CHÓ DỮ NĂM XƯA - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:32:55
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hoài Nam bước lớp đúng lúc tiếng chuông reo, giờ nghỉ trưa hết. Vừa nãy ngủ quên ở chỗ Trì Sính, sát giờ Trì Sính mới gọi dậy. Đào Hoài Nam theo tay vịn cầu thang tự lên lớp, ở cửa va , vội vàng : "Ây da thấy, xin nhé."

Đào Hoài Nam xua tay. Giữa chuông báo và chuông học chính thức còn mười phút, Đào Hoài Nam chậm rãi về chỗ . Vốn dĩ chỗ của cố định ở bàn đầu ngay cửa , nhưng đó gió cứ lùa qua khe cửa, mùa đông lạnh thấu xương. Thế là đó Đào Hoài Nam cũng luân chuyển chỗ cùng cả lớp, mỗi tuần đổi một .

Tuần Đào Hoài Nam bàn thứ ba cạnh cửa sổ. Đi đến chỗ , sờ sờ góc bàn, : "Tớ về đây."

Bạn cùng bàn đang lau bàn, bảo : "Từ từ , nước."

"À ừ." Đào Hoài Nam bên cạnh chờ: “Nước ở thế?"

Bạn cùng bàn lau hết nửa túi giấy ăn, một tay xách túi rác một tay lau nước bàn, đáp: "Trưa nay mưa, cửa sổ đóng chặt, nước chảy từ bệ cửa sổ xuống."

Cậu đang lau bàn phía Đào Hoài Nam, bên nước chảy sang. Lau xong nước, xách túi rác ngoài, bảo Đào Hoài Nam: "Vào ."

Bạn cùng bàn xách túi rác vứt, lúc Đào Hoài Nam : "Cảm ơn Tiểu Trác."

Bạn cùng bàn lí nhí đáp một câu: "Không gì."

Hai cùng bàn hơn một năm , ngay từ ngày đầu tiên phân lớp, Đào Hoài Nam bạn nhỏ chủ động "nhặt" về.

Lúc đó Đào Hoài Nam là đến cuối cùng, lớp kết thúc muộn nhất. Cậu Trì Sính đưa lên, mấy học sinh ban Xã hội cùng chuyển sang lớp đôi cặp cùng hết . Trì Sính dắt tay bước , cả lớp đều đổ dồn mắt hai .

Cô giáo cầm danh sách, đ.á.n.h dấu tên Đào Hoài Nam, hỏi: "Em ? Muốn một cùng bạn?"

Cả lớp ai lên tiếng, đều chằm chằm . Đào Hoài Nam nắm tay Trì Sính : "Em một cũng ạ."

"Tớ với nhé.” Đột nhiên ở phía chủ động lên tiếng, giọng quen quen, hỏi Đào Hoài Nam: “Được ?"

Đào Hoài Nam ngạc nhiên, đây là bạn học ở lớp cũ.

Cậu nam sinh đeo kính dậy từ hai dãy bàn phía , : "Ngồi với tớ ."

Sau đó, để tiện sắp xếp, cô giáo cho Đào Hoài Nam bàn đầu ngay cửa, bạn cùng bàn nhỏ cũng chuyển lên cùng. Sau lạnh quá, hai bắt đầu luân chuyển chỗ . Cặp đôi cùng bàn ít với cũng khá lâu, từng đổi bạn.

Hồi đầu mùa đông năm ngoái lúc hai còn ngay cửa, ngày nào mỗi cũng khoác một cái áo bông to sụ, ở giữa để một bịch khăn giấy, một tờ tớ một tờ thi xì mũi. Giữa bàn ngày nào cũng treo một cái túi rác, bên trong là giấy lau mũi của hai đứa. Sáng đến Đào Hoài Nam chủ động treo túi rác lên, tối về bạn cùng bàn gỡ xuống đem vứt.

Hồi đó Quý Nam thỉnh thoảng sang đưa đồ ăn thức uống cho Đào Hoài Nam, chỉ cần ngó đầu đưa tay là đặt lên bàn . Quý Nam hai nhóc như hai đứa tị nạn, cứ buồn mãi.

"Nhìn hai đứa t.h.ả.m kìa.” Quý Nam vô tư cợt nhả: “Cũng thành một cảnh quan của lớp đấy nhỉ?"

Bạn cùng bàn Phan Tiểu Trác mỗi thấy Quý Nam vẫn mất tự nhiên, miệng mấp máy mãi chẳng câu nào.

Cậu chính là nam sinh hồi đó đổ khay cơm canh lên Quý Nam và Thạch Khải ở nhà ăn, xấp tiền cuối cùng cũng đưa . Mỗi gặp Quý Nam, Thạch Khải ở trường đều cúi đầu đường vòng, mà giờ và Đào Hoài Nam trở thành bạn cùng bàn.

