CHÓ DỮ NĂM XƯA - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:31:44
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày Đào Hiểu Đông mới về, về đến nơi Đào Hoài Nam nhào tới ôm chầm lấy, nhóc con nhớ trai .
"Người lạnh, lên ." Đào Hiểu Đông xoa đầu em trai, một cái bảo: “Sao gầy thế ?"
"Tiểu Trì nhốt em đấy!" Đào Hoài Nam cuối cùng cũng để mách lẻo, chỉ về phía Trì Sính nhưng ở , bỏ tay xuống: “Cậu ngày nào cũng cho em ngoài!"
Trì Sính đón lấy vali của trai, Đào Hiểu Đông hỏi: "Bị nó hành cho mệt ?"
"Cũng tàm tạm.” Trì Sính : “Quen ạ."
Anh trai về là Đào Hoài Nam thêm đối tượng để mè nheo, Trì Sính đưa chơi thì trai đưa.
Đào Hiểu Đông thấy cảnh Đào Hoài Nam nửa đêm sốt mê man còn run rẩy nôn mửa, chỉ qua điện thoại là Đào Hoài Nam cảm, hai đứa nhỏ đời nào kể với là sốt cao đến thế.
Giờ thấy tươi tỉnh thế chắc vấn đề gì, sáng sớm Đào Hoài Nam mè nheo đòi cửa hàng cùng , Đào Hiểu Đông đồng ý ngay tắp lự: "Đi thôi."
Đào Hoài Nam cuối cùng cũng hếch mặt lên trời, bảo với Trì Sính: "Tớ đây!"
Trì Sính gì, đưa áo khoác cho bỏ .
Đào Hoài Nam nhận lấy áo mặc từ từ, càng mặc càng chậm, kéo khóa mãi xong.
Lát vẫn thấy tiếng Trì Sính, động tác dần dừng .
"Lề mề cái gì thế?" Đào Hiểu Đông giục: “Mặc cái áo mà lâu lắc."
Đào Hoài Nam dỏng tai ngóng, quả thực thấy tiếng Trì Sính , do dự một chút cởi áo : "Anh một , em nữa."
Đào Hiểu Đông em trai, chẳng hiểu mô tê gì: "Lại nữa?"
Đào Hoài Nam bỏ áo xuống: "Hình như Khổ của em giận , em với nữa ."
"Hả?" Đào Hiểu Đông ngó trong thấy Trì Sính đang buộc dây giày: “Lấy kết luận đấy?"
"Dù em cũng nữa." Đào Hoài Nam cởi giày, theo tường trong tìm Trì Sính, miệng lẩm bẩm: “Em chả dại chọc giận , giận dai lắm."
"Được thế ở nhà ." Trì Sính buộc xong dây giày, chậm rãi xỏ giày: “ với Hai, trông nhà."
Đào Hoài Nam ngớ , lúc mới lừa, vội vàng theo tường , mặc áo khoác nhanh như chớp: "Cậu chỉ giỏi dọa tớ."
"Sao bảo diễn sâu quá ." Trì Sính đeo khẩu trang lên tai , sợ gió ho.
"Cậu cố tình lên tiếng." Đào Hoài Nam lầm bầm lớp khẩu trang.
Trì Sính chuyện với nữa, đội mũ trùm đầu cho , ủ kín mít mới dắt tay ngoài.
Được ủ kỹ thế mà đến cửa hàng vẫn ho một lúc, đó che miệng ho khù khụ. Trì Sính vỗ lưng cho , rót cho cốc nước.
"Tiểu Nam thể chất yếu." Anh Hoàng lượn lờ qua, đưa vỉ t.h.u.ố.c ngậm cho Đào Hoài Nam.
"Vâng, cứ đến mùa đông là ho." Đào Hiểu Đông về, hôm nay lịch xăm, chiều còn ngoài việc.
Đào Hoài Nam bỏ một viên miệng, mát lạnh.
"Hôm qua chị dâu mày chuyện.” Anh Hoàng hai đứa nhỏ, bảo Đào Hiểu Đông: “Thế nào, Tiểu Trì định học trường nào? Mấy trường điểm đó định ?"
"Chưa chốt, để tính." Đào Hiểu Đông cũng hai đứa: “Đến lúc đó xem nó ."
"Thế Tiểu Nam tính ?" Anh Hoàng hỏi.
"Về trường khiếm thị thôi." Đào Hiểu Đông .
Anh Hoàng kịp gì, Trì Sính cũng định mở miệng thì Đào Hoài Nam lên tiếng : "Em chịu ."
Đào Hiểu Đông mắng : "Đừng bướng nữa nhóc con, cấp ba mày thể cứ chơi bời lêu lổng mãi , mày cũng thi đại học."
