CHÓ DỮ NĂM XƯA - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:32:56
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mấy cái eo biển tớ bảo học thuộc hôm qua thuộc đấy?" Sáng sớm Đào Hoài Nam đến lớp, bạn cùng bàn tung câu hỏi chí mạng.

"Tớ thuộc .” Đào Hoài Nam cam đoan: “Lát nữa tớ cho ."

Phan Tiểu Trác tuy tính cách hướng nội nhưng thành tích học tập đỉnh, luôn trong top 5 của lớp. Không giành hạng nhất thì thành tích nhất cũng là hạng hai, tệ nhất cũng trượt khỏi hạng năm. Cậu đưa vở ghi chép cho Đào Hoài Nam mang về, để Trì Sính chuyển sang chữ nổi in . Có lúc ở nhà chuyển sẵn, gửi file cho Đào Hoài Nam luôn.

Đào Hoài Nam luôn "cảm ơn", ban đầu Phan Tiểu Trác còn ngượng ngùng bảo " gì", cùng bàn lâu ngày hai thiết hơn, Phan Tiểu Trác lúc bảo: "Cậu đừng cảm ơn nữa, tớ chả đáp thế nào."

Vở ghi chép và kiến thức của học sinh giỏi ngày nào cũng nhồi nhét đầu Đào Hoài Nam, ở trường thì Phan Tiểu Trác bắt học thuộc lòng, về nhà còn bài tập Trì Sính chuẩn . Đào Hoài Nam mà thành tích thì đúng là còn gì để .

Người bạn cùng bàn lúc nào cũng mùi t.h.u.ố.c bắc thoang thoảng, chua chua đắng đắng, thơm lắm nhưng cũng , Đào Hoài Nam ghét mùi thuốc.

Mũi Đào Hoài Nam thính, nhưng từng hỏi. Có Phan Tiểu Trác chủ động : "Người tớ thể mùi, ngại quá."

"Không , mùi t.h.u.ố.c khó ngửi.” Đào Hoài Nam lúc mới nương theo lời hỏi: “Nhà uống t.h.u.ố.c ?"

"Ừ, bà tớ thường xuyên uống." Phan Tiểu Trác trả lời.

Hết giờ học buổi sáng, buổi trưa Đào Hoài Nam xuống lầu tìm Trì Sính cùng ăn cơm.

Trong nhà ăn khá đông , Trì Sính đặt tay lên lưng dẫn đường. Có ngang qua, Đào Hoài Nam lập tức : "Bạn cùng bàn của tớ."

Phan Tiểu Trác thấy, , hiếm khi mỉm : "Cậu thấy ?"

"Giả vờ thấy tớ, tớ bắt quả tang ngại hả?" Đào Hoài Nam hừ hừ hai tiếng.

Thế là bạn cùng bàn đợi, cùng hai ăn cơm. Đào Hoài Nam quan hệ với bạn cùng bàn , Tiểu Trác chăm sóc nhiều. Hai như đôi bạn nhỏ trầm lặng, tuy chuyện nhiều nhưng trong giờ học thường xuyên huých tớ một cái tớ đụng một cái, lén la lén lút như hai đứa học sinh tiểu học.

Lúc ăn cơm chung cũng , hai thỉnh thoảng chụm đầu thì thầm to nhỏ.

Trì Sính nhướng mày: "Hai đề phòng đấy ? Sợ thấy?"

Đào Hoài Nam chớp mắt, : "Bí mật."

"Có gì mà bí mật.” Trì Sính nhét đũa tay : “Trong giờ học bớt chuyện , đừng ảnh hưởng học."

"Biết mà.” Đào Hoài Nam gật đầu: “Trong giờ ."

"Anh Trì nó điêu đấy.” Giọng Quý Nam bất thình lình vang lên từ phía , đặt phịch khay cơm lên bàn họ: “Trong giờ học tao ngó lớp nó là thấy hai đứa nó đang chuyện."

Đào Hoài Nam nhận giọng , ngẩng đầu : "Anh mách lẻo điêu toa."

Quý Nam ấn đầu bắt ngay ngắn: "Tao xuống , ngó mà ngó."

Ban Xã hội học ở tầng , Quý Nam yên , trong giờ học cứ mượn cớ vệ sinh để lượn lờ một vòng. Đào Hoài Nam tiếng bước chân là ngay , thực tiếng bước chân mỗi mỗi khác, kỹ là phân biệt .

Nhóm chat nhỏ của lớp hồi giờ vẫn hoạt động sôi nổi. Mấy học sinh ban Xã hội tuy chuyển lớp nhưng mấy em học dốt nhà giàu cầm đầu là Quý Nam vẫn ngày ngày c.h.é.m gió trong nhóm. Có lúc trong giờ học cũng chat, gặp tiết học nào chán chán là cả nhóm tán phét, một bạn học dùng điện thoại trong giờ bắt, cả nhóm tóm gọn một mẻ.

Phan Tiểu Trác đối diện Quý Nam, từ lúc Quý Nam đến cũng thì thầm với Đào Hoài Nam nữa, cứ cúi đầu cắm cúi ăn.