Sau khi cùng bàn, thường xuyên thấy hai vị thiếu gia . Nhìn nhiều tuy mỗi gặp vẫn ngượng ngùng, nhưng so với hồi đầu thì tự nhiên hơn nhiều.

Mỗi ngày tan học, Đào Hoài Nam Phan Tiểu Trác dắt xuống lầu, Trì Sính đợi ở cầu thang. Lúc đầu là Trì Sính đưa đón tận chỗ , đó Đào Hoài Nam cho thế nữa. Đào Hoài Nam học tầng bốn, Trì Sính học tầng một, chạy chạy thật sự cần thiết.

Phan Tiểu Trác túm khuỷu tay Đào Hoài Nam xách đến mặt Trì Sính, cúi đầu định luôn.

Đào Hoài Nam vội vàng túm lấy : "Cậu kiểu gì? Đang mưa đấy."

"Tớ xe buýt.” Phan Tiểu Trác ống tay áo Đào Hoài Nam túm lấy, một câu "bye bye".

"Mưa to thế , mang ô ?" Đào Hoài Nam hỏi.

"Sáng tớ mưa." Phan Tiểu Trác Đào Hoài Nam giữ : “Cậu... gì thế?"

Đào Hoài Nam một tay Trì Sính nắm, tay kéo bạn cùng bàn: "Cậu với tớ, bọn tớ đưa về."

"Thôi cần , về nhanh , tớ tự về ." Phan Tiểu Trác lắc lắc cánh tay, nhưng Đào Hoài Nam chịu buông, bạn vốn ít càng chẳng gì.

Cuối cùng vẫn Đào Hoài Nam lôi , để bác tài xế đưa Phan Tiểu Trác về nhà.

Cũng may là đưa về, hôm nay mưa to quá. Tan học bao lâu thì sấm sét bắt đầu nổi lên, từng tiếng sấm rền vang, trong xe còn to hơn trong nhà, Đào Hoài Nam tiếng sấm dọa cho run lẩy bẩy.

Cậu nép sát Trì Sính, Trì Sính đặt tay lên eo , cách lớp áo nhẹ nhàng vuốt ve trấn an.

Nhà Phan Tiểu Trác ngược đường với nhà họ, cộng thêm trời mưa đường tắc kinh khủng, đưa bạn về xong nhà, đến nơi trời tối đen như mực.

Đoạn đường từ cổng khu chung cư đến sảnh tòa nhà cũng đủ hai đứa ướt như chuột lột.

Đào Hoài Nam Trì Sính kéo chạy, tóc tai quần áo ướt sũng, mặt mũi cũng dính nước. Ngồi trong xe tiếng mưa lộp độp nóc xe thì thấy phiền, nhưng đến lúc thực sự mưa che chắn gì thấy phiền nữa. Mưa xối xả , cũng chẳng khác gì tắm nước lạnh là bao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cho-du-nam-xua/chuong-64.html.]

Vào đến nhà, Trì Sính đưa tay quệt nước mặt Đào Hoài Nam, Đào Hoài Nam vẫn còn hì hì.

Trì Sính hỏi : "Lạnh ?"

Đào Hoài Nam lắc đầu bảo lạnh, dứt lời thì hắt xì một cái rõ to.

Cùng tắm rửa qua loa, Đào Hoài Nam trùm khăn tắm lên đầu , hai tay cầm hai đầu khăn kéo qua kéo lau tóc. Trì Sính vẫn tắm xong, vốn dĩ tắm xong nhưng Đào Hoài Nam nghịch ngợm, khi ngoài còn quệt đầy bọt lên .

Trì Sính tắt nước, tóc Đào Hoài Nam cũng lau khô kha khá , vọng : "Cậu học bài , để tớ dọn cho."

Từ khi hai đứa lên lớp 12, Đào Hoài Nam biến thành một "quản gia nhỏ" chu đáo. Giờ việc nhà đều do , ngoài nấu cơm thì chuyện gì cũng cho Trì Sính động tay .

Ban đầu Trì Sính tưởng đùa, cứ mặc kệ , ngờ nhóc mù thật. Khai giảng hai tháng , đến giờ vẫn cần mẫn chủ động tìm việc để .

Trì Sính định giặt quần áo hai đứa , Đào Hoài Nam vội vàng chạy tới, vỗ vỗ tay bảo: "Cậu bỏ xuống."

Trì Sính để ý đến , Đào Hoài Nam ôm lấy từ phía , tì cằm lên vai , hành động như một tên lưu manh nhỏ: "Bảo bỏ xuống thì bỏ xuống ."

Chàng trai trong gương ghé mặt sát cổ Trì Sính, dùng chóp mũi cọ cọ ngửi ngửi, dùng răng c.ắ.n nhẹ, giọng mơ hồ: "... Cậu thơm quá."

Trì Sính đưa tay lên búng những giọt nước lên mặt , bình thản hỏi: "Cậu dâm quá đấy?"

Đào Hoài Nam gì, chỉ nheo mắt , để một dấu răng nhỏ vai Trì Sính: "Hì."