"Em trường khiếm thị." Đào Hoài Nam cau mày, xích gần Trì Sính: “Em còn theo Khổ của em chứ."
"Thế cũng theo chứ.” Đào Hiểu Đông em cũng xót, nhưng thể cứ dung túng hai đứa bậy mãi: “Mày xem mày thi trường nào?"
Đào Hoài Nam há miệng, câu trả lời .
Cậu chẳng thi cả, trường bình thường căn bản dạy , cũng sẽ nhận . Trường Trì Sính thi đều là trường top đầu, tài nguyên dạy học vốn khan hiếm, thể nhét thêm chiếm chỗ. Hơn nữa nhận một học sinh khiếm thị trường quá mạo hiểm, lỡ xảy chuyện gì nhà trường còn chịu trách nhiệm.
Đào Hoài Nam sờ soạng sang bên cạnh, Trì Sính đưa tay , Đào Hoài Nam nắm nhẹ lấy.
"Không cần trường khiếm thị ." Trì Sính Đào Hiểu Đông : “Cấp ba em cũng dạy , theo em là ."
"Cấp ba thời gian của bọn mày gấp rút , thời gian của bản mày còn chẳng đủ dùng, ngày nào cũng lo cho nó nữa." Đào Hiểu Đông lắc đầu: “Nó sớm muộn gì cũng học cách tự lập, đừng chiều nữa."
Câu Đào Hoài Nam mà tim tan nát.
"Đủ dùng, em quen ." Trì Sính dùng ngón cái cạo cạo lòng bàn tay Đào Hoài Nam, tiếp với Đào Hiểu Đông: “Đừng hành hạ nữa , đến lúc đó ốm đấy."
Anh Hoàng bên cạnh mà bật , bảo Đào Hiểu Đông: "Mày thêm hai câu nữa là Tiểu Nam đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cho-du-nam-xua/chuong-43.html.]
Đào Hoài Nam thì , nhưng trong lòng khó chịu thật. Cậu mím môi gì, cảm giác tự quyết định phận thật khó chịu. Cậu xa Trì Sính, nhưng thực tế là dù cố gắng thế nào cũng thể thi cùng trường cấp ba với Trì Sính.
"Sớm muộn gì cũng ngày mà." Đào Hiểu Đông em trai, trong lòng cũng xót: “Hai đứa thể buộc cả đời , cuộc đời ai nấy sống, sẽ ngày mày buông tay."
Hai chữ "buông tay" khiến Đào Hoài Nam theo bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y Trì Sính hơn.
"Sắp thật kìa." Trì Sính Đào Hoài Nam, bóp tay , chuyện nữa, chỉ bảo trai: “Đừng chọc mít ướt nữa ."
Đào Hiểu Đông cũng nhếch mép , sang chuyện khác với Hoàng.
Mù lâu , cảm giác ánh sáng lờ mờ Đào Hoài Nam quen. Thỉnh thoảng nắng gắt Đào Hoài Nam cũng vui, như thể mắt cũng sáng sủa hơn. con khi cô đơn vốn dĩ sẽ cảm thấy xung quanh tăm tối, Đào Hoài Nam càng thế. Bóng tối khi cô đơn là thứ bóng tối thể nhấn chìm lòng , là vĩnh hằng và vô biên vô tận.
Trẻ con đứa nào chẳng sợ bóng tối, tối tắt đèn là đứa nào cũng , nhưng Đào Hoài Nam ở cái tuổi mà những đứa trẻ khác còn sợ bóng tối thì đèn mắt tắt vĩnh viễn.
Trước khi Trì Sính, Đào Hoài Nam luôn sống trong bóng tối, cho đến năm tám tuổi Trì Sính.
Trì Sính chính là chiếc đèn ngủ nhỏ của . Để trong đêm đưa tay là bên cạnh , thể cùng mỗi một đầu kéo khăn gối.
"Nghĩ gì đấy?" Anh trai và Hoàng vẫn đang chuyện, Trì Sính ghé tai hỏi.
Đào Hoài Nam khẽ lắc đầu.
Sáng lúc đến còn hớn hở lắm, giẫm lên đống tuyết nhỏ cửa tiệm kêu rào rạo ướt sũng đế giày, nhà tuyết tan thành nước bẩn sàn, bản còn , nhân viên trong tiệm theo lau nhà, mãi đến khi Trì Sính bắt giẫm lên cây lau nhà cho sạch giày mới thôi. Giờ thì bao nhiêu vui vẻ bay biến hết, ánh sáng trong đôi mắt to tròn cũng tắt ngấm, ảm đạm .
