban đầu rõ ràng là theo đuổi đế quân lâu ơi là lâu, đế quân mới thích mà."
Y đưa tay gõ lên trán nàng một cái: "Hiện thực là nàng ở Thái Thần cung cung nữ bốn trăm năm, từng gặp mặt nàng, nàng nàng theo đuổi lâu nhưng vốn đến nàng. Đợi đến lúc chúng duyên thì nàng về với phận đế cơ Thanh Khâu , đầu gặp nàng, ..." y đột nhiên ngừng bặt.
Nàng quỳ bên cạnh y, đưa tay che nơi mới gõ , tò mò: "Lần đầu tiên gặp , đế quân thế nào?"
Lần đầu tiên gặp nàng, nàng từ bờ biển Vãng Sinh đạp sóng bay lên, mái tóc dài đen nhánh, một váy trắng như tuyết, nhẹ nhàng sóng nước, về phía đội ngũ rước dâu mỉm. Mái tóc dài như thác nước ướt nhẹp, vài sợi còn dán lên má khiến cho khuôn mặt vốn chỉ bé bằng bàn tay càng trở nên tinh xảo hơn, Thần nữ trong chốn Cửu Thiên, một ai nụ linh động, tư dung thanh lệ đến thế.
Y vẫn luôn cho rằng đầu tiên gặp nàng bên bờ biển Vãng Sinh, y kỳ thực quá nhiều ấn tượng đối với nàng, nhưng lúc nhớ , tình cảnh của hôm đó, vẫn hiện rõ mồn một mắt. Làm y ngẩn hồi lâu.
Cho đến khi nàng nữa kéo ống tay áo y hỏi dồn thì y mới hồi thần , vì một chuyện mà nay từng phát giác mà đột nhiên trở nên ấm áp: "Lần đầu tiên gặp nàng, nàng quyến rũ ?"
Bàn tay đang day trán của nàng dừng , trợn tròn mắt một lúc lâu mới : "Thật ?"
Y , giúp nàng xoa chỗ mới y gõ đau lúc nãy: "Vì thế cho dù chúng hề quen , nhưng chỉ cần gặp nàng thì cho dù lặp bao nhiêu chăng nữa nhanh sẽ yêu nàng."
Nàng ngẩn ngơ y lâu, khóe mắt ửng đỏ nhảy bổ lên y, ôm chặt lấy cổ y cả khuôn mặt vùi vai y.
Không lâu , y cảm thấy vai đột nhiên ướt một mảng.
"Sao ?" Y khẽ giọng hỏi.
Nàng chỉ ôm chặt lấy y, khuôn mặt càng dán chặt vai y hơn, nghẹn ngào tiếp: "Thiếp cũng , chỉ là cảm thấy vui nhưng mà . Đế quân !"
"Ừ, ." Y đưa tay lên đỡ lấy đầu nàng, đó khe khẽ hôn lên mái tóc nàng.
"Bồ đề vãng sinh nở rộ cả bức tường, hoa nở ngập tràn tựa như mây mù uốn lượn.
Hoa Phật linh khẽ bay lượn trong gió đêm.
Đêm nay là một đêm lành."