"Mắt kính nhỏ, mày sợ tao ?" Quý Nam ngứa mồm, cứ trêu chọc .

Phan Tiểu Trác liếc một cái, lắc đầu.

"Anh đừng chuyện với Tiểu Trác.” Đào Hoài Nam bảo Quý Nam: “Anh lo ăn cơm của ."

Bảo là sợ thì cũng hẳn, nếu sợ thật thì hồi đó chẳng ngày nào cũng cầm tiền đến lớp họ đưa. Thực nghĩ gì trong đầu Đào Hoài Nam cũng hiểu, tính cách bạn cùng bàn khó nắm bắt lắm.

Buổi trưa Đào Hoài Nam sang lớp Trì Sính ngủ, hiện giờ Trì Sính và Thạch Khải cùng bàn, Thạch Khải ngày nào cũng học sát giờ, buổi trưa đều mặt. Trong ngăn bàn để một cái gối ôm chuẩn cho Đào Hoài Nam dùng để ngủ trưa.

Đào Hoài Nam hôm nào cũng ngủ , lúc chỉ đó chơi với Trì Sính một lát, thể chẳng gì, hai chỉ nắm tay gầm bàn một lúc.

Đào Hoài Nam bây giờ ngoan, cần Trì Sính chăm sóc thêm gì đặc biệt nữa.

Đã lâu lắm họ giận dỗi, cũng cãi .

Kể từ Trì Sính bảo Đào Hoài Nam đau, tính khí vốn mềm mỏng của Đào Hoài Nam càng trở nên dễ bảo hơn. Bất kể Trì Sính cũng , lúc Trì Sính nghiêm khắc quản chặt quá, Đào Hoài Nam cũng nổi nóng, cứ hì hì.

Những cái gai nhọn thi thoảng trồi lên giờ biến mất hẳn, dường như câu của Trì Sính khi cho tan chảy.

Ngay cả trai và bác sĩ Thang cũng bảo bây giờ ngoan quá mức.

Cuối tuần nếu bác sĩ Thang trực ban thì sẽ về cùng trai, thỉnh thoảng họ cùng ở nhà.

Trong lò nướng ở bếp là món gà nướng bác sĩ Thang , mùi thơm bay ngào ngạt. Đào Hoài Nam ghế đẩu nhỏ, đầu dựa tường, học từ vựng đợi.

Bác sĩ Thang gọi : "Tiểu Nam."

"Dạ.” Đào Hoài Nam đầu : “Sao thế Thang?"

"Lại đây nếm thử."

Đào Hoài Nam xách ghế đẩu tới, xuống cạnh bác sĩ Thang. Trên bác sĩ Thang luôn mùi hương thoang thoảng, thanh khiết, Đào Hoài Nam thích. Bác sĩ Thang bón cho một miếng gì đó, thơm, cay.

"Ngon quá.” Đào Hoài Nam nhỏ giọng hỏi: “Món gì thế ạ?"

"Thịt ốc, mặn ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cho-du-nam-xua/chuong-65.html.]

"Không mặn.” Đào Hoài Nam l.i.ế.m môi : “Vừa miệng lắm ạ."

Dạo Đào Hoài Nam thích ghế đẩu trong bếp lúc khác nấu cơm, thích cảm giác khác bận rộn còn tìm một chỗ trống đợi. Anh trai nấu ăn, nấu dở tệ, bình thường ở nhà chỉ bác sĩ Thang và Trì Sính bếp. Hai đều thích tìm Đào Hoài Nam nếm thử, cứ như cho mèo con ăn .

Đào Hiểu Đông thò đầu cửa bếp: "Ăn vụng gì đấy nhóc con?"

"Không , nhưng mà ngon lắm." Đào Hoài Nam .

Cậu thấy trai cũng , sán gần bác sĩ Thang, dính lấy bảo cũng nếm thử. Đào Hoài Nam bĩu môi, nghĩ thầm Đào Hiểu Đông lớn đầu hổ.

Hai dính lấy thì thầm to nhỏ nếm đồ ăn, Đào Hoài Nam chỉ bỏ cho xong.

"Em nhường chỗ cho nhé?" Đào Hoài Nam ngẩng đầu hỏi: “Anh đây ?"

Hai lớn đều , ai vỗ lưng vỗ m.ô.n.g ai một cái, Đào Hiểu Đông : "Không cướp chỗ của mày , mày ."

Tai Đào Hoài Nam thính lắm, khác nhỏ gì đều rõ mồn một.

Hai ông cứ tưởng thấy thì cần tránh né, thực lúc hai lén ôm một cái Đào Hoài Nam cũng . Tiếng ma sát nhỏ xíu của quần áo qua mắt đôi tai của , chỉ là vạch trần họ thôi.

Buổi tối hai ông ngủ phòng họ, để chứng tỏ hai lén lút chuyện gì mờ ám, đến cửa cũng đóng.

Đào Hoài Nam là thiên thần nhỏ hiểu chuyện, khi ngủ nào cũng bảo Trì Sính đóng cửa . Hai tuy ở nhà gì nhưng chuyện riêng, chuyện riêng tư Đào Hoài Nam đến mức thấy hết, nhưng cũng thấy ngại cho họ.