Trước mặt Trì Sính, Đào Hoài Nam đúng là một kẻ mê sắc , tí là Trì Sính cho mê . Giống như lúc , tắm xong Trì Sính mặc áo, chỉ cần ôm ấp hít hà cọ quẹt một chút là Đào Hoài Nam kích thích .

Trì Sính dáng săn chắc, cơ bắp mỏng, Đào Hoài Nam thích sờ nhất, đặc biệt là sờ bụng.

Thế là hai giữ nguyên tư thế một lúc lâu, Trì Sính giặt quần áo, Đào Hoài Nam ôm từ phía sờ bụng. Trì Sính m.á.u buồn, nhào nặn thế nào cũng thấy nhột.

Cũng lúc nào cũng chuyện gì đó, đa phần Đào Hoài Nam chỉ cần ôm ấp ư hử một lúc là thấy thỏa mãn. Những chuyện mật sướng, nhưng chỉ ôm dính lấy thế Đào Hoài Nam cũng thích.

Về phòng, Trì Sính bài tập, Đào Hoài Nam cũng bài tập. Kim châm của ấn giấy chữ nổi tạo tiếng động, châm nhanh thì "tách tách tách" liên hồi.

Bài tập của đều do Trì Sính giao, in các bộ đề theo tiến độ học tập của ban Xã hội. Đào Hoài Nam cần hết câu trả lời chỉnh, chỉ cần gạch đầu dòng các ý chính là , miễn lạc đề là Trì Sính cho qua.

Giữa chừng Đào Hoài Nam bếp cắt một đĩa hoa quả mang . Tuy mắt thấy nhưng Đào Hoài Nam cắt hoa quả đều và . Lúc Trì Sính bài, Đào Hoài Nam xiên hoa quả bón tận miệng cho , Trì Sính cũng chẳng , Đào Hoài Nam bón cái gì ăn cái nấy.

Đợi Trì Sính xong một bộ đề, Đào Hoài Nam sẽ nhịp điệu đặt bút xuống mà sán hôn. Trì Sính khi tay đang lật xem đáp án, chỉ nghiêng đầu hôn một cái.

Họ là học sinh cuối cấp, thời gian cấp ba chỉ còn đầy một năm.

Thành tích của Trì Sính cực , thường xuyên lơ là một chút là nhất khối ngay. Thành tích của Đào Hoài Nam cũng , ban Xã hội với quả thực dễ dàng hơn nhiều, điểm lúc nào cũng ung dung trong top khá giỏi.

Anh trai chẳng yêu cầu gì về điểm với , cũng chẳng bận tâm chuyện .

Nói chính xác thì trai bây giờ cũng chẳng rảnh mà bận tâm. Đào Hoài Nam mỗi nghĩ đến trai đều thấy khó tin.

Đào Hiểu Đông đúng là quá giỏi, quá tiền đồ, thành đôi với bác sĩ Thang. Bác sĩ Thang mà Đào Hoài Nam yêu quý ngày nào giờ nhà .

Đào Hiểu Đông bây giờ dồn hết tâm trí bác sĩ Thang, thả rông hai đứa em, thậm chí còn chẳng ở nhà nữa. Thực trai và bác sĩ Thang hai đứa sang ở cùng, hoặc đổi nhà khác, nhưng Đào Hoài Nam sống ở đây từ bé, đồ đạc để ở quá quen thuộc . Đổi sang môi trường mới với dễ dàng gì, trai xáo trộn kỳ thi đại học, thi xong tính.

Anh trai ở nhà Đào Hoài Nam cũng thấy quá bất tiện, vì vốn dĩ trai cũng bận rộn, thường xuyên vắng nhà. thực Đào Hoài Nam cũng nhớ , nhưng dù nhớ cũng về, mỗi về Đào Hoài Nam lo cãi với bác sĩ Thang .

lớn yêu đương lúc nào cũng khiến lo lắng.

So thì bọn trẻ con đơn giản hơn nhiều.

Lúc Đào Hoài Nam mơ mơ màng màng gọi "Anh nhỏ", Trì Sính từ nhà vệ sinh , cúi xuống cọ mũi với .

"Cậu học xong ?" Đào Hoài Nam vòng tay ôm cổ : “Mấy giờ ..."

"Mười một rưỡi, ngủ ." Trì Sính khẽ.

"Thế ôm tớ." Đào Hoài Nam buông tay, giở ngón nghề nũng sở trường .

Trì Sính khẽ hai tiếng, chê Đào Hoài Nam phiền phức, c.ắ.n nhẹ tai : "Cậu mấy tuổi ?"

"Mấy tuổi thì chứ.” Đào Hoài Nam giấu mặt Trì Sính: “Mười mấy tuổi ."

"Không hổ." Trì Sính nhéo má , cuối cùng hôn mạnh lên trán một cái: “Ngủ nhóc con."

 

 

Loading...