Thời gian trai vắng nhà khiến lòng Đào Hoài Nam chút bay bổng, nghĩ chuyện quá đơn giản.
Anh trai về như kéo họ trở hiện thực. Giống như trai , sớm muộn gì cũng sẽ chỉ còn một , những yêu thương đều sẽ cuộc đời riêng.
"Đang diễn kịch trong đầu đấy ?" Trì Sính nhỏ, thì thầm với , môi chạm tai Đào Hoài Nam: “Diễn đến đoạn nào ?"
Anh phiền quá, cảm xúc của Đào Hoài Nam tan ít nhiều.
"Diễn đến đoạn bỏ một ?" Trì Sính nhớ đến cái gì, lúc chuyện mà còn mang theo ý : “Thế vẫn ?"
Phiền c.h.ế.t !
Đào Hoài Nam đưa tay đẩy một cái, đẩy xa một chút, tự đầu sang hướng khác nữa. Đào Hoài Nam thấy Trì Sính đang , Trì Sính lên , khác hẳn ngày thường, nhưng Đào Hoài Nam từng thấy, mãi mãi cũng thấy.
Trì Sính đưa tay xoa tóc , lúc gần thì thầm với : "Không bỏ , đừng diễn nữa."
Đào Hoài Nam chớp mắt, về phía . Cái "" của chỉ là mặt về hướng đó, diễn tả ý nghĩa "", nhưng đạt kết quả của việc "".
Trì Sính ghé sát , mũi cụng mũi một cái, còn dùng sức nữa, Đào Hoài Nam đau điếng.
Đào Hoài Nam cau mày xoa mũi, bảo: "Đau ..."
Trì Sính cũng xoa mũi cho , xoa xong nhéo nhéo.
Bao nhiêu năm Đào Hoài Nam lớn lên, trai đối với luôn là gì nấy. Tuy Đào Hoài Nam đòi hỏi nhiều, nhưng luôn những thứ trai thể cho.
Đêm giao thừa năm nay, họ chẳng cả, ở nhà đón Tết.
Buổi tối trai và Trì Sính gói sủi cảo, Đào Hoài Nam bên bàn ăn, hai tay chống cằm. Trì Sính nhét một con tôm nõn miệng , Đào Hoài Nam há miệng ăn. Đào Hiểu Đông , đột nhiên : "Cục cưng đừng lớn nữa."
Đào Hoài Nam gật đầu, bảo: "Vâng, lớn nữa."
"Tiểu Trì cũng đừng lớn nữa." Đào Hiểu Đông .
"Em lớn.” Trì Sính nặn xong một cái sủi cảo, đặt xuống : “Em tự lớn, hai cứ dừng ."
Đào Hiểu Đông , gì.
Năm nhặt Trì Sính về Đào Hiểu Đông hai mươi lăm tuổi, giờ hơn ba mươi .
Trẻ con lớn lên, lớn già , thời gian vì ai mà dừng .
Chuyện học cấp ba Đào Hiểu Đông nhượng bộ, đến lúc nào việc nấy, nếu thành tích Trì Sính thế thì Đào Hiểu Đông cũng chẳng sầu. Trẻ con hiểu chuyện lớn thể hùa theo bậy, thi đỗ trường điểm mà học là càn. Đào Hoài Nam sớm muộn gì cũng học cách sống một , họ đều nhẫn tâm.
Không thể để Trì Sính sống chỉ vì Đào Hoài Nam, thế thì hai em họ ích kỷ quá.
Trong chuyện đầu tiên Đào Hoài Nam lời, cố chấp bướng bỉnh, mím môi : "Em cứ ích kỷ đấy, em ích kỷ mãi."
Đào Hiểu Đông nỡ nặng lời với , nhẫn tâm đưa Đào Hoài Nam trường khiếm thị, ai hơn .
Làm công bằng, nhẫn tâm , nhưng nhẫn tâm .
Trì Sính xưa nay luôn chủ kiến, một là một đổi.
Anh luôn bảo với Đào Hoài Nam sẽ bỏ rơi , những gì hứa với Đào Hoài Nam đều . Năm đó bảo khi khai giảng sẽ về nhưng cuối cùng về, đó lẽ là thất hứa duy nhất. Hậu quả của thất hứa đó là, thấy Đào Hoài Nam nhắm mắt mềm oặt còn sức sống trong buồng vệ sinh trường học.
Kỳ thi cấp ba mùa hè năm đó, Trì Sính bỏ bài văn , toán bỏ câu cuối cùng.
Lúc điểm cả thầy cô và nhà trường đều kinh ngạc, vốn là hy vọng nhất giành thủ khoa thành phố.