Trì Sính vẫn đang học bài, Đào Hoài Nam học từ vựng xong hỏi : "Anh nhỏ ngủ ?"

Trì Sính ngẩng đầu, tay vô thức nhéo nhéo phần thịt cánh tay chơi: "Cậu ngủ , đợi một lát."

"Hôm nay mệt lắm .” Đào Hoài Nam hôn , khẽ: “Ngủ sớm ."

Trì Sính "ừ" một tiếng, hỏi : "Muốn ngủ cùng ?"

"Không , chỉ là mệt quá thôi." Ngón tay Đào Hoài Nam day day thái dương : “Anh xuống em mát xa cho."

Trì Sính vẫn "ừ".

Đào Hoài Nam nghĩ đến cái gì, tự bồi thêm một câu: "Hôm nay mát xa nghiêm túc."

Vốn dĩ trong đầu Trì Sính đang mải suy nghĩ về bài tập, để ý kỹ Đào Hoài Nam gì, lúc câu nhấn mạnh của Đào Hoài Nam phân tâm, bật thành tiếng.

Cậu Đào Hoài Nam thấy ngại, bảo mát xa cho , mát xa một hồi kiềm chế , thành sai sai.

Trì Sính xong bài tập, bế thốc Đào Hoài Nam lên, Đào Hoài Nam lập tức vòng tay ôm cổ, hôn lên má .

Nhóc con ngoan dính , càng như thế Trì Sính càng c.ắ.n .

Trì Sính thích c.ắ.n .

Đào Hoài Nam thích cắn.

"Anh cứ như ch.ó con ." Đào Hoài Nam Trì Sính c.ắ.n một cái lên má, ôm mặt .

Trì Sính c.ắ.n cằm , c.ắ.n đau chút nào, chỉ c.ắ.n chơi thôi. Trì Sính ngẩng đầu, giọng mang theo thở dốc và chút khàn khàn, đáp : "Không ch.ó của ?"

Đào Hoài Nam càng tợn, chỉ : "Anh là Anh nhỏ của em."

Lúc trai ở nhà, hai c.ắ.n qua c.ắ.n cũng dám phát tiếng, Đào Hoài Nam thở cũng dám thở mạnh, Trì Sính bảo rên ư ử nhưng bản nhận .

Cắn xong Đào Hoài Nam thấy chột , trong phòng hết giấy, Trì Sính định ngoài lấy, Đào Hoài Nam gọi : "Để em lấy cho."

Cậu cẩn thận mở hé cửa ngóng, phòng trai im ắng, hai ông chuyện, vẻ ngủ .

Đào Hoài Nam rón rén mò tủ đồ ngoài ban công, trai đột nhiên lên tiếng: "Làm gì đấy mày?"

"Ái trời ơi!" Đào Hoài Nam dọa giật nảy : “Anh cái gì thế?"

"Anh thiu thiu ngủ thì thấy mày .” Đào Hiểu Đông vọng từ trong phòng : “Đi vệ sinh mà lén la lén lút gì."

"Em sợ phiền hai ngủ còn gì?" Đào Hoài Nam dọa tim vẫn còn đập thình thịch, vỗ vỗ n.g.ự.c : “Từ nay về trong cái nhà cấm đột ngột lên tiếng, Đào Hiểu Đông."

"Thế còn báo cáo ?" Đào Hiểu Đông phì : “Anh mà hô một tiếng 'báo cáo' chắc mày nhảy dựng lên mất."

"Tiểu Nam đừng để ý .” Giọng bác sĩ Thang vang lên: “Đi em."

"Anh Thang quản !" Đào Hoài Nam vẫn ở cửa phòng trai chuyện, Trì Sính lấy xong về , đường đường chính chính chẳng sợ gì.

Thang Sách Ngôn đáp: "Được để quản."

Anh Thang đúng là trị trai "một phép". Hồi hai quen trai lời răm rắp, chẳng chút nóng nảy nào. Giờ yêu thì càng hiền khô, Đào Hiểu Đông mặt nhà vẫn luôn như thế, là dễ chuyện nhất.

Sau khi và bác sĩ Thang ở bên , Đào Hoài Nam thấy đổi hẳn, còn gồng cứng nhắc như nữa. Hiểu Đông bây giờ sống hơn, như thế .

bác sĩ Thang cũng thường xuyên đến , bác sĩ bận rộn vô cùng, tăng ca ngày thường trực ban cuối tuần là chuyện như cơm bữa.

Cuối tuần hiếm hoi lắm bác sĩ Thang rảnh rỗi cả hai ngày, vốn định chủ nhật cả nhà cùng ngoài chơi. Kết quả Đào Hiểu Đông nhận một cuộc điện thoại, lát Trì Sính cũng nhận một cuộc.

Đào Hoài Nam xong điện thoại thì Trì Sính, Trì Sính điện thoại một lúc lâu mới "ừ" một tiếng, "cháu ".

 

Loading...